Quyển 1: Halo
Chương 65: Đức Tin Trên Thế Giới Khiên
Luồng ánh sáng xanh lam dị thường của Đại Nghi Lễ vừa tắt, để lại trong không khí mùi hương trầm nồng đậm cùng một áp lực vô hình vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Trật tự của cả tinh cầu dường như đã thay đổi ngay trước mắt những người chứng kiến. Mặt đất kim loại dưới chân liên tục rung lên những hồi trầm thấp, trong khi các bức tường chắn khổng lồ đã đứng sừng sững suốt hàng triệu năm bắt đầu hạ xuống một cách nhịp nhàng, trượt sâu vào lòng đất như thể chúng chưa từng tồn tại.
Địa hình xung quanh không ngừng tái cấu trúc theo từng nhịp gõ quyền trượng của Magos Dominus Archon Vael, khiến người đàn ông khoác áo choàng đỏ đứng trên bục cao trông chẳng khác nào kẻ đang nắm giữ quyền điều khiển chính kết cấu của thế giới này.
Giáo sư Ellen Anders đứng lặng giữa trung tâm điều khiển. Gương mặt cô tái nhợt, đôi mắt mở lớn vì không thể tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt. Toàn bộ nền tảng tri thức và thế giới quan khoa học mà cô đã theo đuổi suốt cuộc đời bỗng bị đặt trước một thách thức chưa từng có.
Để kích hoạt một tổ hợp Forerunner, UNSC thường phải huy động những siêu máy tính mạnh nhất, giải mã vô số lớp dữ liệu cổ đại và nhiều lần phải trả giá bằng máu. Thế nhưng giờ đây, một hành tinh cơ khí thuộc đỉnh cao công nghệ của nền văn minh Forerunner lại vận hành theo ý muốn chỉ bằng những lời cầu nguyện cùng thứ năng lượng xanh lam kỳ lạ phát ra từ những người tự xưng là thành viên của Imperium.
Không thể tiếp tục giữ bình tĩnh, Anders lập tức bước nhanh về phía đội Red Team. Cô bám chặt lấy giáp vai của Jerome, chiếc máy quét lụm được của Huragok trong tay gần như rung lên theo từng cử động.
“Tại sao? Tại sao một hệ thống cổ đại lại phản hồi với những bước sóng âm thanh từ lời cầu nguyện? Khoa học không cho phép chuyện đó xảy ra!”
Jerome vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giới, không trả lời kiểu gì. Anders càng trở nên kích động.
“Còn thứ năng lượng màu xanh lam kia là gì? Những biến động của nó đi ngược hoàn toàn với mọi mô hình vật lý mà UNSC từng ghi nhận. Nó không tuân theo các định luật bảo toàn năng lượng, nhưng lại có thể tạo ra một trường lực đủ sức bẻ cong không gian. Jerome, hãy giải thích cho tôi!”
Alice và Douglas khẽ dịch chuyển vị trí, vô thức tạo thành một vòng bảo vệ quanh vị giáo sư đang mất kiểm soát. Thế nhưng điều đó hoàn toàn không làm giảm bớt cơn tò mò đang thiêu đốt tâm trí cô.
Anders lập tức chỉ tay về phía những chiến binh khổng lồ đang đứng canh gác quanh bục nghi lễ.
“Còn những người kia thì sao? Họ là ai? Bộ gene của họ đã bị chỉnh sửa đến mức nào? Công nghệ sinh học nào có thể kéo giãn bộ xương, gia cố cơ bắp và bổ sung thêm nội tạng mà không khiến cơ thể sụp đổ? Và tại sao các Huragok, những sinh vật được tạo ra để phục vụ logic và công nghệ, lại chấp nhận phục vụ họ? Omnissiah là ai? Hoàng Đế Nhân Loại là ai mà có thể khiến những con người này tin tưởng tuyệt đối đến như vậy?”
Càng nói, tốc độ của Anders càng nhanh. Hàng loạt giả thuyết, phép tính và câu hỏi liên tục xuất hiện trong đầu cô rồi bị chính thực tại trước mắt phá vỡ. Mỗi thứ cô vừa chứng kiến đều giống như một nhát búa nện thẳng vào những định luật mà cô từng xem là bất biến.
“Không thể nào… Không thể nào có chuyện đó được…”
Giọng nói của cô nhỏ dần, nhưng sự bối rối trong ánh mắt lại càng hiện rõ hơn.
“Tôi vừa nhìn thấy một hành tinh Forerunner thay đổi cấu trúc chỉ bằng một nghi lễ. Tôi vừa nhìn thấy những sinh vật được lập trình để bảo trì công nghệ lại tham gia cầu nguyện. Tôi vừa nhìn thấy thứ năng lượng không tồn tại trong bất kỳ cơ sở dữ liệu khoa học nào của UNSC. Jerome, làm sao các anh có thể đứng đây bình thản như thể mọi chuyện này là bình thường?”
Giọng nói cuối cùng vang vọng trong không gian rộng lớn, mang theo sự bất lực của một trí tuệ xuất sắc vừa nhận ra rằng những gì mình biết về vũ trụ có lẽ chỉ là một phần rất nhỏ của sự thật.
Nhìn nhà khoa học hàng đầu của tàu Spirit of Fire đang đứng giữa cơn lốc câu hỏi không có lời giải, Jerome khẽ thở dài qua hệ thống liên lạc nội bộ. Anh đưa bàn tay bọc giáp lên giữ lấy vai Anders, vừa để ngăn cô tiếp tục tiến về phía bục nghi lễ, vừa giúp cô lấy lại bình tĩnh.
Các Spartan đều hiểu rất rõ tình thế hiện tại. Họ đang đứng giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một bên là nền khoa học mà họ đã quen thuộc suốt cuộc đời, một bên là những thực thể cùng công nghệ vượt xa mọi chuẩn mực nhận thức của UNSC.
Jerome hạ thấp giọng, chuyển sang kênh liên lạc mã hóa chỉ dành riêng cho nhóm.
“Bình tĩnh lại, Giáo sư. Hãy nghe tôi nói.”
Anders hít sâu một hơi, cố gắng ép nhịp tim chậm lại rồi ngẩng đầu nhìn vệt sơn đỏ trên chiếc mũ giáp quen thuộc của người đội trưởng.
Jerome cân nhắc vài giây trước khi trả lời bằng những gì bản thân anh biết được.
“Hai người đứng trên bục cao là cố vấn chiến lược và một Grey Knight của Imperium. Người vừa thực hiện nghi lễ thức tỉnh linh hồn máy là Magos Dominus Vael, một nhân vật cấp cao của Adeptus Mechanicus. Còn những chiến binh mà cô nhìn thấy đều là lực lượng dưới quyền Hoàng Đế của họ.”
“Linh hồn máy? Cố vấn chiến lược?” Anders bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề mang theo sự vui vẻ.
“Jerome, anh không phải kiểu người tin vào phép màu. Đừng nói với tôi rằng các anh chỉ đơn giản chấp nhận tất cả những thứ này mà không đặt câu hỏi.”
Jerome vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh.
“Họ đến từ một vũ trụ khác. Họ chiến đấu nhân danh Hoàng Đế của mình để bảo vệ nhân loại và tiêu diệt những mối đe dọa mà họ cho là nguy hiểm. Đó là những gì chúng tôi biết, và thành thật mà nói, cũng là tất cả những gì chúng tôi hiểu về họ.”
Câu trả lời ấy rõ ràng không làm Anders hài lòng.
Cô tiến thêm nửa bước, hạ thấp giọng như thể đang cố ép những dữ kiện hỗn loạn trong đầu thành một chuỗi logic hoàn chỉnh.
“Vũ trụ khác không đồng nghĩa với việc mọi quy luật tự nhiên đều biến mất. Hãy nhìn những dị nhân kia đi. Họ đã thay thế bao nhiêu phần trăm cơ thể bằng máy móc? Thứ họ gọi là Machine Spirit thực chất là gì? Một dạng trí tuệ nhân tạo sinh học? Một hệ điều hành tự thích nghi? Hay là một công nghệ mà chúng ta chưa từng tiếp xúc?”
Ánh mắt cô chuyển về phía các chiến binh khổng lồ đang đứng bất động quanh quảng trường.
“Còn Hoàng Đế của họ nữa. Một con người bằng xương bằng thịt làm sao có thể tồn tại hàng nghìn năm? Làm sao một cá nhân có thể tạo ra những siêu chiến binh như thế? Và quan trọng hơn, làm sao ông ta khiến hàng tỷ người sẵn sàng chết vì mình mà không hề do dự?”
Anders lắc đầu.
“Đây không giống một quốc gia. Đây là một giáo phái ở cấp độ thiên hà.”
Những câu hỏi liên tiếp của cô khiến cả ba Spartan rơi vào im lặng.
Bản thân họ cũng là sản phẩm của một chương trình quân sự được xây dựng trên nền tảng khoa học nghiêm ngặt nhất của nhân loại. Họ quen với động cơ phản vật chất, thuật toán điều khiển hỏa lực, chiến thuật tác chiến và những quy luật có thể đo lường được bằng số liệu. Đối diện với những khái niệm như linh năng, đức tin tập thể hay Machine Spirit, khoảng cách hiểu biết của họ cũng chẳng lớn hơn Anders là bao.
Trong nhiều tuần qua, Red Team đã tận mắt chứng kiến những điều không thể giải thích. Họ đã nhìn thấy Grey Knight thi triển sức mạnh vượt khỏi giới hạn vật lý, chứng kiến những lời cầu nguyện kích hoạt hệ thống cổ đại của Forerunner, và nhìn thấy những cỗ máy khổng lồ phản hồi như thể thực sự sở hữu ý chí riêng. Sau tất cả, điều duy nhất họ có thể làm là chấp nhận thực tế trước mắt và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Bầu không khí giữa nhóm người UNSC dần trở nên nặng nề.
Jerome không trả lời thêm. Thay vào đó, anh khẽ đảo mắt quan sát xung quanh theo thói quen của một người lính dày dạn kinh nghiệm.
Và rồi anh nhận ra vấn đề.
Không xa nơi họ đang đứng, các Nữ tu Chiến binh của Adepta Sororitas cùng những chiến binh Black Templars vẫn đang tiếp tục hoàn thành các nghi thức sau chiến trận. Họ dùng dầu thánh lau chùi vũ khí, tụng đọc những đoạn kinh văn cổ bằng giọng trầm thấp và thi thoảng lại hướng ánh mắt về phía nhóm người UNSC.
Đó không phải ánh nhìn của sự tò mò. Đó là ánh nhìn của những người đang đánh giá xem một kẻ xa lạ có đủ trung thành để được tin tưởng hay không.
Jerome lập tức siết mạnh tay Anders hơn một chút, mạnh đến mức khiến cô khẽ nhăn mặt vì đau. Anh ghé sát mũ giáp về phía cô và hạ thấp giọng.
“Im lặng ngay, Giáo sư.”
Anders định phản đối nhưng Jerome không cho cô cơ hội.
“Nếu cô còn muốn sống để quay trở lại Spirit of Fire, hãy dừng những câu hỏi đó lại ngay bây giờ.”
Ánh mắt Anders lập tức thay đổi. Cô chưa từng nghe thấy giọng điệu nghiêm trọng như vậy từ người đội trưởng Spartan. Jerome tiếp tục.
“Hãy nhìn xung quanh đi. Chỉ cần cô gọi những gì họ tin tưởng là mê tín, chỉ cần cô ám chỉ rằng Hoàng Đế của họ là một kẻ lừa dối, hoặc coi những nghi lễ của họ là trò phù thủy, cô sẽ biến mình thành dị giáo trong mắt họ.”
Anh khẽ nghiêng đầu về phía một nhóm Black Templars đang đứng gần đó.
“Những người kia sẽ không quan tâm cô là ai. Họ cũng không quan tâm cô quan trọng đến mức nào đối với UNSC. Trong thế giới của họ, hoài nghi có thể bị xem là dị giáo, còn dị giáo chỉ có một hình phạt duy nhất.”
Jerome không nói tiếp. Anh không cần phải nói. Chỉ cần nhìn vào những thanh kiếm năng lượng khổng lồ bên hông các Black Templars cùng ánh mắt cuồng tín từ những nữ tu chiến binh là đủ hiểu.
Anders bất giác rùng mình. Lần đầu tiên kể từ khi được giải cứu khỏi tay Covenant, cô cảm nhận rõ ràng rằng những con người đến từ Imperium không vận hành bằng cùng hệ giá trị với nhân loại của UNSC.
Họ không phải những nhà thám hiểm, cũng không phải những người lính của một nền văn minh tiến bộ. Họ là những chiến binh được rèn giũa bởi hàng nghìn năm chiến tranh, và đức tin đối với họ không phải lựa chọn mà là nền tảng của sự tồn tại.
Trong khoảnh khắc ấy, Anders buộc phải thừa nhận rằng có lẽ Jerome đang đúng. Một số câu hỏi không nên được đặt ra vào lúc này.
Giữa lúc cuộc trò chuyện giữa Anders và đội Red Team rơi vào bế tắc, ba bóng người khổng lồ từ phía sau đội hình chậm rãi bước tới. Tiếng xích sắt va vào nhau vang lên trầm đục, hòa cùng âm thanh nặng nề phát ra từ những bước chân bọc giáp đang dẫm lên nền kim loại của thế giới khiên. Mỗi bước đi đều mang theo một cảm giác ổn định và chắc chắn, như thể những bức tường thành biết di chuyển đang tiến lại gần.
Ba chiến binh Astartes khoác trên mình bộ giáp năng lượng màu vàng hoàng kim rực rỡ, trên vai mang biểu tượng nắm đấm đen đặc trưng của Chương đoàn Imperial Fists. Chính họ là những người đã nhận nhiệm vụ hộ tống và bảo vệ Anders kể từ khi cô được giải cứu khỏi tay lực lượng Covenant.
Sự xuất hiện của họ nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Khác với vẻ cuồng tín gần như hữu hình của các Black Templars hay bầu không khí thần bí mà những Tech Priest của Adeptus Mechanicus luôn mang theo, các chiến binh Imperial Fists lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác. Họ không lạnh lẽo như máy móc, cũng không bộc lộ sự cực đoan trong từng cử chỉ. Thay vào đó là cảm giác vững chãi, kỷ luật và kiên định đến mức gần như tuyệt đối.
Họ đứng đó như những pháo đài bằng thép và ý chí. Dù Black Templars vốn xuất thân từ chính dòng máu của Primarch Rogal Dorn, những người con trực hệ của Imperial Fists vẫn giữ được sự điềm tĩnh đặc trưng của Chương đoàn. Nơi Black Templars thể hiện đức tin bằng lửa và lưỡi kiếm, Imperial Fists thể hiện đức tin bằng kỷ luật, sự kiên nhẫn và khả năng chịu đựng vượt ngoài sức tưởng tượng.
Vị chỉ huy của nhóm tiến lên một bước rồi dừng lại trước mặt Anders.
Chiều cao của một Space Marine khiến vị giáo sư buộc phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào lớp kính quan sát trên chiếc mũ giáp vàng đồ sộ. Trong khoảnh khắc đó, không gian xung quanh dường như lặng đi. Ngay cả những tiếng tụng kinh của các Sororitas ở phía xa cũng trở nên mờ nhạt trước sự hiện diện áp đảo của chiến binh khổng lồ này.
Anders bất giác siết chặt chiếc máy quét trong tay. Từ góc độ của một nhà khoa học, cô hiểu rất rõ mình đang đứng trước một kỳ tích sinh học gần như không tưởng. Chiều cao, khối lượng cơ bắp, mật độ xương cùng tỷ lệ cơ thể của người đàn ông trước mặt đều vượt xa giới hạn mà một con người bình thường có thể đạt tới. Chỉ riêng việc tồn tại đã là một thách thức đối với mọi hiểu biết hiện tại của UNSC về kỹ thuật di truyền.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.