Vĩnh Hằng Tiên Tộc

Chương 21: Thanh Mộc Linh Dịch - Chiến Đường Lột Xác

Đăng: 05/07/2026 12:20 1,433 từ 4 lượt đọc


Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua những tán lá cổ thụ của dãy Thanh Mộc Sơn, đổ xuống thung lũng một dải lụa vàng óng ả. Lý Gia Thôn giờ đây không còn cảnh đìu hiu như những ngày mới lập nghiệp. Tiếng đao kiếm va chạm, tiếng hô vang của đội Chiến Đường, và không khí hối hả của những nhóm thu hoạch dược liệu đã tạo nên một nhịp đập sống động, một sức sống mãnh liệt của một gia tộc đang trỗi dậy.


Lý Trường Thanh đứng trên đài quan sát, đôi mắt trầm ngâm dõi theo sự vận hành của gia tộc. Anh hiểu rằng, để nuôi dưỡng một gia tộc tu tiên, tài nguyên là máu. Nếu không nắm trong tay "nguồn máu" ấy, Lý gia mãi mãi chỉ là kẻ đi xin xỏ ở những phiên chợ cấp thấp tại Thanh Hà Trấn.

Dưới sự chỉ đạo sát sao của anh, Thiên Nhãn Gia Phả trở thành một công cụ định vị tối thượng. Những nhóm Chiến Đường được phân tách rõ ràng. Nhóm tiên phong mang theo cuốc xẻng chuyên dụng, tiến vào các vùng lõi hiểm trở để đào bới Thảo Linh Căn – những sợi rễ già cỗi bám chặt vào lòng đá tảng, nơi tích tụ tinh hoa của địa mạch hàng trăm năm. Nhóm thu hoạch tiến vào các khe suối ẩm ướt, tỉ mỉ cắt từng lá Diệp Linh Thảo xanh non.

Trường Thanh không để lãng phí bất kỳ thứ gì. Tại Dược viên, anh đã cho quy hoạch lại hoàn toàn, tạo nên một hệ thống tưới tiêu dẫn nước suối có hòa tan linh lực loãng, biến nơi đây thành "trái tim" cung cấp nguyên liệu cho những dự án lớn hơn. Anh không chỉ bán dược liệu thô nữa, mà đang xây dựng một chiến lược nâng cấp giá trị gia tăng – điều mà chỉ những tông môn lớn mới làm.


Trong căn mật thất nằm sâu dưới lòng đất – nơi được anh cải tạo thành phòng thí nghiệm – Trường Thanh nhìn vào giao diện của hệ thống Thiên Nhãn Gia Phả. Sau khi quét hàng trăm mẫu dược liệu, hệ thống cuối cùng cũng hiển thị bản công thức mà anh đã dày công tìm kiếm: Thanh Mộc Linh Dịch (Sơ cấp).

Đây là một loại dịch chiết xuất từ Thảo Linh Căn và Diệp Linh Thảo. Công năng của nó là tẩy rửa tạp chất trong cơ thể phàm nhân, đả thông kinh mạch, làm nền tảng vững chắc để người thường có thể hấp thụ linh khí nhanh gấp ba lần bình thường, từ đó tăng vọt cơ hội đột phá lên Luyện Khí tầng 1. Đối với một gia tộc đang thiếu hụt trầm trọng tu sĩ như Lý gia, đây chính là "tài nguyên chiến lược" mang tính thay đổi cục diện.

Nhưng lý thuyết và thực tiễn luôn có một khoảng cách mênh mông.


Ngày đầu tiên, Trường Thanh bắt đầu với tâm thế tràn đầy tự tin. Anh nghiền nát ba gốc Thảo Linh Căn và vắt kiệt Diệp Linh Thảo, bỏ vào vạc đá linh khoáng, dùng lửa địa mạch nung nấu.

Xèo!

Một mùi khét lẹt bốc lên. Mẻ đầu tiên biến thành một đống tro đen ngòm. Trường Thanh cau mày, ghi chép lại: Nhiệt độ quá cao, làm cháy mất linh tính của Diệp Linh Thảo.

Ngày thứ hai, anh điều tiết ngọn lửa nhỏ hơn. Lần này, nước trong vạc không cháy, nhưng khi anh nhỏ thêm một chút nước suối tinh khiết vào để hòa tan, toàn bộ dung dịch bỗng đông đặc lại thành một khối bùn nhão nhoét.

Sai lầm: Tỷ lệ pha chế giữa tinh chất rễ và lá không cân bằng, gây ra phản ứng đào thải.

Ngày thứ ba, anh tỉ mỉ hơn, dùng kim bạc kiểm tra độ tinh khiết của dịch chiết từng giây một. Mọi thứ dường như rất ổn, màu xanh lục trong vắt bắt đầu xuất hiện. Nhưng ngay giây cuối cùng, khi anh muốn "niêm phong" linh tính bằng cách truyền một luồng linh lực bản thân vào, chiếc vạc đá bỗng rung lên dữ dội rồi nứt toác. Linh dịch bắn tung tóe lên vách đá.

Trường Thanh ngồi bệt xuống đất, mồ hôi ướt đẫm áo. Những vách đá trong mật thất giờ đây lấm lem những vết bẩn do các lần thử nghiệm thất bại để lại. Anh thở dốc, cảm giác thất bại bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Có phải mình quá tham vọng? Có phải công thức này vốn không dành cho người có tu vi thấp như mình?

Nhưng nhìn thấy ngoài sân kia, đội Chiến Đường đang gồng mình luyện tập, nhìn thấy những đôi mắt kiên định của Lý Trường Phong và các anh em, ý chí của anh lại bùng lên. Anh không có quyền bỏ cuộc. Anh là điểm tựa của họ. Nếu anh thất bại, họ sẽ mãi mãi là những người làm thuê rẻ mạt cho Hắc Hổ Bang hay bất kỳ thế lực nào ngoài kia.


Trường Thanh nhắm mắt, tĩnh tâm. Anh không dùng bản năng để luyện nữa, mà bắt đầu vận hành Thiên Nhãn Gia Phả ở mức công suất tối đa, phân tích từng dao động nhỏ nhất của linh khí trong các loại thảo dược. Anh nhận ra, sự thất bại không nằm ở công thức, mà nằm ở "sự hòa hợp". Thảo Linh Căn mang tính cứng của đất, Diệp Linh Thảo mang tính mềm của nước. Khi hai thứ này gặp nhau, cần một "chất dẫn" trung gian để chúng không triệt tiêu nhau.

Anh thay đổi chiến thuật. Anh không nấu chúng cùng lúc. Anh tách chiết tinh hoa của Thảo Linh Căn trước, dùng linh lực bản thân bao bọc lấy nó, giữ cho nó ở trạng thái lỏng, sau đó mới từ từ đưa tinh chất Diệp Linh Thảo vào.

Một giờ... hai giờ... sáu giờ trôi qua.

Ngọn lửa địa mạch lần này cháy một cách dịu dàng, êm ái như ánh trăng. Trường Thanh không còn nôn nóng. Anh truyền linh lực vào vạc một cách nhịp nhàng, đều đặn theo nhịp thở của chính mình. Sự kết nối giữa người và vạc dần trở nên hoàn hảo.

Bỗng nhiên, một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào lan tỏa khắp mật thất. Không phải mùi cháy khét, cũng không phải mùi bùn đất, mà là mùi hương của nhựa sống, của mùa xuân đang bừng tỉnh.

Anh mở mắt. Trong vạc đá, thứ chất lỏng màu xanh lục nhạt sóng sánh như viên ngọc tan chảy đang nhẹ nhàng cuộn xoáy.

Anh dùng chiếc bình ngọc hứng lấy. Nhìn ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ bình dịch, Trường Thanh nở một nụ cười nhẹ. Anh đã thành công.


Anh nhỏ một giọt lên đầu lưỡi. Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa, không gây đau đớn mà trái lại, nó như một dòng suối mát lành gột rửa mọi tắc nghẽn trong kinh mạch. Anh cảm thấy các lỗ chân lông trên da mở ra, linh khí thiên địa bên ngoài bắt đầu tự động tìm đường chui vào trong cơ thể anh một cách chủ động.

Trường Thanh bước ra khỏi mật thất, mặt trời đã lên cao. Anh triệu tập Lý Trường Phong.

"Trường Phong, từ hôm nay, Chiến Đường sẽ bắt đầu chương trình huấn luyện mới."

Anh đặt bình ngọc lên bàn. Trong ánh sáng ban mai, bình dịch xanh biếc ấy như chứa đựng cả tương lai của Lý gia.

"Đây là Thanh Mộc Linh Dịch. Nó là công sức của hàng chục ngày đêm, là tâm huyết của gia tộc ta. Ta sẽ chọn ra những người xuất sắc nhất để sử dụng nó. Một khi dùng thứ này, các người sẽ không còn là phàm nhân nữa. Các người sẽ trở thành những tu sĩ thực thụ, là mũi nhọn của Lý gia trong cuộc chiến giành lại vị thế tại vùng đất này."

Nhìn ánh mắt bàng hoàng, kinh ngạc rồi đến cuồng nhiệt của Trường Phong, Trường Thanh biết rằng mọi nỗ lực của mình đã không uổng phí. Cuộc chơi lớn chỉ mới thực sự bắt đầu, và giờ đây, anh đã có trong tay quân bài chiến lược để lật ngược thế cờ. Lý gia không chỉ đi săn thú, Lý gia đang săn tìm vận mệnh của chính mình.

0
Ủng hộ tác giả Lão Ưng Tặc Kê Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình một ly cà phê nhé Mình sẽ cố gắng viết thêm nếu đượ...