Chương 13: Máu & Nước đen
Con hổ khổng lồ lao tới như một cơn lốc đen và vàng. Những móng vuốt to như lưỡi liềm cào xé mặt đất, hất tung những mảng bùn đen lên không trung. Đôi mắt đỏ rực của nó khóa chặt lấy Duy Hoàng, và trong khoảnh khắc, cậu cảm nhận được một thứ áp lực khủng khiếp, thứ áp lực của kẻ săn mồi đã hạ sát không biết bao nhiêu con mồi trong suốt cuộc đời nó.
Minh phản ứng nhanh nhất. Mũi tên trên cây cung của anh ta vút đi, xé gió lao thẳng vào mắt con hổ. Nhưng Hắc Hổ chỉ nghiêng đầu, và mũi tên găm vào má nó như một cái gai nhỏ. Nó gầm lên giận dữ, nhưng không hề chậm lại.
"Tản ra!" Hoàng hét lên, đẩy Hai Lúa và Tư Điền sang hai bên.
Con hổ lao qua khoảng trống giữa họ, móng vuốt sượt qua vai Hoàng, để lại ba vết xước dài rớm máu. Cậu lăn người sang một bên, rút con dao găm của ông nội ra. Năm mảnh Cửu Cung Đồ trong túi áo bừng sáng, tạo thành một vòng bảo vệ bằng ánh sáng vàng kim quanh cơ thể cậu.
Hắc Hổ quay người lại, đôi mắt đỏ rực nhìn Hoàng với vẻ thù hận không che giấu. Nó gầm gừ, những bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp lông vằn, rồi lại lao tới. Lần này, nó nhắm thẳng vào cổ họng cậu.
Nhưng trước khi nó kịp chạm vào Hoàng, một luồng ánh sáng vàng kim từ năm mảnh Cửu Cung Đồ bắn ra, đánh thẳng vào ngực con hổ. Nó bị hất văng về phía sau, đập lưng vào một thân cây tràm chết khô, làm thân cây gãy vụn như que diêm.
"Không tồi," Hắc Cổ nhếch mép cười. "Nhưng đừng tưởng năm mảnh Cửu Cung Đồ có thể bảo vệ ngươi mãi đâu, nhóc ạ."
Lão ta giơ cây gậy lên cao, viên ngọc đen trên đỉnh gậy bùng sáng dữ dội. Và rồi, từ dưới mặt nước đen của đầm lầy, hàng chục cánh tay thối rữa bỗng trồi lên. Chúng bám vào bờ đá, kéo theo những thân hình gớm ghiếc: những xác chết đã phân hủy một nửa, da thịt trương phềnh, hốc mắt trống rỗng nhưng lại phát ra thứ ánh sáng xanh lét ma quái.
"Tử thi," Minh thì thầm, giọng anh ta lạnh đi. "Những kẻ đã chết trong đầm lầy này. Lão ta đã biến họ thành thuộc hạ của mình."
Những xác chết lê lết bước lên bờ, tay chân lỏng lẻo, miệng há ra để lộ những chiếc lưỡi đen sì. Chúng không nhanh, nhưng đông. Rất đông. Hàng chục, rồi hàng trăm xác chết từ từ tiến về phía đoàn người, tạo thành một vòng vây siết chặt.
Tư Điền giương súng lên, bắn một phát vào xác chết gần nhất. Viên đạn xuyên qua ngực nó, để lại một lỗ thủng to tướng, nhưng nó vẫn tiếp tục bước đi như không hề bị ảnh hưởng.
"Đừng lãng phí đạn," Minh nói. "Chúng đã chết rồi, không thể chết thêm lần nữa đâu. Phải chặt đầu hoặc đốt cháy chúng."
Anh ta rút từ trong túi ra một lọ chất lỏng màu vàng óng, đổ lên đầu mũi tên, rồi châm lửa. Mũi tên bốc cháy rực rỡ, lao vút vào một xác chết đang tiến đến gần. Ngọn lửa bùng lên, bao trùm lấy nó, và nó gục xuống, tan thành tro bụi.
Nhưng số lượng xác chết quá đông. Chúng cứ ùn ùn kéo lên từ đầm lầy, không ngừng nghỉ. Hai Lúa và Tư Điền đứng quay lưng vào nhau, cố gắng đẩy lùi chúng bằng gậy và súng. Minh liên tục bắn những mũi tên lửa, mỗi mũi tên hạ gục một xác chết, nhưng số lượng của chúng dường như không hề suy giảm.
Còn Hoàng thì đang đối mặt với Hắc Hổ.
Con hổ khổng lồ đã đứng dậy sau cú đánh vừa rồi. Nó lắc đầu, máu từ vết thương trên má chảy xuống nhuộm đỏ cả bộ lông. Nhưng thay vì lao vào Hoàng một lần nữa, nó bắt đầu đi vòng quanh cậu, từng bước chậm rãi, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi con mồi.
"Nó đang chờ thời cơ," Hoàng nghĩ. "Nó thông minh hơn mình tưởng."
Cậu siết chặt con dao găm, tập trung toàn bộ tinh thần vào năm mảnh Cửu Cung Đồ. Chúng đang tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp, nhưng đồng thời cũng truyền cho cậu một cảm giác kỳ lạ. Như thể chúng đang muốn nói với cậu điều gì đó. Như thể chúng biết cách đánh bại con hổ này.
Và rồi, trong một khoảnh khắc, Hoàng nhìn thấy nó.
Trên trán con hổ, ngay chính giữa cái đồng xu đen đang phát sáng, có một vết nứt nhỏ. Rất nhỏ, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng với sức mạnh của Mẫu Thiêng Chi Nhãn, cậu có thể thấy nó rõ ràng. Đó là điểm yếu. Điểm duy nhất mà Hắc Cổ đã không thể bảo vệ.
"Cháu cần tấn công vào trán nó!" Hoàng hét lên với Minh. "Ngay chính giữa cái đồng xu!"
Minh gật đầu, rút một mũi tên đặc biệt ra khỏi ống tên. Mũi tên này có đầu bằng bạc, khắc đầy những ký tự cổ xưa. Anh ta lắp nó lên dây cung, nhắm thật kỹ.
Nhưng Hắc Cổ đã nhận ra ý đồ của họ.
"Không được!" Lão ta gầm lên, giơ cây gậy về phía Minh.
Một luồng năng lượng đen từ viên ngọc bắn ra, lao thẳng vào người bắn cung. Nhưng Hoàng đã kịp thời phản ứng. Cậu giơ năm mảnh Cửu Cung Đồ lên, tạo thành một tấm khiên ánh sáng chặn đứng luồng năng lượng đen.
"Bắn đi!" Cậu hét lên.
Mũi tên bạc vút đi, lao thẳng vào trán con hổ. Nó cắm phập vào chính giữa vết nứt trên đồng xu đen. Hắc Hổ gầm lên một tiếng đau đớn khủng khiếp, rung chuyển cả mặt đất. Cái đồng xu trên trán nó nứt toác ra, rồi vỡ tan thành trăm mảnh. Con hổ loạng choạng, máu đen từ trán phun ra như suối, rồi từ từ đổ gục xuống.
Hắc Cổ lùi lại, khuôn mặt già nua lần đầu tiên lộ vẻ hoảng sợ. "Không thể nào. Hắc Hổ của ta... các ngươi đã giết nó..."
"Chưa hết đâu!" Hoàng hét lên, lao về phía lão ta.
Nhưng Hắc Cổ đã kịp trấn tĩnh. Lão ta đập mạnh cây gậy xuống đất, và mặt đất dưới chân Hoàng bỗng nứt ra. Cậu suýt rơi xuống khe nứt, nhưng đã kịp bám vào một tảng đá.
"Ta sẽ không quên chuyện này đâu," lão ta gầm gừ. "Rồi các ngươi sẽ phải trả giá."
Lão ta vung cây gậy lên, và một làn khói đen bao trùm lấy lão. Khi làn khói tan đi, Hắc Cổ đã biến mất, chỉ còn lại cây gậy với viên ngọc đen nằm trơ trọi trên mặt đất.
Những xác chết cũng đồng loạt gục xuống, tan thành tro bụi. Phép thuật của Hắc Cổ đã bị phá giải.
Trận chiến kết thúc.
Hoàng thở hồng hộc, toàn thân đau nhức. Cậu quay sang nhìn mọi người. Hai Lúa bị một vết cắt dài trên cánh tay, nhưng không nghiêm trọng. Tư Điền bị dính đầy bùn đen, nhưng vẫn đứng vững. Minh thì đang thu lại cây cung, khuôn mặt không lộ vẻ gì.
"Chúng ta thắng rồi," Hai Lúa thì thầm, giọng run run. "Thắng thật rồi."
"Chưa hẳn," Minh nói, mắt nhìn về phía con trăn khổng lồ vẫn đang nằm cuộn quanh ngôi đền. "Hắc Cổ đã chạy thoát. Và chúng ta vẫn còn phải đối mặt với nó."
Con trăn khổng lồ từ từ nâng đầu lên. Đôi mắt vàng rực của nó nhìn thẳng vào Hoàng. Nhưng không giống như Hắc Hổ hay những xác chết, ánh mắt nó không hề có vẻ thù địch. Chỉ có sự tò mò, và một nỗi buồn sâu thẳm.
"Nó không phải là kẻ thù," Hoàng nói. "Nó là linh thú bảo hộ, giống như Giao Long, như rắn thần, như Hải Xà Vương. Nó bị Hắc Cổ khống chế thôi."
Cậu từ từ bước về phía con trăn, năm mảnh Cửu Cung Đồ trong tay tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim dịu nhẹ. Con trăn nhìn cậu, rồi từ từ cúi đầu, như thể đang cúi chào. Nó trườn sang một bên, mở ra con đường dẫn vào ngôi đền.
"Ở lại đây," Hoàng nói với mọi người. "Cháu sẽ vào trong một mình."
Cậu bước qua những bậc thang đá, tiến vào bên trong ngôi đền cổ. Không gian bên trong tối om và lạnh lẽo, nhưng năm mảnh Cửu Cung Đồ đã soi sáng con đường. Dưới đáy giếng đá ở trung tâm ngôi đền, một mảnh mai rùa thứ sáu đang nằm đó, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lét huyền ảo.
Mảnh Cửu Cung Đồ thứ sáu: Đầm Lầy U Minh.
Hoàng cúi xuống, nhặt nó lên. Ngay lập tức, sáu mảnh ghép lại với nhau, tạo thành một mảnh mai rùa lớn hơn, trên đó hiện rõ sáu ký hiệu: Giao Long, Con Mắt, Ngọn Lửa, Chín Dòng Sông, Sóng Biển, và giờ là Đầm Lầy.
Một luồng sức mạnh mới tràn vào cơ thể cậu. Cậu có thể cảm nhận được đầm lầy, từng tấc bùn, từng giọt nước, từng sinh vật đang ẩn nấp dưới mặt nước đen. Và cậu cũng cảm nhận được một điều khác. Một sự kết nối mạnh mẽ hơn với Hồn Việt. Như thể sáu mảnh Cửu Cung Đồ đã tạo thành một mạng lưới, kết nối tất cả những nơi linh thiêng mà cậu đã đi qua.
Khi cậu bước ra khỏi ngôi đền, con trăn khổng lồ đã biến mất. Chỉ còn lại mặt nước đen lặng như tờ, phản chiếu ánh sáng từ sáu mảnh Cửu Cung Đồ.
Minh đứng đợi cậu ở cửa đền. Trên tay anh ta là mảnh Cửu Cung Đồ duy nhất của mình, cũng đang phát sáng.
"Anh đã làm được rồi," Minh nói, giọng anh ta có chút gì đó khó tả. "Sáu mảnh. Chỉ còn ba mảnh nữa thôi."
Hoàng nhìn Minh, rồi nhìn xuống mảnh Cửu Cung Đồ trong tay anh ta.
"Anh đã nói anh sẽ kể cho tôi nghe mọi chuyện," cậu nói. "Về việc tại sao anh lại bị Thiên Mệnh Hội bắt giữ. Về việc anh đã trốn thoát như thế nào. Và về việc tại sao anh lại có mảnh Cửu Cung Đồ đó."
Minh im lặng một lúc lâu, đôi mắt nhìn xa xăm về phía đầm lầy đen ngòm. Rồi anh ta thở dài.
"Được thôi. Tôi sẽ kể cho anh nghe. Nhưng không phải ở đây. Chúng ta cần rời khỏi nơi này trước khi trời tối. Đầm Lầy Chết vào ban đêm còn nguy hiểm hơn gấp trăm lần những gì anh vừa thấy."
Họ rời khỏi hòn đảo, men theo con đường cũ trở về. Lần này, không còn Hắc Cổ, không còn Hắc Hổ, không còn những xác chết lê lết. Nhưng bầu không khí trong đầm lầy vẫn nặng nề, u ám như cũ. Những linh hồn không siêu thoát vẫn lởn vởn trong màn sương, thì thầm những lời ai oán.
Khi họ về đến trạm kiểm lâm của Tư Điền, trời đã tối mịt. Mọi người quây quần bên bếp lửa, im lặng nhìn ngọn lửa bập bùng. Hai Lúa đã băng bó vết thương ở cánh tay. Tư Điền đang lau chùi khẩu súng săn. Còn Hoàng và Minh ngồi đối diện nhau, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt họ.
"Tôi sinh ra ở một ngôi làng nhỏ ven sông Mã, thuộc Thanh Hóa," Minh bắt đầu, giọng trầm và khàn. "Dòng họ tôi cũng là một trong những dòng họ bảo vệ Việt Dịch, như dòng họ của anh. Nhưng dòng họ tôi đã bị thất lạc từ lâu, từ thời chiến tranh loạn lạc. Ông cố tôi đã chạy vào Nam, mang theo một mảnh Cửu Cung Đồ duy nhất, và giấu nó đi. Trước khi mất, ông ấy đã truyền lại bí mật cho ông nội tôi. Ông nội tôi truyền lại cho cha tôi. Và cha tôi truyền lại cho tôi."
Anh ta dừng lại, đôi mắt tối sầm.
"Nhưng khi tôi mười tuổi, Thiên Mệnh Hội đã tìm thấy gia đình tôi. Chúng giết cha mẹ tôi, đốt cháy ngôi nhà, và bắt tôi đi. Chúng nhốt tôi trong một căn cứ bí mật, cùng với những đứa trẻ khác mà chúng bắt cóc được. Chúng huấn luyện chúng tôi thành những cỗ máy giết người. Chúng dạy chúng tôi cách chiến đấu, cách sử dụng vũ khí, cách điều khiển những thế lực siêu nhiên. Và chúng định sử dụng tôi, với dòng máu Kẻ Dẫn Hồn, để tìm kiếm Cửu Cung Đồ cho chúng."
"Nhưng anh đã trốn thoát."
Minh gật đầu. "Phải. Vào một đêm mưa bão, khi chúng đang vận chuyển tôi đến một căn cứ khác. Tôi đã giết hai tên canh gác, cướp lại mảnh Cửu Cung Đồ của gia đình mình, và chạy trốn vào rừng. Từ đó đến nay, tôi sống như một con thú hoang. Ẩn nấp trong rừng già, săn bắt để sống, và âm thầm tìm kiếm những mảnh Cửu Cung Đồ còn lại. Nhưng tôi không có được sự giúp đỡ như anh. Tôi không có ông nội để lại bản đồ, không có những người bảo vệ để dẫn đường. Tôi chỉ có một mình."
Anh ta nhìn xuống mảnh Cửu Cung Đồ trong tay mình.
"Và tôi cũng không dám đến gần những nơi linh thiêng, vì sợ bị Thiên Mệnh Hội phát hiện. Vì vậy, suốt hai mươi năm qua, tôi chỉ tìm được duy nhất một mảnh này. Mảnh mà tôi đã đánh cắp từ chính căn cứ của chúng, trong đêm tôi trốn thoát."
Hoàng lặng người. Cậu không thể tưởng tượng được Minh đã phải trải qua những gì. Mười tuổi đã mất cả cha lẫn mẹ. Bị bắt cóc, bị huấn luyện thành sát thủ. Sống hai mươi năm trong rừng già, đơn độc, không một ai bên cạnh.
"Tôi xin lỗi," cậu nói. "Tôi không biết..."
"Không cần phải xin lỗi," Minh ngắt lời. "Đó là số phận của tôi. Cũng như đây là số phận của anh. Chúng ta sinh ra đã mang dòng máu Kẻ Dẫn Hồn, và chúng ta không thể chạy trốn khỏi nó."
Anh ta đứng dậy, bước ra ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đầy sao.
"Nhưng bây giờ, khi đã gặp anh, tôi biết rằng mình không còn đơn độc nữa. Có lẽ đây chính là định mệnh. Hai Kẻ Dẫn Hồn cuối cùng, cùng nhau chiến đấu vì một mục đích chung."
Hoàng bước ra đứng bên cạnh Minh. Cậu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đang lấp lánh trên nền trời đen thẳm.
"Ba mảnh còn lại," cậu nói. "Theo những gì cháu thấy trong giấc mơ, một mảnh nằm trong một thành phố cổ bị chôn vùi dưới lòng đất. Một mảnh nằm trong một ngọn núi lửa đã tắt, miệng núi là một hồ nước xanh thẳm. Và mảnh cuối cùng..."
Cậu dừng lại, cố nhớ lại những hình ảnh trong giấc mơ.
"Mảnh cuối cùng nằm ở đâu?"
Hoàng lắc đầu. "Cháu không thấy rõ. Chỉ thấy một nơi rất cao, rất lạnh, và rất cô độc."
Minh trầm ngâm một lúc. "Thành phố cổ bị chôn vùi dưới lòng đất. Có lẽ đó là Cố đô Huế, với những lăng tẩm và cung điện ngầm. Ngọn núi lửa đã tắt với hồ nước xanh thẳm trên miệng núi, đó chính là hồ Tơ Nưng ở Gia Lai, miệng của một ngọn núi lửa đã tắt từ hàng triệu năm trước. Còn nơi rất cao, rất lạnh, và rất cô độc..."
Anh ta nhìn Hoàng.
"Có lẽ đó là đỉnh Fansipan, nóc nhà của Đông Dương."
Hoàng gật đầu. "Vậy chúng ta sẽ đi Huế trước. Rồi Gia Lai. Và cuối cùng là Fansipan."
"Không," Minh lắc đầu. "Chúng ta nên đi Gia Lai trước. Ở đó có hồ Tơ Nưng, một nơi linh thiêng của người Gia Rai. Và tôi biết một người có thể giúp chúng ta."
"Ai?"
"Già làng Rơ Châm BLếch, thủ lĩnh tinh thần của buôn làng bên hồ Tơ Nưng. Ông ấy là một trong những người bảo vệ Việt Dịch cuối cùng mà tôi biết. Và ông ấy đã chờ đợi Kẻ Dẫn Hồn từ rất lâu rồi."
Hoàng nhìn Minh, rồi gật đầu.
"Được. Sáng mai chúng ta sẽ lên đường."
Họ đứng đó, dưới bầu trời đầy sao, hai Kẻ Dẫn Hồn cuối cùng của dòng họ. Phía trước họ là một hành trình mới, với những hiểm nguy mới và những bí mật mới. Nhưng lần này, họ sẽ không đơn độc. Họ có nhau.
Và cùng nhau, họ sẽ đánh thức Hồn Việt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.