Bách Cơ Thao Diễn

Chương 15: Trận Sư

Đăng: 17/07/2026 08:41 1,793 từ 3 lượt đọc

Trong rừng ngoại thành, sắc trời chập tối.


Cảnh tượng hai người, một chạy một đuổi. Những nơi đi qua, cây cối đều bị đốn đổ, tiếng la hét ầm ĩ vang vọng.


Hắc y nhân lúc này cắn đầu lưỡi, phun ra một giọt máu. Giọt máu nhanh chóng biến thành một huyết vân , bao phủ hắn như một chiếc áo choàng, tốc độ tăng vọt. Chớp mắt đã đuổi kịp Hạng Vũ, hắn tung người đá ra một cước.


Hạng Vũ trong lòng lộp bộp, thầm than:

"Chỉ một chút nữa là tới rồi."


Hắn xoay người về phía sau, liền dùng chân phải vẽ ra một vòng cung, làm trượt chân của đối phương.


Hắc y nhân kinh ngạc: tiểu tử này võ thuật rất cao minh. Hắn không đủ sức để đỡ đòn, cũng không đủ nhanh để né, nhưng đủ tinh thông để làm trượt đòn tấn công.


Nhưng hắn cũng không dễ dàng để một tiểu tử chưa tới Đấu Giả trốn thoát một chiêu này. Hắc y nhân cười lạnh, bàn tay co lại thành trảo, một chiêu Toái Hầu hướng tới cổ Hạng Vũ.


Đối phương xuất chiêu quá nhanh, dù Hạng Vũ thấy được nhưng tay chân không thể theo kịp.


"Nộ Sư Cuồng Cương!"


Đấu khí Tử Kim như thác lũ tràn ra bao lấy thân thể Hạng Vũ , một tiếng sư tử gầm vang ầm ầm như sấm. Nương theo là một mãnh sư cuồng bạo đang phá cũi mà ra.


Khoảng cách quá gần, hắc y nhân đan chéo hai tay.


"Bùng!" một tiếng, hắn bị đánh lùi hơn mười bước, hai chân cày ra rãnh sâu.


Hắc y nhân khó chịu, nội tâm:

"Một người không thể dùng một chiêu nhiều lần như vậy được. Hơn nữa, tại sao ngươi còn có đấu khí hả?"


Bản thân y dùng hết chiêu cũng phải ra đánh tay, mà đối phương như có mai rùa lại có tốc độ của con thỏ.


Nhìn cổng thành ngay trước mắt, Hạng Vũ mắt sáng lên, có hy vọng là lớn, cầu cứu lính gác cổng.


"Có kẻ giết người!"

"Cứu mạng a!"


Hắc y nhân cũng biết đây là cơ hội cuối, liền bộc phát, đấu khí một chưởng đánh tới.


Hạng Vũ cũng biết sống chết ngay tại lúc này, hắn dồn đấu khí xuống chân, ngay cả mặt đất cũng lún xuống.


"Bạo Bộ!"


Lần Bạo Bộ mạnh nhất của hắn. Hạng Vũ cả người như một quả đạn pháo bay đi. Nhưng hắc y nhân cũng đã ngay phía sau, nào cho hắn cơ hội.


Hắc y nhân bàn tay đấu khí màu xanh đánh ra một chưởng, lần này chưởng phong xanh biếc còn nhiễm một ít màu đỏ. Hơn nữa khoảng cách gần như vậy, lại còn là hai người đều đang trên không.


Hắc y nhân nghĩ mình chắc chắn:

"Một chưởng này, Hạng Vũ nhất định chết! Chết đi!"


Nhưng rất nhanh, hắn lại buồn rầu. Tiếng sư tử quen thuộc lại vang lên.


"Tiểu tử, ngươi không nói võ đức! Đều là con người với nhau, tại sao ngươi nhiều đấu khí đến vậy?"


Hạng Vũ bị một chưởng đánh bay tới tận cổng thành, phun ra một ngụm máu, không rõ sống chết. Lúc này, đám lính đã chạy tới.


"Có người làm loạn!"


Hắc y nhân bị phản chấn lùi lại mấy bước, nhìn Hạng Vũ không rõ sống chết, mà đám lính canh thành đã chạy ra.


Hắn liền đá một cục đá cỡ cái bát nhắm tới đầu Hạng Vũ.


"Hừ, muốn trước mặt bọn ta giết người? Ai cho ngươi gan đó!" – một tên lính lên tiếng, rồi liền ném ngọn giáo trong tay.


"Bụp!" một tiếng, hòn đá tan tành, mà cây giáo cũng vỡ vụn.


Hắc y nhân biết cơ hội đã mất, quay đầu chạy vào rừng.


Đám hộ vệ nhìn Hạng Vũ nằm dưới đất liền kiểm tra:


"Còn sống, nhưng bị thương nặng. Sức sống thật mãnh liệt!"


Bọn hắn đánh giá, nếu đổi lại người khác, bị thương nặng như vậy e là sớm bỏ mạng.


Lúc này, có một người đi ngang qua liền nhận ra Hạng Vũ.


"Ách... tiểu tử, sao lại bị đánh đến nỗi này?"


Hải Ba Đông chính là vừa đi công việc ngang qua. Vốn hắn cũng không thích mấy chuyện phiền phức.


"Quan gia, đây là vãn bối trong nhà. Để ta mang hắn về trị thương."


Binh lính cũng không ngăn cản, để Hải Ba Đông đem người đi.




Năm ngày sau.


Hạng Vũ như ngủ một giấc mơ rất dài. Hắn từ từ mở mắt, trên người bây giờ băng bó toàn thân, chỉ còn hai con mắt với hai lỗ mũi.


"Tỉnh rồi." – Hải Ba Đông nói.


Năm ngày này hắn tốn không ít tâm tư, nếu không phải lão có chút bản lĩnh, thì thật sự Hạng Vũ khó qua khỏi.


"Đa tạ tiên sinh, ân cứu mạng. Ngày sau nhất định báo đáp."


Hải Ba Đông giống như không nghe thấy, miệt mài đọc sách, tay kia thì bỏ dược liệu vào chậu.


"Tiên sinh, đây là nơi nào?"


Hải Ba Đông ngắn gọn đáp:


"Tiêu Phủ."


Một lúc sau lão lại lên tiếng:


"Ngươi xương cốt không gãy, nhưng toàn bộ đều tổn thương. Đấu khí suy kiệt, kinh mạch thương tổn. Ngươi vào đây ngâm, sau bảy ngày nhất định bình phục. Hơn nữa, thuốc này có tác dụng rèn luyện thân thể, hãy cố gắng hấp thu hết trong vòng bảy ngày."


"Ta đã bày một Tiểu Dưỡng Khí Trận, một Tiểu Khí Huyết Trận, một Tiểu Tĩnh Tâm Trận."


Hạng Vũ nhìn chậu nước màu xanh ngọc có chút kinh ngạc, nội tâm thì thào:


"Tốt với ta như vậy, không thèm thân thể ta đó chứ..."


Hải Ba Đông nhìn ánh mắt Hạng Vũ như đọc thấu suy nghĩ hắn:


"Ngươi nghĩ nhiều. Sau này ngươi cường đại làm chút việc cho ta là được."


Nói xong, một tay lão xách Hạng Vũ lên như một con thỏ, vứt vào thùng nước.


Hạng Vũ cảm thấy đau nhức biến mất, toàn thân sảng khoái như có vài mỹ nữ đấm bóp cho hắn vậy. Hắn vô tình phát ra một âm thanh cổ quái.


Hải Ba Đông nhìn hắn với ánh mắt kì thị, rồi rời đi.


Thoải mái thì thoải mái, nhưng hắn không quên hấp thụ ngọc dịch. Ba tiểu trận lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, giống như rễ cây mà ôm lấy Hạng Vũ. Hắn không phát hiện ngọc dịch đang cạn dần, mà mắt thường có thể thấy rõ.


Phần Quyết không ngừng tham lam cắn nuốt dược dịch, ba tiểu trận pháp lại điều hòa nội thể, khiến quá trình không hề gặp trở ngại. Mà lúc này Hạng Vũ cũng cảm nhận được Nhâm Mạch có một chút xao động nhỏ. Cơ thể được ôn dưỡng càng trở nên cứng cáp.


Chỉ khoảng một canh giờ, một chậu tắm lớn liền bị hắn hấp thu sạch sẽ. Hạng Vũ chỉ thấy thân thể tràn đầy sức mạnh, hắn cũng đã đột phá Đấu Lực tám đoạn, trực tiếp tăng lên một đoạn. Sức mạnh cơ bắp đã mạnh lên nhiều lần.


Hạng Vũ tự tin, nếu bây giờ gặp tên hắc y nhân đó, tuy không giết được đối phương, nhưng cũng tuyệt đối không bại.


"Ha ha ha!"


Hải Ba Đông bên ngoài nghe tiếng cười lớn, lại nghe tiếng nổ rồi chạy vào xem.


Chỉ thấy Hạng Vũ trên thân không một mảnh vải, đứng tạo thế cười lớn.


"Ngươi đã bình phục?"


Hạng Vũ gật đầu đáp:


"Tiên sinh quả là thuốc tốt."


Hải Ba Đông chạy đến, nhìn chậu nước đã không còn một giọt, hỏi Hạng Vũ:


"Ngươi uống hết rồi? Không thể nào, dù uống trong thời gian ngắn như vậy cũng không thể uống hết một chậu lớn như vậy."


Hạng Vũ ngớ người:


"Không có! Ta làm sao có thể uống nước tắm chứ?"


Hải Ba Đông liền quay người rời đi, để lại một câu khiến Hạng Vũ đỏ mặt:


"Ngươi mặc quần áo lại đi."


Hạng Vũ mới sực nhớ, vừa nãy vận đấu khí làm nổ mất băng quấn, bị lão già kia thấy hết. Thiệt thòi lớn a!


"Ta đã đầu tư lớn vậy, tiểu tử ngươi mới lên tám đoạn. Đổi lại là một đầu heo rừng thì ít nhất đã là Đấu Giả rồi." Hải Ba Đông một bên tấm tắc.




Tiêu Phủ.


Diễm Dương Tháp.


Sáu hài đồng ngồi xếp bằng xung quanh một tế đàn, trên khuôn mặt non nớt của những hài đồng đầy vẻ thống khổ. Mặc cho những đốm lửa li ti như đom đóm chui vào cơ thể, mà dưới mông từng trận văn không ngừng tẩm bổ tổn thương. Nếu Hạng Vũ ở đây, hắn sẽ nhận ra những trận pháp hắn vừa trải qua.


"Oanhhhh!"


Năm tiếng nổ lớn khiến năng lượng xung quanh xao động mãnh liệt. Chưa đầy mười lăm ngày, năm đứa trẻ bước vào cảnh giới Đấu Giả.


Tiêu Huyền từ xa nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Thằng nhóc này hấp thu lượng lớn nhất nhưng lại chậm chạp không đột phá.


"Công pháp giống nhau, môi trường giống nhau, sao lại khác biệt lớn như vậy?"


Thứ mà Tiêu Huyền truyền cho đám trẻ này là công pháp trấn tộc của Tiêu gia, Huyền giai đỉnh phong Diễm Dương Kỳ Công. Bản thân Tiêu Huyền cũng tu luyện công pháp này. Lại nhờ Thái Dương Chân Hỏa tu luyện nên có thể nói một ngày đi ngàn dặm.


Đang ngồi xếp bằng, chậm chạp dừng lại ở Đấu Lực bảy đoạn, Tiêu Viêm lúc này ý thức bị kéo vào một khoảng tối mờ mịt.


Từ sâu thẳm đó, hắn thấy một long ỷ xếp từ xương sọ, lại thấy một người mặc bộ long bào màu đen đang ngồi. Khí thế quân lâm thiên hạ vô cùng tôn quý lại tà dị. Điều kỳ lạ là không thể nhìn thấy dung mạo, giống như bị một hắc vụ che khuất.


Tiêu Viêm hãi hùng khiếp vía. Sau nửa ngày hắn mới dám mở miệng:


"Ông là ai? Tại sao tôi lại ở đây?"


Người áo đen cười khà khà đầy ớn lạnh, nói:


"Không cần sợ, ta chỉ là một tia tàn hồn. Mau lại đây, ta và ngươi có duyên sư đồ. Ta sẽ giúp ngươi thoát khỏi xiềng xích đang trói buộc ngươi."


Giọng nói âm trầm như vọng lên từ vực sâu, lại như đang thì thầm ngay bên tai.

0
Ủng hộ tác giả Hà Mặc Tử Cơm áo không đùa với khách thơ !