Vạn Cổ Thiên Tôn

Chương 36: Song Ngư Cắn Câu

Đăng: 28/08/2026 10:18 8,845 từ 3 lượt đọc


Sáng ngày thứ mười bốn.

Trong căn phòng phía sau đình viện, Vô Tướng Ẩn Trận vẫn lặng lẽ vận chuyển.

Bốn viên linh thạch đặt ở các góc phòng cùng viên linh thạch nơi trận tâm đều đã trở nên ảm đạm. Từng đường trận văn ẩn dưới nền đất thỉnh thoảng lóe lên một tia sáng mỏng manh, sau đó lại nhanh chóng chìm xuống.

Ngoài tiếng gió lướt qua mái ngói, căn phòng không còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Đúng lúc ấy, một tia sáng đen nhạt chợt hiện lên giữa giường.

Thân ảnh Thủy Mạc chậm rãi xuất hiện.

Đây không phải lần đầu hắn trở về thế giới bên ngoài trong sáu ngày qua. Mỗi ngày, hắn đều tranh thủ lúc điều tức bước ra ngoài trong chốc lát, dùng một ít thức ăn, thay nước và thay đổi vị trí vài món đồ để tạo dấu vết sinh hoạt cần thiết.

Nhưng lần này khác hẳn.

Sáu ngày luyện đan đã thật sự kết thúc.

Thủy Mạc ngồi yên trên giường, hai tay chống ra phía sau. Sắc mặt hắn mang theo vẻ mệt mỏi khó che giấu, mái tóc có phần rối loạn, ngay cả trường bào cũng xuất hiện không ít nếp nhăn do liên tục ngồi trước đan lô.

Cảm nhận linh khí quen thuộc của thế giới bên ngoài, hắn chậm rãi thở ra, sau đó xoay nhẹ hai vai.

“Sáu ngày phần lớn đều ở trong Hắc Long Nhẫn…” Thủy Mạc nghe tiếng xương khớp phát ra khe khẽ, có chút bất đắc dĩ nhìn căn phòng trước mặt. “Bây giờ trở lại, ta lại cảm thấy nơi này hơi chật.”

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt đang ngồi bên mặt hồ chậm rãi mở mắt. Gió lướt qua khiến vài sợi tóc bạc rơi xuống trước vai, được nàng tùy ý vén sang một bên.

“Không phải căn phòng trở nên chật.” Nàng nhìn hắn qua mối liên hệ giữa hai người, giọng nói vẫn bình thản như thường ngày. “Là ngươi đã quen với không gian bên trong Hắc Long Nhẫn.”

“Có lẽ vậy.”

Thủy Mạc chống tay đứng dậy. Khi hai chân vừa chạm xuống nền đất, cảm giác nặng nề tích tụ sau nhiều ngày luyện đan lập tức truyền tới, khiến động tác của hắn chậm lại trong chốc lát.

Hi Nguyệt nhận ra nhưng không vạch trần. Nàng chỉ nhìn về phía trận pháp dưới nền phòng.

“Linh lực trong trận tâm sắp cạn. Nếu ngươi còn ở lại thêm một ngày, phải thay toàn bộ linh thạch.”

“Vậy xem ra ta ra ngoài rất đúng lúc.”

Thủy Mạc đi tới trung tâm căn phòng, khom người lấy viên linh thạch đã gần như mất hết ánh sáng ra khỏi trận nhãn.

Một tiếng rung cực nhẹ lập tức vang lên.

Những đường trận văn ẩn dưới nền đất đồng loạt sáng lên rồi lần lượt tắt đi. Lớp ngăn cách vô hình bao phủ căn phòng cũng theo đó chậm rãi tan biến.

Sau khi thu lại bốn viên linh thạch còn lại, Thủy Mạc nhìn lượng linh khí ít ỏi bên trong chúng, trong mắt thoáng hiện một tia tiếc nuối.

“Chỉ là trận pháp nhập môn nhưng quả thật rất hữu dụng. Nếu không có nó, chỉ cần một tu sĩ Huyền Đan Cảnh cố ý dùng thần thức dò xét, rất dễ phát hiện trong phòng phần lớn thời gian không có người.”

Hi Nguyệt chậm rãi đứng dậy, tà váy trắng lướt qua mặt cỏ bên hồ.

“Trận pháp chỉ có thể che giấu nhất thời. Ngươi không thể dựa vào nó cả đời.”

“Ta biết.”

Thủy Mạc thu mấy viên linh thạch vào túi trữ vật rồi đi tới trước gương đồng. Hắn dùng nước rửa mặt, chỉnh lại mái tóc cùng phần cổ áo hơi lệch.

Khí tức quanh người cũng theo Hội Tức Thuật chậm rãi thu liễm. Dao động linh lực vốn đã được che giấu nhanh chóng suy yếu, chỉ còn lại cảm giác miễn cưỡng duy trì ở Tụ Khí Cảnh tầng hai.

Sắc mặt hắn vốn đã tái nhợt vì hồn lực tiêu hao. Sau khi cố ý điều chỉnh thêm một chút, cả người lại trở về dáng vẻ suy yếu mà người ngoài quen thuộc.

Hi Nguyệt lặng lẽ quan sát một lúc. Đến khi thấy Thủy Mạc còn cố ý thả lỏng hai vai, khiến bước chân trở nên chậm chạp hơn, khóe môi nàng mới nhếch lên rất nhẹ.

“Ngươi càng lúc càng quen với việc giả yếu.”

Thủy Mạc chỉnh lại cổ tay áo, ánh mắt vẫn dừng trên hình ảnh của mình trong gương.

“Giả yếu trước mặt người ngoài còn dễ hơn giả mệt trước mặt nàng. Ít nhất bọn họ không dùng lôi điện kiểm tra ta.”

Một tia lôi quang tím nhạt lập tức xuất hiện nơi đầu ngón tay Hi Nguyệt.

Nhìn thấy cảnh ấy, Thủy Mạc rất tự nhiên xoay người, đưa tay mở cửa phòng.

“Ta đi tìm Từ lão.”

Hi Nguyệt không đáp.

Nhưng ý cười nơi đáy mắt bạc đã trở nên rõ ràng hơn một chút.

Cửa phòng vừa mở, ánh nắng ban mai lập tức tràn vào đình viện.

Sáu ngày phần lớn thời gian đều ở trong Hắc Long Nhẫn khiến Thủy Mạc phải hơi nheo mắt. Gió biển mang theo vị mặn nhàn nhạt lướt qua hàng cây nhỏ trong sân, làm mái tóc vừa được chỉnh gọn của hắn lại khẽ lay động.

Trước cửa phòng đặt một giỏ thức ăn mới.

Bên cạnh còn có một hộp gỗ nhỏ được gói vô cùng cẩn thận.

Thủy Mạc cúi xuống cầm hộp gỗ lên. Một mùi thơm ngọt dịu xuyên qua lớp gỗ truyền ra ngoài, khiến ánh mắt hắn hơi dao động.

Hộp vừa mở, mấy chiếc bánh hoa quế được xếp ngay ngắn lập tức hiện ra. Trên hộp có khắc trận văn bảo quản đơn giản nên dù đã để vài ngày, bánh vẫn còn giữ được mùi thơm cùng độ mềm vốn có.

Một tiểu nhị đang quét dọn gần đình viện nhìn thấy hắn liền vội vàng chạy tới.

“Thiếu gia, ngài đã ra rồi?”

Thủy Mạc đóng nắp hộp lại, quay sang nhìn cậu.

“Hộp bánh này là ai mang tới?”

“Là Thất tiểu thư.” Tiểu nhị khom người, giọng nói mang theo vài phần cẩn thận. “Mấy ngày trước, Thất tiểu thư tới tìm thiếu gia. Từ quản sự nói ngài đang tĩnh dưỡng, không tiện gặp người nên người chỉ để lại hộp bánh. Từ quản sự vẫn giữ nó trong hộp bảo quản, sáng nay mới dặn tiểu nhân đặt cùng thức ăn trước cửa.”

Nói đến đây, tiểu nhị bỗng ngập ngừng. Ánh mắt cậu lướt qua sắc mặt Thủy Mạc rồi nhanh chóng cúi xuống.

Nhìn biểu hiện ấy, Thủy Mạc đã đoán được Thanh Nhi còn để lại lời nhắn.

“Dì nhỏ nói gì?”

“Trước khi đi, Thất tiểu thư dặn…” Tiểu nhị do dự một nhịp rồi mới nói tiếp: “Khi thiếu gia ra ngoài, hãy nói với ngài rằng dì nhỏ đã tới.”

Ngón tay đang đặt trên mép hộp của Thủy Mạc hơi dừng lại.

Trong đầu hắn bất giác hiện lên hình ảnh Thủy Thanh Nhi một mình đứng trước đình viện, mang theo hộp điểm tâm chờ đợi nhưng cuối cùng vẫn không thể gặp mình.

Với tính cách của nàng, dù biết hắn đang tĩnh dưỡng, trong lòng chỉ sợ vẫn không tránh khỏi lo lắng.

Thủy Mạc cúi xuống nhìn hộp bánh. Sự mệt mỏi trong mắt lặng lẽ dịu đi, thay vào đó là một tia áy náy.

“Ta biết rồi. Sau khi giải quyết xong chuyện ở Thanh Mộc Các, ta sẽ tới thăm dì nhỏ.”

Tiểu nhị khẽ cúi người rồi tiếp tục công việc.

Thủy Mạc cầm hộp bánh đi về phía tiền sảnh. Trong Ý Thức Hải, ánh mắt Hi Nguyệt vẫn dừng trên hộp gỗ trong tay hắn.

“Người dì nhỏ này rất quan tâm ngươi.”

“Dì ấy từ nhỏ đã đối xử với ta rất tốt.” Thủy Mạc nhẹ nhàng vuốt qua mép hộp. “Lần trước ở đại điện, dì nhỏ cũng là người đầu tiên đứng ra nói giúp ta.”

Hi Nguyệt bước dọc theo bờ hồ, sau một lát mới hỏi:

“Vậy ngươi định mang gì tới gặp nàng ấy?”

“Còn chưa nghĩ ra.”

“Thứ có giá trị nhất trên người ngươi hiện tại chỉ có đan dược.”

“Không thể trực tiếp đưa.”

Thủy Mạc lắc đầu, bước chân không hề chậm lại.

“Dì nhỏ biết rõ trước đây ta không có nguồn đan dược. Nếu đột nhiên mang một bình Hồi Nguyên Đan Tinh Phẩm tới, chẳng khác nào chủ động khiến người khác nghi ngờ.”

Hắn nhìn hộp bánh trong tay, khóe môi chậm rãi hiện lên một nụ cười.

“Đợi Thanh Mộc Các mở cửa lại rồi tính. Quà tặng quan trọng nhất vẫn là tâm ý, không nhất định phải dùng linh thạch để đong đếm.”

Hi Nguyệt hơi nghiêng đầu nhìn hắn.

“Hiếm khi nghe ngươi nói được một câu có đạo lý.”

“Ta vẫn luôn rất có đạo lý.”

“Ừ.” Nàng bình thản gật đầu. “Chỉ là phần lớn thời gian đều không dùng tới.”

Bước chân Thủy Mạc hơi khựng lại.

Một lát sau, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Tiền sảnh Thanh Mộc Các vẫn đóng kín.

Tấm biển “Tạm ngừng kinh doanh mười lăm ngày” treo ngay ngắn ngoài cửa. Bên trong không có khách, chỉ có vài người làm đang lau dọn những chiếc kệ gỗ gần như trống rỗng.

Thủy Mạc vừa xuất hiện, mọi người lập tức dừng công việc. Những tiếng hỏi thăm nối tiếp vang lên, phần lớn đều lo hắn đóng cửa tĩnh dưỡng nhiều ngày là vì thương thế trở nặng.

Nhìn những gương mặt già trẻ trước mắt, Thủy Mạc khẽ ho hai tiếng rồi mỉm cười trấn an rằng mình chỉ nghỉ ngơi vài ngày, không có gì đáng ngại. Nghe giọng hắn vẫn ổn định, mọi người mới dần yên tâm, tiếp tục công việc đang làm.

Một tiểu nhị nhanh chóng chạy vào phòng sổ sách thông báo.

Không lâu sau, Từ Phúc đã bước ra. Vừa nhìn thấy Thủy Mạc, đôi mắt già nua của ông lập tức sáng lên. Bước chân vốn trầm ổn cũng nhanh hơn bình thường vài phần.

“Thiếu gia, ngài đã ra rồi?”

“Ừ.”

Thủy Mạc không nói thêm trước mặt mọi người. Hắn chỉ nhìn quanh đại sảnh rồi khẽ ra hiệu về phía hậu viện.

“Từ lão, vào trong nói chuyện.”

Nhận ra vẻ nghiêm túc trong mắt hắn, Từ Phúc lập tức gật đầu.

Hai người một trước một sau tiến vào căn phòng nhỏ phía sau hậu viện. Sau khi cửa phòng khép lại, Thủy Mạc không lập tức lên tiếng. Hắn đứng yên lắng nghe động tĩnh bên ngoài, đợi Hi Nguyệt xác nhận quanh đây không có người tới gần mới lấy ra một túi trữ vật đặt lên bàn.

“Từ lão xem thử.”

Từ Phúc mang theo vẻ nghi hoặc cầm túi trữ vật lên.

Ngay khi linh lực vừa tiến vào bên trong, động tác của ông lập tức cứng lại.

Từng bình ngọc xếp ngay ngắn trong túi. Trên mỗi bình đều được ghi rõ tên đan dược, số lượng cùng phẩm chất.

Hồi Nguyên Đan.

Tiềm Hải Đan.

Phàm Phẩm.

Tinh Phẩm.

Ở góc sâu nhất còn có một chiếc bình ngọc nhỏ được đặt riêng.

Bàn tay đang cầm túi trữ vật của Từ Phúc bất giác siết lại. Ông nhìn Thủy Mạc, dường như muốn xác nhận đây không phải ảo giác, sau đó mới cẩn thận lấy một bình Hồi Nguyên Đan ra.

Nắp bình vừa mở, dược hương tinh thuần đã lan khắp căn phòng.

Một viên đan được đổ ra lòng bàn tay.

Viên đan tròn trịa, màu sắc trong trẻo, trên bề mặt gần như không thể nhìn thấy bất kỳ điểm tối hay tạp chất nào.

“Tinh Phẩm…”

Từ Phúc lẩm bẩm. Những ngón tay già nua hơi run lên, nhưng động tác kiểm tra vẫn vô cùng cẩn thận.

Ông mở bình thứ hai.

Vẫn là Tinh Phẩm.

Bình thứ ba.

Bình thứ tư.

Phẩm chất giữa các viên gần như không có chênh lệch rõ ràng.

Đến khi chiếc bình nhỏ nằm sâu nhất được mở ra, đồng tử Từ Phúc đột nhiên co lại. Viên Hồi Nguyên Đan bên trong sáng bóng như ngọc, dược hương không quá nồng nhưng tinh khiết hơn những viên còn lại một bậc.

Ông đưa viên đan lại gần ánh sáng, nhìn thật lâu mới khó nhọc thốt ra hai chữ:

“Cực Phẩm?”

Sự bình tĩnh của một người đã quản lý cửa hàng hơn mười năm hoàn toàn biến mất. Từ Phúc chậm rãi quay sang nhìn Thủy Mạc, trong mắt vừa có kinh ngạc, vừa có kích động khó che giấu.

“Thiếu gia… số đan dược này…”

Thủy Mạc kéo ghế ngồi xuống. Nhìn bàn tay vẫn đang run rất nhẹ của ông, hắn không tiếp tục để Từ Phúc suy đoán.

“Tổng cộng một trăm chín mươi tám viên Hồi Nguyên Đan. Trong đó có một viên Cực Phẩm, một trăm chín mươi bảy viên còn lại đều là Tinh Phẩm.”

Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng mỗi con số vang lên đều khiến hơi thở Từ Phúc nặng thêm một phần.

“Tiềm Hải Đan có tám mươi bốn viên. Bảy mươi hai viên Tinh Phẩm, mười hai viên Phàm Phẩm. Không có Tạp Đan.”

Từ Phúc nhìn những bình ngọc trước mặt, hồi lâu vẫn không thể nói thành lời.

Đây không còn là vài viên đan dược dùng để thử nghiệm.

Mà là một lô hàng chân chính.

Một lô hàng đủ để Thanh Mộc Các mở cửa trở lại, cũng đủ để những chiếc kệ trống rỗng kia một lần nữa có thứ khiến khách nhân dừng chân.

Ông cẩn thận đặt viên Cực Phẩm trở lại bình. Khi ngẩng đầu, sự kích động trong mắt đã biến thành nghi hoặc sâu sắc.

“Vị Luyện Đan Sư đã luyện số đan dược này…” Từ Phúc thoáng ngập ngừng, như sợ câu hỏi của mình đã vượt quá giới hạn. “Là người đã giúp thiếu gia trong những ngày qua?”

“Là ta.”

Chỉ hai chữ rất nhẹ.

Nhưng rơi vào tai Từ Phúc lại chẳng khác nào một tiếng sét.

Ông bất động nhìn Thủy Mạc. Đôi môi mấp máy vài lần nhưng không phát ra âm thanh, giống như nhất thời không thể hiểu được câu trả lời ấy.

Qua vài hơi thở, ông mới khàn giọng hỏi lại:

“Thiếu gia nói… chính ngài đã luyện chúng?”

“Đúng.”

Thủy Mạc nhìn thẳng vào mắt ông, không có ý né tránh.

“Những viên Hồi Nguyên Đan và Tiềm Hải Đan mà ông từng nhìn thấy từ lúc ta tiếp quản Thanh Mộc Các đến nay đều do ta luyện.”

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Ánh mắt Từ Phúc vô thức rơi xuống đan điền Thủy Mạc.

Hai năm trước, đan điền của hắn bị đánh nát, kinh mạch đứt gãy. Đừng nói luyện đan, ngay cả việc vận chuyển linh lực bình thường cũng vô cùng khó khăn.

Nhưng số đan dược trước mặt không thể là giả.

Dược hương là thật.

Phẩm chất là thật.

Số lượng càng không thể dùng một lời nói dối để tạo ra.

Bàn tay Từ Phúc đặt bên mép bàn chậm rãi siết lại. Ông muốn hỏi, nhưng khi nhìn sự bình tĩnh trong mắt Thủy Mạc, lời vừa đến miệng lại bị nuốt trở về.

Cuối cùng, ông chỉ cẩn thận xác nhận:

“Đan điền và kinh mạch của thiếu gia… đã có chuyển biến?”

“Ta đã có thể vận chuyển linh lực trở lại.”

Thủy Mạc không phủ nhận, nhưng cũng không giải thích sâu hơn. Hắc Long Nhẫn, Hi Nguyệt cùng Linh Hải biến dị đều là những bí mật hiện tại chưa thể để người khác biết.

Hắn nhìn vẻ mặt phức tạp của Từ Phúc, giọng nói chậm lại.

“Còn nguyên nhân cụ thể, hiện tại ta chưa thể nói. Từ lão chỉ cần biết ta không làm chuyện gì gây nguy hiểm cho Thanh Mộc Các hay Thủy Gia.”

Từ Phúc nhìn hắn thật lâu.

Trong lòng ông vẫn còn vô số nghi vấn, nhưng những gì Thủy Mạc đã làm trong mười bốn ngày qua cũng lần lượt hiện lên.

Từ một cửa hàng gần như chỉ còn chiếc vỏ trống rỗng, Thanh Mộc Các từng bước nhìn thấy hy vọng.

Đội săn biển được cứu.

Tiềm Hải Đan được luyện thành.

Hàng hóa đã có.

Ngay cả nội gián ẩn bên trong cũng sắp bị kéo ra ngoài.

Nếu Thủy Mạc không muốn nói, ông không nên tiếp tục truy hỏi.

Sự giằng co nơi đáy mắt Từ Phúc chậm rãi biến mất. Ông cẩn thận đặt bình đan xuống rồi đứng dậy, cúi người thật sâu.

“Thiếu gia yên tâm. Chuyện ngài có thể luyện đan, lão phu tuyệt đối sẽ không để người thứ ba biết.”

Thủy Mạc đưa tay đỡ lấy cánh tay ông.

“Không cần nghiêm trọng như vậy. Tạm thời giữ bí mật là được.”

Sau khi Từ Phúc ngồi lại, hắn mới chỉ vào những bình ngọc trên bàn.

“Với bên ngoài, cứ nói Thanh Mộc Các đã tìm được một nguồn cung cấp đan dược mới. Người luyện là ai, nguồn hàng ở đâu, không ai được phép dò hỏi.”

Từ Phúc chậm rãi gật đầu. Ánh mắt ông lại rơi xuống những bình đan, bàn tay vẫn không nhịn được vuốt nhẹ qua thân bình lạnh lẽo.

“Có số đan dược này, Thanh Mộc Các thật sự có thể đứng dậy rồi.”

“Đứng dậy chỉ là bước đầu.”

Thủy Mạc thu lại phần lớn bình ngọc, chỉ để trên bàn ba bình Hồi Nguyên Đan Tinh Phẩm cùng hai bình Tiềm Hải Đan Tinh Phẩm.

Khi chiếc túi trữ vật khép lại, vẻ dịu dàng trong mắt hắn cũng dần được thay thế bởi sự bình tĩnh.

“Muốn đứng vững, trước tiên phải giải quyết những kẻ vẫn đang âm thầm đục thủng thuyền từ bên trong.”

Nụ cười trên mặt Từ Phúc lập tức biến mất.

Không cần Thủy Mạc nói rõ, ông cũng hiểu hắn đang nhắc tới việc Thanh Mộc Các liên tục bị tiết lộ kế hoạch.

Từ Phúc ngồi thẳng lại.

“Thiếu gia muốn bắt đầu thả mồi?”

“Đúng.”

Thủy Mạc tự rót cho mình một chén trà, đầu ngón tay chậm rãi vuốt qua miệng chén.

“Trong sáu ngày qua, Từ lão có phát hiện người nào bất thường không?”

Từ Phúc không trả lời ngay. Ông trầm ngâm sắp xếp lại những gì mình đã quan sát rồi mới kể ra hai cái tên đáng chú ý nhất.

Người thứ nhất là Hà Minh, một tiểu nhị mới vào Thanh Mộc Các hơn một năm. Bình thường hắn làm việc không có sai sót lớn, nhưng mấy ngày qua liên tục dò hỏi thời gian cửa hàng mở lại. Có hai lần, Hà Minh còn chủ động tìm người phụ trách kho để hỏi Thanh Mộc Các đã chuẩn bị được hàng hóa gì.

Người thứ hai là Chu Hàn, phụ kho được một người quen giới thiệu vào làm từ lúc Thanh Mộc Các bắt đầu sa sút hai năm trước. Chu Hàn ít nói, làm việc cũng không để lại sơ hở rõ ràng. Nhưng tối ngày thứ mười một, Từ Phúc đã nhìn thấy hắn thả một con chim truyền tin từ cửa sau.

Nghe đến đây, ngón tay Thủy Mạc đang vuốt miệng chén chợt dừng lại.

“Từ lão không bắt con chim?”

“Không.” Từ Phúc lắc đầu, vẻ mặt không giấu nổi sự nặng nề. “Thiếu gia từng dặn không được đánh động nên lão phu chỉ ghi nhớ phương hướng nó bay đi.”

“Phía nào?”

“Phía bắc thành.”

Ánh mắt Thủy Mạc chậm rãi trầm xuống.

Phía bắc Khánh Hải Thành có vài sản nghiệp quan trọng của Vương Gia. Chỉ dựa vào hướng bay chưa thể kết luận, nhưng kết hợp với thời điểm Chu Hàn xuất hiện ở Thanh Mộc Các, khả năng hắn có liên hệ với Vương Gia rõ ràng không nhỏ.

“Từ lão có nghi ngờ Lâm Chính không?”

Câu hỏi khiến Từ Phúc trầm mặc lâu hơn.

Lâm Chính phụ trách thu mua, là người tiếp xúc với tin tức cùng nguồn hàng nhiều nhất. Xét theo vị trí, hắn đương nhiên đáng bị chú ý. Nhưng trong sáu ngày qua, ngoài những việc cần thiết, Lâm Chính chưa từng dò hỏi thêm bất kỳ chuyện gì. Mỗi lần rời cửa hàng đều có ghi chép rõ ràng, hành tung cũng không xuất hiện điểm đáng ngờ.

Nghe xong, Thủy Mạc khẽ gật đầu.

“Không thể chỉ vì hắn phụ trách thu mua mà mặc định hắn là nội gián. Người trung thành không nên bị nghi ngờ vô cớ.”

“Nhưng nếu muốn thử Hà Minh và Chu Hàn…” Từ Phúc nhìn hắn, trong mắt xuất hiện một tia do dự. “Lâm Chính vẫn phải được tính vào.”

“Cho nên sau khi kết thúc, chúng ta phải cho hắn một lời giải thích.”

Thủy Mạc đặt chén trà xuống rồi lấy ra ba mảnh giấy trắng.

Ngòi bút lướt qua mặt giấy, để lại ba tin tức hoàn toàn khác nhau.

Tin thứ nhất ghi rằng trước giờ Mão ngày mười lăm, nguồn hàng sẽ được đưa vào thành qua Đông Môn.

Tin thứ hai nói sau canh hai đêm nay, một chiếc thuyền chở đan dược sẽ cập bến phía Nam.

Tin cuối cùng lại chỉ rõ trước bình minh ngày mười lăm, lô đan dược mới sẽ được tạm chuyển vào kho cũ phía Tây thành.

Từ Phúc nhìn ba mảnh giấy được đặt song song trước mặt. Sự nghi hoặc ban đầu chậm rãi biến mất, thay vào đó là vẻ hiểu rõ.

“Ba người, ba địa điểm. Chỉ cần bên ngoài xuất hiện động tĩnh ở đâu, chúng ta sẽ biết tin tức được truyền ra từ người nào.”

“Không chỉ vậy.”

Thủy Mạc tách hai mảnh giấy ghi bến phía Nam và kho phía Tây ra khỏi mảnh còn lại.

“Hà Minh thường xuyên dò hỏi nhưng chưa từng dùng chim truyền tin. Hắn rất có thể liên hệ trực tiếp với tên áo xám đang theo dõi Thanh Mộc Các.”

Ngón tay hắn dừng trên mảnh giấy thứ ba.

“Chu Hàn lại dùng chim truyền tin về phía bắc thành. Hai người này có thể không cùng thuộc một đường dây.”

Sắc mặt Từ Phúc trở nên khó coi.

“Nếu suy đoán này là thật, Thanh Mộc Các có tới hai nội gián.”

“Vì vậy mới cần hai mồi khác nhau.”

Khóe môi Thủy Mạc chậm rãi cong lên, nhưng trong mắt không có chút ý cười nào.

“Cá nào ăn mồi nào, đêm nay sẽ biết.”

Gần giữa trưa, Từ Phúc lần lượt gọi ba người vào phòng sổ sách.

Người đầu tiên là Lâm Chính.

Người đàn ông trung niên có thân hình gầy, làn da sạm đi vì thường xuyên chạy giữa các khu chợ linh dược. Khi Từ Phúc giao cho hắn một túi linh thạch cùng nhiệm vụ chuẩn bị hai chiếc xe tới Đông Môn trước giờ Mão ngày mai, hắn rõ ràng có chút bất ngờ.

“Cửa hàng đã tìm được nguồn hàng rồi sao?”

Sự tò mò trong giọng hắn không quá khác thường. Từ Phúc vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, chỉ nhắc rằng chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, hắn làm tốt việc được giao là đủ.

Lâm Chính hơi khựng lại rồi lập tức cúi đầu nhận lệnh. Trước khi rời khỏi phòng, hắn còn cẩn thận kiểm tra danh sách chuẩn bị, hoàn toàn không biểu hiện điều gì khác lạ.

Sau đó là Hà Minh.

Tên tiểu nhị trẻ tuổi bước vào với nụ cười quen thuộc. Nhưng khi nghe Từ Phúc nói sau canh hai sẽ có thuyền cập bến phía Nam, ánh mắt hắn lập tức lóe lên một tia sáng khác thường.

Biến hóa ấy chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc rồi nhanh chóng bị che giấu.

Hà Minh bước tới gần bàn, cố ý hạ thấp giọng như thể chỉ thuận miệng tò mò:

“Là hàng gì vậy, Từ quản sự? Đan dược hay linh thảo?”

Sắc mặt Từ Phúc lập tức lạnh xuống.

“Ngươi chỉ cần chuẩn bị sáu thùng gỗ cùng dây buộc. Những chuyện khác không thuộc công việc của ngươi.”

Nụ cười trên mặt Hà Minh hơi cứng lại. Hắn vội vàng gật đầu, nói mình chỉ hỏi cho biết rồi nhanh chóng lui ra ngoài.

Người cuối cùng là Chu Hàn.

So với Hà Minh, phản ứng của Chu Hàn gần như không có sơ hở. Hắn bình tĩnh nhận chùm chìa khóa kho phía Tây, chỉ hỏi có cần gọi thêm người quét dọn hay không.

Khi Từ Phúc nói trước bình minh ngày mai sẽ có một lô đan dược tạm chuyển vào đó, Chu Hàn cũng chỉ gật đầu nhận lệnh, không hỏi nguồn hàng, không hỏi số lượng.

Hắn quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức giống như đã quen với việc che giấu mọi suy nghĩ.

Sau khi cả ba rời đi, cánh cửa nhỏ phía sau giá sách mới chậm rãi mở ra. Thủy Mạc từ bên trong bước ra, ánh mắt vẫn dừng trên cánh cửa phòng.

“Từ lão thấy thế nào?”

“Hà Minh rõ ràng có vấn đề.” Từ Phúc nhớ lại vẻ mặt của Chu Hàn, bàn tay chậm rãi vuốt qua chòm râu. “Còn Chu Hàn… lão phu không nhìn ra hắn đang nghĩ gì.”

“Quá bình tĩnh đôi khi cũng là một loại sơ hở.”

Thủy Mạc thu ba mảnh giấy nháp còn lại trên bàn.

“Bây giờ chỉ cần chờ.”

Chiều ngày thứ mười bốn.

Thanh Mộc Các vẫn đóng cửa như thường lệ. Tấm biển tạm ngừng kinh doanh khiến người qua đường không quá chú ý tới những việc xảy ra bên trong.

Ở quán trà đối diện, tên áo xám vẫn ngồi tại vị trí quen thuộc. Trước mặt hắn là một bình trà đã nguội, ánh mắt thỉnh thoảng mới lướt qua cửa Thanh Mộc Các, giống như chỉ đang vô tình nhìn dòng người trên phố.

Gần chạng vạng, cửa sau Thanh Mộc Các mở ra.

Hà Minh cùng một người đánh xe chuyển sáu thùng gỗ rỗng ra ngoài. Hắn bảo người kia đưa xe tới con phố gần bến phía Nam chờ sẵn, còn bản thân lại không lập tức quay về.

Sau khi đi vòng qua hai con phố, Hà Minh tiến vào con hẻm nhỏ phía sau quán trà.

Tên áo xám vẫn ngồi yên, nhưng bàn tay đặt dưới bàn đã khẽ động. Một lát sau, hắn để lại mấy đồng tiền rồi chậm rãi bước vào con hẻm.

Không ai trong hai người phát hiện trên mái nhà đối diện có một bóng người áo đen đang lặng lẽ quan sát.

Thủy Mạc đã thay đổi y phục, dùng áo choàng che kín dung mạo rồi thu liễm khí tức đến mức thấp nhất. Hắn nằm phục sau mái ngói, ánh mắt xuyên qua khoảng tối giữa hai mái nhà, bình tĩnh nhìn xuống bên dưới.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt đứng bên cạnh mặt hồ, đôi mắt bạc phản chiếu toàn bộ cảnh tượng.

“Quả nhiên là hắn.”

Thủy Mạc không đáp.

Bên dưới, Hà Minh cẩn thận quan sát xung quanh rồi mới bước tới gần tên áo xám.

“Có tin mới.”

Chỉ bốn chữ đã khiến ánh mắt tên áo xám trở nên sắc bén.

Hà Minh lập tức kể lại việc Thanh Mộc Các đã tìm được nguồn đan dược, sau canh hai sẽ có một chiếc thuyền nhỏ cập bến phía Nam. Hắn không biết cụ thể là loại đan nào, cũng không biết số lượng, nhưng việc chuẩn bị tới sáu thùng gỗ đủ khiến người nghe hiểu lô hàng không thể quá ít.

Tên áo xám im lặng suy nghĩ một lát rồi lấy ra một túi nhỏ ném cho hắn.

Hà Minh nhanh chóng bắt lấy. Tiếng linh thạch va vào nhau vang lên khe khẽ, khiến sự căng thẳng trên gương mặt hắn lập tức dịu xuống.

“Tiếp tục quan sát.” Tên áo xám nhìn thẳng hắn, giọng nói mang theo ý cảnh cáo. “Nếu biết thêm điều gì, lập tức báo cho ta.”

“Yên tâm.” Hà Minh cất túi linh thạch vào trong ngực áo, nụ cười đã trở nên tự nhiên hơn. “Ta nhận linh thạch của các ngươi, đương nhiên sẽ làm việc.”

Trên mái nhà, ánh mắt Thủy Mạc chậm rãi lạnh xuống.

Hi Nguyệt nhìn bóng dáng Hà Minh, giọng nói cũng mất đi ý trêu chọc thường ngày.

“Chứng cứ đã đủ. Hiện tại có thể bắt hắn.”

“Chưa.”

Thủy Mạc truyền âm đáp. Ánh mắt hắn đã chuyển sang tên áo xám đang chuẩn bị rời đi.

“Bắt Hà Minh lúc này chỉ có thể chứng minh hắn phản bội. Ta còn muốn xác định người đứng sau tên áo xám.”

Cuộc gặp trong hẻm không kéo dài quá lâu.

Hà Minh quay về Thanh Mộc Các theo đường cũ, còn tên áo xám rời đi bằng một hướng khác.

Đợi khoảng cách giữa hai người kéo giãn, Thủy Mạc mới âm thầm bám theo.

Đối phương vô cùng cẩn thận. Hắn liên tục đổi đường, thỉnh thoảng còn dừng lại ở những góc phố đông người để quan sát phía sau. Nhưng dưới sự nhắc nhở của Hi Nguyệt, Thủy Mạc luôn giữ khoảng cách vừa đủ, không để lộ tung tích.

Qua mấy con phố, tên áo xám cuối cùng tiến vào Thủy Gia bằng một cửa phụ phía sau. Con đường hắn chọn thông tới khu vực tiểu viện của Thủy Thanh Diệu.

Thủy Mạc đứng trên một mái nhà phía xa, lặng lẽ nhìn cánh cửa phụ khép lại.

Tên áo xám đã theo dõi Thanh Mộc Các nhiều ngày. Hiện tại lại mang tin từ Hà Minh trở về khu vực của Thủy Thanh Diệu. Những manh mối ấy đặt cạnh nhau đã đủ để xác nhận hắn làm việc cho ai.

Thủy Mạc không tiếp tục tiến sâu.

Bên trong Thủy Gia có không ít cường giả. Nếu tùy tiện xâm nhập, hắn rất dễ bị phát hiện.

“Con cá thứ nhất đã cắn câu.”

Giọng Hi Nguyệt vang lên trong Ý Thức Hải.

Thủy Mạc quay đầu nhìn về phía bắc thành. Ánh chiều tà dần tắt nơi cuối những mái nhà, khiến nửa gương mặt ẩn dưới mũ trùm của hắn chìm vào bóng tối.

“Còn con thứ hai.”

Cùng thời điểm đó, Chu Hàn mang theo chùm chìa khóa rời khỏi Thanh Mộc Các.

Ban đầu, hắn quả thật đi theo hướng kho cũ phía Tây thành. Nhưng khi tới một ngã ba ít người qua lại, bước chân chợt dừng lại.

Chu Hàn quay đầu nhìn quanh.

Sau khi xác nhận phía sau không có người, hắn lập tức đổi hướng, tiến về phía bắc thành.

Từ Phúc đang ẩn trong một cửa hàng bỏ hoang gần đó khẽ nheo mắt. Ông không lập tức đi theo mà kiên nhẫn đợi Chu Hàn rời xa hơn một đoạn mới khoác áo choàng, chậm rãi bám phía sau.

Chu Hàn cuối cùng tiến vào một ngôi miếu cũ.

Hắn lấy từ tay áo ra một ống trúc nhỏ, đặt mảnh giấy đã chuẩn bị sẵn vào bên trong rồi đứng chờ trong bóng tối.

Không lâu sau, một người đàn ông mặc y phục của cửa hàng Vương Gia bước vào.

Chu Hàn giao ống trúc cho hắn.

Người kia mở ra đọc, ánh mắt lập tức thay đổi.

“Kho cũ phía Tây?”

“Đúng.” Chu Hàn hạ thấp giọng, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát bên ngoài. “Trước bình minh ngày mai, một lô đan dược mới sẽ được chuyển tới đó. Thủy Mạc cùng Từ Phúc đều rất cẩn thận, ta chỉ nghe được từng đó.”

Người đàn ông nhìn hắn vài hơi thở rồi lấy ra một khối lệnh bài nhỏ. Trên mặt lệnh bài khắc một chữ “Vương”.

“Làm tốt. Sau khi Thanh Mộc Các đóng cửa hoàn toàn, Vương Gia sẽ không bạc đãi ngươi.”

Chu Hàn nhận lấy lệnh bài. Những ngón tay vốn luôn bình tĩnh lúc này mới chậm rãi siết lại.

“Ta đã được cài vào đây hai năm.” Hắn nhìn chữ Vương trong lòng bàn tay, giọng nói mang theo một tia nhẹ nhõm. “Cuối cùng cũng sắp kết thúc.”

Bên ngoài cửa miếu, bàn tay già nua của Từ Phúc đã siết chặt tới mức nổi lên từng đường gân.

Hai năm.

Chu Hàn ở ngay dưới mắt ông suốt hai năm.

Không quá nổi bật.

Không phạm sai lầm lớn.

Cũng chưa từng khiến ông đặc biệt chú ý.

Nếu không có kế hoạch ngày hôm nay, có lẽ đến khi Thanh Mộc Các hoàn toàn sụp đổ, ông vẫn không biết bên cạnh mình có một kẻ do Vương Gia cài vào từ đầu.

Từ Phúc không xông vào.

Ông cố nén sự phẫn nộ trong lòng, ghi nhớ gương mặt người đàn ông nhận tin rồi lặng lẽ rời khỏi ngôi miếu.

Đêm ngày thứ mười bốn.

Thủy Mạc trở lại Thanh Mộc Các bằng cửa sau.

Trong căn phòng nhỏ phía sau hậu viện, Từ Phúc đã chờ sẵn. Ánh đèn vàng nhạt rọi xuống gương mặt già nua, làm nếp nhăn giữa hai hàng lông mày ông càng trở nên rõ ràng.

Hai người nhìn nhau.

Chỉ từ sắc mặt đối phương, cả hai đã biết phía bên kia cũng có thu hoạch.

Thủy Mạc ngồi xuống trước, vừa rót trà vừa kể gọn việc Hà Minh nhận linh thạch từ tên áo xám, sau đó tên này quay về khu vực tiểu viện của Thủy Thanh Diệu.

Từ Phúc nghe xong, bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại. Ông cũng thuật lại những gì mình nhìn thấy trong ngôi miếu cũ, từ ống trúc chứa tin tức tới lệnh bài mang chữ Vương.

Căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Hai người.

Hai thế lực.

Hai đường dây hoàn toàn khác nhau.

Ban đầu, Thủy Mạc chỉ muốn kéo ra kẻ đã nhiều lần tiết lộ tin tức của Thanh Mộc Các. Không ngờ cửa hàng nhỏ bé đã sa sút tới mức này lại đồng thời bị hai phía cắm người vào.

Thủy Mạc nâng chén trà lên nhưng không uống. Nhìn mặt nước khẽ dao động bên trong, khóe môi hắn chậm rãi hiện lên một nụ cười lạnh.

“Xem ra Thanh Mộc Các tuy đã gần chìm…”

Hắn đặt chén xuống, ánh mắt nhìn xuyên qua cửa sổ về phía tiền sảnh tối đèn.

“Nhưng vẫn có không ít người sợ nó nổi lên.”

Từ Phúc im lặng một lát mới trầm giọng hỏi:

“Có bắt Hà Minh và Chu Hàn ngay không?”

“Chưa.”

Câu trả lời khiến ông hơi ngẩng đầu.

Thủy Mạc tựa lưng vào ghế, vẻ mặt không có nửa điểm nóng vội.

“Để bọn chúng ngủ thêm một đêm. Ngày mai, chúng ta còn phải xem hai thế lực phía sau phản ứng thế nào. Chỉ khi bọn họ thật sự điều người tới địa điểm giả, toàn bộ chứng cứ mới hoàn chỉnh.”

Từ Phúc suy nghĩ vài hơi thở rồi chậm rãi gật đầu. Sau đó, ông chủ động nhắc tới Lâm Chính. Người phụ trách thu mua đã chuẩn bị xe theo đúng mệnh lệnh, sau đó trở về nhà, không tiếp xúc với bất kỳ người khả nghi nào.

“Vẫn phải quan sát đến giờ Mão.” Thủy Mạc nhìn ánh nến đang lay động. “Nếu Đông Môn không xuất hiện dị thường, ít nhất trong lần thử này, Lâm Chính không có vấn đề.”

“Sau đó có cần nói rõ với hắn không?”

“Có.”

Thủy Mạc trả lời không chút do dự.

“Chúng ta đã đặt lòng trung thành của hắn lên bàn cân. Nếu hắn thật sự không phản bội, hắn xứng đáng nhận được một lời giải thích.”

Từ Phúc nhìn thiếu niên trước mặt, trong mắt thoáng hiện một tia bất ngờ.

“Thiếu gia không sợ hắn bất mãn?”

“Nếu giấu chuyện này, sau này để hắn tự phát hiện mới thật sự khiến người khác lạnh lòng.”

Thủy Mạc nâng mắt nhìn ông. Giọng nói không lớn nhưng vô cùng rõ ràng.

“Người trung thành đáng được tôn trọng.”

Sáng ngày thứ mười lăm.

Bầu trời Khánh Hải Thành còn chưa hoàn toàn sáng rõ.

Tại Đông Môn, Lâm Chính đã chuẩn bị hai chiếc xe theo đúng mệnh lệnh. Hắn đứng chờ từ trước giờ Mão, thỉnh thoảng nhìn về con đường kéo dài phía ngoài thành.

Một người tâm phúc của Từ Phúc âm thầm quan sát từ quán ăn gần đó.

Ngoại trừ Lâm Chính cùng hai người đánh xe, không có bất kỳ người khả nghi nào xuất hiện.

Không có mai phục.

Cũng không có thế lực nào âm thầm thăm dò nguồn hàng.

Ở bến phía Nam, tình hình lại hoàn toàn khác.

Hơn mười người mặc y phục bình thường đã âm thầm xuất hiện từ lúc trời còn tối. Bề ngoài, bọn họ giống những phu khuân vác chờ thuyền cập bến, nhưng dưới lớp áo vải đều giấu binh khí.

Tên áo xám đứng trong bóng tối dưới mái hiên, ánh mắt không ngừng nhìn về phía mặt biển.

Một canh giờ trôi qua.

Không có chiếc thuyền nào xuất hiện.

Hai canh giờ trôi qua, mặt trời đã dần lên cao. Bến phía Nam bắt đầu trở nên đông đúc, nhưng lô đan dược trong lời Hà Minh vẫn không thấy bóng dáng.

Sắc mặt tên áo xám càng lúc càng khó coi. Khi nhìn thấy mấy người bên cạnh bắt đầu mất kiên nhẫn, hắn mới thật sự nhận ra có điều không đúng.

Bọn họ đã trúng kế.

Cùng thời điểm đó, ba người của Vương Gia phá khóa, âm thầm lẻn vào kho cũ phía Tây thành.

Bên trong hoàn toàn trống rỗng.

Không có đan dược.

Không có linh thảo.

Chỉ có bụi bặm phủ kín mặt đất cùng mùi ẩm mốc tích tụ lâu ngày.

Trên chiếc bàn cũ nằm giữa kho, một mảnh giấy trắng được đặt ngay ngắn.

Bốn chữ viết bằng mực đen hiện ra vô cùng rõ ràng.

Cá đã cắn câu.

Người dẫn đầu vừa nhìn thấy hàng chữ, sắc mặt lập tức đại biến.

“Trúng kế rồi!”

Giữa trưa.

Thanh Mộc Các vẫn yên tĩnh như thường lệ.

Hà Minh cùng Chu Hàn tiếp tục làm việc ở tiền sảnh, hoàn toàn chưa biết những tin tức giả đã bị xác nhận.

Từ Phúc bước ra khỏi phòng sổ sách. Vẻ mặt ông không khác ngày thường, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã siết lại từ lúc nhìn thấy hai người.

“Hà Minh, Chu Hàn. Thiếu gia có việc gọi hai người vào hậu viện.”

Hai người đồng thời khựng lại.

Hà Minh là người phản ứng trước. Hắn cố nở một nụ cười, nhưng giọng nói đã mất đi vài phần tự nhiên.

“Thiếu gia gọi chúng ta có chuyện gì?”

“Vào rồi sẽ biết.”

Từ Phúc không nhìn hắn thêm, chỉ quay người đi trước.

Hà Minh và Chu Hàn vô thức liếc nhau. Ánh mắt hai người chỉ giao nhau trong chốc lát, nhưng sự bất an đã lặng lẽ xuất hiện.

Khi bọn họ bước vào căn phòng phía sau hậu viện, cửa gỗ cũng chậm rãi khép lại.

Thủy Mạc đang ngồi bên bàn.

Trước mặt hắn đặt ba mảnh giấy.

Đông Môn.

Bến phía Nam.

Kho cũ phía Tây.

Lâm Chính đứng ở một bên, sắc mặt mang theo vài phần phức tạp.

Ánh mắt Hà Minh vừa chạm tới ba mảnh giấy, đồng tử lập tức co lại. Chu Hàn vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã âm thầm siết chặt.

Thủy Mạc nâng chén trà, nhẹ nhàng thổi đi làn hơi nóng phía trên. Hắn không nhìn hai người ngay, sự im lặng kéo dài khiến không khí trong phòng càng trở nên nặng nề.

Đến khi một giọt mồ hôi xuất hiện nơi thái dương Hà Minh, hắn mới chậm rãi lên tiếng:

“Ba người, ba địa điểm, ba tin tức hoàn toàn khác nhau.”

Chén trà được đặt trở lại mặt bàn.

Ánh mắt Thủy Mạc trước tiên rơi lên Lâm Chính.

“Tin về Đông Môn không lọt ra ngoài. Ngoại trừ hai chiếc xe được chuẩn bị theo mệnh lệnh, không có bất kỳ thế lực nào xuất hiện ở đó.”

Sau đó, hắn quay sang Hà Minh.

“Nhưng sáng nay, tên áo xám dưới trướng Thủy Thanh Diệu đã dẫn hơn mười người chờ ở bến phía Nam suốt hai canh giờ.”

Sắc mặt Hà Minh lập tức trắng bệch.

Cuối cùng, ánh mắt Thủy Mạc dừng trên Chu Hàn.

“Còn ba người của Vương Gia đã phá khóa tiến vào kho cũ phía Tây.”

Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Từ Phúc nhìn hai người mình từng xem là thành viên của Thanh Mộc Các. Trong mắt ông không chỉ có tức giận mà còn mang theo sự thất vọng sâu sắc.

“Hà Minh, Chu Hàn.” Giọng ông khàn hơn bình thường. “Thanh Mộc Các chưa từng bạc đãi các ngươi. Các ngươi còn gì muốn nói?”

Hà Minh lùi về sau một bước. Hai tay hắn vô thức siết lấy vạt áo, nhưng vẫn cố gắng lắc đầu.

“Ta… ta không hiểu thiếu gia đang nói gì. Có lẽ chỉ là trùng hợp.”

“Trùng hợp?”

Thủy Mạc hơi nghiêng đầu nhìn hắn.

“Ngươi gặp tên áo xám trong con hẻm phía sau quán trà, nói cho hắn biết tin về bến phía Nam rồi nhận một túi linh thạch.”

Mỗi lời vang lên đều khiến sắc mặt Hà Minh trắng thêm một phần.

“Sau đó, hắn đi vào Thủy Gia bằng cửa phụ, trở về khu vực tiểu viện của Thủy Thanh Diệu.”

Hà Minh run lên. Hắn nhìn Thủy Mạc, đôi mắt mở lớn vì hoảng sợ.

“Ngươi theo dõi ta?”

“Không.”

Thủy Mạc tựa lưng vào ghế. Giọng nói vẫn bình thản như thể chỉ đang nói về một chuyện không liên quan tới mình.

“Ta chỉ đi xem cá có ăn mồi hay không.”

Sự hoảng loạn cuối cùng cũng phá vỡ lý trí của Hà Minh.

Hắn đột ngột xoay người lao về phía cửa.

Nhưng Từ Phúc đã đứng chắn trước đó từ lâu. Ông không quát mắng, chỉ nâng tay điểm nhẹ. Một luồng linh lực lập tức đánh trúng đầu gối Hà Minh.

“Bịch!”

Hà Minh quỳ mạnh xuống nền đất. Cơn đau khiến hắn kêu lên, hai tay chống xuống sàn mới miễn cưỡng không ngã sấp.

Cùng lúc ấy, bàn tay Chu Hàn giấu trong tay áo chợt động.

Một cây đoản đao nhỏ trượt vào lòng bàn tay.

Hắn còn chưa kịp rút ra, giọng Thủy Mạc đã vang lên phía sau.

“Nếu ngươi ra tay…”

Chu Hàn ngẩng đầu.

Thiếu niên ngồi sau bàn vẫn mang sắc mặt nhợt nhạt, khí tức chỉ giống một tu sĩ vừa bước vào Tụ Khí Cảnh. Thế nhưng đôi mắt đang nhìn hắn lại bình tĩnh đến mức khiến sống lưng lạnh buốt.

“Người chết đầu tiên sẽ là ngươi.”

Khí tức của Từ Phúc đã khóa chặt toàn thân Chu Hàn.

Chỉ cần hắn động thêm một lần, chắc chắn sẽ lập tức bị trấn áp.

Những ngón tay cầm đao siết lại rồi chậm rãi buông ra.

“Leng keng.”

Cây đoản đao rơi xuống nền đất.

Âm thanh kim loại vang lên vô cùng rõ ràng giữa căn phòng yên tĩnh.

Thủy Mạc không nhìn hai người thêm nữa. Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt Lâm Chính.

Người đàn ông trung niên vẫn đứng yên từ đầu đến cuối. Trên gương mặt sạm màu hiện lên một tia chua xót rất nhạt.

“Từ lão từng nghi ngờ ngươi.” Thủy Mạc nhìn thẳng vào mắt hắn. “Ta cũng đã đưa ngươi vào kế hoạch thử nghiệm.”

Lâm Chính im lặng.

Dù có thể hiểu lý do, cảm giác bị nghi ngờ sau gần mười năm ở lại Thanh Mộc Các vẫn khiến bàn tay hắn bất giác siết lại.

Thủy Mạc nhìn thấy phản ứng ấy.

Hắn chắp tay, hơi cúi người.

“Chuyện này là chúng ta có lỗi.”

Lâm Chính giật mình, vội vàng bước lên nửa bước.

“Thiếu gia, ngài không cần…”

“Thanh Mộc Các đã nhiều lần bị tiết lộ kế hoạch. Ta không thể bỏ qua bất kỳ khả năng nào.” Thủy Mạc không né tránh lỗi lầm của mình. “Nhưng nghi ngờ một người đã ở lại đây gần mười năm vẫn là nghi ngờ. Ta nợ ngươi một lời xin lỗi.”

Lâm Chính nhìn thiếu niên trước mặt, hồi lâu vẫn không biết nên phản ứng thế nào.

Hắn không ngờ đường đường thiếu gia Thủy Gia lại chủ động cúi đầu trước một người phụ trách thu mua như mình.

Sự chua xót trong mắt dần tan đi.

Một lúc sau, Lâm Chính mới chậm rãi thở ra, hai tay ôm quyền đáp lễ.

“Nếu đổi lại là ta, có lẽ ta cũng sẽ làm giống thiếu gia.”

Ánh mắt hắn lướt qua Hà Minh và Chu Hàn, giọng nói trở nên trầm hơn.

“Ít nhất hiện tại đã tìm được hai người thật sự phản bội. Lần thử này… không vô ích.”

Thủy Mạc khẽ gật đầu.

“Chuyện hôm nay tạm thời không được truyền ra ngoài. Ngươi trở lại tiền sảnh làm việc như bình thường, cứ xem như chưa từng tới đây.”

“Vâng.”

Lâm Chính nhìn Hà Minh và Chu Hàn lần cuối rồi xoay người rời đi.

Ánh mắt ấy không có thương hại, chỉ còn sự lạnh lẽo của một người vừa biết hai đồng sự bên cạnh đã bán đứng nơi mình gắn bó suốt nhiều năm.

Sau khi cửa phòng đóng lại, bên trong chỉ còn Thủy Mạc, Từ Phúc cùng hai nội gián.

Thủy Mạc trở về chỗ ngồi.

Hắn nhìn Hà Minh trước.

“Ngươi bị mua chuộc từ khi nào?”

Hà Minh cắn chặt răng, cúi đầu không đáp. Nhưng đôi mắt liên tục dao động đã để lộ sự hoảng loạn trong lòng.

Thủy Mạc cũng không ép hỏi. Ánh mắt hắn chuyển sang Chu Hàn.

“Còn ngươi là người của Vương Gia từ đầu?”

Chu Hàn vẫn giữ im lặng. Chỉ có cơ hàm siết chặt cho thấy hắn không bình tĩnh như vẻ ngoài.

“Không muốn nói cũng được.”

Thủy Mạc tự rót thêm trà, động tác chậm rãi đến mức khiến hai người trước mặt càng cảm thấy bất an.

“Thanh Mộc Các còn vài căn hầm bỏ trống. Ta sẽ để hai người ở riêng.”

Hắn nâng chén trà lên, ánh mắt bình thản lướt qua từng gương mặt.

“Người nói trước có thể sống thoải mái hơn một chút.”

Ánh mắt Hà Minh lập tức dao động dữ dội.

Chu Hàn lại lạnh giọng cười.

“Ngươi không dám giết chúng ta.”

“Giết các ngươi?”

Thủy Mạc dừng chén trà trước môi, vẻ mặt dường như thật sự cảm thấy khó hiểu.

“Tại sao phải giết?”

Hắn chậm rãi đặt chén xuống.

“Người chết không thể cung cấp tin tức. Ta còn muốn biết Vương Gia đã cài bao nhiêu người vào những sản nghiệp khác của Thủy Gia.”

Ánh mắt hắn chuyển sang Hà Minh.

“Cũng muốn biết Thủy Thanh Diệu đã mua chuộc bao nhiêu kẻ bên cạnh phụ thân ta.”

Không có tiếng quát tháo.

Không có sát khí bùng nổ.

Nhưng sự bình tĩnh ấy lại khiến Hà Minh cùng Chu Hàn cảm thấy lạnh lẽo hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Đến lúc này, bọn họ mới hiểu Thủy Mạc không định chỉ xử lý hai kẻ phản bội.

Hắn muốn thông qua bọn họ kéo ra toàn bộ mạng lưới phía sau.

Từ Phúc nhìn hai người, trong mắt đã không còn chút tình cảm nào.

“Thiếu gia, giao họ cho lão phu. Lão phu sẽ tách riêng hai người, không để bất kỳ ai biết.”

“Được.”

Thủy Mạc khẽ gật đầu.

“Không được để họ chết. Cũng không được cho họ cơ hội truyền tin ra ngoài.”

“Lão phu hiểu.”

Từ Phúc mở cửa, gọi hai hộ vệ thân tín đã chờ sẵn bên ngoài.

Hà Minh cùng Chu Hàn nhanh chóng bị trói lại, bịt miệng rồi âm thầm đưa xuống hai căn hầm khác nhau phía sau kho.

Từ đầu đến cuối, những người còn lại trong Thanh Mộc Các không hề phát hiện.

Tối ngày thứ mười lăm.

Mặt trời dần chìm xuống phía sau Khánh Hải Thành.

Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên những con phố, nhuộm mặt đường đá xanh thành một màu vàng cam ấm áp.

Trước cửa Thanh Mộc Các, Từ Phúc đứng trên một chiếc thang gỗ.

Đôi tay già nua của ông chậm rãi tháo tấm biển đã treo suốt mười lăm ngày xuống.

“Tạm ngừng kinh doanh mười lăm ngày.”

Hàng chữ trên tấm biển đã bám một lớp bụi mỏng.

Những người làm trong các đứng phía sau, ánh mắt vừa chờ mong vừa thấp thỏm. Không ai biết trong hậu viện đã xảy ra chuyện gì. Bọn họ chỉ biết khoảng thời gian đóng cửa đã kết thúc.

Ngày mai, Thanh Mộc Các sẽ mở cửa trở lại.

Từ Phúc bước xuống thang. Ông cúi đầu nhìn tấm biển trong tay thật lâu, bàn tay vô thức lau đi lớp bụi bám trên hàng chữ rồi mới quay sang Thủy Mạc.

“Thiếu gia, tấm biển đã tháo.”

Giọng nói chỉ có một câu đơn giản, nhưng lại mang theo cảm xúc mà ngay cả Từ Phúc cũng khó che giấu.

Thủy Mạc đứng trước cửa Thanh Mộc Các.

Phía đối diện con phố, Vương Đan Các vẫn sáng đèn rực rỡ. Khách nhân ra vào không ngớt, tiếng giao dịch cùng tiếng cười nói vang vọng khắp nơi.

Tên áo xám không còn ngồi trong quán trà.

Có lẽ hắn đã nhận ra chuyện ở bến phía Nam là một cái bẫy.

Cũng có lẽ đang vội vàng trở về báo cáo với Thủy Thanh Diệu.

Thủy Mạc không quan tâm.

Hai con cá bên trong Thanh Mộc Các đã bị bắt.

Đan dược cũng đã chuẩn bị đầy đủ.

Mười lăm ngày tạm ngừng kinh doanh chính thức kết thúc.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt đứng bên mặt hồ. Ánh sáng hoàng hôn từ thế giới bên ngoài phản chiếu trong đôi mắt bạc, khiến vẻ thanh lãnh trên gương mặt nàng dịu đi một chút.

“Ngày mai sẽ không yên tĩnh.”

Thủy Mạc nhìn ánh đèn rực rỡ phía Vương Đan Các. Gió biển lướt qua làm vạt áo hắn nhẹ nhàng lay động.

“Ta chưa từng mong nó yên tĩnh.”

Hắn quay người nhìn những người đang đứng phía sau.

Từ Phúc.

Lâm Chính.

Những tiểu nhị già trẻ đã ở lại Thanh Mộc Các tới tận hôm nay.

Ánh mắt mỗi người đều mang theo lo lắng, nhưng sâu bên trong vẫn còn một tia hy vọng chưa từng tắt.

“Đêm nay kiểm tra lại toàn bộ hàng hóa.” Giọng Thủy Mạc vang lên giữa tiền sảnh vắng lặng. “Lau sạch từng chiếc kệ, chuẩn bị Hồi Nguyên Đan và Tiềm Hải Đan. Trước khi rời đi, mỗi người phải kiểm tra phần việc của mình thêm một lần.”

Mọi người đồng loạt đứng thẳng lên. Sự thấp thỏm trên gương mặt dần được thay thế bởi vẻ mong chờ.

Thủy Mạc nhìn từng người một, sau đó ngẩng đầu nhìn những ngọn đèn vừa được thắp sáng trong Thanh Mộc Các.

Ánh sáng ấm áp lan ra, xua đi vẻ lạnh lẽo đã bao phủ nơi này suốt mười lăm ngày.

Khóe môi hắn chậm rãi cong lên.

“Ngày mai…”

Giọng nói không lớn.

Nhưng từng chữ đều rơi rõ ràng vào tai tất cả mọi người.

“Mở cửa.”


0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Nhật Tưởng Nếu mọi người yêu thích 《Vạn Cổ Thiên Tôn》 và muốn tiếp thêm động lực cho tác giả, có thể ủng...