Biên Giới Của Đế Chế Thứ Hai

Chương 4: Mỏ Đỏ

Đăng: 30/05/2026 22:20 1,596 từ 1 lượt đọc

Mưa đã ngớt từ lúc nửa đêm. Khi những tia sáng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua tầng mây dày đặc phía chân trời, khu định cư New Dawn đã bắt đầu một ngày mới. Từ trên các tháp canh, những đèn pha công suất lớn lần lượt tắt đi, nhường chỗ cho thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt của mặt trời Arcadia.


Ethan đứng bên bãi đỗ xe quân sự phía nam khu định cư, lặng lẽ quan sát đoàn xe chuẩn bị xuất phát.


Đoàn điều tra lần này gồm ba xe bọc thép bánh xích loại Mastodon cải tiến, một xe chỉ huy lưu động cùng hơn ba mươi lính thủy quân lục chiến. Ngoài ra còn có hai chuyên gia địa chất, một nhân viên pháp y và chính hắn.


Xét trên giấy tờ, đây chỉ là một nhiệm vụ điều tra hiện trường. Nhưng cách những người lính kiểm tra vũ khí lần cuối cùng, cách các khẩu súng máy hạng nặng được nạp đầy đạn, cùng ánh mắt cảnh giác của từng người cho thấy không ai thực sự tin chuyến đi này đơn giản như vậy.


Lewis Grant bước tới. Người trung sĩ già mặc áo giáp chiến đấu tiêu chuẩn của UNSC, bên hông đeo khẩu M6D đã cũ. Trên gương mặt rám nắng của ông vẫn là vẻ bình thản thường thấy.


“Ngủ được không?” — Lewis hỏi.


Ethan khẽ cười.

“Khó mà ngủ ngon sau những gì tôi nghe tối qua.”


Lewis gật đầu.

“Ít nhất anh còn thành thật hơn đám sĩ quan hành chính ở thủ phủ.”


Ông ngẩng đầu nhìn bầu trời.


“Tôi đã tham gia quân đội gần hai mươi năm. Có những thời điểm người ta chỉ cần nhìn cách bầu không khí thay đổi là biết sắp có chuyện xảy ra.”


“Ngài nghĩ chúng ta đang đối mặt với điều gì?”


Lewis trầm ngâm vài giây.


“Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều.”

Ông nhìn về vùng núi phía bắc.

“Những thứ đang hoạt động ngoài kia không phải phiến quân.”


Đúng lúc ấy, còi tập hợp vang lên. Đoàn xe bắt đầu khởi động. Những động cơ hạt nhân cỡ nhỏ phát ra tiếng rung trầm thấp, làm mặt đất dưới chân hơi rung chuyển.


Nửa giờ sau, New Dawn dần khuất lại phía sau. Con đường dẫn tới Redstone chạy xuyên qua vùng đồng bằng hoang vắng. Hai bên là những cánh đồng cỏ đen trải dài bất tận. Thỉnh thoảng mới xuất hiện vài cụm cây thấp mọc rải rác giữa các khe đá.


Arcadia không phải thế giới chết. Nhưng hệ sinh thái nơi đây nghèo nàn hơn rất nhiều so với những hành tinh trung tâm của loài người.


Đất đai khô cằn. Nguồn nước phân bố không đồng đều. Phần lớn lục địa chỉ thích hợp cho khai khoáng hơn là nông nghiệp. Bởi vậy mỗi khu định cư đều giống như một hòn đảo cô độc giữa biển hoang dã rộng lớn.


Ethan ngồi trong khoang xe chỉ huy, quan sát bản đồ điện tử trước mặt. Khu khai khoáng Redstone nằm cách New Dawn gần hai trăm cây số. Ba tháng trước nơi đây còn có hơn tám mươi công nhân cùng một trung đội bảo an. Hiện tại chỉ còn là một dấu chấm đỏ trên bản đồ.


Đại úy Sarah Mitchell cũng có mặt trên xe. Bà đang xem một tập tài liệu điện tử.

“Anh từng nghe về Công ty Khai khoáng Helios chưa?”

Sarah bất ngờ hỏi.


Ethan lắc đầu.

“Chưa.”


“Redstone thuộc về họ.” — Sarah đặt thiết bị xuống.

“Ba năm trước Helios vận động hành lang để mở rộng quy mô thuộc địa. Họ hứa sẽ đầu tư thêm hạ tầng, trường học và bệnh viện.”


Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi bà.

“Những gì họ thực sự xây dựng là thêm mười hai mỏ khai thác.”


Ethan hiểu ý. Trong bất kỳ thời đại nào, lợi ích kinh tế luôn đi trước.


Sarah tiếp tục:

“Arcadia hiện cung cấp gần mười một phần trăm lượng titan tinh luyện cho toàn bộ khu vực thuộc địa ngoài. Đó là lý do mọi người đều muốn tin rằng những vụ mất tích chỉ là tai nạn. Bởi nếu sự thật khác đi, toàn bộ các dự án mở rộng sẽ phải dừng lại.”


Ethan nhìn ra ngoài cửa sổ. Xa xa, những dãy núi màu xám đang dần hiện rõ. Hắn chợt nhớ tới một điều. Trong vũ trụ Halo, phần lớn các thuộc địa bị Covenant phát hiện đều không biến mất ngay lập tức. Trước khi hạm đội xuất hiện, luôn tồn tại một giai đoạn trinh sát kéo dài.


Các đội thám hiểm bí mật. Những trạm nghe lén. Các cuộc bắt cóc. Những tín hiệu vô tuyến bất thường. Mọi thứ thường bắt đầu rất nhỏ. Cho tới khi người ta nhận ra sự thật thì đã quá muộn.


Khoảng giữa trưa, đoàn xe cuối cùng cũng tới Redstone. Ngay khi bước xuống xe, Ethan lập tức cảm nhận được sự khác thường.


Nơi này quá yên tĩnh. Những giàn khoan khổng lồ vẫn đứng sừng sững giữa thung lũng. Các nhà kho vẫn còn nguyên vẹn. Những khu nhà ở công nhân vẫn chưa hề bị phá hủy. Nếu không biết trước, rất khó tin nơi đây đã bị bỏ hoang suốt nhiều tuần.


Gió thổi qua những dãy nhà kim loại trống rỗng, tạo nên thứ âm thanh trầm thấp giống như tiếng than thở. Một đội lính nhanh chóng triển khai đội hình phòng thủ.


Sarah bắt đầu phân công nhiệm vụ.

“Đội một kiểm tra khu dân cư.”

“Đội hai kiểm tra trung tâm điều khiển.”

“Đội ba theo tôi xuống hầm khai thác.”


Sau khi nhận nhiệm vụ, Ethan cùng hai kỹ thuật viên tiến về khu nhà máy năng lượng.


Cánh cửa chính vẫn mở. Bên trong phủ một lớp bụi mỏng, các màn hình điều khiển đã tắt từ lâu. Ethan chậm rãi đi quanh căn phòng. Mọi thứ trông khá bình thường, nhưng đó chính là điều bất thường nhất. Một khu định cư với hơn tám mươi người không thể biến mất mà không để lại hỗn loạn. Trừ khi họ không có cơ hội phản ứng.


Hắn dừng lại trước một bảng điều khiển. Phần vỏ hợp kim bên cạnh xuất hiện một vết cháy dài khoảng nửa mét. Ethan cúi xuống quan sát. Mép kim loại đã bị nóng chảy rồi đông cứng lại. Không giống hàn cắt hay cháy nổ.


Hắn lấy máy quét cầm tay ra kiểm tra. Vài phút sau, kết quả hiện lên.


Nhiệt độ cực cao. Thời gian tác động rất ngắn. Dấu hiệu của vũ khí plasma. Sắc mặt Ethan dần trở nên nghiêm túc. Hắn đã nhìn thấy dấu vết này trước đây trong game.


Một tiếng gọi bất ngờ vang lên từ bên ngoài.

“Walker!”


Ethan quay đầu. Một binh sĩ đang chạy tới.

“Đại úy Mitchell muốn gặp anh ngay.”


Mười phút sau.


Ethan theo người lính tới khu vực trung tâm mỏ. Tại đây đã có hơn hai mươi người tụ tập. Không khí nặng nề đến lạ thường. Lewis đứng bên cạnh một hố đất vừa được khai quật.


Khi Ethan tới gần, ông khẽ tránh sang một bên. Dưới đáy hố là một bộ thi thể. Hoặc ít nhất từng là một con người. Bộ giáp bảo hộ vẫn còn nguyên, nhưng phần ngực gần như bị xuyên thủng hoàn toàn. Xương sườn và các mô mềm xung quanh biến dạng bởi nhiệt độ cực cao.


Không có dấu vết của đạn động năng. Chỉ có một lỗ thủng cháy đen. Ethan cảm thấy cổ họng hơi khô lại.


Bởi hình ảnh này gần như giống hệt các báo cáo thương vong của UNSC trong cuộc chiến với Covenant mà hắn từng đọc.


Sarah lên tiếng:

“Anh thấy gì?”


Ethan im lặng khá lâu. Sau đó mới trả lời.

“Tôi không biết chính xác thứ gì đã gây ra vết thương này. Nhưng tôi có thể khẳng định một điều. Đây không phải công nghệ mà bất kỳ nhóm phiến quân nào trên Arcadia sở hữu.”


Lewis nhìn xuống thi thể.

“Nói cách khác?”


Ethan chậm rãi đáp:

“Nếu chúng ta tiếp tục giả vờ rằng đây chỉ là những vụ mất tích thông thường, tôi e rằng sẽ có thêm rất nhiều người chết.”


Không ai phản bác. Bởi lúc này ngay cả những người lạc quan nhất cũng bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của một mối đe dọa vô hình đang dần siết chặt quanh thuộc địa.



Trong khi đó, cách Redstone hơn một trăm cây số về phía bắc. Giữa một thung lũng hẹp bị bao phủ bởi sương mù dày đặc.


Một cấu trúc kim loại màu tím bạc đang lặng lẽ ẩn mình dưới lớp ngụy trang năng lượng. Những sinh vật cao lớn với đôi chân ngược đặc trưng chậm rãi di chuyển quanh khu vực. Các màn hình ba chiều liên tục hiện lên những dòng dữ liệu đang được giải mã.


Trên một bản đồ quỹ đạo đơn giản, vị trí của New Dawn và Redstone đã được đánh dấu từ lâu. Đối với những kẻ quan sát ấy, Arcadia không còn là một thế giới xa lạ. Nó chỉ là một mục tiêu đang được nghiên cứu trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng.


0
Ủng hộ Cửu Long Nếu bạn yêu thích tác phẩm này, xin hãy ủng hộ mình nhé.