Quyển 1: Halo
Chương 94: Cái Giá Của Sự Phản Bội
Tháng 9 năm 2531.
Ánh nắng giữa trưa trên hành tinh Arcadia trải dài khắp những mái vòm bằng kính của khu chỉ huy Abast, phủ lên các công trình bê tông cốt thép đang dần được dựng lại sau trận chiến dữ dội diễn ra hồi đầu năm.
Bầu trời trong vắt, xanh đến lạ thường. Không còn bóng những chiến hạm Covenant lượn trên tầng mây, không còn những vệt sáng xé ngang bầu trời, cũng chẳng còn những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên từ các nhà máy lọc quặng bị ném bom.
Khung cảnh yên bình ấy mang đến cảm giác nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng khiến người ta thấy bất an.
Những người lính Imperial Guard mới nhập ngũ vừa buông lỏng cảnh giác, vừa thấp thỏm nhìn về khoảng không tĩnh lặng phía trước. Họ đã quen với việc mỗi ngày đều phải căng thẳng chờ đợi một đợt đổ bộ mới của lũ quái vật ngoài hành tinh. Vì thế, sự im lặng kéo dài suốt nhiều tháng qua lại giống như khoảng lặng trước khi một cơn bão lớn ập đến.
Nhưng với Ethan, người đang đứng trên đài quan sát cao nhất của khu chỉ huy, sự yên tĩnh ấy hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.
Hắn mặc bộ quân phục đơn giản, hai tay đặt lên lan can thép, lặng lẽ nhìn về phía đường chân trời, nơi những cánh tay cẩu khổng lồ vẫn cần mẫn chuyển từng khối vật liệu phục vụ công cuộc tái thiết.
Là người biết rõ dòng thời gian gốc của vũ trụ Halo, Ethan hiểu rằng lịch sử đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác.
Đã bước sang tháng 9.
Theo dòng lịch sử ban đầu, Arcadia lẽ ra vẫn phải là một trong những mục tiêu quan trọng nhất của Covenant, ngày đêm hứng chịu sức ép từ các hạm đội ngoài không gian.
Việc kẻ thù hoàn toàn biến mất vào thời điểm này chỉ có thể dẫn đến một kết luận.
Hoặc hiệu ứng cánh bướm đã làm thay đổi dòng chảy của lịch sử. Hoặc chính Covenant đã bắt đầu biết sợ.
Tính đến lúc này, chúng đã liên tiếp nhận ba thất bại nặng nề.
Đầu tiên là tại chính Arcadia, nơi cuộc đổ bộ nhằm chiếm lấy hành tinh bị chặn đứng bởi sự xuất hiện bất ngờ của Pride of Terra.
Tiếp đó là tại Thế giới Khiên 0459, nơi kế hoạch đánh thức hạm đội chiến hạm cổ đại của Tiền Nhân, quân bài quyết định vận mệnh của cả cuộc chiến, đã bị phá hủy hoàn toàn. Cùng với nó, một hạm đội tinh nhuệ và cả vị Thần quan tối cao của Covenant cũng bị chôn vùi dưới lòng đất.
Gần đây nhất là tại hành tinh nông nghiệp Vespera IV, nơi một tập đoàn viễn chinh hùng mạnh do một vị tướng Sangheili dày dạn kinh nghiệm chỉ huy đã bị Quân đoàn Tro Tàn nghiền nát. Toàn bộ lực lượng bị tiêu diệt, còn viên chỉ huy của chúng bị xé xác ngay giữa đại lộ.
Ba thất bại liên tiếp, cùng những tổn thất quá lớn về quân số lẫn chiến hạm, đã giáng một đòn nặng nề vào bộ máy lãnh đạo của Covenant.
Lúc này, Hội đồng Bộ trưởng và các Đại Tiên Tri trên High Charity hẳn đang chìm trong hoang mang.
Sự xuất hiện của những chiến binh khổng lồ, những loại vũ khí có sức hủy diệt vượt xa mọi dữ liệu mà chúng từng biết, cùng các nguồn năng lượng chưa từng được ghi nhận, đã khiến Covenant đi đến một kết luận sai lầm.
Chúng tin rằng nhân loại đang che giấu một nền công nghệ hoàn toàn mới, hoặc đang nhận được sự giúp sức từ một nền văn minh cổ đại vừa thức tỉnh trong dải Ngân Hà.
Thay vì tiếp tục lao vào những cuộc tấn công thiếu tính toán, Covenant buộc phải rút lui trên toàn bộ mặt trận để đánh giá lại đối thủ.
Sự dè dặt ấy, vô tình, đã mang đến cho nhân loại một khoảng thời gian quý giá để thở. Và Ethan tuyệt đối không có ý định lãng phí từng ngày của khoảng thời gian đó.
—
Sâu dưới lòng đất Arcadia, trong một đại công xưởng được cải tạo từ tổ hợp khai thác khoáng sản tự động cũ của UNSC, một cuộc thay đổi chưa từng có đang diễn ra dưới sự điều hành của Adeptus Mechanicus.
Nơi đây không còn mang dáng vẻ bụi bặm và hỗn loạn như trước.
Toàn bộ nền đất đã được lát bằng những tấm hợp kim chịu lực. Hệ thống đèn công nghiệp phủ ánh sáng trắng khắp không gian, biến lòng đất tối tăm thành một khu xưởng rộng lớn, sáng rõ và ngăn nắp.
Ở chính giữa công xưởng là một công trình hình vòm khổng lồ, cao tương đương một tòa nhà mười tầng, được dựng từ thép nguyên khối cùng vô số vòng từ trường đan xen vào nhau.
Đó là thành quả lớn nhất mà Magos Vael từng tạo ra.
Cổng Dịch Chuyển Không Gian - Spatial Gateway.
Sau nhiều tháng nghiên cứu, tháo rời rồi phân tích các lõi năng lượng thu được từ công nghệ Tiền Nhân, kết hợp với kỹ thuật chế tạo chính xác của Adeptus Mechanicus, Vael đã thành công tạo nên một cánh cổng có thể mở ra một lối đi xuyên qua khoảng cách giữa các vì sao.
Khác với công nghệ Slipspace của UNSC, vốn phải mất nhiều tuần để vượt qua khoảng cách giữa các hệ sao và luôn phụ thuộc vào những biến động khó lường trong không gian phụ, cánh cổng này tạo ra một đường nối ổn định, liên kết trực tiếp giữa Arcadia và Vespera IV.
Magos Vael đứng trước bảng điều khiển trung tâm. Phần lớn cơ thể ông đã được thay thế bằng những bộ phận cơ khí tinh vi nhằm nâng cao khả năng xử lý dữ liệu. Sau lưng ông, những cánh tay máy nhỏ không ngừng di chuyển trên các bảng điều khiển, nhập từng chuỗi lệnh vào hệ thống.
Chung quanh cỗ máy, hàng trăm Tech Priest đứng thành từng vòng tròn đồng tâm. Họ đồng loạt cất lên những bài thánh ca bằng giọng kim loại trầm đục, trong khi từng làn khói hương từ các lư hương bằng đồng chậm rãi lan khắp đại công xưởng.
Xen giữa những hàng giáo sĩ là các Huragok, những Thiên Thần Prime đã quy thuận Omnissiah. Chúng lơ lửng giữa không trung, dùng những xúc tu mềm mại kết nối vào từng cụm máy móc, lặng lẽ điều chỉnh các mạch năng lượng, cân bằng từ trường và sửa lại từng sai số nhỏ đến mức mắt thường không thể nhận ra.
Khoa học của Tiền Nhân, kỹ nghệ của Adeptus Mechanicus và đức tin dành cho Omnissiah giờ đây hòa làm một.
Vael khẽ đặt bàn tay cơ khí lên bảng điều khiển trung tâm. Những lời cầu nguyện vẫn vang lên không dứt, còn trước mắt ông, vô số phương trình và chuỗi mã lệnh liên tục hiện ra rồi biến mất. Với ông, chúng không hề đối lập nhau. Mỗi câu kinh đều là một phần của nghi thức vận hành, còn mỗi phép tính chính xác tuyệt đối đều là cách để lắng nghe ý chí của Thần Máy Móc.
Khi dòng năng lượng cuối cùng được ổn định, các vòng từ trường khổng lồ bắt đầu quay chậm, phát ra những tiếng ù trầm thấp, báo hiệu Cổng Dịch Chuyển Không Gian đã sẵn sàng cho lần kích hoạt đầu tiên.
Uỳnh.
Một tiếng trầm đục vang lên khi lõi năng lượng của cổng dịch chuyển được khởi động. Những vòng từ tính khổng lồ bắt đầu xoay với tốc độ ngày một nhanh, tạo ra một trường hút mạnh đến mức các hạt bụi trong không khí bị kéo cong thành từng dải mờ. Trung tâm của mái vòm thép bừng sáng.
Lớp màn năng lượng trước mắt không mang màu xanh lam của plasma Covenant, cũng không phải màu trắng bạc quen thuộc của công nghệ UNSC. Thứ hiện ra giống như một hố đen sâu hun hút, được giữ ổn định bằng những dòng năng lượng màu cam đồng đang chảy liên tục quanh mép cổng.
Qua lớp màn mỏng ấy, cả một công xưởng giống hệt ở đầu bên kia dần hiện lên rõ nét. Đó là cầu nối thứ hai trên hành tinh Vespera IV, cách Arcadia hàng nghìn năm ánh sáng.
Không gian khẽ gợn sóng. Ba bóng người khổng lồ mặc giáp Ashborn lần lượt bước ra khỏi cổng dịch chuyển.
Jerome, Douglas và Alice. Ba chiến binh của The Ash Legion vừa kết thúc chiến dịch bình định Vespera IV.
Bộ giáp của họ phủ kín những vết cháy xém do plasma để lại, xen lẫn những mảng máu tím sẫm của Sangheili đã khô cứng. Khi đôi giày thép nặng nề của Jerome chạm xuống nền công xưởng Arcadia, anh khẽ ngẩng đầu, bắt gặp Ethan đang đứng chờ trên đài quan sát.
Không còn cảm giác choáng váng, buồn nôn hay sự chậm trễ như mỗi lần thực hiện cú nhảy Slipspace. Cỗ máy do Magos Vael chế tạo đã đưa họ vượt qua khoảng cách hàng nghìn năm ánh sáng chỉ trong một khoảnh khắc.
Ethan nhanh chóng bước xuống khỏi đài quan sát rồi tiến về phía ba người. Cả ba đồng loạt giơ tay chào theo đúng nghi thức của quân đội Imperium.
“Mừng các cậu trở về.” Ethan mỉm cười, ánh mắt lướt qua những vết thương hằn trên lớp giáp. “Tình hình thế nào?”
“Tôi không nghĩ các Skitarii lại hoàn thành cổng dịch chuyển nhanh đến vậy, ngài Cố vấn.” Jerome vừa nói vừa tháo chiếc mũ giáp kín hoàn toàn, để lộ gương mặt góc cạnh phủ đầy vẻ mệt mỏi.
Trong ánh mắt người chỉ huy ấy vẫn còn nguyên nỗi xót xa dành cho những người lính đã ngã xuống:
“Báo cáo, Vespera IV đã được bình định hoàn toàn, thưa ngài Cố vấn. The Ash Legion đã quét sạch toàn bộ lực lượng Covenant còn cố thủ trong các thung lũng phía bắc. Thav ’Mdama đã chết dưới lưỡi kiếm của Douglas. Tuy nhiên, quân số của The Ash Legion tổn thất vượt mức cho phép. Dù đã áp dụng những chỉ dẫn của ngài, nhưng cách chiến đấu của lính Krieg vẫn rất khó thay đổi.”
Ethan không hề bất ngờ. Muốn thay đổi tư duy chiến đấu của Krieg trong chỉ một trận đánh gần như là điều không thể. Tinh thần tử chiến đã ăn sâu vào máu thịt họ từ rất lâu. Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Jerome:
“Không sao. Krieg vốn rất cứng đầu. Muốn họ tiếp nhận lý tưởng của anh sẽ cần thêm nhiều thời gian. Ta sẽ bổ sung quân số cho quân đoàn của anh. Hãy tiếp tục dẫn dắt họ, Jerome.”
Douglas khẽ hít một hơi rồi đập mạnh lên tấm giáp ngực phát ra những tiếng coong coong trầm đục. Anh đưa tay vuốt dọc vết nứt kéo dài trên bộ giáp, dấu vết còn sót lại sau trận quyết chiến với vị thống soái Covenant:
“Lũ Sangheili chiến đấu đến tên cuối cùng, nhưng nhờ bộ binh phối hợp chặt với hỏa lực xe bọc thép, chúng ta đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí kháng cự của chúng.”
Douglas dừng lại một lúc rồi hạ thấp giọng. “Nhưng thiệt hại dân thường quá lớn. Bọn chúng đã giết quá nhiều người trước khi chúng ta kịp dựng tuyến phòng thủ.”
“Không chỉ vì Covenant.” Alice bước lên một bước, giọng nói đầy phẫn nộ vang lên qua bộ lọc âm của mũ giáp. “Chúng tôi đã điều tra được nguyên nhân khiến toàn bộ hệ thống AI phòng thủ và mạng lưới pháo hành tinh của Vespera IV tê liệt ngay trước khi hạm đội địch đổ bộ. Có nội gián.”
Ethan hơi nheo mắt, giọng đanh lại:
“Nội gián?”
Jerome siết chặt nắm tay đến mức các khớp hợp kim trên bộ giáp phát ra tiếng ken két.
“Năm thành viên cấp cao trong Hội đồng Quản trị Thuộc địa của UNSC tại Vespera IV. Bọn hắn lợi dụng quyền hạn của mình để vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống cảnh báo sớm và khóa tất cả các trận địa pháo MAC. Chính lũ phản bội đó đã mở cửa cho Covenant tràn vào giết đồng loại. Chúng tôi đã bắt sống được bọn chúng khi cả năm tên đang tìm cách trốn lên một tàu thoát hiểm bí mật.”
Alice lấy ra một thiết bị lưu trữ dữ liệu phủ đầy bụi rồi trao cho Ethan.
“Tất cả bằng chứng đều nằm trong này. Động cơ của bọn hắn rất đơn giản. Covenant hứa sẽ tha mạng cho năm người và để tiếp tục cai quản hành tinh sau khi nhân loại bị thu phục. Chỉ vì một lời hứa viển vông của đám dị hình, sẵn sàng đánh đổi sinh mạng của tám tỷ bảy trăm triệu người.”
“Cả năm người hiện bị giam giữ ở đầu bên kia của cổng dịch chuyển.” Jerome nhìn thẳng vào Ethan. “Tôi muốn nghe quyết định của ngài. Chúng ta sẽ xử lý năm tên phản bội đó thế nào?”
Ethan cầm thiết bị dữ liệu trong tay, lặng lẽ nhìn nó vài giây. Gương mặt hắn không hề thay đổi, nhưng trong lòng đã có đáp án. Trong một cuộc chiến mà cả chủng tộc đứng trước nguy cơ bị xóa sổ, sự khoan dung dành cho kẻ phản bội chỉ là một sự tàn nhẫn đối với những người đã hy sinh.
Hắn trả lại thiết bị cho Jerome rồi bình tĩnh nói:
“Các cậu là những người đã đổ máu để giành lại hành tinh đó. Ta giao toàn quyền quyết định cho The Ash Legion.”
“Xử bắn.” Jerome trả lời gần như ngay lập tức. Gương mặt vốn luôn điềm tĩnh của anh hiếm khi để lộ sự giận dữ rõ ràng đến vậy.
“Tội ác của họ vượt quá mọi giới hạn của luật pháp. Một viên đạn vào đầu đã là sự nhân từ cuối cùng mà tôi có thể dành cho những tên phản bội này.”
“Một viên đạn vào đầu sao? Thật lãng phí một nguồn tài nguyên sinh học quý giá.” Giọng nói rè rè pha lẫn tiếng nhiễu cơ khí bất ngờ vang lên từ góc tối của công xưởng.
Magos Vael chậm rãi tiến ra trên bộ bánh xích kim loại. Những xúc tu Mechadendrite phía sau lưng khẽ chuyển động, còn đôi mắt quang học đỏ rực của ông lần lượt quét qua ba người.
“Ngài Magos Vael, có ý kiến khác sao?.” Jerome khẽ nhíu mày.
“Kẻ phản bội đã tự từ bỏ tư cách con người ngay từ lúc bắt tay với ngoại tộc để giết chính đồng loại của mình.” Vael đáp bằng chất giọng đều đều, gần như không mang bất kỳ cảm xúc nào.
“Bộ não, hệ thần kinh và phần lớn các cơ quan của hắn vẫn còn hoạt động bình thường. Theo tính toán của tôi, xử tử hắn là một sự lãng phí không cần thiết.”
Ông dừng lại vài giây rồi chậm rãi nói tiếp:
“Tôi đề nghị cải tạo hắn thành một Servitor, một Nô lệ Cơ khí.”
Jerome, Douglas và Alice đồng loạt quay sang nhìn nhau. Khái niệm ấy hoàn toàn xa lạ với những người lính lớn lên trong vũ trụ Halo. Họ chưa từng nghe đến một hình phạt nào còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Servitor là gì?” Jerome hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
Magos Vael khẽ nghiêng chiếc đầu bằng kim loại. Những màn hình dữ liệu trên ngực ông chớp tắt liên tục, còn các xúc tu cơ khí phía sau lưng khẽ chuyển động như đang tự điều chỉnh.
“Đó là quá trình tái cấu trúc sinh học và cơ khí.” Ông đáp bằng chất giọng rè rè đặc trưng.
“Chúng tôi sẽ cắt bỏ thùy trán để xóa sạch ý thức, ký ức và toàn bộ nhân cách của đối tượng. Hệ thần kinh sẽ được nối với các mạch điện tử, biến bộ não thành một bộ xử lý bán sinh học chỉ còn khả năng tiếp nhận và thực hiện mệnh lệnh. Tay chân sẽ bị tháo bỏ, thay bằng các thiết bị lao động hạng nặng hoặc vũ khí tự động, tùy theo nhiệm vụ được giao.”
Ông dừng lại trong giây lát rồi tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều nhưng càng nghe càng lạnh lẽo:
“Hắn sẽ không được chết. Hắn sẽ tiếp tục tồn tại trong cơ thể của chính mình, nhưng không còn suy nghĩ, không còn cảm xúc, không còn khả năng phản kháng. Chỉ còn một cái xác biết di chuyển, ngày đêm lặp đi lặp lại cùng một công việc cho đến khi toàn bộ cơ quan nội tạng suy kiệt. Đó là hình phạt thích hợp nhất dành cho những kẻ phản bội nhân loại. Hắn muốn bán cả hành tinh cho ngoại tộc? Vậy hãy để chính cơ thể hắn đào quặng, khuân vác và lao động dưới lòng đất của hành tinh ấy cho đến khi mục nát.”
Cả ba Spartan đều lặng người. Douglas khẽ rùng mình. Alice nheo mắt nhìn Magos Vael như thể mới lần đầu quen biết. Trong ấn tượng của họ, Adeptus Mechanicus có thể cuồng tín, nhưng không ngờ bọn họ lại có cách tra tấn dã man như vậy.
Ngay cả Jerome, một chiến binh đã trải qua vô số trận chiến đẫm máu, cũng không giấu được vẻ trầm ngâm. Giết một kẻ địch là chuyện anh đã làm không biết bao nhiêu lần. Nhưng tước bỏ hoàn toàn ý thức của một con người, biến hắn thành một cỗ máy sống không bằng chết, lại là một hình phạt vượt quá mọi điều anh từng nghĩ tới.
“Như vậy… có quá tàn nhẫn không?” Jerome cất giọng trầm thấp, rồi quay sang nhìn Ethan như muốn tìm một câu trả lời.
Ethan vẫn im lặng. Ánh mắt hắn bình tĩnh, sâu thẳm, không hề dao động.
Jerome lặng lẽ nhìn Ethan, rồi đưa mắt về phía cổng dịch chuyển đang rực sáng, nơi từng đoàn người, vũ khí và tiếp tế vẫn không ngừng đi qua để giữ cho nhân loại tiếp tục tồn tại.
Anh hiểu mọi thứ đã thay đổi. Họ không còn là những người lính chỉ biết nhận lệnh từ UNSC như trước. Giờ đây, anh là người chỉ huy The Ash Legion, là người phải gánh trên vai sinh mạng của hàng tỷ con người vừa thoát khỏi thảm họa.
Trong một cuộc chiến mà kẻ thù chỉ có mục đích duy nhất là xóa sổ nhân loại, bất kỳ sự mềm lòng nào cũng có thể khiến cả một hành tinh phải trả giá.
Hình phạt này quả thật rất tàn nhẫn. Nhưng cũng chính vì thế, nó sẽ trở thành lời cảnh báo đắt giá nhất, khiến bất kỳ ai trên Vespera IV nảy sinh ý định phản bội đều phải chùn bước.
Jerome hít sâu một hơi. Khi ngẩng đầu lên, sự do dự đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ cứng rắn của một người chỉ huy.
“Được.” Anh gật đầu. “Làm theo đề nghị của ngài Magos Vael. Hãy biến hắn thành một Servitor. Tôi muốn toàn bộ người dân trên Vespera IV nhìn thấy cái giá phải trả cho việc phản bội đồng loại và cấu kết với lũ dị hình.”
“Đó là một quyết định hợp lý, thưa Chỉ huy.” Magos Vael khẽ cúi đầu.
Những xúc tu cơ khí sau lưng ông chậm rãi thu lại, trong khi đôi mắt quang học đỏ rực lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
Ethan khẽ gật đầu, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Jerome:
“Các cậu đã làm rất tốt. Giờ hãy đi nghỉ ngơi, sau đó bàn giao toàn bộ tài liệu cho các Kiến trúc sư trưởng của chúng ta.”
Nhận được cái gật đầu từ Ethan, ba Ashborn của The Ash Legion cùng vị Cố vấn Chiến lược rời khỏi khu công xưởng ngầm đầy tiếng máy móc. Họ đi theo một thang máy từ tính tốc độ cao, hướng thẳng lên tầng thượng của khu phức hợp điều hành.
Cánh cửa trượt bằng thép hợp kim dày nặng vừa mở ra. Trước mắt ba siêu chiến binh là một không gian làm việc rộng lớn, ngập tràn ánh sáng xanh phát ra từ những màn hình ba chiều.
Nhưng điều khiến cả ba lập tức khựng lại, bản năng chiến đấu căng lên như dây đàn, chính là bốn khối thép khổng lồ mang màu xanh của đại dương đang ngồi giữa căn phòng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.