Quyển 1: Halo
Chương 97: Sự Trở Lại Của Kẻ Bất Tử
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Bầu trời đêm của Onyx bị xé toạc bởi những vệt chớp sáng lóa, mang theo nguồn động năng khủng khiếp.
Trên quỹ đạo tầm cao, các cụm pháo MAC (Magnetic Accelerator Cannon) của hệ thống phòng thủ đồng loạt khai hỏa hết công suất.
Những đầu đạn hợp kim nặng hàng trăm tấn, lao đi với vận tốc xấp xỉ một phần mười tốc độ ánh sáng, rạch ngang không gian thành những vệt lửa chói mắt trước khi nhằm thẳng vào khối vật thể dị dạng, đang lầm lũi áp sát.
Tại trung tâm chỉ huy ngầm Camp Currahee, ánh sáng xanh lạnh từ các màn hình Hololith phản chiếu lên gương mặt vuông vức và lạnh lùng của Trung tá Kurt Ambrose, danh tính ngụy trang của Spartan II, Kurt 051. Đôi mắt anh chăm chú dõi theo những thông số chiến thuật liên tục nhảy múa trên màn hình.
Đứng bên cạnh anh là trí tuệ nhân tạo chiến thuật của ONI, thực thể số mang mật danh Endless Silence. Giọng nói của AI vẫn đều đặn như mọi khi, nhưng trong từng nhịp phát âm đã xuất hiện những dao động nhiễu rất nhỏ.
“Xác suất trúng mục tiêu: 99,8%. Sức công phá ước tính: 4,2 gigaton. Thưa Trung tá, chưa thể xác định năng lực phòng thủ của mục tiêu.”
Kurt không đáp. Bản năng của một Spartan đã được tôi luyện qua vô số chiến trường khiến từng cơ bắp trên người anh căng cứng.
Anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng chiến tranh chưa bao giờ tuân theo những phép tính hoàn hảo của con người. Một lớp mồ hôi lạnh lặng lẽ thấm ra dưới lớp lót của bộ giáp. Ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào khối u kim loại khổng lồ ngoài màn hình.
Nó không có cấu trúc đối xứng. Không có cụm động cơ rõ ràng. Không có hệ thống tản nhiệt. Càng không tồn tại bất kỳ triết lý thiết kế nào mà nền kỹ nghệ của nhân loại có thể lý giải.
“Chuẩn bị mọi phương án dự phòng, Silence.” Kurt cất giọng trầm thấp, bàn tay bọc trong găng chiến thuật siết chặt lấy mép bàn chỉ huy. “Thứ đó… không tuân theo bất kỳ quy luật vận hành nào chúng ta từng biết. Những con số tính toán có thể sai lệch hoàn toàn!”
Quả đúng như lời Kurt nói, hiện thực ngay sau đó đã giáng xuống nền khoa học của UNSC, và các thuật toán AI một đòn chí mạng.
Những tiếng chấn động trầm đục truyền qua mạng lưới cảm biến địa chấn chôn sâu dưới lòng đất Onyx, trong khi trên quỹ đạo, qua hệ thống kính ngắm tầm xa, toàn bộ phòng chỉ huy chứng kiến những siêu đầu đạn MAC lần lượt cắm thẳng vào khối phế liệu khổng lồ.
Động năng khủng khiếp tích tụ trong mỗi viên đạn bùng nổ ngay tại điểm va chạm. Hàng triệu tấn sắt thép mục nát, những thiên thạch bị hàn cứng vào thân tàu, cùng vô số mảnh xác chiến hạm không rõ nguồn gốc bị xé tung khỏi lớp vỏ ngoài, cuốn thành một cơn bão kim loại rực lửa.
Những quầng sáng trắng lóa liên tiếp bùng lên giữa khoảng không, soi rực cả vùng quỹ đạo, trước khi nhanh chóng bị bóng tối của vũ trụ nuốt chửng.
Thế nhưng, sau tất cả những vụ va chạm đủ sức nghiền nát một hạm đội, khối dị vật ấy vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Không hề có dấu hiệu mất ổn định. Không hề có sự thay đổi về quỹ đạo. Cũng không hề xuất hiện dù chỉ một chút suy giảm tốc độ.
Nó vẫn lặng lẽ lết qua khoảng không như thể những phát bắn vừa rồi chưa từng tồn tại.
“Không thể nào…” Viên sĩ quan điều khiển hỏa lực của ONI bật dậy khỏi ghế, chiếc tai nghe gần như rơi khỏi đầu khi anh ta nhìn chằm chằm vào bảng số liệu đang liên tục cập nhật. “Toàn bộ vụ nổ biến mất rồi. Các đầu đạn… chúng giống như bị nuốt chửng.”
Màn hình phân tích quang phổ lập tức hiển thị một lớp năng lượng mờ đục bao phủ quanh khối phế liệu. Nó không phát sáng như lá chắn plasma của Covenant, cũng không mang bất kỳ đặc trưng vật lý nào mà cơ sở dữ liệu của UNSC có thể đối chiếu.
Các cảm biến chỉ ghi nhận một trường nhiễu hấp dẫn hỗn loạn, nơi mọi giá trị đo đạc đều dao động ngoài giới hạn tính toán, buộc hệ thống phải liên tục trả về kết quả lỗi.
Điều đáng sợ hơn cả là lớp màn vô hình ấy dường như không hề phản xạ hay triệt tiêu các xung lực động năng. Nó hấp thụ chúng theo một cơ chế hoàn toàn phi lý, như thể toàn bộ năng lượng từ những phát bắn của MAC bị một bàn tay vô hình cưỡng ép nuốt vào khoảng không rồi biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Không một nhà khoa học nào của ONI có thể lý giải hiện tượng ấy.
Thứ mà họ không thể biết là, sâu trong lòng khối thép mục nát kia, hàng triệu sinh vật kỳ dị đang đồng thanh gào thét, và niềm tin cuồng tín đã biến điều vốn dĩ không thể trở thành hiện thực.
Khối ung thư bằng kim loại chẳng những không bị đánh gục, mà còn giống như một con thú dữ vừa bị mùi máu kích thích. Những ống xả khổng lồ mọc tua tủa trên thân tàu đồng loạt gầm lên, phun ra những cột khói đen đặc mang theo mùi lưu huỳnh và dầu cháy, rồi toàn bộ khối phế liệu khổng lồ lao thẳng xuống bầu khí quyển của Onyx như một thiên thạch chết, mang theo điềm báo về một cuộc hủy diệt chưa từng xuất hiện trong lịch sử của nhân loại.
Chỉ vài giây sau, mặt đất của Onyx rung chuyển. Không… toàn bộ hành tinh rung chuyển.
Khối thiên thể dị dạng cắm thẳng xuống bề mặt Onyx với một lực va chạm khủng khiếp, tạo nên một tiếng nổ trầm đục đến mức tưởng như cả bầu khí quyển cũng bị ép nghẹt trong khoảnh khắc ấy.
Một làn sóng xung kích quét ngang mặt đất với tốc độ siêu thanh, nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Những cánh rừng nguyên sinh bật tung khỏi mặt đất như cọng cỏ trước cơn bão. Đất đá, thân cây và hàng triệu tấn bùn đất bị hất văng lên không trung, hòa thành một cột bụi khổng lồ cao đến hàng chục nghìn mét.
Các trạm quan sát tiền tiêu của ONI nằm phía bắc Camp Currahee gần như biến mất khỏi màn hình chiến thuật ngay trong khoảnh khắc va chạm.
Bên dưới lòng đất, những công sự bê tông cốt thép rung lên dữ dội. Toàn bộ hệ thống hầm ngầm của ONI phát ra những tiếng rền nặng nề dưới sức ép của trận động đất. Từng mảng bê tông trên trần bong ra, rơi lộp bộp xuống sàn phòng chỉ huy.
Thế nhưng, khối phế liệu khổng lồ ấy không hề nổ tung.
Nó cày thẳng qua lớp vỏ hành tinh như một lưỡi cày khổng lồ xé nát tất cả những gì cản đường, nghiền nát những cánh rừng cổ thụ hàng nghìn năm tuổi và để lại phía sau một rãnh sâu kéo dài hàng chục kilômét. Mọi bãi huấn luyện, thao trường mô phỏng và công trình quân sự nằm trên đường đi đều bị san phẳng, chỉ còn lại những đống sắt thép méo mó lẫn trong đất đá cháy đen.
Khói đen và bụi đất cuồn cuộn bốc lên, từng lớp từng lớp phủ kín bầu trời của Onyx, che khuất cả ánh trăng lẫn những vì sao.
Rồi từ sâu trong biển khói đặc quánh ấy, một âm thanh vang lên.
Ban đầu chỉ là những tiếng gầm trầm thấp, khàn đặc như tiếng những cỗ máy khổng lồ đã rỉ sét qua hàng vạn năm đang chậm chạp khởi động.
Ngay sau đó, hàng triệu tiếng gầm hòa làm một. Âm thanh ấy cuồng loạn, dữ dội và nguyên thủy đến mức làm méo mó mọi dải sóng vô tuyến, xé nát toàn bộ kênh liên lạc của UNSC, đồng thời như một cú búa vô hình nện thẳng vào tâm trí từng người lính đang đứng trên tuyến phòng thủ.
Đó không phải tiếng nói của các Sangheili, cũng không phải tiếng gầm khàn khàn của lũ Unggoy.
Đó là một tiếng thét chỉ chứa đựng khát máu, bạo lực và sự điên cuồng.
“Waaaaaaaaaaaaaagh!”
Ngay sau tiếng gào ấy, hàng triệu nang đổ bộ thô sơ bật tung khỏi thân khối phế liệu. Chúng được ghép từ những tấm thép rỉ sét méo mó, lao xuống mặt đất như một cơn mưa thiên thạch rồi cắm phập vào nền đất, dựng đứng khắp chiến trường.
Lực lượng Thủy quân lục chiến UNSC, các đơn vị an ninh của ONI cùng những toán Spartan III thuộc Đại đội Alpha lập tức triển khai đội hình phòng ngự. Súng máy hạng nặng gầm lên liên hồi, súng cối bắt đầu nhả đạn, còn các xe tăng Scorpion đồng loạt xoay pháo về phía kẻ địch.
Nhưng ngay khi những sinh vật đầu tiên bước ra khỏi màn khói dày đặc và lọt vào tầm ngắm, toàn bộ binh sĩ nhân loại đều chết lặng.
Thứ đang tiến về phía họ là một chủng loài chưa từng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ tình báo nào của ONI.
Chúng là những gã khổng lồ da xanh, thân hình đồ sộ với những bó cơ nổi cuồn cuộn như đá tảng. Hàm răng nhọn hoắt chìa ra khỏi khuôn miệng rộng ngoác, còn đôi mắt đỏ rực như than hồng cháy giữa màn đêm.
Không giống Covenant với những bộ giáp năng lượng bóng loáng và vũ khí plasma tinh xảo, đám sinh vật này chỉ khoác lên mình những mảnh sắt vụn được đóng đinh trực tiếp vào da thịt.
Trên tay chúng là những khẩu súng to lớn, dị dạng, méo mó và cồng kềnh như được ghép từ đống phế liệu. Thế nhưng, mỗi lần bóp cò, chúng lại phun ra những cơn mưa đạn với tốc độ đáng kinh ngạc. Nhìn qua, vũ khí của chúng chẳng khác nào sắt vụn, nhưng tiếng nổ lại vang dội và sức công phá thì vô cùng hung bạo.
“Khai hỏa! Giữ khoảng cách! Nhắm vào đầu và khớp gối của chúng!”
Giọng Kurt vang lên trên kênh liên lạc nội bộ, trong khi anh lao khỏi trung tâm chỉ huy. Khẩu MA5K trong tay liên tục nhả đạn, từng loạt bắn ngắn và chính xác.
Lưới hỏa lực của UNSC lập tức phủ kín chiến trường.
Hàng nghìn viên đạn 7.62 mm xé toạc màn đêm, găm thẳng vào thân thể những gã khổng lồ da xanh. Máu đen văng tung tóe, từng mảng thịt bị xé khỏi cơ thể chúng. Thế nhưng, dường như chúng hoàn toàn không biết đau.
Một tên bị bắn nát gần hết vai trái, xương trắng lộ cả ra ngoài, vậy mà hắn vẫn cười gằn, gương mặt méo mó vì phấn khích. Trong tiếng gào điên dại, hắn vung thanh đại đao rỉ sét khổng lồ, chém một nhát xé toạc bộ giáp SPI của một học viên Spartan III đang lùi về phía sau.
“Tránh ra, Shane! Rút lui!”
Tiếng hét của một nữ học viên vang lên trên kênh liên lạc đội hình.
Nhưng đã quá muộn. Nhát chém ấy mang theo một sức mạnh khủng khiếp đến mức nghiền nát cả người lính lẫn bức công sự bê tông phía sau chỉ trong một cú bổ.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ học thuyết tác chiến của UNSC như bị xé nát.
Những gã da xanh không hề quan tâm đến đội hình, hỏa lực hay thương vong. Chúng lao lên bằng số lượng áp đảo, bằng sức mạnh cơ bắp khủng khiếp và sự cuồng loạn không biết sợ, dùng những cú đánh thô bạo để đập nát mọi phòng tuyến mà nhân loại dựng lên. Trước lối đánh điên dại ấy, những quy tắc chiến thuật được đúc kết suốt hàng trăm năm của UNSC bỗng trở nên mong manh đến đáng sợ.
Giữa chiến trường ngập tràn xác chết và khói súng, tại phân khu phòng thủ nằm sát đống xác tàu khổng lồ, một tổ Spartan III gồm ba người bất ngờ khựng lại.
Qua lớp kính mũ giáp, hệ thống cảm biến sinh học liên tục phát ra những tiếng bíp dồn dập rồi đồng loạt chuyển sang cảnh báo đỏ ở mức cao nhất.
[Nguy hiểm: Sinh vật không xác định!]
Từ trong những khoang tàu tối om của khối phế liệu, thêm một nhóm sinh vật da xanh lặng lẽ bước ra. Nhưng chúng hoàn toàn không giống những đồng loại vừa xông vào chiến trường.
Ngay khi hình ảnh được truyền về, các thuật toán phân tích của AI chiến thuật gần như rơi vào trạng thái tê liệt trước một nghịch lý sinh học chưa từng được ghi nhận.
Trên cơ thể những gã khổng lồ ấy mọc đầy những khối thịt biến dạng. Những bọc u màu vàng nhạt phập phồng như đang thở. Từ các khớp vai, từng bó xúc tu dài ngoằn ngoèo không ngừng uốn éo, còn trên lớp da xanh sần sùi là vô số sợi bào tử trắng đục đang bám chằng chịt.
Đó chính là dấu hiệu đặc trưng của loài ký sinh đã từng gieo rắc tai họa lên vô số nền văn minh cổ đại.
Flood!
Có lẽ trong quãng thời gian lang thang giữa không gian sâu, khối phế liệu khổng lồ ấy đã từng va chạm với một thế giới chết nào đó và vô tình mang theo mầm bệnh kinh hoàng này.
Theo toàn bộ dữ liệu lịch sử và sinh học mà nhân loại nắm giữ, loài ký sinh ấy là hiện thân của thảm họa. Chỉ cần vài giây sau khi xâm nhập cơ thể vật chủ, các tế bào của chúng sẽ phá hủy hoàn toàn hệ thần kinh trung ương, biến sinh vật bị nhiễm thành những xác sống đột biến vô tri, chỉ còn biết phục tùng một ý chí tập thể duy nhất.
Thế nhưng, những gì đang diễn ra trước mắt binh sĩ, kỹ sư và cả những nhà sinh vật học của UNSC lại phủ nhận toàn bộ hiểu biết ấy.
Những gã da xanh mang đầy dấu vết ký sinh Flood vẫn bước đi vững vàng. Chúng không hề loạng choạng, cũng chẳng đánh mất ý thức.
Đôi mắt chúng không chuyển sang màu trắng đục vô hồn như những vật chủ bị đồng hóa, mà vẫn đỏ rực, cháy lên vẻ hung bạo của những con thú săn mồi.
Những sợi bào tử vẫn đang cố chui sâu vào đại não của chúng, nhưng dường như luôn bị một sức mạnh vô hình chặn đứng.
Có thứ gì đó đang tồn tại trong tâm trí đám sinh vật này.
Một dòng ý chí tập thể thô bạo, cuồng loạn và dữ dội đến mức ngay cả loài ký sinh cũng không thể khuất phục. Mỗi lần các xúc tu cố xâm nhập sâu hơn, dòng ý chí ấy lại như một bàn tay vô hình bóp nghẹt chúng, ép chúng phải phục tùng ngược lại.
Thay vì trở thành vật chủ của dịch bệnh, những gã da xanh ấy lại… coi các khối u và xúc tu biến dị như một món đồ chơi mới.
Một gã khổng lồ cúi xuống nhìn bó xúc tu đang ngọ nguậy trên cánh tay mình, rồi bật cười ha hả.
“Oi! Look, boyz! Dis squig’s got extra arms! (Oi! Nhìn này, mấy thằng kia! Con ký sinh này mọc thêm tay cho tao!)”
Hắn giật phăng một chiếc xúc tu khỏi vai, ngắm nghía vài giây rồi ném thẳng vào mặt một Ork đứng gần.
Tên kia chộp lấy, nhét luôn vào miệng nhai rau ráu.
“Bah… tastes rotten! (Chà… vị thì thối thật!)”
Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt đen xuống đất rồi phá lên cười:
“But it makes ya fight betta! (Nhưng đánh nhau sướng hơn hẳn!)”
Tiếng cười ầm ĩ của bọn chúng vang lên giữa chiến trường như thể đang dự một bữa tiệc.
Một gã khác ngửa đầu gầm rú:
“Come on, ya zoggin’ parasite! Grow bigger! (Lại đây nào, đồ ký sinh chết tiệt! Mọc to hơn nữa đi!)”
Nó đấm liên tiếp vào khối u đang phập phồng trên ngực mình như đang cổ vũ một con thú cưng. Khối thịt lập tức co giật dữ dội, hàng chục xúc tu mới xé toạc lớp da, vươn ra trong tiếng rít ghê rợn. Gã Ork cười đến chảy cả nước mắt.
“Now dat’s propa! (Thế mới đúng điệu chứ!)”
Hắn xoay người, vung cánh tay đã biến dạng thành cả một bó xúc tu khổng lồ quật mạnh xuống mặt đất.
Tiếng va chạm vang lên như sét đánh. Chiếc Warthog của lực lượng ONI bị đập bẹp ngay lập tức. Khung xe cong gập như một lon nước bị bóp nát, các bánh xe văng tung tóe, còn thân xe bị ép thành một khối sắt méo mó chỉ sau một cú quật.
Ở phía khác chiến trường, một gã da xanh khác dường như xem những khối u thịt trên lưng mình chẳng khác gì vài cục mụn ngứa ngáy. Hắn cười hô hố, lao thẳng vào lưới đạn súng máy hạng nặng.
“More dakka! More dakka! (Bắn nữa đi! Nhiều đạn hơn nữa!)”
Đạn xuyên giáp liên tục xé toạc da thịt hắn, khoét thành những lỗ thủng lớn trên ngực và bụng. Thế nhưng, ngay sau mỗi vết thương, những tế bào ký sinh lại điên cuồng sinh sôi, kéo các thớ thịt lại với nhau và hàn kín vết rách ngay trước mắt các binh sĩ UNSC.
Hắn cúi xuống nhìn cái lỗ đạn vừa khép lại rồi cười sằng sặc.
“See? Told ya! Dis fing fixes ya! (Thấy chưa? Tao bảo cái thứ này vá người được mà!)”
“Cái quái gì thế này…” Một vị chỉ huy cấp cao UNSC khuỵu hẳn xuống nền bùn, hai hàm răng va lập cập vào nhau. Anh ta chết lặng khi nhìn thấy một gã da xanh thản nhiên bẻ đứt một chiếc xúc tu đang mọc trên vai mình rồi nhét vào miệng nhai rau ráu như đang ăn một món ăn vặt.
“Chẳng lẽ… đến cả thứ đã hủy diệt cả thiên hà ấy… cũng không đồng hóa nổi bọn chúng sao?”
Giọng anh run lên vì sợ hãi.
“Bọn chúng… còn điên hơn cả dịch bệnh.”
Đối với những gã da xanh ấy, loài ký sinh từng khiến cả thiên hà khiếp đảm dường như chỉ là một món đồ chơi mới, một thứ vũ khí sinh học thú vị giúp chúng đánh nhau hăng hơn.
Sự đảo lộn hoàn toàn quy luật sinh học khiến toàn bộ các chuyên gia phân tích của UNSC lặng người.
Đến lúc này, họ mới hiểu rằng kẻ thù trước mặt không giống bất kỳ chủng tộc nào nhân loại từng bắt gặp.
—
Uỳnh!
Mặt đất rung lên dữ dội khi cánh cửa bọc thép khổng lồ của con tàu chỉ huy, nặng đến hàng chục tấn, bị một cú đạp hất văng ra ngoài. Khối thép khổng lồ xoay tròn trong không trung, bay xa hàng chục mét rồi giáng xuống chiến hào phía trước, nghiền nát cả một toán lính ONI còn chưa kịp phản ứng.
Từ phía sau bức màn khói lưu huỳnh đặc quánh và những ngọn lửa đang cháy âm ỉ, một bóng khổng lồ chậm rãi bước ra. Mỗi bước chân của gã nặng như búa tạ nện xuống mặt đất, khiến bầu không khí vốn đã ngột ngạt càng trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Đó là thủ lĩnh của hạm đội phế liệu.
Cao gần sáu mét, gã đồ sộ như một chiếc xe tăng hạng nặng biết đi. Toàn thân được bọc trong bộ giáp sắt chắp vá từ vô số tấm thép dày cộp, trên bề mặt chằng chịt những vết cào, vết chém và những lỗ đạn cũ chưa từng được sửa chữa.
Trên vai trái của gã bám chặt một sinh vật tròn vo, đỏ rực như cục than hồng. Nó chỉ có duy nhất một con mắt cùng cái miệng đầy răng cưa sắc nhọn, liên tục gầm gừ.
Trong tay phải, gã cầm một chiếc rìu máy khổng lồ. Dãy răng cưa trên lưỡi rìu quay tít không ngừng, phát ra thứ âm thanh chói tai như hàng nghìn lưỡi cưa đang nghiến vào nhau, còn những tia lửa điện xanh lam thì không ngừng bắn tung tóe quanh thân vũ khí.
“Mục tiêu cỡ lớn phía trước! Khai hỏa! Khai hỏa ngay!” Viên trưởng xe Scorpion gào lên qua bộ đàm.
Chiếc xe tăng lập tức xoay tháp pháo. Một viên đạn xuyên giáp 90 mm rời khỏi nòng, xé gió lao thẳng vào lồng ngực gã khổng lồ từ khoảng cách hơn hai trăm mét.
Một quầng lửa khổng lồ bùng lên. Sức nổ dữ dội hất tung đất đá, khói bụi và những mảnh thép đỏ rực lên không trung, nuốt chửng hoàn toàn thân hình gã da xanh.
Những người lính còn chưa kịp reo hò thì từ giữa màn khói đặc quánh ấy, một bàn tay bọc giáp khổng lồ đã chậm rãi vươn ra, gạt phăng làn khói như chỉ đang phủi đi một lớp bụi mỏng bám trên vai.
Gã chỉ lùi đúng nửa bước.
Trên phần ngực đồ sộ, lớp giáp thép chỉ hơi lõm xuống, bề mặt cháy xém và loang lổ những vết đen vì sức nóng của vụ nổ.
Gã bật cười.
Tiếng cười trầm khàn vang lên như sấm, dội vào ngực từng người lính phòng thủ. Âm thanh ấy không chỉ truyền qua không khí mà còn như giáng thẳng vào đầu óc họ, khiến những người có ý chí kiên cường nhất cũng cảm thấy tim mình chùng xuống trong thoáng chốc.
Không cho bất kỳ ai có thời gian hoàn hồn, gã bất ngờ lao vụt về phía trước.
Thân hình khổng lồ gần sáu mét bùng nổ với một tốc độ hoàn toàn trái ngược vẻ ngoài nặng nề, mỗi bước chân đều làm mặt đất rung lên như có một chiếc xe bọc thép đang tăng tốc.
Chiếc rìu máy trong tay gã rú lên một tràng âm thanh chói tai. Hàng trăm chiếc răng cưa quay cuồng với tốc độ khủng khiếp, bắn tung những tia lửa xanh trắng giữa màn đêm.
Xoẹt!
Chỉ bằng một nhát bổ duy nhất, chiếc Scorpion với lớp giáp titan dày hàng chục xăng ti mét, bị xẻ đôi từ mũi xe đến tận khoang động cơ.
Hai nửa thân xe trượt sang hai bên trong tiếng kim loại gào thét chói tai. Ngay sau đó, khoang động cơ phát nổ, hất tung vô số mảnh thép đỏ rực cùng những cột lửa cao ngút.
Ánh lửa phản chiếu lên đôi mắt đỏ ngầu của gã thủ lĩnh, khiến gương mặt dữ tợn ấy chẳng khác nào một con quái vật vừa bước ra khỏi biển lửa.
“Rút lui! Toàn bộ các toán Alpha lập tức rút về cửa hầm!” Giọng Kurt vang dội trên toàn bộ hệ thống liên lạc.
Khẩu MA5K trong tay anh gầm lên không ngớt. Từng loạt đạn xuyên giáp lao thẳng vào đầu gã thủ lĩnh, nhưng tất cả chỉ lóe lên những đốm lửa nhỏ trên lớp giáp dày cộp.
Không hề chần chừ, Kurt lao thẳng về phía trước. Một tay anh nhấc bổng người học viên Spartan III bị thương nặng rồi quăng mạnh vào cửa hầm gần nhất. Tay còn lại rút khẩu Magnum, ngắm cực nhanh rồi bóp cò.
Ba phát súng vang lên liên tiếp. Những viên đạn xuyên thẳng vào con quái vật một mắt đang bám trên vai gã đầu đàn.
Nó rú lên the thé, thân hình co giật vì đau đớn.
Gã khổng lồ chậm rãi quay đầu. Khi nhìn thấy bộ giáp mjolnir của Kurt, đôi mắt đỏ của gã lập tức sáng rực lên vì thích thú.
Miệng gã ngoác rộng, để lộ hàm răng nanh nhọn hoắt.
“Oi! Dat’s a big humie! Dis one looks proppa fun ta krump! (Ôi! Một thằng người to xác! Thằng này nhìn đúng là đáng để đấm!)”
Gã chĩa thẳng chiếc rìu máy về phía Kurt.
“Oi! I’m Gorzag! I’m gonna snap yer zoggin’ neck! (Nghe đây! Tao là Gorzag! Tao sẽ bẻ gãy cái cổ chết tiệt của mày!)”
Rồi gã cười sằng sặc.
“Waaagh! Come on, humie! Fight me! (Waaagh! Lại đây, thằng người! Đánh với tao nào!)”
Tiếng gầm của gã làm mặt đất rung chuyển.
Ngay sau đó, gã lao thẳng về phía Kurt với những bước chân nặng như búa tạ.
Kurt lập tức điều phối các toán Spartan III tản rộng đội hình, sử dụng bom từ tính, súng bắn tỉa cùng các mũi đánh quấy rối nhằm làm chậm bước tiến của đám quái vật.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Dù là một Spartan II dày dạn kinh nghiệm, mọi tính toán chiến thuật của Kurt cũng nhanh chóng bị nhấn chìm trước số lượng áp đảo cùng sức mạnh thể chất vượt xa mọi giới hạn của quân đoàn da xanh.
Đó không còn là một đội quân.
Đó là cả một giống loài sinh ra để chiến đấu, coi đánh nhau là niềm vui lớn nhất và bạo lực là lý do để tồn tại.
Phòng tuyến của ONI nhanh chóng bị xé nát thành từng mảng. Các sở chỉ huy tiền phương lần lượt bị san bằng, còn mạng lưới thông tin vệ tinh rơi vào hỗn loạn hoàn toàn.
Toàn bộ khu huấn luyện tuyệt mật Camp Currahee chìm trong biển lửa, chỉ còn lại một vùng đất đổ nát vang vọng tiếng gào thét cuồng loạn của lũ quái vật đến từ khoảng không vô tận.
Khi đoàn quân da xanh cày nát từng lớp đất đá của Onyx, đồng thời sự xuất hiện của mầm ký sinh trùng, dù đã bị chính lũ quái vật áp chế, vượt qua ngưỡng báo động của hệ thống bảo an cổ xưa, hành tinh Onyx bắt đầu thay đổi.
Sâu dưới lòng đất, những mạch năng lượng của Thế giới Khiên đồng loạt thức tỉnh.
Một âm thanh trầm đục vang lên từ tận lõi hành tinh, như tiếng một cỗ máy khổng lồ đã ngủ yên suốt hàng triệu năm vừa chậm rãi mở mắt.
Rắc… rắc… rắc…
Khắp bề mặt Onyx, từ những thung lũng cho tới những cánh rừng vừa bị thiêu rụi, mặt đất đồng loạt nứt ra thành những đường rãnh thẳng tắp và hoàn hảo như được tạo nên bởi một bàn tay khổng lồ.
Những mảng lục địa rộng lớn bắt đầu dịch chuyển với độ chính xác vượt ngoài sức tưởng tượng.
Đám Ork đang gào thét điên cuồng cũng phải khựng lại, tò mò cúi xuống nhìn mặt đất đang chuyển động dưới chân mình.
Từ những khe nứt sâu hun hút, ánh sáng vàng rực bừng lên, xuyên qua màn khói bụi dày đặc rồi xé toạc màn đêm.
Vút! Vút! Vút!
Hàng triệu… Rồi hàng tỷ cỗ máy bay của Tiền Nhân đồng loạt lao vọt lên khỏi lòng đất.
Những cỗ máy hình thoi được bao bọc trong các trường năng lượng lấp lánh, mang theo những chùm laser rực sáng, đan cài vào nhau thành một mạng lưới khổng lồ phủ kín bầu trời Onyx.
Hệ thống phòng thủ cổ xưa của Tiền Nhân đã chính thức kích hoạt giao thức bảo an cao nhất: Thanh tẩy toàn diện.
Mọi sinh vật mang dấu hiệu xâm nhập hoặc lây nhiễm sẽ bị tiêu diệt, không phân biệt bạn hay thù.
Giữa chiến trường tan hoang, Kurt đỡ một học viên Spartan III bị thương đứng dậy. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rực sáng bởi vô số tia laser đang bắt đầu quét xuống mặt đất, cảm nhận rõ hơi nóng hắt lên mặt nạ giáp.
Ở phía bên kia chiến trường, Gorzag cũng ngẩng đầu.
Gã nhìn lên bầu trời đầy những cỗ máy cổ đại đang lao xuống, rồi nở một nụ cười rộng đến mang tai.
Gã giơ cao chiếc rìu máy:
“Oi! Flyin’ gitz! Come ‘ere! Let’s ’ave a proppa scrap! (Này lũ đồ chơi biết bay! Lại đây! Đánh nhau một trận ra hồn nào!)”
Xung quanh gã, hàng nghìn Ork cũng đồng loạt gào lên.
“Waaagh!”
“Waaagh!”
“Waaagh!”
Tiếng hò reo điên cuồng của cả bầy hòa thành một làn sóng âm khủng khiếp, đối chọi với tiếng vo vo lạnh lẽo của hàng tỷ cỗ máy Tiền Nhân đang tràn xuống từ bầu trời.
Chỉ trong chớp mắt, chiến trường Onyx lại chuẩn bị chìm vào một cơn bão máu mới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.