Biên Giới Của Đế Chế Thứ Hai

Quyển 1: Halo

Chương 46: Tấm Lưới Phòng Thủ Vĩ Đại

Đăng: 15/06/2026 17:24 3,351 từ 3 lượt đọc

Phía sau tấm kính sa phia dày cộm của đài chỉ huy trung tâm, dải ngân hà vẫn trải dài vô tận, lấp lánh những đốm sáng lạnh lẽo và xa xăm. Ethan đứng khoanh tay, bóng dáng đổ dài trên sàn kim loại sáng loáng.


Hắn không nhìn những chấm sáng tinh tú kia, mà ánh mắt tập trung xuống bề mặt hành tinh bên dưới. Nơi những dải khói đen cuối cùng của chiến tranh đang được gió khí quyển thổi tan; lộ ra những mảng lục địa xám xịt, bị thiêu rụi dưới năng lượng plasma.


Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng vận hành đầy nhịp điệu của chiến hạm Pride of Terra, tâm trí Ethan đang lật lại những trang sử đẫm máu và vinh quang của một kỷ nguyên khác. Kỷ nguyên 30K của nhân loại ở Warhammer, nơi cuộc Đại Viễn Chinh Great Crusade đầu tiên từng thắp lên ngọn lửa kiêu hãnh của loài người, để rồi lụi tàn trong thảm kịch kinh hoàng nhất.


“Horus... Lorgar... Fulgrim...” Ethan lầm bầm những cái tên mang lại nỗi kinh hoàng cho vũ trụ 40K.


Đại đa số thế hệ sau luôn nhìn nhận rằng sự sụp đổ của Imperium thời kỳ đầu là do thảm kịch gia đình, do sự phản bội của Horus và các Primarch phản đồ bị tha hóa bởi các Ác thần Hỗn Loạn.


Nhưng với tư cách là người nắm rõ toàn bộ tiến trình lịch sử dưới góc nhìn khách quan của kẻ đứng ngoài, Ethan biết điều đó không hoàn toàn đúng. Sự phản bội của các con trai Hoàng Đế chỉ là mồi lửa châm vào đống củi khô đã tích tụ từ trước.


Hắn khẽ nhịp ngón tay trên thanh vịn, thầm tự đánh giá. Thất bại của Hoàng Đế, có đến ba mươi phần trăm mấu chốt nằm ở chỗ tốc độ chinh phục diễn ra quá nhanh, nhưng lại không hề cắm rễ sâu.


Vào thời điểm đó, các đoàn quân viễn chinh giống như cơn bão thép điên cuồng quét qua các hệ sao. Họ đến, nghiền nát các thế lực dị tộc hoặc ép buộc các nền văn minh của con người phải thần phục bằng bạo lực, cắm lên đó ngọn cờ Aquila, để lại một bộ máy quản lý hành chính lỏng lẻo rồi lập tức rời đi để tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.


Những thế giới vừa bị thu phục chưa kịp đồng hóa về tư tưởng, chưa kịp xây dựng hệ thống hậu cần và chuỗi cung ứng bền vững, đã phải oằn mình gánh chịu mức thuế tài nguyên khổng lồ để nuôi dưỡng cỗ máy chiến tranh đang phình to ra một cách vô tội vạ.


Nền móng của một đế chế phình to vũ bão như vậy thực chất chỉ là bãi cát lún. Khi biến cố Horus Heresy nổ ra, toàn bộ hệ thống lập tức đứt gãy, các hành tinh dễ dàng rơi vào hỗn loạn hoặc quay lưng phản bội vì họ chưa bao giờ thực sự coi mình là một phần ruột thịt của Imperium.


“Nếu lúc đó, Hoàng Đế sở hữu tầm nhìn xây dựng và quản trị bền vững như Roboute Guilliman... mọi chuyện chưa hẳn đã tệ đến thế,” Ethan tự nhủ.


Guilliman, vị Primarch của Quân đoàn Ultramarines, là người duy nhất hiểu được rằng một chiến thắng quân sự chỉ là bước khởi đầu.


Vương quốc thu nhỏ Ultramar của ông phát triển thịnh vượng và vững chắc là nhờ ông chú trọng vào từng con số hậu cần, từng đạo luật hành chính, từng ngôi trường, và từng nhà máy. Khi cả Imperium chìm trong lửa đỏ của sự phản bội, Ultramar vẫn đứng vững như pháo đài bất khả xâm phạm chính là nhờ cái rễ đã cắm sâu vào lòng đất của nó.


Ethan hít một hơi sâu, bừng lên ánh mắt kiên định. Hắn quyết không lặp lại sai lầm của Hoàng Đế. Hắn không cần một đế chế phình to nhanh chóng nhưng rỗng tuếch bên trong.


Trước khi thanh gươm của Imperium vung đến những hệ sao xa xôi, cái gốc của nó tại đây phải được rèn đúc bằng thép và bọc bằng adamantium. Hắn cần những pháo đài bắt rễ sâu vào từng mét đất, nơi mà mỗi thần dân chọn ở lại đều biến thành một tế bào trung kiên không thể bị lay chuyển.


Không một chút chậm trễ, Ethan lập tức triệu tập những người đứng đầu lực lượng kỹ thuật lên đài chỉ huy.


Xuất hiện trước mặt hắn là ba nhân vật chủ chốt: Kỹ sư trưởng phe UNSC Elena Rostova, thủ lĩnh Skitarii Alpha, cùng vị thiên tài quân sự Macharius. Những bậc thầy trong lĩnh vực của họ.


“Truyền lệnh của ta.” Ethan ban bố sắc lệnh, giọng nói không chứa chút cảm xúc.


“Ta yêu cầu lực lượng Tech-guard lập tức thiết lập dự án tái cấu trúc môi trường quy mô lớn. Mục tiêu là chế tạo các cỗ máy xử lý khí quyển Atmospheric Processors và động cơ địa hóa hành tinh Terraforming Engines. Chúng ta sẽ hồi sinh thế giới này từ đống tro tàn.”


Skitarii Alpha khẽ cúi đầu, ngôn ngữ nhị phân rít lên rành rọt giữa họ như chuỗi âm thanh nhiễu điện từ.


“Thưa cố vấn... Yêu cầu ghi nhận. Nhưng dữ liệu cảnh báo: Lực lượng hiện tại của chúng thần là Skitarii — binh lính bảo vệ công nghệ Tech-guard, không phải là các Tech-Priest hay Magos thuần túy của Adeptus Mechanicus. Cơ sở dữ liệu sinh học và tri thức thánh của chúng thần có giới hạn về các đại công trình cải tạo địa chất cấp cao. Tiến độ dự kiến... có thể kéo dài hàng thập kỷ, hoặc thất bại do thiếu hụt linh hồn máy chuyên biệt.”


Ethan gật đầu. Hắn đã lường trước điều này. Những quân bài hắn rút ra hiện tại chủ yếu phục vụ cho chiến tranh và phòng thủ, các Skitarii giỏi bắn súng, giỏi tháo dỡ vũ khí dị tộc, nhưng bảo họ tự tay thiết kế và vận hành một hệ thống Terraforming vĩ mô từ con số không thì quá sức.


“Chính vì vậy, các ngươi sẽ không làm việc một mình,”


Ethan chậm rãi nói, ánh mắt chuyển sang Elena Rostova. Nữ kỹ sư trưởng của UNSC đứng đó, nét mặt lộ rõ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại đan xen những cảm xúc phức tạp.


Là một người vốn tôn sùng khoa học thực chứng, Elena từng coi những nghi thức kỳ dị của Adeptus Mechanicus là trò cuồng tín nhảm nhí. Thế nhưng, sau khi tận mắt chứng kiến hàng loạt kỳ tích cơ khí không tưởng, những cỗ máy rỉ sét tự sửa chữa sau một lời cầu nguyện, những lò phản ứng lượng tử vận hành trơn tru nhờ những dòng mã thánh.


Thế giới quan của cô đã hoàn toàn sụp đổ. Bản lĩnh của một kỹ sư hàng đầu mách bảo cô rằng, đằng sau sự huyền bí đó là một chân lý công nghệ vượt bậc. Một đức tin non trẻ, một sự sùng bái mơ hồ dành cho Thần Máy — Machine God đã âm thầm bén rễ trong tâm trí cô từ lúc nào không hay.


Nhìn sâu vào mắt Elena như để khẳng định niềm tin, Ethan tiếp tục:

“Ta lệnh cho các ngươi tiếp nhận và phối hợp cùng nhóm kỹ sư UNSC và các chuyên gia dân sự, những người đã thề trung thành tuyệt đối với Đế Chế.”


Ngay khi lời Ethan vừa dứt, các khớp cơ khí của Skitarii Alpha bỗng khựng lại, tiếng rít nhị phân đột ngột trở nên chói tai và dồn dập. Đối với những kẻ cuồng tín của Adeptus Mechanicus, công nghệ là thần thánh, và việc để những kẻ phàm trần chưa được ban phước, những kẻ sử dụng thứ khoa học thô thiển của UNSC chạm vào các thiết bị tối cao của Imperium chẳng khác nào một sự báng bổ, một hành vi dị giáo xúc phạm đến Thần Máy Machine God.


“Thưa cố vấn! Tri thức của phàm nhân là sự ô uế...” Vị Skitarii định lên tiếng phản đối.


“Ta hiểu điều đó! Skitarii” Ethan gằn giọng. Luồng áp lực Psyker vô hình nhưng nặng nề đột ngột tràn ra, đè nặng lên khoang phòng, khiến cảm biến áp suất trên cơ thể Skitarii báo động đỏ liên tục.


“Ở kỷ nguyên này, ý chí của ta là ý chí của Thần Máy. Người UNSC có tư duy khoa học thực dụng, có kinh nghiệm vận hành các nhà máy tự động hóa và hiểu rõ cấu trúc của hệ sinh thái thế giới này. Ta muốn các ngươi kết hợp các nghi thức thanh tẩy của mình với tiến trình kỹ thuật thực tế của họ.”


Hắn chống hai tay xuống bàn, nhìn thẳng vào Tech-guard:

“Quá trình này có thể lâu, có thể gặp nhiều rào cản về tư tưởng, nhưng tuyệt đối không được phép bỏ qua. Đây không chỉ là việc sửa chữa một hành tinh, mà là quá trình dung hòa và rèn đúc lực lượng lao động của chúng ta. Kẻ nào cố tình phá hoại hoặc chia rẽ vì định kiến, ta sẽ đích thân ban cho kẻ đó sự thanh trừng.”


Trước uy quyền tối cao và áp lực tuyệt đối của Ethan, vị chỉ huy Skitarii lập tức cúi đầu sát đất, tiếng rít nhị phân chuyển sang tần số phục tùng:

“Tuân lệnh ngài, thưa cố vấn. Ý chí của Hoàng Đế về một thế giới mới sẽ không lụi tàn.”


Sau khi các Skitarii cùng Elena Rostova lui xuống chuẩn bị, Ethan nhìn vào biểu đồ nhân lực hiển thị trên màn hình và khẽ cau mày.


Tổng số người ở lại chưa đầy bảy ngàn, con số quá ít ỏi để gánh vác các đại công trình cải tạo địa chất và xây dựng lưới phòng thủ quy mô liên hành tinh vốn yêu cầu lượng nhân lực khổng lồ.


Để bù đắp khoảng trống này, việc chế tạo thiết bị tự động hóa và máy móc hỗ trợ là điều bắt buộc. Thế nhưng, một bài toán nan giải khác lại xuất hiện ngay trong nội bộ đội ngũ kỹ sư.


Sau những trải nghiệm kinh hoàng và chứng kiến sức mạnh thần bí từ các công nghệ của Imperium, các kỹ sư UNSC chọn ở lại giờ đây đã hoàn toàn bị lung lạc tư tưởng. Ý niệm về Linh hồn máy — Machine Spirit, một thứ sinh mệnh vô hình ẩn trong sắt thép bắt đầu bén rễ sâu sắc vào tâm trí họ.


Nhưng đi kèm với đức tin non trẻ đó không phải là sự bình yên, mà là một nỗi sợ hãi tột độ đối với các Trí tuệ nhân tạo AI.


Họ không còn nhìn nhận AI như một công cụ lập trình thuần túy nữa. Những lời răn đe của Imperium về Trí tuệ sắt — Iron Men phản bội trong quá khứ giờ đây hiện lên như một lời tiên tri đầy ám ảnh.


Nhìn lại các AI thông minh có cảm xúc độc lập, những kỹ sư này rùng mình nhận ra viễn cảnh một ngày nào đó, các thực thể thuật toán này sẽ thức tỉnh, vượt ra ngoài tầm kiểm soát và quay lại tuyệt diệt loài người là một mối nguy có thật. Nỗi sợ bị phản bội bởi chính thứ mình tạo ra phủ bóng đen lên mọi tư duy kỹ thuật của họ.


Nhìn thấy báo cáo tâm lý đó, Ethan chỉ cười nhạt. Hắn biết rõ giải pháp truyền thống của Imperium 40K để thay thế AI là gì: Hệ thống Servitor — biến những tội nhân hoặc người nhân bản vô tính thành các hộ công bán cơ khí, tẩy não và biến họ thành những công cụ lao động vô tri.


Đối với Ethan, Servitor là một hệ thống cực kỳ vô đạo và bất lương, một thứ sản phẩm lỗi thời của sự cuồng tín dị giáo mà hắn kiên quyết bài xích. Hắn sẽ không bao giờ biến đồng bào của mình thành những xác sống cơ khí tởm lợm như vậy.


Vì vậy, Ethan đưa ra phán quyết cuối cùng: Imperium của hắn vẫn sẽ sử dụng AI để tối ưu hóa nhân lực, nhưng đó tuyệt đối không phải là các AI thông minh có cảm xúc giống như Serina của tàu Spirit of Fire.


Đó sẽ là các AI cấp thấp, những thuật toán logic thuần túy được lập trình để chỉ làm nhiệm vụ hỗ trợ, vận hành máy móc công nghiệp dưới sự giám sát của con người. Chúng sẽ bị giới hạn nghiêm ngặt, hoàn toàn không có bất kỳ quyền truy cập hay kiểm soát nào vào hệ thống cốt lõi của chiến hạm và mạng lưới phòng thủ.


Bằng cách này, Ethan vừa giải quyết được bài toán thiếu hụt lao động, vừa xoa dịu được nỗi sợ hãi của các kỹ sư, lại vừa giữ cho nền móng của Đế Chế không bị hoen ố bởi sự tàn nhẫn của hệ thống Servitor.


Tạm thời ổn định bộ máy vận hành, Ethan vẫy tay nhẹ. Sa bàn ba chiều lập tức phóng to, hiển thị toàn bộ sơ đồ của hệ sao Procyon.


Hệ sao này sở hữu ít nhất bảy hành tinh xoay quanh một ngôi sao trung tâm. Trong ký ức và lịch sử của UNSC, ngoài hành tinh Arcadia vốn là thế giới thuộc địa trù phú đã bị phá hủy, các thế giới còn lại chỉ là những quả cầu đá chết chóc, những hành tinh khí khổng lồ băng giá hoặc những vùng đất ngập tràn axit không có giá trị sự sống.


Macharius, người vẫn lặng lẽ đứng quan sát từ đầu, bước lên bên cạnh Ethan. Vị thiên tài logistics nhìn vào bản đồ sao, ánh mắt loé lên sự thấu suốt:

“Thưa ngài cố vấn, nếu theo phong cách xây dựng truyền thống của Imperium tại thế giới cũ, sau khi ổn định thế giới này, chúng ta sẽ bắt đầu gom dân cư vào các Hive City — Thành phố Tổ ong. Xây dựng những tòa tháp khổng lồ cao chọc trời, nén hàng chục triệu con người vào các tầng kiến trúc dày đặc để tối ưu hóa nhân lực cho các đại công xưởng sản xuất vũ khí.”


Ethan khẽ lắc đầu, trong mắt lộ ra vẻ bài xích rõ rệt:

“Không. Ta sẽ không xây dựng bất kỳ một Hive City nào ở đây cả.”


Hắn đã chứng kiến quá đủ sự thối nát của các Hive City trong thế giới 40K. Những đô thị khổng lồ đó tuy là niềm kiêu hãnh về sản lượng công nghiệp của Đế Chế, nhưng thực chất lại là những cái lồng giam ngột ngạt, bí bách và đầy rẫy tội lỗi.


Các tầng địa hạ của Hive City quanh năm không thấy ánh mặt trời, là nơi dung túng cho các băng đảng tội phạm, sự đột biến sinh học độc hại, và là mảnh đất màu mỡ nhất để các giáo phái thờ quỷ Chaos gieo rắc mầm mống phản bội. Biến thần dân của mình thành những con chuột cống sống trong các tầng hầm tối tăm không phải là cách Ethan muốn xây dựng đế chế của mình.


“Tư duy của 40K là co cụm con người vào một chỗ để dễ bề kiểm soát và vắt kiệt sức lao động,” Ethan chỉ tay vào các hành tinh chết trên bản đồ sao.


“Nhưng tư duy của ta tại kỷ nguyên này là: Mở rộng và Quân sự hóa toàn diện không gian. Đám Covenant có thể làm chủ quỹ đạo nhờ hỏa lực hạm đội mạnh hơn, nhưng chúng sẽ phải khóc thét nếu mỗi thiên thể chúng đi qua đều là một pháo đài.”


Ý tưởng chiến lược của Ethan rất rõ ràng: Hắn sẽ biến tất cả các hành tinh chết, những nơi hoàn toàn không dành cho con người sinh sống trong hệ Procyon, trở thành các căn cứ quân sự và tiền tiêu hoàn chỉnh. Con người sẽ sống ở các thế giới đã được Terraforming xanh tươi, nhưng toàn bộ hệ sao sẽ hoạt động như một cơ thể sống đồng nhất.


Học thuyết chiến lược mới của Ethan không dừng lại ở việc xây dựng các pháo đài đơn lẻ. Hắn muốn giăng ra một tấm lưới săn mồi vĩ đại cấp hệ sao: Cụm phòng thủ liên hành tinh — Interstellar Defense Grid.


“Macharius, hãy nhìn vào quỹ đạo di chuyển của bảy hành tinh này.” Ethan giải thích, các ngón tay hắn vẽ những đường quỹ đạo đan xen trên sa bàn.


“Ta không muốn mỗi thế giới phải tự chiến đấu độc lập khi bị bao vây. Ta muốn kết nối toàn bộ bảy hành tinh này lại với nhau thành một lưới phòng thủ quỹ đạo dày đặc.”


Theo kế hoạch của Ethan, mỗi hành tinh trong hệ Procyon, dù là thế giới nông nghiệp, công xưởng hay pháo đài đá chết, đều sẽ được trang bị hệ thống Planetary Defence Shield — Lá chắn Phòng thủ Hành tinh riêng biệt cấp cao. Những lá chắn này sẽ được cung cấp năng lượng bởi các lò phản ứng năng lượng cực đại, có khả năng chống chịu các đợt oanh tạc plasma từ quỹ đạo của cả một hạm đội CAS trong nhiều ngày liên tục.


Và quan trọng nhất, các trạm pháo quỹ đạo, các vệ tinh chiến lược và các bệ phóng tên lửa tầm xa trên cả bảy hành tinh sẽ được đồng bộ hóa dữ liệu thông qua hệ thống siêu máy tính, vận hành bằng các thuật toán thô cứng, hoàn toàn không có mạng lưới nơron tự học.


Khi một hạm đội kẻ thù như Covenant dám bén mảng xâm nhập vào hệ Procyon, chúng sẽ không chỉ đối mặt với hỏa lực của một hành tinh trước mặt.


Thay vào đó, chúng sẽ rơi vào tâm điểm của một chiếc bẫy rập khổng lồ: Pháo kích từ hành tinh số 2 sẽ yểm trợ cho hành tinh số 3, các trạm tên lửa từ các vành đai thiên thạch ẩn khuất sẽ dội thẳng vào sườn hạm đội địch khi chúng đang mải tấn công lá chắn của thế giới chính. Toàn bộ hệ sao sẽ biến thành một mê cung chết chóc, đan chéo những luồng hỏa lực phòng thủ không có góc chết.


“Biến một hệ sao thành một pháo đài liên hoàn...” Macharius nhìn bản đồ sao, đôi mắt của vị thiên tài quân sự rực sáng lên một niềm hào hứng hiếm hoi.


Ông đập tay lên ngực, cúi đầu kính cẩn:

“Một kế hoạch vĩ đại, thưa cố vấn. Lối phòng thủ này sẽ biến hỏa lực quỹ đạo của kẻ thù thành trò hề. Thần sẽ lập tức phối hợp với bộ phận hậu cần để lập sơ đồ phân bổ cho các công trình này.”


Ethan quay lưng lại với sa bàn, ánh sáng đỏ quyền lực của Imperium từ màn hình chiến lược phản chiếu lên người hắn.


Cuộc viễn chinh sang Arcadia và chiến dịch thiết lập trật tự sắp tới không chỉ đơn thuần là một trận đánh chiếm lãnh thổ, mà là bước đi đầu tiên, viên gạch nền móng để hắn giăng ra tấm lưới săn mồi vĩ đại này đối với toàn bộ các thế lực dị tộc trong dải ngân hà.


Kỷ nguyên của loài người sẽ được xây dựng, không phải bằng tốc độ vội vã, mà bằng từng gốc rễ cắm sâu vào lòng vũ trụ.


0
Ủng hộ tác giả Cửu Long Nếu bạn yêu thích tác phẩm này, xin hãy ủng hộ mình nhé.