Chương 42: Tiểu Nha Đầu
Ráng chiều buông xuống Thanh Khê Thành, nhuộm đỏ những mái ngói cong vút phủ rêu phong.
Con phố chính lúc chạng vạng là thời điểm sầm uất nhất. Khách thương giục ngựa hối hả tìm nhà trọ, những gã phu xe mồ hôi nhễ nhại hò hét dẹp đường, còn đám lính tuần tra thì gõ chuông báo hiệu sắp đến giờ cấm giá. Giữa dòng người tấp nập cuồn cuộn ấy, Dạ Vô Biên dắt theo con lừa xám, chậm rãi bước đi một cách lạc lõng.
Hắn đang mải mê đứng ngẩn ngơ trước một cây kiều mộc cổ thụ rụng lá ven đường. Thói quen của hắn luôn vậy, thấy một khung cảnh man mác buồn, hắn có thể đứng chôn chân cả nửa canh giờ chỉ để nhìn những chiếc lá khô xoay vòng trong gió lạnh.
'Cảnh thì đẹp, mà bụng thì đói.'
Dạ Vô Biên thu lại ánh mắt, lầm bầm vỗ cái bụng lép kẹp. Hắn đang tính đi tìm một miếu hoang hoặc gầm cầu nào đó khuất gió để qua đêm, tiết kiệm vài đồng linh thạch mướn trọ.
Đúng lúc này, một tiếng khóc nức nở vang lên giữa dòng người ồn ào.
Bên cạnh đài phun nước bằng đá chạm trổ đầu Bích Thủy Sư Tự, một bé gái chừng sáu bảy tuổi đang đứng co ro. Tóc thắt bím hai sừng, khuôn mặt lấm lem nước mắt, đôi bàn tay bé xíu gượng gạo ôm chặt lấy một con tò he bằng bột đã gãy mất nửa cái đầu.
Cô bé bị dòng người vội vã chen lấn xô đẩy, lảo đảo suýt ngã. Một gã hộ vệ bệ vệ mặc áo gấm đi ngang qua, cô bé rụt rè định đưa tay cầu cứu, nhưng gã chỉ trừng mắt gầm lên:
"Tránh đường, tiểu nha đầu!".
Một người đàn bà xách làn đi chợ vội vã lướt qua, cô bé mếu máo gọi "Dì ơi", nhưng bà ta đang mải trả giá món đồ gốm nên chẳng buồn để tâm. Những tu sĩ Luyện Khí đi lại nghênh ngang với pháp khí giắt hông, sát khí lạnh lẽo tỏa ra khiến cô bé sợ hãi thụt lùi lại.
Lạc lõng, bơ vơ và sợ hãi tột độ. Cô bé òa khóc nức nở, tiếng khóc chìm nghỉm giữa tiếng xe cộ đinh tai nhức óc.
Dạ Vô Biên thở dài.
'Phiền. Lại phiền phức rồi.'
Hắn định quay mặt bước đi, cố lờ đi tiếng khóc. Hắn là một kẻ "nằm thẳng", ngay cả sống chết của Trúc Cơ hay Kim Đan hắn còn chẳng thèm quan tâm, xen vào chuyện bao đồng làm gì?
Thế nhưng, đôi chân hắn còn chưa kịp nhấc lên, thì một lực kéo nhẹ bẫng đã níu chặt lấy vạt áo bên phải của hắn. Cụ thể là níu vào đúng cái lỗ hổng tả tơi do con lừa xám cắn.
Dạ Vô Biên khựng lại, cúi đầu nhìn xuống.
Cô bé nọ đã chen qua dòng người, rụt rè đứng ngay dưới chân hắn. Đôi mắt to tròn ngập nước ngước lên nhìn hắn đầy cầu khẩn. Bàn tay nhỏ xíu, lạnh ngắt và dính đầy bột tò he, đang nắm chặt lấy ống tay áo đạo bào cáu bẩn của hắn như nắm lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương.
"Đạo trưởng..."
Giọng cô bé run rẩy, nấc lên từng hồi.
"Con... con tìm không thấy mẹ."
Dạ Vô Biên sững sờ. Toàn thân hắn như bị đóng băng trong khoảnh khắc đó.
Hắn lia mắt nhìn quanh. Chỗ ngã tư này có đến hàng trăm người qua lại. Có những kiếm khách eo đeo bảo kiếm oai phong, có những vệ quân mặc giáp phục uy nghiêm, có những phu nhân hiền lành phúc hậu. Ấy vậy mà, giữa hàng trăm lựa chọn đó, đứa trẻ này lại chạy thẳng về phía một tên rách rưới, hôi hám, áo quần tơi tả như hắn.
Tại sao?
Câu nói của gã chủ tiệm vải lúc chiều bất chợt vang lên trong đầu hắn như một hồi chuông:
'Không phải chuyện ấm hay lạnh... Mà là ngài mặc đạo bào, người ta nhìn thấy, sẽ cảm thấy yên tâm.'
Đứa trẻ này không cần một kẻ mạnh có thể dời non lấp biển. Nó cũng không biết phân biệt tu vi Luyện Khí hay Trúc Cơ. Trong tiềm thức non nớt của nó, bộ đạo bào màu xám tro, dù có rách nát đến đâu, vẫn là biểu tượng của sự che chở, của thần minh, của những người trượng nghĩa sẽ không bao giờ làm hại nó. Nó không tìm Dạ Vô Biên. Nó đang tìm kiếm sự an toàn từ bộ đạo bào này.
Ánh mắt trong veo và sự tin tưởng tuyệt đối của đứa trẻ nện một cú thật mạnh vào trái tim vốn đã chai sạn vì những toan tính phàm trần của Dạ Vô Biên.
Hắn từ từ cúi xuống, nhìn bàn tay nhỏ xíu đang bám chặt lấy lớp vải thô ráp. Chút cáu bẳn và lười biếng thường ngày tan biến mất.
"Được rồi, nín đi."
Dạ Vô Biên cộc lốc buông một câu, âm điệu không có sự dịu dàng của những bậc từ mẫu, nhưng lại mang theo sự vững chãi lạ thường. Hắn không dùng linh lực gỡ tay đứa bé ra, mà khẽ khàng dùng bàn tay đầy vết chai sần của mình nắm gọn lấy bàn tay nhỏ xíu lạnh ngắt ấy.
"Mẹ nhóc mặc áo màu gì? Đi hướng nào? Bần đạo dắt nhóc đi tìm."
Cô bé quệt nước mắt, ngoan ngoãn gật đầu, đưa tay chỉ về phía cuối con đường lát đá vân mây.
Dạ Vô Biên dắt tay đứa bé gái, tay kia lầm lũi kéo theo con lừa xám bước đi. Chiếc bóng một lớn, một nhỏ, một con lừa đổ dài trên nền đá dưới ánh tà dương đỏ ối.
Không có những lời thuyết pháp thâm sâu, không có dị tượng ngũ sắc liên hoa nở rộ dưới chân, cũng chẳng có mưu mô hiểm ác nào của giới tu chân. Chỉ có một gã đạo sĩ nghèo túng và một đứa trẻ lạc mẹ, đang chậm rãi đi dọc theo từng con phố, kiên nhẫn hỏi thăm từng sạp hàng nhỏ xíu trong một buổi chiều hoàng hôn tĩnh lặng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.