Chương 24: Viên Ngọc Sáng
Mười hai năm đã trôi qua như một cái chớp mắt.
Làng chài nhỏ ven biển Cần Giờ nằm yên bình dưới ánh trăng non, những mái nhà tranh thấp thoáng sau hàng dương xanh rì rào trong gió đêm. Mùi muối biển quyện với mùi khói bếp từ những căn chòi gần bờ, tạo nên một thứ hương vị mằn mặi, ấm áp chỉ có ở những làng chài nghèo ven biển. Tiếng sóng vỗ rì rào đều đặn như nhịp thở của đại dương, thỉnh thoảng lại có tiếng chó sủa vang lên từ phía xa, rồi lại chìm vào tĩnh lặng.
Duy Hoàng, giờ đã bốn mươi hai tuổi, ngồi trên bậc thềm gỗ trước căn nhà nhỏ, tay cầm một tách trà nóng đã nguội từ lúc nào. Mái tóc cậu đã lấm tấm vài sợi bạc nơi thái dương, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng và tinh anh như ngày nào. Những vết sẹo mờ trên cánh tay, di tích của những trận chiến năm xưa, mờ dần theo năm tháng nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất. Cũng như những ký ức về hành trình đi tìm Cửu Cung Đồ, về những người đã hy sinh, về khoảnh khắc Hồn Việt thức giấc trên đỉnh Fansipan, tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cậu, sống động như mới hôm qua.
Cậu đưa mắt nhìn ra phía bãi cát trước nhà, nơi một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng lặng yên giữa ánh trăng. Đó là một cô bé chừng mười hai tuổi, mái tóc đen dài buông xõa ngang lưng, làn da trắng hồng như ngọc trai, và đôi mắt đen láy long lanh như hai viên minh châu dưới đáy biển sâu. Cô bé mặc bộ quần áo bà ba trắng giản dị, chân trần đứng trên cát, hai tay dang rộng như đang ôm lấy cả biển trời vào lòng.
Trần Minh Châu. Viên ngọc sáng. Mầm Thiêng. Kẻ Dẫn Hồn mới.
Mười hai năm trước, cô bé được tìm thấy trong ngôi chùa hoang trên Hòn Ngọc Bé, một đứa trẻ sơ sinh nằm giữa chín đốm sáng với mảnh mai rùa trên ngực. Mười hai năm trôi qua, cô bé đã lớn lên trong tình yêu thương của ba người: Hoàng, Minh, và Bông. Họ đã chọn nơi này, một làng chài hẻo lánh ven biển, để nuôi dạy cô bé, tránh xa sự dòm ngó của những thế lực còn sót lại của Thiên Mệnh Hội.
Nhưng họ biết rằng không thể che giấu mãi được. Sức mạnh trong Minh Châu quá lớn, và nó đang lớn lên từng ngày.
Hoàng còn nhớ lần đầu tiên cô bé biểu hiện sức mạnh. Đó là một đêm mưa bão, khi Minh Châu mới lên ba. Sấm sét gào thét trên bầu trời, những con sóng cao như núi ập vào bờ, đe dọa cuốn trôi toàn bộ làng chài. Người dân hoảng loạn chạy tán loạn, không ai biết phải làm gì. Và rồi cô bé, mới ba tuổi, đã bước ra khỏi nhà, giữa mưa bão, và giơ đôi bàn tay nhỏ xíu của mình lên trời. Ngay lập tức, những đợt sóng hung dữ dịu lại. Cơn bão tan đi nhanh chóng như khi nó ập đến. Và trên bầu trời, một vầng sáng vàng kim hiện ra, chiếu rọi xuống cô bé như một lời chúc phúc.
Người dân trong làng từ đó coi cô bé như một vị thần hộ mệnh. Họ không hỏi, không thắc mắc, chỉ lặng lẽ kính trọng và bảo vệ cô bé theo cách riêng của họ. Những ngư dân già thường kể cho nhau nghe về "cô bé được biển cả yêu thương", về "đứa trẻ có thể nói chuyện với gió và sóng". Nhưng họ không bao giờ tiết lộ điều gì cho người ngoài. Đối với họ, Minh Châu là báu vật của làng, là niềm tự hào thầm lặng mà họ sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống.
"Nó lại đứng ngoài đó cả đêm rồi."
Giọng nói trầm ấm của Minh vang lên từ phía sau. Hoàng không cần quay lại cũng biết đó là anh. Sau mười hai năm sống cùng nhau, họ đã trở nên thân thiết như anh em ruột thịt. Minh, giờ đã bốn mươi lăm tuổi, trông già dặn và rắn rỏi hơn xưa. Mái tóc đen của anh đã điểm bạc, nhưng đôi mắt sắc lẻm vẫn không hề thay đổi. Anh bước ra hiên, trên tay cầm một chiếc áo khoác mỏng.
"Con bé nói với em là nó cảm nhận được một điều gì đó ngoài biển khơi," Hoàng đáp, đón lấy tách trà mới mà Minh vừa pha. "Một thứ gì đó đang cựa mình dưới đáy sâu. Nó bảo rằng thứ đó rất cổ xưa, rất mạnh mẽ, và rất buồn."
Minh ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt anh cũng hướng ra phía bãi cát, nơi Minh Châu vẫn đứng bất động như một pho tượng nhỏ giữa ánh trăng. "Đã ba đêm liên tiếp rồi. Con bé hầu như không ngủ. Nó cứ đứng đó, nhìn ra biển, như thể đang chờ đợi điều gì đó."
"Em cũng cảm nhận được," Hoàng nói, giọng cậu trầm hẳn xuống. "Hồn Việt trong người em đang rung động. Không phải là sự báo động nguy hiểm như những lần trước, mà là một sự thôi thúc kỳ lạ. Như thể có một sợi dây vô hình đang kéo em ra biển khơi."
Cả hai im lặng một lúc. Họ đều nhớ đến lời cảnh báo của Kim Quy mười hai năm trước, về mối đe dọa cổ xưa đang thức giấc từ lòng đại dương. Trong suốt những năm qua, họ đã chuẩn bị cho ngày này. Họ đã huấn luyện Minh Châu mọi kỹ năng cần thiết: chiến đấu, thiền định, cách kết nối với Hồn Việt, cách triệu hồi linh thú bảo hộ. Nhưng họ biết rằng không có sự chuẩn bị nào là đủ cho những gì sắp xảy ra.
Bông từ trong nhà bước ra, trên tay bưng một khay cháo cá nóng hổi. Cô gái người Mường ngày nào giờ đã là một thiếu phụ hai mươi bảy tuổi, xinh đẹp và đảm đang. Cô đã trở thành người chăm sóc chính cho cả gia đình nhỏ này, và cũng là người bạn thân thiết nhất của Minh Châu. Dù không có sức mạnh siêu nhiên, nhưng sự nhạy cảm và trực giác của cô đã giúp ích rất nhiều trong việc nuôi dạy một đứa trẻ đặc biệt như Minh Châu.
"Hai anh lại thức cả đêm rồi," Bông nói, giọng cô dịu dàng nhưng đầy vẻ trách móc. "Vào nhà đi. Cháu nấu cháo cá lóc, ăn cho ấm bụng. Còn con bé ngoài kia, để cháu gọi nó vào."
Nhưng trước khi Bông kịp cất tiếng gọi, Minh Châu đột nhiên quay người lại. Đôi mắt cô bé mở to, long lanh trong ánh trăng, và trên khuôn mặt non nớt ấy là một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.
"Nó đang đến."
Giọng cô bé không lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát như một lời tiên tri. Hoàng và Minh đồng loạt đứng dậy. Họ đã quá quen với những linh cảm của Minh Châu để biết rằng không bao giờ được xem thường chúng.
"Cái gì đang đến, con?" Hoàng hỏi, bước nhanh xuống bãi cát.
Minh Châu không trả lời ngay. Cô bé quay mặt ra biển, đôi mắt đen láy của cô dường như đang nhìn xuyên thấu qua màn đêm, qua mặt nước phẳng lặng, xuống tận đáy sâu của đại dương. Bàn tay phải của cô bé vô thức đưa lên chạm vào mặt dây chuyền trước ngực. Đó là một sợi dây bạc có gắn viên ngọc trai đen, món quà mà Kim Quy đã để lại cho cô bé trước khi lặn xuống biển sâu. Viên ngọc trai ấy, bình thường vẫn lạnh buốt như băng, giờ đây đang tỏa ra một thứ hơi ấm kỳ lạ.
"Con không biết nó là gì," cuối cùng cô bé lên tiếng, giọng cô thì thầm như sợ làm kinh động một điều gì đó. "Nhưng nó rất lớn. Rất cổ xưa. Và nó đang rất đau đớn. Con có thể nghe thấy tiếng nó khóc, từ tận đáy sâu của đại dương."
Minh bước đến bên cạnh cô bé, bàn tay chai sạn của anh đặt nhẹ lên vai cô. "Con có thể nói chuyện với nó được không? Như cách con vẫn nói chuyện với Giao Long hay Rồng Lửa?"
Minh Châu lắc đầu. "Nó không giống với Giao Long hay Rồng Lửa. Nó không phải là linh thú bảo hộ. Nó là một thứ gì đó cổ xưa hơn nhiều. Con không thể hiểu được ngôn ngữ của nó. Nhưng con có thể cảm nhận được... nó đang kêu cứu."
Đúng lúc ấy, mặt đất dưới chân họ bỗng rung lên. Một cơn địa chấn nhẹ, nhưng đủ để làm xô lệch những đồ đạc trong nhà, đủ để làm dậy sóng mặt biển vốn đang phẳng lặng. Những người dân trong làng chài choàng tỉnh giấc, hoảng hốt chạy ra khỏi nhà. Tiếng trẻ con khóc thét, tiếng người lớn gọi nhau í ới, tiếng chó sủa vang khắp xóm chài.
Và rồi, từ ngoài biển khơi, một cột nước khổng lồ phun trào lên bầu trời.
Nó cao hàng trăm mét, nước biển cuồn cuộn lao thẳng lên không trung rồi đổ ập xuống như một trận mưa trái mùa. Những con sóng lớn bắt đầu ập vào bờ, mỗi đợt sóng cao hơn đợt trước, đe dọa nuốt chửng toàn bộ làng chài. Những chiếc thuyền đánh cá neo đậu gần bờ bị sóng đánh văng lên bãi cát, vỡ tan tành như những món đồ chơi.
Hoàng lập tức chạm tay vào khối cầu Hồn Việt trong túi áo. Nó bừng sáng ngay lập tức, và một vòng bảo vệ bằng ánh sáng vàng kim lan ra, bao trùm lấy toàn bộ ngôi nhà và một phần bãi cát. Những con sóng dữ đập vào vòng bảo vệ rồi vỡ tan, không thể xâm nhập được vào bên trong.
Nhưng đó chỉ là khởi đầu.
Từ dưới đáy biển sâu, một bóng đen khổng lồ bắt đầu trồi lên. Nó lớn đến mức che khuất cả ánh trăng, tạo thành một vùng tối khổng lồ trên mặt biển. Và khi nó từ từ nhô lên khỏi mặt nước, tất cả những ai có mặt trên bãi biển đều chết lặng vì kinh hoàng.
Đó không phải là một con tàu, cũng không phải là một sinh vật sống. Đó là một thành phố.
Một thành phố cổ đại khổng lồ, với những tòa tháp cao vút, những bức tường đá đen bóng, và những mái vòm khổng lồ được xây dựng từ một thứ vật liệu không giống bất kỳ thứ gì trên Trái Đất. Toàn bộ thành phố tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lét ma quái, và những ký tự cổ xưa được khắc trên từng tấc đá đang phát sáng lấp lánh như những vì sao.
"Thành phố Atlantis," Minh thì thầm, giọng anh ta run lên vì kinh ngạc. "Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi mà. Người ta bảo nó đã bị hủy diệt từ hàng chục ngàn năm trước."
"Không phải Atlantis," Hoàng lắc đầu, đôi mắt cậu không rời khỏi thành phố cổ. "Những ký tự trên tường... đó là chữ Việt cổ. Thứ chữ viết cổ xưa nhất của dân tộc chúng ta, có từ thời các vua Hùng dựng nước. Đây không phải là Atlantis. Đây là một thành phố của tổ tiên chúng ta, đã bị chìm xuống biển từ hàng ngàn năm trước."
Minh Châu bước lên phía trước, đôi mắt cô bé mở to, long lanh trong ánh sáng xanh lét từ thành phố cổ. Cô bé không hề sợ hãi. Trên khuôn mặt non nớt của cô là một vẻ tò mò, một sự thôi thúc mãnh liệt muốn khám phá.
"Nó đang gọi con," cô bé thì thầm. "Có một thứ gì đó trong thành phố ấy... một thứ gì đó rất quan trọng. Nó đã chờ đợi con từ rất lâu rồi."
"Không được!" Bông nắm chặt lấy tay Minh Châu. "Cháu không được lại gần đó! Nó quá nguy hiểm!"
Nhưng Minh Châu nhẹ nhàng gỡ tay Bông ra, đôi mắt cô bé nhìn cô với vẻ trìu mến. "Cháu biết dì lo cho cháu. Nhưng cháu phải đi. Đây là định mệnh của cháu. Cháu đã thấy nó trong những giấc mơ từ khi còn rất nhỏ. Một thành phố dưới biển. Một lời kêu cứu. Và một cuộc chiến cuối cùng."
Cô bé quay sang nhìn Hoàng và Minh. "Hai chú có đi cùng cháu không?"
Hoàng và Minh nhìn nhau. Trong mắt họ là sự lo lắng, nhưng cũng là sự quyết tâm. Họ đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này suốt mười hai năm qua. Và giờ đây, khi nó đến, họ sẽ không lùi bước.
"Chú sẽ đi cùng con," Hoàng nói, giọng cậu kiên định. "Nhưng trước hết, chúng ta cần di tản người dân trong làng đến nơi an toàn. Sóng thần sắp ập đến rồi."
Cậu quay sang Bông. "Em ở lại đây. Dẫn mọi người lên vùng đất cao phía sau đồi. Và nếu bọn anh không trở về..."
"Đừng nói thế!" Bông ngắt lời, nước mắt cô trào ra. "Các anh sẽ trở về. Tất cả mọi người. Em sẽ đợi."
Hoàng mỉm cười, đưa tay lau nước mắt cho Bông. Rồi cậu cùng Minh và Minh Châu bước ra khỏi vòng bảo vệ, tiến về phía bãi biển, nơi thành phố cổ vẫn đang từ từ trồi lên khỏi mặt nước.
Minh Châu giơ tay lên, và mặt biển đang cuồn cuộn sóng bỗng dịu lại. Một con đường bằng nước, phẳng lặng và trong suốt như thủy tinh, từ từ hiện ra, dẫn thẳng từ bờ cát đến cổng vào của thành phố cổ. Đó là sức mạnh của Kẻ Dẫn Hồn, khả năng kết nối và điều khiển các yếu tố tự nhiên, đã được cô bé thừa hưởng từ Hồn Việt.
Họ bước lên con đường nước, tiến về phía thành phố cổ. Phía sau lưng họ, Bông đang hối hả giúp người dân trong làng sơ tán. Tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn gọi nhau, tiếng bước chân huỳnh huỵch trên cát, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn nhưng không kém phần xúc động. Họ là những người dân chài nghèo, quanh năm chỉ biết đến biển cả và những mẻ lưới. Nhưng trong khoảnh khắc hiểm nguy này, họ vẫn giữ được sự bình tĩnh và tinh thần đoàn kết đáng kinh ngạc.
Càng đến gần thành phố cổ, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nặng nề. Thứ ánh sáng xanh lét từ những bức tường đá không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của một nỗi đau đớn cổ xưa, của hàng triệu linh hồn đã bị giam cầm dưới đáy biển suốt hàng ngàn năm. Hoàng có thể cảm nhận được chúng: những tiếng thì thầm, những tiếng khóc than, những lời nguyền rủa vọng ra từ từng kẽ đá, từng ô cửa sổ đổ nát.
"Đây từng là nơi sinh sống của tổ tiên chúng ta," Minh nói, giọng anh ta trầm hẳn xuống. "Một nền văn minh đã bị hủy diệt và lãng quên. Nhưng tại sao nó lại trồi lên vào lúc này?"
"Bởi vì bóng tối đã trở lại."
Một giọng nói vang lên từ phía cổng thành. Cả ba người đồng loạt quay lại. Từ trong bóng tối của cổng thành, một người đàn ông bước ra. Ông ta rất già, già đến mức không thể đoán được tuổi tác. Mái tóc bạc trắng xõa xuống tận eo, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, nhưng đôi mắt thì lại sáng lạ thường, long lanh như hai hòn ngọc dưới đáy biển. Ông mặc một bộ áo choàng trắng tinh, trên tay cầm một cây gậy san hô đỏ rực.
"Ta là Hải Thần," ông lão nói, giọng ông trầm ấm như tiếng sóng vỗ. "Người canh giữ thành phố này suốt mười ngàn năm qua. Và ta đã chờ đợi các ngươi, hỡi những Kẻ Dẫn Hồn cuối cùng."
Minh Châu bước lên phía trước, đôi mắt cô bé long lanh nhìn ông lão. "Ông là người đã gọi cháu. Cháu đã nghe thấy tiếng ông trong những giấc mơ."
Hải Thần mỉm cười, một nụ cười buồn bã. "Đúng vậy. Ta đã gọi con từ khi con còn nằm trong nôi. Bởi vì chỉ có con, Mầm Thiêng, mới có thể giúp chúng ta. Bóng tối đã trở lại, và lần này, nó mạnh hơn bao giờ hết. Nếu không ngăn chặn kịp thời, không chỉ dân tộc các con, mà toàn bộ thế giới này sẽ bị hủy diệt."
Ông lão giơ cây gậy san hô lên, và những bức tường của thành phố cổ bỗng trở nên trong suốt như thủy tinh. Và trong lòng thành phố, họ nhìn thấy nó.
Một quả trứng khổng lồ, to như một ngọn núi, đang nằm ngay chính giữa quảng trường trung tâm. Vỏ trứng có màu đen tuyền, lấp lánh những tia sáng tím ma quái. Và từ bên trong quả trứng, một thứ âm thanh vọng ra: một nhịp đập. Một nhịp tim. Chậm rãi, đều đặn, nhưng mỗi nhịp đập lại làm rung chuyển cả thành phố.
"Đó là trứng của Cổ Thần Hắc Ám," Hải Thần nói, giọng ông run lên vì sợ hãi. "Một thực thể đã tồn tại từ trước khi vũ trụ này được sinh ra. Nó đã từng cố gắng hủy diệt thế giới một lần, cách đây mười ngàn năm. Tổ tiên của các con, với sự trợ giúp của tất cả linh thú bảo hộ, đã đánh bại được nó và phong ấn nó dưới đáy biển. Nhưng phong ấn ấy đã yếu dần theo thời gian. Và giờ đây, khi Hồn Việt thức giấc, năng lượng của Hồn Việt đã vô tình đánh thức cả nó."
"Nếu quả trứng nở," Minh hỏi, giọng anh ta căng thẳng, "điều gì sẽ xảy ra?"
Hải Thần nhìn thẳng vào mắt anh. "Ngày tận thế. Không chỉ cho dân tộc các con, mà cho toàn bộ nhân loại. Cổ Thần Hắc Ám sẽ trỗi dậy, và bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả. Không một linh thú bảo hộ nào có thể chống lại nó. Không một sức mạnh nào trên thế gian này có thể tiêu diệt nó."
"Nhưng có một cách," Minh Châu nói, giọng cô bé bình tĩnh đến lạ. "Phải không ạ? Có một cách để ngăn chặn nó."
Hải Thần nhìn cô bé, đôi mắt ông ánh lên một tia hy vọng. "Đúng vậy. Chỉ có Mầm Thiêng, Kẻ Dẫn Hồn mới, mới có thể tiêu diệt được Cổ Thần Hắc Ám khi nó còn chưa nở. Nhưng để làm được điều đó, con phải đánh thức toàn bộ sức mạnh của Cửu Cung Đồ đang ngủ yên trong con. Và điều đó có nghĩa là..."
"Nó có nghĩa là cháu sẽ phải đối mặt với thử thách cuối cùng," Minh Châu ngắt lời. "Thử thách mà không một Kẻ Dẫn Hồn nào trước đây từng vượt qua. Phải không ạ?"
Hải Thần gật đầu, nước mắt ông trào ra. "Ta xin lỗi. Ta xin lỗi vì đã đặt lên vai con trọng trách quá lớn lao này. Con chỉ mới mười hai tuổi. Đáng lẽ ra con phải được sống một cuộc đời bình thường, hạnh phúc. Nhưng định mệnh đã chọn con, và chúng ta không thể chống lại định mệnh."
Minh Châu mỉm cười. Một nụ cười trong trẻo, hồn nhiên, nhưng cũng đầy kiên định và dũng cảm. "Cháu không sợ. Cháu đã được sinh ra vì điều này. Cháu đã được yêu thương, được dạy dỗ, được chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Và cháu sẽ không làm mọi người thất vọng."
Cô bé quay sang nhìn Hoàng và Minh. "Hai chú sẽ đi cùng cháu chứ? Vào trong thành phố, đến bên quả trứng, và chiến đấu cùng cháu?"
Hoàng và Minh đồng thanh đáp: "Chúng ta sẽ đi cùng con. Đến cùng."
Hải Thần giơ cây gậy san hô lên, và cánh cổng thành từ từ mở ra. Bên trong là bóng tối, là những lời thì thầm của hàng triệu linh hồn, và là nhịp đập đều đặn của quả trứng Cổ Thần Hắc Ám.
Họ bước qua cánh cổng, vào lòng thành phố cổ, nơi số phận của cả thế giới đang chờ đợi.
Và ngoài kia, trên bãi biển, Bông và những người dân làng chài đang đứng nhìn theo họ, cầu nguyện cho một phép màu. Mặt trời đã bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, nhuộm hồng cả một vùng biển Đông. Một ngày mới đang bắt đầu, nhưng không ai biết liệu đó có phải là ngày cuối cùng của nhân loại hay không.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.