Chương 1: Bóng đêm đền Hùng
Tiếng mưa rơi lộp độp trên tàu lá cọ, hòa cùng tiếng ếch nhái ran ran từ phía đầm lầy xa xa. Trên đỉnh núi Nghĩa Lĩnh sừng sững, quần thể Đền Hùng chìm trong một màn sương trắng đục, quạnh quẽ và linh thiêng. Cơn giông mùa hạ vừa quét qua, để lại bầu không khí ẩm ướt, lành lạnh và mùi bùn đất nồng nặc.
Duy Hoàng đứng dưới mái hiên cong vút của Đền Thượng, khẽ rùng mình. Dù đã khoác thêm chiếc áo gió mỏng, cái lạnh của vùng sơn cước vẫn như những mũi kim châm vào da thịt. Cậu là một nghiên cứu sinh trẻ ngành Khảo cổ học, khuôn mặt điển trai toát lên vẻ cương nghị, nhưng trong đáy mắt đen láy lại ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. Một tháng trước, ông nội cậu, giáo sư Trần Văn Tường, một chuyên gia hàng đầu về văn hóa Đông Sơn đột ngột qua đời vì một cơn đột quỵ trong chính thư phòng của mình. Cái chết đến quá nhanh và lặng lẽ, nhưng trên bàn làm việc, bàn tay ông vẫn còn nắm chặt một mảnh mai rùa cổ, trên đó khắc những ký hiệu kỳ lạ, ngoằn ngoèo như rắn, như rồng, chẳng giống bất kỳ loại chữ viết cổ nào mà Hoàng từng biết.
Trước khi mất, ông nội thường thì thầm một mình về “Việt Dịch”, về một nền minh triết bị chôn vùi, về một “hồn thiêng” đang ngủ yên. Mọi người, kể cả bố mẹ Hoàng, đều cho rằng tuổi già khiến tâm trí ông lẩm cẩm. Nhưng Hoàng thì không. Cậu biết ông mình. Ông là một học giả uyên bác và cực kỳ tỉnh táo. Di vật duy nhất ông để lại cho cậu chính là mảnh mai rùa bí ẩn ấy, cùng một mảnh giấy ghi vội dòng chữ: “Đêm trăng tròn tháng Bảy, Đền Thượng, giao long hiện, hồn Việt thức giấc.”
Và hôm nay, chính là đêm trăng tròn tháng Bảy, tiết Vu Lan, ranh giới mong manh nhất giữa hai cõi âm dương.
Hoàng thở ra một hơi, tạo thành làn khói trắng mỏng trước mặt. Cậu đưa tay vào túi áo, siết chặt mảnh mai rùa. Nó lạnh ngắt, một thứ hơi lạnh không giống với nhiệt độ bên ngoài, mà như tỏa ra từ chính bên trong lòng vật thể ngàn năm tuổi. Cậu ngước mắt nhìn lên bầu trời. Mây đen vần vũ, che khuất cả vầng trăng. Không gian tĩnh mịch đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng gió rít qua những lùm cây cổ thụ, tạo thành những thanh âm rên rỉ như hồn ma vất vưởng.
Bỗng nhiên, một tràng gió mạnh thổi tới, cuốn theo lá khô và bụi đất. Những ngọn đèn dầu leo lét trong đền chao đảo, suýt tắt. Hoàng nheo mắt, tim đập thình thịch. Trong cơn gió, cậu nghe thấy một thứ âm thanh rất khẽ, rất xa xăm, như tiếng chiêng đồng ngân nga từ lòng đất vọng lên. Âm thanh ấy mơ hồ, không giống bất kỳ nhạc cụ hiện đại nào, nó trầm đục, hùng vĩ, lay động đến tận xương tủy.
Rồi, như có một bàn tay vô hình xé toạc màn mây, vầng trăng tròn vành vạnh bất ngờ hiện ra, chiếu một thứ ánh sáng xanh kỳ ảo xuống mặt đất. Ánh trăng không dịu dàng, thơ mộng, mà lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi dao. Toàn bộ khoảng sân trước Đền Thượng như được dát một lớp bạc lỏng, và chính giữa sân, nơi giao nhau của bốn cột đá cổ, mặt đất bắt đầu rung động nhè nhẹ.
Hoàng nín thở. Đôi mắt cậu mở to, dán chặt vào điểm trung tâm. Những phiến đá xanh rêu phong đang tự dịch chuyển, tạo thành một khe nứt dài, tối om như miệng của một con quái vật khổng lồ. Từ trong khe nứt, một luồng khí màu trắng sữa, lạnh buốt phun trào, mang theo mùi tanh nồng của bùn sâu và một thứ hương thơm kỳ lạ của trầm hương ngàn năm.
Bàn tay Hoàng run lên. Cậu rút mảnh mai rùa ra khỏi túi. Dưới ánh trăng, những ký tự kỳ lạ trên đó bỗng phát sáng, thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, đối lập hoàn toàn với ánh trăng xanh lạnh lẽo. Những ký hiệu như đang bơi, đang chuyển động, tái tổ hợp thành một đồ hình mà cậu chưa từng thấy. Không phải Bát quái của Văn Vương với Càn, Khôn, Chấn, Tốn, Ly, Khảm, Cấn, Đoài. Đồ hình này có chín ô, xoay tròn như một cơn lốc, với một biểu tượng ở trung tâm: một con rồng cuộn mình, miệng ngậm một viên ngọc sáng, nhưng đôi mắt rồng lại là hai hố sâu hun hút, như thể đang nhìn thẳng vào linh hồn cậu.
“Cửu Cung… Giao Long Đồ…” Hoàng lẩm bẩm, trong đầu bỗng vang lên những lời ông nội giảng giải trong một buổi chiều tà đã lâu lắm. “Bát quái của người Hoa Hạ diễn tả vũ trụ vận hành. Nhưng Cửu Cung của người Việt cổ không chỉ diễn tả sự vận hành, nó còn là tấm bản đồ của linh hồn, là cầu nối giữa ba cõi: Thiên - Địa - Nhân, là hơi thở của non sông…”
Đột nhiên, từ trong khe nứt tối om, một tiếng gầm trầm đục vang lên, rung chuyển cả ngọn núi. Đó không phải là tiếng hổ gầm, cũng chẳng phải tiếng sấm. Đó là một âm thanh cổ xưa, đầy uy quyền, như thể đất trời đang cùng cất tiếng nói. Một cái đầu to lớn, phủ đầy vảy xanh đen óng ánh, với cặp sừng hươu sắc nhọn và chiếc bờm dài như rong biển, từ từ nhô lên khỏi khe nứt. Đôi mắt nó, to như hai cái đĩa, rực lên thứ ánh sáng đỏ quạch như máu.
Giao Long.
Không phải rồng của những câu chuyện thần thoại xa xôi, mà là một sinh vật bằng xương bằng thịt, hữu hình, đang hiện diện sừng sững trước mặt cậu. Hơi thở của nó phả ra mùi nước và rêu phong ngàn năm. Hoàng chết lặng. Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trỗi dậy, thôi thúc cậu phải bỏ chạy. Nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Mảnh mai rùa trong tay cậu càng lúc càng nóng, tỏa ra một nguồn năng lượng ấm áp, trấn an tâm trí cậu.
Giao Long không tấn công. Nó chỉ cúi cái đầu khổng lồ xuống, cặp mắt đỏ rực nhìn thẳng vào mảnh mai rùa, rồi lại nhìn vào mắt Hoàng. Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng cảm nhận được một dòng chảy thông tin khổng lồ, không phải bằng lời nói, mà bằng những hình ảnh, những cảm xúc đang tràn vào tâm trí mình. Cậu thấy những chiến binh mình trần đóng khố, tay cầm giáo đồng, đang nhảy múa quanh đống lửa lớn dưới ánh trăng. Cậu thấy những vị vua Hùng xăm mình, đầu đội mũ lông chim, đang trầm tư nhìn lên bầu trời đầy sao, tay vẽ những ký tự lên mai rùa. Cậu thấy cả một nền văn minh rực rỡ, không phải bằng đá tảng và thành quách, mà bằng sự cộng cảm sâu sắc với nhịp đập của sông núi, của vũ trụ.
Đó chính là “Hồn Việt”, một dạng năng lượng tinh thần khổng lồ, kết tinh từ trí tuệ, tín ngưỡng và ý chí của tổ tiên ngàn đời, được mã hóa trong hệ thống Việt Dịch. Và cậu, với dòng máu của những nhà thông thái cổ, chính là “kẻ dẫn hồn”, người duy nhất có thể đọc được tấm bản đồ linh hồn ấy.
Nhưng dòng hồi tưởng hùng tráng bị cắt ngang bởi một tràng cười the thé, lạnh lẽo vang lên từ phía cổng đền. Ánh sáng từ mảnh mai rùa vụt tắt. Giao Long gầm lên một tiếng giận dữ, rồi lập tức rụt đầu trở lại lòng đất. Mặt đất khép kín, trả lại nguyên trạng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ánh trăng xanh lạnh lẽo cũng tan biến, trả lại bầu trời đêm đen kịt.
“Đúng như ta dự liệu. Hồn Việt đã chọn một thằng nhóc ranh.”
Một bóng đen từ từ bước ra từ sau cột đá. Đó là một người đàn ông trung niên, gầy gò, mặc một bộ quần áo đen tuyền, khuôn mặt tái nhợt như xác chết. Đôi mắt hắn ta lấp lánh một thứ ánh sáng tham lam và tàn nhẫn. Trên tay hắn cầm một đồng xu cổ, đang xoay tròn liên tục trên các đốt ngón tay một cách điêu luyện.
“Ông… ông là ai?” Hoàng lắp bắp, siết chặt mảnh mai rùa như một chiếc phao cứu sinh.
“Ta là người sẽ đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo của nó,” gã áo đen nhếch mép cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Người Việt các ngươi không xứng đáng sở hữu thứ sức mạnh này. ‘Việt Dịch’ là một sai lầm của lịch sử, một khiếm khuyết cần được chỉnh sửa. Nó làm nhiễu loạn trật tự của ‘Thiên Mệnh’ chân chính.”
Gã bước từng bước chậm rãi về phía Hoàng. “Giao nộp mảnh ‘Giao Long Chìa Khóa’ cho ta, và ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng. Ngươi không biết mình đang can dự vào một cuộc chiến lớn lao và cổ xưa đến nhường nào đâu.”
Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Hoàng không đợi gã kia nói hết câu, lập tức quay người bỏ chạy vào sâu trong đền. Cậu biết rõ địa hình ở đây nhờ những lần đi theo ông nội lúc còn nhỏ. Phía sau hậu cung có một lối nhỏ dẫn xuống chân núi.
“Ngây thơ!” Tiếng cười khinh khỉnh của gã áo đen vang lên sau lưng, rồi lập tức bị át đi bởi một thứ âm thanh rùng rợn: tiếng đồng xu xé gió.
Vút!
Hoàng theo phản xạ, cúi rạp người xuống. Đồng xu cổ sượt qua đỉnh đầu cậu, cắm phập vào cột gỗ lim trước mặt, bốc khói nghi ngút. Chỗ gỗ bị đồng xu chạm vào lập tức đen lại và mục ruỗng ra như bị ngâm trong axit hàng chục năm.
Kinh hoàng, Hoàng lách mình qua cánh cửa hậu cung đã mục nát, lao vào màn đêm đen đặc. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt trở lại, những tia chớp ngoằn ngoèo xé toạc bầu trời. Cậu chạy như điên, mặc cho cành cây quất vào mặt, gai góc cào rách da thịt. Trong túi áo, mảnh mai rùa lại một lần nữa tỏa ra hơi ấm, như dẫn đường cho cậu trong bóng tối.
Cuộc đi săn đã bắt đầu. Và cậu, một nghiên cứu sinh khảo cổ vô danh, giờ đây không chỉ chạy trốn để giữ mạng sống của mình, mà còn mang trên vai vận mệnh của cả một “Hồn Việt” đang chìm trong giấc ngủ ngàn năm. Bí mật của một nền văn minh bị lãng quên, sức mạnh của Cửu Cung Giao Long Đồ, và danh tính thực sự của những kẻ muốn hủy diệt nó, tất cả vẫn còn là một màn sương mù dày đặc phía trước. Chỉ có một điều Hoàng biết chắc chắn: từ giây phút này, cuộc đời cậu đã vĩnh viễn thay đổi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.