Chương 76: Hậu Duệ Misuki
Hakusho rót một chum rượu thay cho lời tạ lỗi với Sakai. Dù vậy, trong lòng cậu vẫn chưa thôi ấm ức. Rõ ràng cậu đã vạch kế hoạch hoàn hảo như thế mà lại thất bại thảm hại. Chàng Kiếm khách nhân nhượng đôi chút rồi hỏi thẳng:
“Nhưng ta dặn cậu sau khi trở về thì tìm Tamo ngay! Rốt cuộc đêm qua cậu đã đi đâu?”
“Vạn Hoa tửu!”
Ba chữ ‘Vạn Hoa tửu’ bình thản thốt ra từ miệng Sakai khiến Hakusho chết trân. Giờ cậu mới biết đây là nguyên do chính nên đùng đùng nổi cơn thịnh nộ, giật lại chén rượu đã mời:
“Vạn Hoa tửu? Tướng quân, cậu bị ả danh kỹ ở đó mê hoặc rồi à?”
Lời mắng nhiếc đầy khinh miệt ấy đủ cho thấy Hakusho đã đặt bao nhiêu tâm ý vào chuyện này. Sakai cũng không muốn che giấu nữa, vì chẳng có thời điểm nào là thích hợp cả, chỉ có người bằng hữu thân tín mà cậu có thể trao phó lòng tin.
“Cô ta là hậu duệ của tộc Misuki!” - Sakai thẳng thắn đáp.
Mới nghe nhắc tới tộc Misuki, Hakusho đã tái mét mặt mày, vội vã ngó trước nhìn sau xem xung quanh có ai không. Lát sau, cậu ghé sát lại gần Tướng quân, khẽ thăm dò:
“Tộc Misuki bị truy sát hết rồi mà! Phản tặc ấy cậu còn tìm để làm gì? Đừng bảo cậu muốn…?”
Chàng Kiếm khách nói nửa chừng thì hướng ánh mắt nghi hoặc đến Sakai. Suy cho cùng, mọi suy đoán sai lệch đều bắt nguồn từ việc Sakai ôm hết bí mật vào mình. Cậu cũng không thể trách vị bằng hữu này.
Quá nôn nóng, Hakusho liền tiếp tục tra vấn, “Vậy Natsu cũng là người tộc Misuki chứ?”
Chén rượu trên tay Sakai khẽ run, suýt tràn ra ngoài. Sắc mặt căng thẳng của cậu đã tiết lộ tất cả. Hakusho gượng cười đầy oái oăm, khuất tất bấy lâu dần hé mở. “Vậy nội gián…?”
“Không liên quan cậu ấy!”
Tướng quân nhấn mạnh từng chữ một kèm theo cái trợn mắt đanh thép, cảnh báo cậu hãy dừng ngay trò đoán già đoán non. Hakusho tất nhiên không cam tâm, cười khẩy phản bác, “Thế cô ấy cải nam trang, liều mạng gia nhập vào quân triều đình để làm gì? Không phải để trả thù hay sao?”
“Trả thù thì đã sao? Hay ý cậu người trong ma tộc buộc phải tàn ác?”
Sakai khẳng khái đáp trả, tiện thể đá xoáy vào chuyện của Hikari. Vì ma tộc ngàn đời mang tiếng xấu, họ nghiễm nhiên bị dèm pha, xa lánh cho dù có cố gắng sống lương thiện bao nhiêu. Sakai hiểu rằng một khi gánh tội lỗi thì rất khó để người đời cảm thông, Hikari hay Natsu hay cả chính cậu.
Hakusho câm lặng, ngồi thụp xuống ghế, tim quặn thắt. Niềm tin và định kiến, thật ngớ ngẩn nhưng đủ làm che mờ mắt thế gian. Tên nặng lòng này cần được an ủi, Sakai rót rượu ngược lại cậu ta. Trầm ngâm hồi lâu, Hakusho bắt đầu xâu chuỗi mọi sự việc trong quá khứ. Bởi lẽ ngoài truy tìm danh tính nội gián, cậu còn mong tỏ tường chuyện của Tướng quân.
“Yến tiệc năm đó, người ám sát Đế vương là Natsu đúng không? Tại sao cậu bao che cho cô ấy? Tại sao cứ để bản thân chịu hàm oan? Tại sao từ bỏ vương tước đi đầu quân cho Shin? Tại sao… cậu…?”
Hakusho hỏi dồn dập. Đến câu cuối cùng, cậu chợt nghẹn lời, sống mũi cậu cay xè. “Tại sao cậu… trở nên trầm tính, thận trọng như vậy? Đôi lúc chỉ hỏi một câu đơn giản, cậu vẫn khăng khăng chẳng hé răng! Thần thần bí bí mà trốn tránh!”
“Ta nên trả lời câu nào trước đây?!”
Sakai cười trừ. Nếu mọi bí mật dễ dàng chia sẻ, không ảnh hưởng đến ai, cũng không chạm tới vận mệnh Vương triều thì đâu tới nông nổi này.
***
Thần tử bốn phương hội tụ, dâng lễ và diện kiến Đế vương. Không khí rộn ràng, tấp nập, kẻ nào cũng tranh thủ phô trương chiến tích, công trạng. Khi Đế vương bước ra, sự ồn ào được dập tắt để tập trung dõi theo ông khai mạc buổi lễ.
Chớp lấy thời cơ, tên thích khách nấp sẵn trên mái nhà đối diện, phóng ám tiễn thẳng về phía Đế vương. Thị vệ đứng gần đó vì đỡ cho ông mà trọng thương. Các đại thần sợ hãi, hô hoán náo động. Thân vương đốc thúc Sakai đuổi bắt tên thích khách.
Băng băng chạy từ trên mái nhà xuống dưới đất, tên thích khách nhanh chóng bị Quận vương chặn đầu. “Ai phái ngươi đến?”
Đứng trước mũi kiếm sắc lạnh, tên ấy vẫn không hề khuất phục, vẫn hiên ngang bật cười, thách thức. “Là chủ ý của ta! Ra tay đi!”
Sakai bàng hoàng nhận ra giọng nói quen thuộc này, tay kiếm dần buông lỏng. Nhân lúc cậu mất cảnh giác, hắn ném một loại bột trắng bay mù mịt che khuất tầm nhìn đối phương để tẩu thoát. Sakai xuyên qua làn khói trắng, vươn tay nắm chặt lấy vai tên thích khách. Cậu ép sát hắn vào vách tường, giận dữ tháo bỏ khăn che mặt.
Đối mặt với bằng hữu chốn sa trường, Sakai hết sức kinh ngạc, “Natsu?”
Natsu mỉm cười chế giễu, ánh mắt sôi sục ngọn lửa ai oán. “Ta thật không ngờ ngươi lại là Quận vương đương triều, cùng dòng máu với tên bạo quân!” Cậu ta tỏ thái độ đay nghiến, nụ cười của kẻ mất đi tất cả, chỉ còn thù hận đeo bám.
Sakai buông tay, ngỡ ngàng hỏi, “Natsu, thật sự cậu là ai?”
“Nashi Misuki! Trưởng Công chúa tộc Misuki! Gia tộc mà các ngươi không từ thủ đoạn để tận diệt!”
Từng câu từng chữ Natsu thốt ra đều mang theo uất hận mà cô kìm nén suốt bao năm. Cái họ Misuki khiến Sakai tái mặt, không còn đứng vững nữa.
Natsu cay đắng gượng cười, rút một thanh đoản kiếm. “Chỉ tiếc đời này ta chưa báo được thù, không thể an lòng nhắm mắt!”
Ngay lúc cô định tự kết liễu, Sakai đã kịp ngăn cản, “Dừng lại! Muội muội cậu vẫn còn sống! Cậu chết rồi thì muội ấy phải làm sao chứ?!”
***
Câu chuyện Tướng quân kể giống hệt như những suy đoán trước đó của Hikari. Hakusho tặc lưỡi, phì cười. Không phải nữ nhân mới soi thấu tâm tư nhau mà do Hikari quá thông minh, chẳng trách Sakai lại tin tưởng, đề cử cô đảm nhận những ủy thác trọng yếu. Hikari đã minh chứng dù mang thân phận nữ nhi hay người trong ma tộc, cô đều đủ khả năng tham gia vào quân ngũ. Hakusho từng nghĩ rằng Sakai thiên vị cho cô nhưng giờ cậu đã rõ. Thẹn lòng, cậu thú nhận, “Kẻ thiển cận là Hakusho ta!”
Nhóm nữ tụ tập dưới bếp dùng bữa, đang cười nói vui vẻ thì Tamo bước vào. Vừa thấy cô, Hira nhanh nhảu ùa tới kéo vào ngồi chung với cả bọn. Chishi để ý bím tóc Tamo hơi khác lạ so với thường ngày, liền thắc mắc, “Hôm nay cột tóc lệch thế, Tamo?”
“Sakai cột giúp tớ đấy!”
Tamo thật thà trả lời, làm bọn họ bất ngờ, đồng thanh cười phá lên. Norido được nước trêu chọc, “Ghê chưa? Khi nào hai người mới chịu công khai đây!”
Hira khoái chí hùa theo, cười nghiêng ngả. “Chắc ta phải tập dần gọi cô bằng hoàng tẩu!”
Tamo đỏ ửng mặt, bối rối giải thích nhưng vô hiệu. Tiếp đó, Công chúa đẩy đĩa bánh trứng sang, ra vẻ trịnh trọng mời cô, “Tamo nè, Chishi mới dạy ta cách làm bánh trứng! Hmm… hoàng tẩu ăn rồi nhận xét giúp muội nhé!”
Tamo đỏ bừng mặt, quát. “Hira, đừng có gọi ta như vậy!” Tự nhiên biến thành tiêu điểm chọc ghẹo, cô muốn dở khóc dở cười.
Dùng bữa xong, Hira rủ cả bọn đi dạo phố, mua sắm chút đồ. Mọi người hồ hởi, chỉ riêng Toji từ chối. Cô lặng lẽ rời đi, không nói thêm câu nào.
Ra đến phố, Norido và Chishi tạm ngồi nghỉ ngơi tại một quán trà, còn Hira dẫn theo Tamo tiếp tục rong chơi. Chishi nhâm nhi miếng bánh, mở lời, “Dạo này Toji có vẻ không ổn nhỉ?”
Norido chống tay lên bàn, lo lắng. “Ừm, Toji đang bị mất ngủ nên thường xuyên xin thuốc an thần của tớ! Dù tớ đã khuyên cậu ấy đừng lạm dụng thuốc, tránh ảnh hưởng đến sức khoẻ nhưng vẫn bằng thừa! Chắc tớ phải nghiên cứu loại thuốc khác, xem giúp được gì cho Toji không!” Nói rồi cô lấy giấy bút ghi ghi chép chép, tính toán phương thuốc.
Chishi chép miệng, sầu thay cho bạn mình, “Có khi là tại tên Quân sư! Tớ cảm giác cậu ta không bình thường, cách hành xử cứ giả tạo thế nào ấy!”
Norido sợ đôi bên hiểu lầm nhau, lập tức nói đỡ, “Cậu bị lây theo Hakusho à? Đa nghi quá! Hiro hay Yuki đều do tính cách hơi trầm lắng thôi!”
Bên này, Hira kéo Tamo ghé sang các cửa hiệu lớn nhất trong trấn, mua toàn bộ những món đồ Tamo ‘vừa mắt’. Công chúa đột nhiên phóng khoáng doạ Tamo một phen, liền cản cô, “Hira, đủ rồi! Sao mua nhiều quá vậy?”
“Vẫn còn ít lắm! Sắm sửa cho hoàng tẩu bấy nhiêu đây có xá gì!”
Bình thường hay bị nha đầu tóc cam lấn lướt, nay Hira quyết tâm trêu cho đã. Gương mặt Tamo thộn kia buồn cười tới mức làm cô chảy cả nước mắt. Ở cạnh Tamo, Công chúa mới cảm thấy thoải mái, hoàn toàn không có sự kiêng nể, cãi nhau suốt cũng được nhưng chẳng hề giữ sự thù ghét.
Hira đắn đo một hồi rồi ngỏ lời. “Tối nay… cho muội qua ngủ cùng được không?”
Tamo ngạc nhiên, tròn xoe mắt nhìn. “Khách sáo thế? Cô muốn qua thì qua!”
“Có cần thông qua ý Sakai huynh không?”
Lúc này, Hira bẽn lẽn cười, đá mắt để bắt đầu mách lẻo.
***
Đêm qua, Công chúa trằn trọc khó ngủ, muốn chạy sang phòng trò chuyện với Tamo. Cô ôm gối đến trước cửa thì chạm trán Sakai, bộ dạng thấp thỏm kỳ lạ. Sẽ chẳng có gì nếu đại huynh không đột ngột hắng giọng, ngăn cấm.
“Đợi đã, Tamo còn chưa mặc y phục!”
Hira nóng bừng mặt, chẳng dám đẩy cửa vào, trong đầu toàn suy diễn đen tối. Tình huống thật éo le, cô gượng cười hề hề, ngoan ngoãn gật đầu. Sakai biết mình trót lỡ lời, đành gỡ gạc bằng cách nghiêm nghị thuyết giáo muội muội:
“Muội lớn rồi, đừng hở chút là chạy qua phòng làm phiền người khác!”
***
Vừa kể lại, Hira nũng nịu giãy nảy, thể hiện sự oan ức của mình. “Huynh ấy bảo muội làm phiền tẩu! Từ nhỏ tới giờ, huynh ấy chưa từng khắt khe với muội như vậy! Muội nào có ý quấy rầy hai người!”
Nghe xong, Tamo im bặt, xấu hổ muốn đào hố chui xuống trốn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.