Việt Dịch: Hồn Thiêng Sông Núi

Chương 15: Rồng lửa thức giấc

Đăng: 26/05/2026 00:39 1,911 từ 1 lượt đọc

Tiếng gầm của Rồng Lửa vang vọng khắp đáy hồ Tơ Nưng, mạnh đến mức những cột đá bazan trong ngôi đền cổ rung lên bần bật. Mặt nước phía trên sủi bọt trắng xóa, những luồng khí nóng phun trào từ khe nứt dưới đáy hồ, tạo thành những cột bong bóng khổng lồ lao thẳng lên mặt nước. Toàn bộ không gian như bị bóp nghẹt bởi một sức mạnh nguyên thủy vừa bừng tỉnh sau hàng triệu năm ngủ yên.

Con Rồng Lửa từ từ nâng cái đầu khổng lồ của nó lên. Đôi mắt vốn nhắm nghiền giờ đây mở ra, để lộ hai hốc mắt rực cháy như hai mặt trời thu nhỏ. Ánh sáng từ đôi mắt ấy chiếu rọi khắp đáy hồ, biến màn nước xanh thẫm thành một tấm thảm ánh sáng đỏ rực. Nó há miệng, và một luồng lửa xanh lam phun ra, bốc lên thành một cột lửa khổng lồ giữa lòng hồ, nung nóng cả mặt nước phía trên đến mức bốc hơi nghi ngút.

Hắc Phụng lùi lại, lần đầu tiên trên khuôn mặt trắng bệch của bà ta hiện lên vẻ kinh hoàng thực sự. Chiếc quạt lông quạ trong tay bà ta run lên, những tên thuộc hạ áo đen phía sau cũng nhốn nháo, có kẻ đã bắt đầu bỏ chạy. Nhưng dưới đáy hồ sâu thẳm này, chạy đi đâu được?

"Đồ ngu!" Hắc Phụng quát lên với đám thuộc hạ. "Đứng yên! Nó chỉ là một con thú đã già yếu thôi!"

Nhưng Rồng Lửa không hề già yếu. Nó đứng dậy, toàn bộ thân hình khổng lồ của nó giờ đây mới hiện rõ. Từ đầu đến đuôi dài ít nhất trăm mét, thân hình đồ sộ phủ đầy vảy đỏ rực đang rực cháy như nham thạch mới phun trào. Đôi cánh lớn như hai cánh buồm khổng lồ dang rộng, tạo thành những luồng nước xoáy dữ dội. Nó đập đuôi xuống đáy hồ và cả mặt đất rung chuyển như động đất.

Hoàng đứng chết lặng. Cậu đã từng đối mặt với Giao Long ở sông Hồng, với rắn thần ở núi Cấm, với Hải Xà Vương ở Côn Đảo. Nhưng không một sinh vật nào trong số đó có thể sánh được với Rồng Lửa về sự uy nghiêm và sức mạnh thuần khiết. Đây không chỉ là một linh thú bảo hộ. Đây là hiện thân của chính sức mạnh hủy diệt và tái sinh của đất trời.

Và nó đang nhìn thẳng vào cậu.

"Hoàng!" Minh hét lên, giọng anh ta căng thẳng. "Nó đang nhìn anh kìa! Làm gì đi!"

Nhưng Hoàng không biết phải làm gì. Cậu chỉ biết đứng đó, nhìn vào đôi mắt rực cháy của Rồng Lửa. Và trong khoảnh khắc ấy, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Cậu không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Thay vào đó là một cảm giác ấm áp, thân thuộc đến lạ lùng. Như thể cậu đã từng gặp sinh vật này ở đâu đó, trong một giấc mơ rất xa, trong một kiếp sống rất cũ.

Sáu mảnh Cửu Cung Đồ trong túi áo cậu bừng sáng dữ dội, ánh sáng vàng kim từ chúng tỏa ra mạnh đến mức xuyên thủng cả vòng bảo vệ bằng nước, bắn thẳng lên mặt hồ như một ngọn hải đăng. Và Rồng Lửa, trước sự chứng kiến của tất cả, từ từ cúi đầu xuống.

Nó cúi đầu trước Hoàng.

"Không thể nào," Hắc Phụng thì thầm, giọng bà ta run lên vì phẫn nộ. "Nó đã chọn ngươi. Nó thực sự đã chọn ngươi."

Rồng Lửa không thèm để ý đến bà ta. Nó chỉ nhìn Hoàng và trong tâm trí cậu, một giọng nói vang lên. Không phải bằng lời, mà bằng những hình ảnh, những cảm xúc, những ký ức từ ngàn xưa. Cậu thấy những ngọn núi lửa phun trào, thấy những dòng nham thạch đỏ rực chảy xuống biển cả, thấy sự sống nảy mầm từ tro tàn, và thấy chính Rồng Lửa đã canh giữ vùng đất này từ thuở hồng hoang.

Rồi nó trườn sang một bên, để lộ ra thứ mà nó đã canh giữ suốt hàng triệu năm.

Một ngọn lửa xanh lam đang cháy trên một bệ đá, ngay chính giữa ngôi đền. Và trong ngọn lửa ấy, một mảnh mai rùa thứ bảy đang lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo như sao trời.

Mảnh Cửu Cung Đồ thứ bảy: Hồ Lửa Thiêng.

"Không!" Hắc Phụng gào lên. "Đó là của ta!"

Bà ta vung quạt lên, một luồng gió đen lao thẳng vào Hoàng. Nhưng trước khi nó kịp chạm vào cậu, Rồng Lửa đã quay đầu lại. Nó há miệng và một luồng lửa xanh lam phun ra, nuốt chửng luồng gió đen trong tích tắc, rồi lao thẳng vào Hắc Phụng.

Bà ta kịp giơ quạt lên đỡ, nhưng sức mạnh của Rồng Lửa quá khủng khiếp. Chiếc quạt lông quạ cháy rụi trong nháy mắt và Hắc Phụng bị hất văng ra xa, đập lưng vào một cột đá. Máu từ khóe miệng bà ta trào ra, nhuộm đỏ cả làn nước xung quanh.

"Rút lui!" Bà ta hét lên với đám thuộc hạ. "Rút lui ngay!"

Những tên áo đen vội vàng đỡ bà ta dậy, rồi tất cả cùng biến mất trong một làn khói đen. Chúng đã chạy trốn.

Rồng Lửa không đuổi theo. Nó chỉ quay lại nhìn Hoàng, và trong đôi mắt rực cháy của nó, cậu có thể thấy một tia hài lòng. Như thể nó vừa làm xong một việc mà nó đã chờ đợi từ rất lâu.

Hoàng từ từ bước về phía ngọn lửa xanh. Cậu đưa tay vào ngọn lửa,

và lần này không còn cảm giác đau đớn như ở Thánh địa Mỹ Sơn nữa. Thay vào đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, như thể ngọn lửa ấy đang chào đón cậu, đang công nhận cậu.

Cậu nắm lấy mảnh mai rùa thứ bảy.

Ngay lập tức, bảy mảnh Cửu Cung Đồ bay ra khỏi túi áo, lơ lửng trong không trung. Chúng xoay tròn quanh Hoàng, tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ như bảy ngôi sao. Rồi chúng ghép lại với nhau, tạo thành một mảnh mai rùa lớn hơn, trên đó hiện rõ bảy ký hiệu: Giao Long, Con Mắt, Ngọn Lửa, Chín Dòng Sông, Sóng Biển, Đầm Lầy, và giờ là Hồ Lửa.

Một luồng sức mạnh khổng lồ tràn vào cơ thể Hoàng. Cậu có thể cảm nhận được núi lửa dưới chân mình, từng mạch nham thạch đang chảy trong lòng đất, từng hơi nóng đang âm ỉ chờ ngày phun trào. Và cậu cũng cảm nhận được một điều khác. Một sự kết nối mạnh mẽ hơn với tất cả những linh thú bảo hộ mà cậu đã gặp. Giao Long ở sông Hồng. Rắn thần ở Cửu Long. Hải Xà Vương ở Biển Đông. Trăn khổng lồ ở U Minh. Và giờ là Rồng Lửa ở Tơ Nưng. Tất cả đều đang hướng về cậu, như những chiến binh trung thành chờ đợi mệnh lệnh từ vị tướng của mình.

Khi ánh sáng tan đi, Hoàng thấy mình đang đứng trong lòng bàn tay của Rồng Lửa. Nó đã nâng cậu lên, đưa cậu ra khỏi ngôi đền, và giờ đây đang từ từ trồi lên mặt nước. Minh cũng được nó đỡ trên lòng bàn tay còn lại, khuôn mặt anh ta tái mét nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Họ phá vỡ mặt nước trong một màn bọt trắng xóa. Rồng Lửa dang rộng đôi cánh khổng lồ và lần đầu tiên sau hàng triệu năm, nó bay lên.

Những người dân trong buôn làng của già làng Rơ Châm đều đổ ra ngoài, ngước nhìn lên bầu trời với vẻ kinh ngạc và sợ hãi. Một con rồng lửa khổng lồ đang bay lượn trên bầu trời đêm, đôi cánh rực cháy như hai vầng mặt trời, chiếu sáng cả một vùng cao nguyên rộng lớn.

Rồng Lửa bay một vòng quanh hồ Tơ Nưng, rồi nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ trước cổng buôn làng. Nó cúi đầu, đặt Hoàng và Minh xuống đất, rồi từ từ thu mình lại. Ánh sáng rực rỡ từ cơ thể nó dịu dần và nó trở lại trạng thái ngủ yên, cuộn tròn như một ngọn núi nhỏ bên bờ hồ.

Già làng Rơ Châm bước ra, đôi mắt ông long lanh trong ánh sáng từ cơ thể Rồng Lửa.

"Con đã làm được rồi," ông nói, giọng run run vì xúc động. "Con đã đánh thức Rồng Lửa. Điều mà không một Kẻ Dẫn Hồn nào làm được trong suốt ba ngàn năm qua."

Hoàng nhìn xuống bảy mảnh Cửu Cung Đồ trong tay. Chúng đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, như đang mỉm cười với cậu.

"Nhưng vẫn còn hai mảnh nữa," cậu nói. "Cháu vẫn chưa hoàn thành sứ mệnh."

Già làng gật đầu. "Đúng vậy. Hai mảnh cuối cùng. Một ở Cố đô Huế, trong lòng những lăng tẩm cổ. Và một ở đỉnh Fansipan, nơi cao nhất của đất nước này. Nhưng trước khi con tiếp tục hành trình, ta có một món quà cho con."

Ông lão rút từ trong người ra một chiếc vòng bạc, giống hệt chiếc vòng ông đang đeo trên cổ. Trên vòng khắc những ký tự cổ xưa, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ.

"Đây là Vòng Liên Kết, được truyền lại từ đời này sang đời khác trong dòng họ của ta. Nó sẽ giúp con kết nối với tất cả những linh thú bảo hộ mà con đã đánh thức. Khi con cần chúng, hãy gọi, và chúng sẽ đến."

Hoàng nhận lấy chiếc vòng, đeo vào cổ. Ngay lập tức, cậu cảm nhận được một sự kết nối mạnh mẽ với Rồng Lửa đang ngủ bên bờ hồ, với Giao Long đang cuộn mình dưới đáy sông Hồng, với Hải Xà Vương đang bơi lượn ngoài Biển Đông, với tất cả những linh thú bảo hộ trên khắp đất nước này.

"Bây giờ," già làng nói, "hãy nghỉ ngơi đi. Sáng mai, các con sẽ lên đường đến Huế. Và hãy nhớ, hai mảnh cuối cùng bao giờ cũng là khó khăn nhất."

Đêm ấy, Hoàng nằm trên chiếc chõng tre trong nhà rông, nhưng cậu không tài nào chợp mắt được. Cậu nhìn lên mái tranh, nơi ánh sáng từ cơ thể Rồng Lửa vẫn le lói hắt qua khe cửa, và nghĩ về hành trình phía trước. Huế. Kinh đô cuối cùng của triều đại phong kiến Việt Nam. Nơi có những lăng tẩm cổ kính, những cung điện nguy nga và những bí mật chưa từng được khám phá.

Và ở đó, mảnh Cửu Cung Đồ thứ tám đang chờ đợi cậu.

Nhưng cậu cũng biết rằng,càng đến gần đích, nguy hiểm sẽ càng lớn. Hắc Phụng đã thất bại, nhưng bà ta sẽ không bỏ cuộc. Và vẫn còn hai kẻ trong Ngũ Hắc Sứ mà cậu chưa gặp. Cộng thêm Hội Trưởng bí ẩn, kẻ mà ngay cả Minh cũng chưa từng thấy mặt.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Nó chỉ vừa mới bắt đầu.

0