Biên Giới Của Đế Chế Thứ Hai

Chương 15: Khúc Nhạc Giữa Khoảng Lặng

Đăng: 02/06/2026 10:02 2,670 từ 2 lượt đọc

Sau hai chiến dịch phục kích thắng lợi liên tiếp, thung lũng đá hoang vu tạm thời rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Tiếng động cơ gầm rú của những chiếc Wraith bị tháo dỡ vọng lại từ xa như những tiếng thở dài của đá núi.


Sâu trong căn hầm chỉ huy được bọc bằng những tấm thép gỉ, không khí có phần dịu lại, không còn nồng nặc mùi thuốc súng và ozone mà thay vào đó là ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn dã chiến đặt trên bàn bản đồ.


Ethan Walker ngồi lặng lẽ, đôi mắt thâm quầng vì những đêm dài thức trắng điều phối chiến cục. Hắn ngước nhìn những chiến binh, giáo sĩ đang đứng thành một vòng bán nguyệt trước mặt mình.


Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, hắn chính thức triệu tập đầy đủ những lực lượng này.


Ánh mắt Ethan dừng lại trên bốn chiến binh khổng lồ bọc trong bộ giáp đen thẫm. Hắn khẽ gõ ngón tay xuống bàn, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi ôn tồn:

“Các vị đã vì ta mà đổ máu trên chiến trường dị tộc. Nhưng cho đến nay, ta vẫn chưa được biết danh tính của từng người. Hãy nói cho ta biết tên của các ngươi.”


Một cái rùng mình vô hình chạy qua cơ thể bọc thép của bốn Black Templars. Đối với một Astartes, việc được đích thân Đấng tối cao, người mà họ tôn sùng là Hoàng Đế Nhân Loại; hỏi han danh tính là một ân sủng tối thượng vượt qua mọi vinh quang chiến trận.


Chiến binh đi đầu tiến lên một bước, quỳ một gối xuống nền đá lạnh, chiếc mũ giáp bọc thép kêu lên những tiếng rít cơ khí khi anh ta tháo nó ra, lộ ra gương mặt đầy sẹo và đôi mắt rực lửa trung thành:

“Thần là Varnus, thưa Hoàng Đế! Hộ vệ của Sư đoàn Black Templars, nguyện làm lưỡi kiếm chém rách bóng tối của Người!”


Ba chiến binh còn lại cũng lần lượt quỳ xuống, giọng nói trầm hùng nghẹn ngào vì sự xúc động tột cùng:

“Thần là Caius!”

“Thần là Thrax!”

“Thần là Boran!”


Ethan khẽ gật đầu, ánh mắt dịch chuyển sang vị chiến binh mặc giáp xám sừng sững bên cạnh. Vị Grey Knight vẫn đứng im như một ngọn núi cổ kính.


Trong vũ trụ Warhammer 40K, các chiến binh Grey Knight thuộc Chương đoàn 666 là một trường hợp đặc biệt. Họ được tạo ra từ chính bộ gen của Hoàng Đế, và tất cả tên thật của họ đều được giấu kín để chống lại sự tha hóa của Quỷ dữ Immaterium. Tên của họ là những mật tự tâm linh, những danh hiệu chiến tựu được khắc lên xương cốt và giáp trụ.


Vị Grey Knight khẽ đặt tay lên ngực, cúi đầu sâu, giọng nói truyền thẳng vào tâm trí Ethan như một tiếng chuông ngân:

“Thần không có tên gọi của người phàm, thưa Cha. Trong biên niên sử của Titan, thần được biết đến với danh hiệu Justicar Alaric. Linh hồn của thần là mảnh vỡ từ ý chí của Người.”


Ethan nghe được giọng nói của Grey Knight, gợi lên cảm giác thân thuộc sâu sắc. Nhưng ngay sau đó, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến hắn sực tỉnh, tâm trí chấn động kịch liệt. Hắn trố mắt nhìn vị chiến binh giáp xám sừng sững trước mặt.


Phải rồi! Trong những tư liệu cốt lõi về vũ trụ 40K, các chiến binh Grey Knight thuộc Chương đoàn 666 không sử dụng bộ Gene — seed của các Primarch như những Space Marine thông thường. Bộ gen của họ được tinh luyện từ chính Hoàng Đế Nhân Loại. Nói một cách chính xác nhất theo quy luật sinh học của Imperium, các Grey Knight chính là những đứa con trực hệ của Hoàng Đế.


Tiếng Cha vừa rồi không đơn thuần là một lời xưng tụng tôn giáo, mà là tiếng gọi từ sâu thẳm liên kết huyết mạch. Ethan nhìn Alaric, thấu thị qua lớp giáp Aegis kiên cố kia là một linh hồn tâm linh mạnh mẽ đang rung động. Một cảm giác trách nhiệm nặng nề và có chút hoang mang dâng lên trong lòng. Hắn không chỉ gánh vác vận mệnh của một lực lượng quân đội, hắn đang đối mặt với những đứa con trung thành nhất, sẵn sàng vì hắn mà đảo lộn cả thiên hà.


Hắn thu lại sự dao động trong ánh mắt, đặt tay lên vai vị Hiệp sĩ Xám, cảm nhận lớp giáp lạnh băng nhưng ẩn chứa một nguồn năng lượng vĩ đại:

“Ta đã nghe thấy khát vọng của con, Alaric. Hãy giữ vững ý chí đó, bởi vì con chính là tấm khiên kiên cố nhất của ta.”


Hắn quay qua nhìn những gương mặt đang bừng lên thứ ánh sáng cuồng nhiệt và sùng bái tuyệt đối kia. Hắn biết, đây là thời điểm thích hợp nhất, khi lòng tin đã vững chắc, để hắn thực hiện một dự định mà hắn đã ấp ủ từ lâu: từ từ bài trừ thứ tín ngưỡng cuồng tín đang trói buộc họ, đưa họ trở lại với ánh sáng của lý trí, giống như nguyện vọng ban đầu của Hoàng Đế Nhân Loại về một Chân lý về một vũ trụ không có thần thánh.


Hắn đứng dậy, bước đến gần họ, giọng nói trở nên trầm lắng, mang theo tư duy của một thanh niên đến từ thế giới hiện đại:

“Đứng lên đi, các bề tôi trung thành của ta. Ta hỏi tên các ngươi vì ta coi các ngươi là những người anh em, những chiến binh bằng xương bằng thịt, chứ không phải những công cụ mù quáng. Ta không cần sự thờ phụng, ta không cần những lời cầu nguyện làm tê liệt lý trí. Nguyện vọng lớn nhất của ta là nhìn thấy nhân loại tự đứng vững bằng đôi chân của mình, bằng tri thức và khoa học, chứ không phải quỳ lạy trước một thực thể nào cả. Đừng gọi ta là Thần, hãy nhìn ta như một người dẫn đường.”


Thế nhưng, Ethan đã nhầm. Hắn càng nói ra những lời khiêm nhường, càng thể hiện sự bao dung và vĩ đại muốn giải phóng tư tưởng cho thuộc hạ, thì trong mắt các Black Templars, các Nữ tu và Giáo sĩ, sự sùng bái lại càng đẩy lên một tầng cao mới.


Vị Nữ tu trưởng Sister Superior, người mà Ethan giờ đã biết tên là Helena, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, giọng nàng run rẩy vì xúc động:

“Sự vĩ đại của người rộng lớn như ngân hà! Chỉ có vị Thần chân chính duy nhất mới từ bỏ danh vị thần thánh để gánh vác nỗi đau cùng con dân. Lời người nói không phải là lời của người phàm, đó là Thần dụ về sự tự lực! Chúng thần càng phải khắc sâu đức tin này vào xương tủy!”


Nhìn đám người đồng loạt cúi đầu, ánh mắt rực lên sự ngưỡng mộ sâu sắc hơn cả lúc trước, Ethan chỉ biết đứng lặng người. Hắn khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một tiếng thở dài ngao ngán.


Tín ngưỡng và sự sùng bái Hoàng Đế đã ăn quá sâu, cắm rễ quá chặt vào từng tế bào, từng sợi nơron của những con người bước ra từ vũ trụ 40K.


Đây là một đòn cảnh tỉnh mạnh mẽ đối với một thanh niên xuyên không như hắn. Hắn nhận ra mình đã quá ngây thơ. Ngay cả Hoàng Đế Nhân Loại thực sự, một thực thể bất tử, một bộ óc siêu phàm với quyền năng vô hạn; còn thất bại thảm hại trong việc xóa bỏ tôn giáo, thậm chí còn vô tình biến chính mình thành một vị Thần trên Ngai Vàng Lăng Tẩm, thì một người phàm trần như hắn làm sao có thể thay đổi được họ?


“Đành vậy.” — Ethan tự nhủ trong đầu.


“Tín ngưỡng này là con dao hai lưỡi, nhưng hiện tại nó là chất keo kết dính duy nhất giúp họ trung thành tuyệt đối. Không thể vội vàng, đành đi bước nào tính bước đó.”


Hắn thu lại cảm xúc, quay trở lại dáng vẻ lạnh lùng của một nhà trị vì, chuyển chủ đề:

“Tình hình của ba mươi kỹ sư và thợ máy UNSC mà chúng ta cứu về thế nào rồi? Họ có thích nghi được không?”


Vị Giáo sĩ truyền giáo trưởng bước lên. Đóng vai trò là một người chăn dắt linh hồn, ông ta hiểu rõ mệnh lệnh của Ethan từ trước: không được dùng bạo lực hay ép buộc tôn giáo đối với người dân thế giới Halo. Vị giáo sĩ cung kính báo cáo phương án giải quyết đầy khôn khéo của mình:

“Báo cáo Hoàng Đế vĩ đại, theo ý chỉ từ bi của Người, chúng thần không hề bắt họ phải quỳ lạy hay học thuộc thánh kinh. Thay vào đó, chúng thần dùng phương pháp Thấu thị và Đồng cảm. Chúng thần để họ tự do chứng kiến quá trình Magos và Skitarii bẻ khóa công nghệ Covenant; thứ mà khoa học của họ bất lực. Chúng thần cho họ ăn no, mặc ấm, và cho họ thấy sự hy sinh của lính Krieg để bảo vệ các tuyến đường ngầm.”


Vị giáo sĩ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự thấu hiểu tâm lý con người:

“Khi một người yếu đuối nhìn thấy một kẻ mạnh mẽ và kỷ luật hơn che chở cho mình mà không đòi hỏi bồi hoàn, tự khắc lòng biết ơn sẽ sinh ra lòng kính sợ. Hiện tại, những kỹ sư đó không còn hoảng loạn nữa. Họ bắt đầu chủ động xin được phụ giúp lão Magos trong các công đoạn cơ khí phụ trợ để chứng tỏ giá trị của mình. Đức tin của họ đang tự hình thành từ sự khuất phục trước tri thức tối cao của Giáo hội Cơ khí, thưa Người.”


Ethan gật đầu tán thưởng. Đây chính là kết quả hắn mong muốn. Thu phục lòng người bằng sự ưu việt của nền văn minh và sự che chở, chứ không phải bằng roi da và họng súng.


“Tốt lắm.” — Ethan gõ ngón tay xuống tấm bản đồ, ánh mắt hắn đanh lại.


“Bây giờ là lúc triển khai Kế hoạch 2. Lực lượng hiện tại của chúng ta quá mỏng. Cho dù vũ khí có được cải tiến, chúng ta vẫn không thể lấy một trăm người để chọi lại cả một quân đoàn Covenant hay đối đầu với UNSC trong tương lai. Ta cần bổ sung nhân lực vào quân đội.”


Hắn quay sang nhìn vị Hiệp sĩ Xám và chiến binh Black Templar đang sừng sững đợi lệnh — Alaric và Varnus, rồi cất giọng đầy uy nghiêm:

“Các toán lính đặc nhiệm Scions và Krieg sẽ tiếp tục mở rộng phạm vi trinh sát trong bóng tối. Mục tiêu không chỉ là các trạm hậu cần, mà là các trại tập trung tù binh quân đội của UNSC. Chúng ta cần những binh lính thực chiến, những người biết cầm súng trường và lái xe thiết giáp. Hãy cứu họ, đưa họ về đây, dùng phương pháp của giáo sĩ để biến họ thành lực lượng ngoại vi của Imperium.”


Chiến dịch mới nhanh chóng được vạch ra trên sa bàn điện tử. Khoảng thở ngắn ngủi khép lại, nhường chỗ cho những toan tính lạnh lùng của một thế lực đang trỗi dậy từ lòng đất.


Trong khi đó, ở thế giới bên ngoài, một biến cố mới đã xuất hiện.


Trên mạng lưới tình báo thô sơ mà Skitarii bắt được từ sóng phát thanh của UNSC, một loạt những tín hiệu khẩn cấp chấn động vừa được truyền đi. Giữa vành đai các hệ sao trên quỹ đạo Arcadia, các hạm đội của hai phe loài người và Covenant đang lao vào bắn phá nhau điên cuồng. Giữa cơn bão lửa đó, một tàu tiếp viện hạng nặng của UNSC đã vượt qua hàng rào phong tỏa, thả các tàu đổ bộ tiếp cận thẳng xuống mặt đất.


Tín hiệu radio của lực lượng phòng vệ mặt đất UNSC bỗng bùng nổ những tiếng reo hò hỗn loạn:

“Tàu Spirit of Fire đã ứng cứu! Nhắc lại, tàu Spirit of Fire đã thả quân xuống khu vực đô thị! Các siêu chiến binh Spartan đã tham chiến!”


Sự xuất hiện đột ngột của những kẻ được mệnh danh là Spartan này chắc chắn sẽ làm đảo lộn toàn bộ thế cục mặt đất. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, pháo đài ngầm của Ethan sẽ sớm phải đối mặt với những cặp mắt trinh sát sắc bén nhất của cả hai phe.


Đứng trước bàn bản đồ chiếu sáng lập lòe, Ethan khẽ vuốt cằm, ánh mắt dán chặt vào các luồng dữ liệu nhiễu loạn mà Skitarii vừa thu thập được từ khu vực đô thị Arcadia. Những thông tin chắp vá về một con tàu hậu cần cải tiến và những chiến binh bọc giáp khiến các ký ức kiếp trước của hắn bắt đầu ùa về.


Hắn nhớ lại những đêm thức trắng cày game, lật tìm từng đoạn cốt truyện của thế giới Halo này.


“Spirit of Fire... Spartan 2… Chẳng lẽ là Master chief?” — Ánh mắt Ethan chợt lóe sáng, hắn trầm giọng lẩm bẩm:

“Ta nhớ ra rồi. Không phải John-117. Đội Spartan trên con tàu đó chắc chắn là Red Team!”


Ethan khẽ siết chặt nắm tay. Hắn không hề đánh giá thấp những siêu chiến binh này. Ở thế giới Halo, ba thành viên của Red Team gồm Jerome, Alice và Douglas chính là đỉnh cao của tiến hóa quân sự, sở hữu phản xạ thần kinh nhạy bén và những bộ óc chiến thuật thiên tài được trui rèn từ xương máu.


Nếu để mạng lưới trinh sát của họ hoặc hệ thống AI của tàu Spirit of Fire phát hiện ra pháo đài ngầm, sự hiện diện của phe Imperium sẽ bị phơi bày trước khi kịp tích lũy đủ vây cánh.


Hắn quay sang phía hai người Black Templars — Alaric và Varnus, ra mệnh lệnh:

“Sự xuất hiện của những siêu chiến binh này là một biến số, nhưng cũng là một cơ hội lớn cho Kế hoạch 2. Các bề tôi trung thành của ta, hãy ghi nhớ: tuyệt đối không được chủ động xung đột với các Spartan này khi chưa có lệnh của ta. Nếu vô tình chạm trán, hãy dùng mạng lưới áp chế điện từ của Skitarii để làm mù hệ thống cảm biến của họ, che giấu tung tích và rút lui vào bóng tối.”


Ethan nhìn về phía hẻm núi xa xăm qua màn hình giả lập, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe miệng:

“Chúng ta sẽ để họ thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của hạm đội Covenant ở các khu định cư lớn. Trong lúc hai phe cắn xé nhau, lực lượng của ta sẽ như những bóng ma, càn quét các trại tù binh ở vùng ngoại vi hẻo lánh. Biết đâu được... khi thời cơ chín muồi, những siêu chiến binh đang bị UNSC xiềng xích bằng những lời dối trá kia, cũng sẽ phải quỳ gối trước ánh sáng lý trí mà ta mang lại.”


Chiến dịch mới nhanh chóng được vạch ra trên sa bàn điện tử. Khoảng thở ngắn ngủi khép lại, nhường chỗ cho những toan tính lạnh lùng của một thế lực đang trỗi dậy từ lòng đất.


0
Ủng hộ tác giả Cửu Long Nếu bạn yêu thích tác phẩm này, xin hãy ủng hộ mình nhé.