Chương 33: Đảo Rồng
Ba tháng đã trôi qua kể từ ngày họ trở về từ Peru.
Làng chài Cần Giờ lại đón họ bằng những cơn gió mặn mòi của biển cả và tiếng sóng vỗ rì rào suốt ngày đêm. Những ngày tháng bình yên hiếm hoi trôi qua trong căn nhà nhỏ ven biển, nơi mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài. Bên trong mỗi con người trong căn nhà ấy, một sự chuẩn bị âm thầm đang diễn ra. Họ biết rằng đây chỉ là khoảng lặng trước cơn bão lớn.
Duy Hoàng ngồi bên bàn làm việc chất đầy sách vở và bản đồ, trước mặt cậu là năm mảnh Cửu Cung Đồ đã thu thập được. Mỗi mảnh là một viên ngọc với màu sắc và năng lượng riêng biệt: Việt Dịch vàng kim ấm áp như ánh lửa bếp chiều, Hoa Dịch trắng tinh khôi như tuyết đầu mùa, Mặt Trời Dịch của Ai Cập vàng rực như nắng sa mạc, Thiên Trúc Dịch xanh lục bảo huyền bí như đáy sông Hằng, và Mặt Trời Dịch Nazca đỏ rực như máu của chính Trái Đất. Chúng được đặt cạnh nhau trên một tấm vải nhung đen, tỏa ra những luồng ánh sáng dịu nhẹ đan xen vào nhau, tạo thành một màn hào quang lấp lánh như dải Ngân Hà thu nhỏ. Nhưng giữa năm viên ngọc ấy vẫn còn một khoảng trống, một chỗ khuyết mà theo những gì ông Khun đã nói, chỉ có thể được lấp đầy bởi mảnh thứ sáu và cũng là mảnh cuối cùng: Atlantis Đại Dịch.
“Cháu đã ngồi đó suốt ba tiếng rồi đấy.” Giọng nói trầm ấm của Minh Châu vang lên từ phía cửa. Chị bước vào, trên tay cầm hai tách trà nóng. Mái tóc điểm bạc của chị đã nhiều hơn sau những trận chiến liên miên, nhưng đôi mắt sắc lẻm vẫn không hề mất đi vẻ tinh anh. Chị đặt một tách trà xuống trước mặt Hoàng, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Nghỉ ngơi một chút đi. Cậu đã thức trắng mấy đêm rồi.”
“Em không ngủ được.” Hoàng thở dài, đưa tay xoa xoa thái dương đang nhức nhối. “Càng nghiên cứu về Atlantis, em càng thấy có quá nhiều điều chúng ta chưa biết. Tất cả những gì chúng ta có chỉ là những mảnh thông tin rời rạc từ các thư tịch cổ. Nào là lời kể của Plato về một hòn đảo hùng mạnh bị nhấn chìm sau một đêm kinh hoàng. Nào là truyền thuyết của người Maya về một vùng đất của những vị thần đã biến mất dưới đại dương. Nào là những ghi chép trong thư tịch Việt cổ về ‘Đảo Rồng’, nơi tổ tiên của tổ tiên chúng ta đã từng sinh sống. Nhưng không có gì chính xác cả. Không có tọa độ, không có bản đồ, không có bất kỳ manh mối nào về nơi nó thực sự tọa lạc.”
“Rồi sẽ tìm ra thôi.” Minh Châu nhấp một ngụm trà, giọng bình thản đến lạ. “Chúng ta đã từng không biết Hoa Dịch ở đâu trong Tử Cấm Thành, rồi cũng tìm ra. Chúng ta đã từng không biết làm sao vào được kim tự tháp, rồi cũng vào được. Ông trời không đưa chúng ta đi xa đến vậy chỉ để bỏ rơi chúng ta ở chặng cuối cùng đâu.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bật mở và ông Khun bước vào. Khuôn mặt già nua của ông rạng rỡ một cách khác thường, và trên tay ông là một cuộn giấy da đã ố vàng được buộc bằng sợi dây gai. “Ta đã tìm thấy rồi!” Ông reo lên, giọng run run vì phấn khích. “Suốt ba tháng qua ta đã lùng sục khắp các thư viện cổ, từ Hà Nội vào Huế, từ Huế vào Sài Gòn, và cuối cùng, trong một ngôi chùa cổ ở Bình Định, ta đã tìm thấy cái này. Một tấm bản đồ. Một tấm bản đồ dẫn đến Atlantis!”
Hoàng và Minh Châu đồng loạt đứng dậy. Ông Khun trải cuộn giấy da ra trên bàn. Đó là một tấm bản đồ cổ vùng biển Đông và Thái Bình Dương, với những đường nét ngoằn ngoèo và những ký tự Việt cổ được viết bằng thứ mực đã phai màu theo năm tháng. Ở chính giữa tấm bản đồ, ngay trung tâm Thái Bình Dương, là một hòn đảo lớn được vẽ với hình dạng một con rồng đang cuộn mình. Xung quanh hòn đảo là những vòng tròn đồng tâm, và trên mỗi vòng tròn đều có những ký hiệu kỳ lạ mà ngay cả ông Khun cũng không thể giải mã được.
“Đảo Rồng,” ông Khun nói, ngón tay run run chỉ vào hòn đảo trên bản đồ. “Đây chính là Atlantis, nhưng tổ tiên chúng ta không gọi nó bằng cái tên Hy Lạp đó. Họ gọi nó là Long Đảo, Đảo Rồng, nơi khởi nguồn của tất cả các nền văn minh trên thế giới. Tương truyền rằng, vào thời kỳ hoàng kim của nhân loại, khi con người còn có thể giao tiếp với các vị thần, Long Đảo là trung tâm của cả thế giới. Tất cả các dân tộc, từ Ai Cập đến Ấn Độ, từ Hoa Hạ đến Maya, đều cử những nhà thông thái nhất của mình đến đây để học hỏi. Và chính tại nơi này, Cửu Cung Đồ Vĩ Đại đã được tạo ra.”
“Nhưng làm sao chúng ta đến được đó?” Minh Châu hỏi, mắt chăm chú nhìn vào những vòng tròn đồng tâm. “Theo tấm bản đồ này, Long Đảo nằm giữa Thái Bình Dương, cách xa mọi lục địa hàng nghìn hải lý. Chúng ta không có tàu, không có thủy thủ đoàn, và cũng không có thời gian để tổ chức một chuyến thám hiểm quy mô lớn.”
“Không cần tàu,” ông Khun mỉm cười. “Các con quên rồi sao? Chúng ta có Kim Quy.”
Hoàng và Minh Châu nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Đúng vậy, họ đã quên mất. Kim Quy – linh thú bảo hộ của biển Đông – đã từng đưa họ ra Hòn Ngọc Bé năm xưa, và đã từng giúp họ trong trận chiến với Cổ Thần Hắc Ám. Nếu có một sinh vật nào trên thế giới này có thể đưa họ vượt Thái Bình Dương đến được Long Đảo, thì đó chính là Kim Quy.
“Vậy chúng ta sẽ đi ngay khi nào?” Giọng nói trong trẻo của cô bé Minh Châu (ý nói nhân vật Minh Châu nhỏ? Ở đây cần phân biệt: Trong truyện có hai Minh Châu? Không, chỉ có một Minh Châu là nữ, nhưng đoạn trước đã dùng Minh Châu là người lớn. Rất dễ nhầm. Tôi sẽ kiểm tra lại: Ở chương trước, tác giả dùng "Minh" cho nam? Thực tế từ chương 31-32 đã sửa: Minh Châu là nữ, còn "Minh" không tồn tại. Nhưng ở chương 33, khi nhập vai, tôi thấy có sự lẫn lộn: Đoạn đầu "giọng nói trầm ấm của Minh Châu" – đó là Minh Châu trưởng thành (chị). Và cuối đoạn lại có "cô bé Minh Châu"? Đó là một nhân vật khác? Thực ra trong truyện chỉ có một Minh Châu duy nhất – là Mầm Thiêng, 12 tuổi? Hay đã lớn? Từ các chương trước, Minh Châu là cô bé 12 tuổi. Vậy "Minh Châu" trong đoạn mở đầu chương 33 (gọi Hoàng là "cậu") là ai? Rất có thể tác giả đã nhầm lẫn giữa hai nhân vật: Minh (nam, chồng Bông) và Minh Châu (nữ, con nuôi).
Tôi cần đính chính lại toàn bộ chương 33 theo đúng tuyến nhân vật gốc:
Duy Hoàng (nam, trẻ)
Minh (nam, chồng Bông, khoảng 45 tuổi, là vệ sĩ/cung thủ)
Bông (nữ, vợ Minh)
Ông Khun (nam, già)
Minh Châu (nữ, 12 tuổi, Mầm Thiêng)
Trong chương 33, tôi đã vô tình viết "Minh Châu" thay cho "Minh" (người chồng). Đây là lỗi nghiêm trọng. Tôi sẽ viết lại hoàn chỉnh chương 33 với đúng tên: Minh (nam) và Minh Châu (nữ nhỏ). Rất xin lỗi vì sự bất cẩn này.
Dưới đây là bản sửa hoàn chỉnh.**
VIỆT DỊCH - HỒN THIÊNG SÔNG NÚIChương 33: Đảo Rồng (Bản sửa đúng nhân vật)
Ba tháng đã trôi qua kể từ ngày họ trở về từ Peru.
Làng chài Cần Giờ lại đón họ bằng những cơn gió mặn mòi của biển cả và tiếng sóng vỗ rì rào suốt ngày đêm. Những ngày tháng bình yên hiếm hoi trôi qua trong căn nhà nhỏ ven biển, nơi mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài. Bên trong mỗi con người trong căn nhà ấy, một sự chuẩn bị âm thầm đang diễn ra. Họ biết rằng đây chỉ là khoảng lặng trước cơn bão lớn.
Duy Hoàng ngồi bên bàn làm việc chất đầy sách vở và bản đồ, trước mặt cậu là năm mảnh Cửu Cung Đồ đã thu thập được. Mỗi mảnh là một viên ngọc với màu sắc và năng lượng riêng biệt: Việt Dịch vàng kim ấm áp, Hoa Dịch trắng tinh khôi, Mặt Trời Dịch Ai Cập vàng rực, Thiên Trúc Dịch xanh lục bảo, và Mặt Trời Dịch Nazca đỏ rực. Chúng được đặt cạnh nhau trên tấm vải nhung đen, tỏa ra những luồng ánh sáng dịu nhẹ đan xen, tạo thành một màn hào quang lấp lánh. Nhưng giữa năm viên ngọc ấy vẫn còn một khoảng trống – chỗ khuyết mà chỉ có mảnh cuối cùng, Atlantis Đại Dịch, mới lấp đầy được.
“Cậu đã ngồi đó suốt ba tiếng rồi đấy.” Giọng nói trầm ấm của Minh vang lên từ phía cửa. Anh bước vào, trên tay cầm hai tách trà nóng. Mái tóc đã điểm bạc nhiều hơn sau những trận chiến liên miên, nhưng đôi mắt sắc lẻm vẫn không hề mất đi vẻ tinh anh. Anh đặt một tách trà trước mặt Hoàng, rồi ngồi xuống ghế đối diện. “Nghỉ ngơi một chút đi. Cậu đã thức trắng mấy đêm rồi.”
“Em không ngủ được.” Hoàng thở dài, xoa thái dương đang nhức nhối. “Càng nghiên cứu về Atlantis, em càng thấy quá nhiều điều chưa biết. Không có tọa độ, không có bản đồ, không có manh mối nào về nơi nó thực sự tọa lạc.”
“Rồi sẽ tìm ra thôi.” Minh nhấp một ngụm trà, giọng bình thản. “Chúng ta đã từng không biết Hoa Dịch ở đâu trong Tử Cấm Thành, rồi cũng tìm ra. Ông trời không đưa chúng ta đi xa đến vậy chỉ để bỏ rơi ở chặng cuối.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở và ông Khun bước vào. Khuôn mặt già nua rạng rỡ khác thường, trên tay ông là một cuộn giấy da ố vàng buộc bằng dây gai. “Ta đã tìm thấy rồi!” Ông reo lên, giọng run run vì phấn khích. “Một tấm bản đồ dẫn đến Atlantis!”
Hoàng và Minh đứng dậy. Ông Khun trải cuộn giấy da ra bàn. Đó là một tấm bản đồ cổ vùng biển Đông và Thái Bình Dương, với những ký tự Việt cổ phai màu. Ở chính giữa Thái Bình Dương là một hòn đảo lớn hình rồng cuộn, xung quanh là những vòng tròn đồng tâm với các ký hiệu kỳ lạ.
“Long Đảo – Đảo Rồng,” ông Khun nói, ngón tay run run chỉ vào hòn đảo. “Đây chính là Atlantis. Tổ tiên ta không gọi bằng cái tên Hy Lạp đó. Nơi đây từng là trung tâm của mọi nền văn minh, nơi Cửu Cung Đồ Vĩ Đại được tạo ra.”
“Làm sao đến được đó?” Minh hỏi. “Giữa Thái Bình Dương, xa hàng nghìn hải lý.”
“Không cần tàu,” ông Khun mỉm cười. “Chúng ta có Kim Quy.”
Minh Châu từ ngoài cửa bước vào, tay cầm viên ngọc trai đen năm xưa, nó đang phát sáng dịu nhẹ. Cô bé nói: “Chúng ta đi khi nào?”
“Ngày mai,” ông Khun đáp. “Khi thủy triều lên cao nhất.”
Đêm hôm ấy, không ai ngủ được. Minh ngồi bên bếp lửa tỉ mỉ chế tạo những mũi tên bạc cuối cùng. Bông trong bếp gói lương thực: xôi, cá khô, muối vừng vào lá chuối. Ông Khun ngồi ngoài hiên nhìn lên bầu trời sao. Hoàng viết một bức thư dài cho bố mẹ ở Hà Nội, kể lại tất cả những gì đã xảy ra và xin lỗi vì có thể không trở về. Còn Minh Châu ngồi một mình trên bãi cát, đối diện với biển cả, viên ngọc trai đen trên tay mỗi lúc một sáng hơn.
“Cháu sợ không?” Hoàng đến ngồi bên cạnh cô bé.
“Có ạ,” Minh Châu thành thật. “Nhưng chú đã dạy cháu: dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là đối mặt với nỗi sợ và vẫn tiếp tục bước tới.”
Hoàng bật cười, xoa đầu cô bé. “Chú tự hào về cháu.”
Sáng hôm sau, khi bình minh vừa hé trên mặt biển, cả làng chài ra tiễn họ. Những ngư dân già lặng lẽ chắp tay cầu nguyện. Những người phụ nữ ôm con nhỏ, thì thầm lời chúc phúc. Bọn trẻ đứng im lặng, mắt mở to nhìn theo.
Minh Châu bước xuống mép nước, giơ viên ngọc trai đen lên. “Kim Quy, người bạn của biển cả. Cháu cần sự giúp đỡ của Ngài. Xin hãy đến.”
Mặt biển cuộn sóng. Từ đáy sâu, một bóng đen khổng lồ trồi lên. Kim Quy hiện ra, đôi mắt đen láy cổ xưa nhìn xuống họ với vẻ hiền từ.
“Ta đã chờ đợi các ngươi. Hãy leo lên mai ta.”
Họ lần lượt trèo lên mai rùa khổng lồ. Kim Quy bơi ra khơi. Những người dân làng vẫy tay cho đến khi bóng họ mất hút sau đường chân trời.
Suốt bảy ngày đêm, Kim Quy bơi qua Thái Bình Dương. Họ đi qua những vùng biển chưa từng có dấu chân người, nơi cá voi khổng lồ bơi lượn như hộ vệ, nơi những rạn san hô phát sáng dưới đáy biển, nơi bầu trời đêm trong vắt đến mức có thể nhìn thấy cả dải Ngân Hà trải dài từ chân trời này sang chân trời kia.
Và rồi, vào bình minh ngày thứ tám, họ nhìn thấy nó.
Long Đảo.
Hòn đảo hiện lên như một viên ngọc bích khổng lồ giữa biển khơi. Những ngọn tháp kim loại lấp lánh chọc thẳng lên trời. Rừng nhiệt đới xanh mướt bao phủ. Những dòng sông trong vắt chảy qua thung lũng. Nhưng trên bầu trời phía trên đảo, những đám mây không trôi – chúng xoay tròn quanh một điểm trung tâm, tạo thành một xoáy khổng lồ, và từ tâm xoáy, một cột ánh sáng trắng chiếu thẳng xuống.
“Trung Tâm Năng Lượng,” ông Khun thì thầm. “Nơi các đường ley line giao nhau. Nơi mảnh cuối cùng đang chờ.”
Khi đến gần, họ thấy cột ánh sáng trắng đã bị những vệt đen lan ra như mạch máu độc. Từ sâu trong đảo, một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng trái tim khổng lồ đang đập trong đau đớn.
“Có kẻ đã đến trước,” Minh nói, tay siết chặt cây cung. “Chúng đang hủy diệt Trung Tâm Năng Lượng.”
“Vào ngay,” Hoàng dứt khoát.
Kim Quy cập bờ một bãi cát trắng, nơi những tàn tích thành phố cổ đổ nát nằm rải rác. Nhưng giữa những đổ nát ấy có những dấu chân mới – rất nhiều dấu chân. Một đội quân đã đổ bộ.
Ông Khun rút bản đồ chi tiết của Long Đảo. “Trung Tâm Năng Lượng ở chính giữa đảo, trong Đền Rồng. Đó là nơi cất giấu Atlantis Đại Dịch.”
Họ bắt đầu hành trình xuyên qua rừng rậm, qua những cây cầu đá bắc trên vực sâu, qua những đại sảnh với bích họa mô tả lịch sử Long Đảo. Những bức bích họa kể về một nền văn minh vĩ đại từng làm chủ thế giới, về các nhà thông thái tạo ra Cửu Cung Đồ, và về một thảm họa nhấn chìm hòn đảo.
“Tổ tiên chúng ta đã tự hủy diệt mình,” ông Khun nói, giọng đầy tiếc nuối. “Quá kiêu ngạo với sức mạnh. Nó đã phản ứng ngược lại và nhấn chìm tất cả. Chỉ một số ít sống sót, chạy thoát đến các lục địa, trở thành tổ tiên của mọi nền văn minh.”
Cuối cùng, họ đến quảng trường trung tâm. Trước mắt là Đền Rồng khổng lồ – hình một con rồng đang cuộn mình. Tường đền chạm khắc tinh xảo tất cả các linh thú bảo hộ mà họ đã gặp: Giao Long, Rồng Lửa, Kim Quy, Ngũ Trảo Kim Long, Naga Mẹ, Thần ưng Condor.
Nhưng trước cửa đền, một đội quân bóng đen đang đứng im lặng như pho tượng, mắt đỏ rực. Hàng trăm, hàng nghìn. Và trên bậc thềm cao nhất, nơi cửa chính dẫn vào điện thờ, là bốn bóng người mặc áo choàng đen.
Đứng giữa là hai kẻ sống sót cuối cùng của Ngũ Hắc Sứ, cùng với hai pháp sư hắc ám quyền năng chưa từng xuất hiện. Tay chúng cầm những pháp khí tỏa ra thứ ánh sáng u ám.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ bóng đen trung tâm:
“Chào mừng đến Đền Rồng. Chúng ta đã chờ các ngươi từ rất lâu. Trò chơi kết thúc tại đây.”
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.