Quyển 1: Halo
Chương 73: Tiếng Thì Thầm Trong Mưa
Thành phố Tarsis không có ban ngày.
Tarsis nằm trên Epsilon G82, một thuộc địa hạng ba đã bị UNSC khai thác đến cạn kiệt tài nguyên rồi bỏ mặc gần như toàn bộ hệ thống dân cư. Từ quỹ đạo nhìn xuống, thành phố trải rộng như một khối kiến trúc công nghiệp khổng lồ bị ăn mòn bởi thời gian, bám chặt lên bề mặt hành tinh khô cằn và nứt vỡ.
Quanh năm, bầu trời Tarsis bị che phủ bởi những tầng mây hóa chất dày đặc, khiến ánh sáng tự nhiên gần như không thể xuyên qua. Mưa axit rơi liên tục, nặng và đặc, tạo ra những âm thanh lộp bộp khi va vào mái tôn và mặt kính, đồng thời ăn mòn dần các vách tường hợp kim của những tòa chung cư cao tầng đã xuống cấp.
Nguồn sáng duy nhất của thành phố là ánh sáng nhân tạo, thứ ánh sáng không ổn định và mang cảm giác độc hại, phát ra từ hàng vạn bảng hiệu neon quảng cáo thuốc lậu, những màn hình holographic lỗi tín hiệu của các nghiệp đoàn khai khoáng đã sụp đổ, cùng với đèn tuần tra màu vàng nhạt quét qua các con đường ngập nước thải.
Cách xa những chiến trường lớn nơi nhân loại vẫn đang phải trả giá bằng sinh mạng để chống lại Covenant, hay những khu vực không gian từng ghi nhận các hiện tượng công nghệ Forerunner cổ đại, Tarsis tồn tại trong một trạng thái hoàn toàn tách biệt, với một nhịp sống riêng mang tính mục rữa và bế tắc kéo dài.
Thành phố này là nơi tội phạm đường phố hoạt động công khai, nơi các băng đảng buôn lậu chất kích thích thần kinh kiểm soát khu dân cư, và nơi những kẻ đào ngũ, cựu binh bị sang chấn tâm lý cùng tầng lớp lao động nghèo bị bỏ rơi sau khi các tập đoàn khai thác rút vốn buộc phải tồn tại trong điều kiện gần như không còn lựa chọn.
Trong nhiều thế kỷ, sự thối nát của Tarsis vẫn vận hành theo những quy luật xã hội học có thể dự đoán. Con người chết vì đạn bắn trong các con hẻm tối, chết vì quá liều chất kích thích, hoặc chết vì các bệnh về phổi do hít phải bụi kim loại và khí độc công nghiệp. Tất cả đều nằm trong phạm vi thống kê, có thể ghi nhận, phân tích và đưa vào hệ thống kiểm soát tội phạm của thành phố.
Cho đến khi một hiện tượng bất thường xuất hiện mà không ai nhận ra, một sự sai lệch rất nhỏ, dao động không có nguồn gốc rõ ràng. Ở một vị trí nằm ngoài khả năng quan sát của bất kỳ sinh vật nào, một chấn động vô hình vừa lan qua những tầng sâu nhất của cấu trúc thực tại.
Có thứ gì đó đã tiếp cận nơi này!
Và từ một điểm nào đó vượt ngoài khả năng nhận thức, nó bắt đầu phát ra những tín hiệu đầu tiên, những tiếng thì thầm rất yếu, lan ra trong các vùng tối của vũ trụ.
Vào lúc 02 giờ 40 phút sáng tại khu chợ đen thuộc Quận 4, không khí trong khu vực đặc quánh bởi mùi dầu máy cháy khét, rác thải sinh học phân hủy và hơi ẩm nặng nề bốc lên từ hệ thống cống rãnh quá tải.
Jeremy, một bác sĩ chợ đen chuyên lắp ráp và tháo dỡ chi giả không hợp pháp, đang ngồi trong phòng khám của mình.
Căn phòng được dựng từ những tấm kim loại tháo dỡ từ xác tàu vũ trụ cũ, ghép lại thành một không gian tạm bợ. Trên trần, ngọn đèn halogen cũ kỹ liên tục nhấp nháy, khiến ánh sáng trong phòng thay đổi thất thường và tạo ra những vùng bóng tối dao động trên mặt bàn mổ đã hoen rỉ.
Jeremy đang tiến hành tháo một cánh tay cơ khí khỏi thi thể của một tên tội phạm vừa chết vì sốc thuốc. Đây là công việc mà gã đã thực hiện lặp lại trong nhiều năm, đến mức các thao tác trở thành phản xạ. Hai bàn tay của gã, trong đó một phần đã được thay thế bằng các khớp cơ khí giá rẻ, di chuyển chính xác khi cắt tách từng sợi cáp thần kinh nhân tạo còn nối với hệ thống chi giả.
Xè… xè…
Chiếc radio đặt ở góc phòng đột ngột phát ra tiếng nhiễu. Jeremy không ngẩng đầu lên ngay lập tức, vì trong khu vực này tình trạng nhiễu sóng là chuyện bình thường, do hệ thống điện lưới xuống cấp và các trạm biến áp hoạt động không ổn định.
Nhưng lần này, tiếng nhiễu không biến mất sau vài giây như mọi khi. Nó tiếp tục kéo dài, rồi thay đổi nhịp độ một cách có chủ ý, giống như một tín hiệu đang cố hình thành nhưng chưa hoàn chỉnh.
Sau đó, toàn bộ âm thanh trong căn phòng đột ngột biến mất.
Jeremy khựng tay lại giữa thao tác cắt. Gã nhận ra điều bất thường không phải từ chiếc radio, mà từ sự vắng mặt của mọi âm thanh còn lại.
Tiếng mưa axit đập lên mái tôn bên ngoài, tiếng rung nhẹ của hệ thống thông gió cũ và cả tiếng động cơ từ các khu nhà lân cận đều đã biến mất hoàn toàn, để lại một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối khiến thính giác của gã trở nên căng tức.
Và trong sự tĩnh lặng đó, một âm thanh khác xuất hiện.
Ban đầu rất nhỏ, giống như hai viên đá khô cọ vào nhau ở khoảng cách xa, nhưng lại có cảm giác như vang ngay bên trong khoang sọ. Âm thanh này kéo dài trong vài giây, rồi dần chuyển thành một chuỗi âm tiết không rõ nghĩa, liên tục, nhanh và không có cấu trúc ngôn ngữ quen thuộc.
Jeremy không thể xác định nó đến từ đâu. Nó không giống bất kỳ tín hiệu radio nào, cũng không giống ảo giác thông thường do mệt mỏi hay hóa chất.
“Hệ thống dẫn truyền chết tiệt.”
Jeremy chửi thề, giọng gã vang lên rõ ràng nhưng lại có cảm giác bị bóp nghẹt trong không gian im lặng.
Gã đưa tay đập mạnh vào chiếc radio. Tiếng nhiễu lập tức trở lại, kéo theo âm thanh mưa axit bên ngoài. Sự bình thường của thế giới quay lại trong vài giây ngắn ngủi.
Jeremy thở ra, tạm thời cho rằng hệ thống cảm biến trong mắt điện tử hoặc bộ lọc âm thanh của gã đã bị lỗi do quá tải. Gã quay lại tiếp tục công việc. Nhưng ngay khi nhìn xuống cái xác trên bàn mổ, toàn bộ cơ thể Jeremy lập tức cứng lại.
Cánh tay cơ khí của tên tội phạm đã chết từ lâu đang chuyển động rất nhẹ. Nguồn điện sinh học đã bị ngắt hoàn toàn từ hơn mười lăm phút trước, không có lý do kỹ thuật nào để hệ thống còn hoạt động.
Tuy nhiên, các ngón tay kim loại vẫn đang cử động. Chúng không rung giật vô định như khi còn điện, mà gõ xuống mặt bàn mổ theo một nhịp đều đặn, rõ ràng, và có chủ đích.
Cộc. Cộc. Cộc.
Âm thanh kim loại va vào mặt bàn vang trong căn phòng nhỏ, đều và lạnh, khiến Jeremy cảm thấy một áp lực nặng nề dồn lên lồng ngực.
Cùng lúc đó, thấu kính cybernetic bên mắt phải của gã xuất hiện một dải nhiễu. Các dòng dữ liệu trên giao diện hiển thị võng mạc bắt đầu thay đổi trạng thái, không còn tuân theo cấu trúc định sẵn, mà tự sắp xếp lại thành những hình dạng hình học bất thường, chồng lên nhau như đang cố mô phỏng thứ gì đó giống khuôn mặt.
Jeremy lập tức đưa tay ra sau gáy và giật mạnh cáp kết nối thần kinh.
Sợi cáp bật ra với một tiếng rít. Máu chảy xuống cổ áo. Cơn đau chạy dọc sống lưng khiến gã ngã lùi về phía sau. Ngọn đèn halogen trên trần vụt tắt kéo theo toàn bộ ánh sáng trong căn phòng.
Trong bóng tối, Jeremy vẫn nghe thấy tiếng gõ kim loại đều đặn từ bàn mổ, cùng với cảm giác rõ ràng rằng âm thanh lúc nãy không còn nằm trong radio nữa, mà đã dịch chuyển đến rất gần vị trí phía sau đầu gã, như thể có thứ gì đó đang đứng ngay sát lưng và phát ra hơi thở lạnh buốt.
—
Sự dị thường không dừng lại trong căn phòng đó. Nó bắt đầu lan qua hệ thống cáp điện cũ, đường ống nước thải và các mạng truyền tín hiệu yếu ớt chạy xuyên qua khu ổ chuột của Tarsis.
Tại một quán rượu tồi tàn ở Quận 7, nơi tập trung của những con nghiện, hiện tượng kỳ lạ đó lại tiếp diễn.
Không gian bên trong quán luôn đặc quánh mùi khói thuốc cháy dở, mồ hôi và rượu rẻ tiền trộn lẫn với nhau, bám vào tường và trần nhà như một lớp màng bẩn khó rửa trôi, khiến bất kỳ ai bước vào cũng có cảm giác đầu óc bị đè nặng ngay từ hơi thở đầu tiên.
Thông thường, khi sử dụng loại thuốc này, con nghiện sẽ rơi vào trạng thái hưng phấn, nhìn thấy những ảo ảnh màu sắc rực rỡ do các hóa chất kích thích dopamine trong não bộ tạo ra, các hình ảnh chồng lớp lên nhau như một dạng méo mó của thị giác và trí nhớ.
Nhưng đêm nay, cơ chế ảo giác đó đã bị thay thế bởi một thứ khác không thuộc về nơi này.
Một gã cựu binh đào ngũ tên là Marcus đang nằm gục trên chiếc ghế sofa rách nát, đôi mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà đầy vết ố mốc, hơi ẩm đã ăn sâu vào từng lớp sơn và tạo thành những mảng loang như vết bệnh trên da thịt.
Khói thuốc màu xám nhạt thoát ra từ miệng gã theo từng nhịp thở nặng nề, nhưng thay vì cảm giác thư giãn quen thuộc, Marcus lại cảm thấy toàn bộ da thịt mình nóng lên một cách bất thường.
Gã nghe thấy một tiếng nói. Đó không phải một giọng nói đơn nhất mà liên tục thay đổi đặc tính, lúc trầm lúc cao, lúc gần lúc xa, nhưng luôn bám chặt vào những ký ức sâu nhất mà Marcus đã cố chôn vùi trong suốt mười năm kể từ ngày gã đào ngũ khỏi một hành tinh bị Covenant thiêu rụi.
Giọng nói đó mang âm hưởng của người chỉ huy trưởng đã chết của gã, không có sự giận dữ hay trách móc, chỉ có một sự bình tĩnh lạnh lẽo đến mức khiến người nghe cảm thấy ghê rợn:
“Nơi này lạnh quá, Marcus. Bọn ta đang ở trong vách tường. Hãy mở cửa ra. Dùng con dao kia cạo bỏ lớp da bên ngoài. Bên dưới lớp da là ánh sáng của ngôi nhà cũ.”
Marcus mỉm cười, một nụ cười điên dại, trong khi nước mắt tự chảy ra từ khóe mắt. Gã chậm rãi rút con dao găm gỉ sét giắt bên hông, không có bất kỳ biểu hiện vội vàng hay hoảng loạn nào, trái lại toàn bộ động tác giống như một nghi thức đã được chuẩn bị từ lâu.
Gã không đâm vào tim mình và cũng không thực hiện hành vi tự sát, mà với sự cẩn trọng và chậm rãi gần như mang tính nghi lễ, Marcus đặt lưỡi dao lên cánh tay trái rồi bắt đầu rạch xuống da, từng mảng da bị bóc tách ra trong khi gã liên tục lẩm bẩm:
“Vâng, thưa Đại úy, tôi đang mở cửa đây, sắp thấy ánh sáng rồi.”
—
Ở góc bên kia của quán rượu, một gã trùm buôn lậu khát máu tên là Silas lại trải qua một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Gã vừa bắn chết một tên đàn em phản bội trong phòng vệ sinh, nơi nền gạch men bẩn thỉu đã loang lổ máu và nước thải cũ tạo thành những mảng màu tối không đồng nhất, bốc lên mùi tanh và hóa chất tẩy rửa rẻ tiền.
Silas đứng hút thuốc, nhổ một bãi nước bọt sát bên cạnh vũng máu chưa kịp khô. Thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đó từ từ loang ra các khe gạch men bẩn thỉu. Nhưng chỉ vài giây sau, điếu thuốc trên môi Silas bỗng rơi xuống đất. Gã trố mắt, da gà dựng ngược khi chứng kiến vũng máu đột ngột co giật, như thể có một sinh vật vô hình dưới nền nhà đang ra sức hút ngược nó lại.
Thứ chất lỏng tanh tưởi ấy tách thành hàng trăm giọt nhỏ, chúng không chảy xuống cống mà bắt đầu bò lổm ngổm ngược lên vách tường, giống như một bầy kiến đói. Chúng len lỏi, kéo theo những vệt kéo dài vặn vẹo, tự cào xé lên lớp sơn tường rỉ sét, vẽ thành chuỗi ký tự quái dị.
Khi Silas dụi mắt rồi nhìn lại, vũng máu vẫn nằm nguyên trên sàn như trước, không có dấu hiệu di chuyển.
Nhưng khi gã quay sang chiếc gương ố vàng gắn trên bồn rửa mặt, hình ảnh phản chiếu lại không hoàn toàn đồng bộ với chuyển động cơ thể.
Trong gương, chiếc bóng của Silas đứng yên nhìn thẳng về phía gã, đôi mắt xám đục không có tròng đen, và miệng nó mở rộng quá mức bình thường, như thể một con rắn nuốt phải miếng mồi quá cỡ.
Silas gào lên trong hoảng loạn, rút súng bắn nát chiếc gương, nhưng ngay cả khi mặt kính đã vỡ thành hàng chục mảnh rơi xuống sàn, những tiếng cười khúc khích vẫn tiếp tục phát ra từ các mảnh vỡ, bám vào tâm trí gã như một lời nguyền không thể dập tắt.
—
Sự điên loạn bắt đầu lan rộng khắp Tarsis giống như một dạng dịch bệnh không có hình thái rõ ràng. Nhưng nó làm sai lệch dần các hành vi, biến con người càng ngày càng điên loạn.
Đến tuần thứ hai của hiện tượng dị thường, các bệnh viện và đồn cảnh sát địa phương đã ghi nhận hàng trăm ca bệnh không thể giải thích theo tiêu chuẩn y học.
Nhiều người được tìm thấy trong trạng thái mộng du giữa những cơn mưa axit vào lúc nửa đêm, di chuyển mà không có định hướng rõ ràng. Một số khác giống như bị điên; liên tục kêu gào, dùng móng tay cào vào các vách kim loại của thành phố, cho đến khi đầu ngón tay bị mài mòn đến mức lộ cả mô và xương.
Họ không biểu hiện cảm giác đau đớn, mà chỉ liên tục lẩm bẩm trong trạng thái mất ổn định nhận thức.
Khi được hỏi, mỗi người đưa ra một câu trả lời khác nhau về thứ họ đang nghe hoặc đang thấy, không có sự trùng lặp giữa các trường hợp; có người nghe thấy tiếng đứa con đã chết gọi từ dưới lòng đất, có người nhìn thấy các ký tự kỳ lạ xuất hiện ngay trên bề mặt rỉ sét, và có người lại cảm nhận được khoái lạc vô tận của tình dục.
Thứ bệnh dịch này không lây lan như virus, nó xuất hiện ngẫu nhiên, khó đoán và không thể chữa trị.
—
Vào đêm ngày thứ mười lăm, hiện tượng dị thường tại Tarsis không còn giới hạn trong phạm vi ảo giác hay rối loạn tâm lý; mà bắt đầu tác động trực tiếp lên hệ thống vật chất của thành phố theo cách không thể giải thích bằng các mô hình khoa học thông thường.
Tại trung tâm điều hành mạng lưới năng lượng của Quận 3, hệ thống trí tuệ nhân tạo cấp thấp dòng Tarsis OS đồng loạt kích hoạt cảnh báo đỏ trên toàn bộ màn hình.
Kỹ sư trưởng Harrison, một người đàn ông trung niên đã có ba mươi năm làm việc với các hệ thống cơ khí của UNSC, lập tức chạy vào phòng điều khiển chính.
Trên các màn hình holographic, những thông số về dòng điện, áp suất và nhiệt lượng của các lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ biến động liên tục theo những biên độ bất thường, vượt xa giới hạn vận hành tiêu chuẩn.
“Có chuyện gì xảy ra? Lỗi phần cứng ở phân khu nào?” Harrison hét lên với viên trợ lý đang liên tục nhập lệnh trong trạng thái hoảng loạn.
“Không có lỗi phần cứng, thưa sếp! Toàn bộ hệ thống dây dẫn và máy phát đều hoạt động bình thường theo kiểm tra tự động. Nhưng các dải năng lượng dị thường từ bên ngoài đang làm nhiễu loạn từ trường xung quanh lò phản ứng, gây ra lỗi logic diện rộng trên hệ thống hiển thị phụ. Các màn hình đang bị xung đột dữ liệu, tự động nhảy mã lệnh liên tục từ các vùng nhớ đệm!”
Giọng nói tổng hợp của AI Tarsis OS qua hệ thống loa thông báo đột ngột cất lên, cắt ngang cuộc trao đổi.
Do các trạm thu phát tín hiệu phụ bị quá tải và nhiễm từ, âm thanh vốn đều đều và khô cứng của máy móc bắt đầu bị bóp méo, xuất hiện những đoạn kéo dài bất thường xen lẫn tiếng rè tĩnh điện đặc quánh, nghe trầm đục một cách kỳ quái:
“Hệ thống… không… gặp lỗi… vận hành…”
Đoạn âm thanh lặp lại với nhịp điệu chậm và gián đoạn do mất gói dữ liệu. Thế nhưng, thông qua sự trùng hợp ngẫu nhiên rùng rợn của các dải sọc nhiễu sóng và âm rè kéo dài, chuỗi âm thanh méo mó phát ra từ loa nghe như một tiếng thở dốc đứt quãng, tự động ghép lại thành một thông điệp ma quái đập thẳng vào tai Harrison:
“Chúng tôi... nghe... tiếng nói... rõ ràng... nhà tù... thịt... vỏ... linh hồn... giữ lại...”
Ngay sau đó, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trong phòng điều khiển tắt hoàn toàn.
Không chỉ trong phòng điều khiển, từ cửa sổ quan sát, Harrison nhìn thấy toàn bộ hệ thống đèn neon của Quận 3, Quận 4 và Quận 7 đồng loạt đổi trạng thái.
Ánh sáng màu xanh và đỏ quen thuộc của thành phố biến mất hoàn toàn, thay vào đó là ánh sáng tím mờ ảo. Nhấp nháy theo một quy luật kỳ lạ.
Nghiêm trọng hơn, tất cả các thiết bị hiển thị trong toàn thành phố, từ bảng quảng cáo cỡ lớn đến màn hình nhỏ trên thiết bị cá nhân, đều đồng loạt chuyển sang màu xám.
Trên nền xám đó, một dòng thông điệp đồng thời xuất hiện bằng nhiều dạng ký tự khác nhau:
“Chỉ có một tiếng nói là thật.”
Harrison đứng sững tại chỗ. Toàn bộ cơ thể anh trở nên cứng lại, hơi thở bị rút ngắn, không còn khả năng phản ứng trong vài giây đầu tiên. Không gian xung quanh chìm vào trạng thái tĩnh lặng bất thường, chỉ còn lại âm thanh rè rè của dòng điện chạy qua các bảng mạch.
—
Hiện tượng này bẻ gãy mọi định luật khoa học thực chứng của thế kỷ 26. Dòng chữ không chỉ xuất hiện trên các thiết bị điện tử có màn hình mà lan sang cả những vật thể không có bất kỳ cơ chế hiển thị.
Không có dấu hiệu của một sự xâm nhập nào. Không có bất kỳ hiện tượng dịch chuyển không gian được ghi nhận. Nhưng toàn bộ thành phố vẫn bị chiếm lĩnh bởi cùng một thứ biểu hiện đồng loạt.
Dòng chữ ấy đứng yên trên mọi bề mặt đúng ba phút ròng rã, ba phút kéo dài trong một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, nơi mọi hệ thống âm thanh, mọi tín hiệu và cả cảm giác thời gian của con người đều bị kéo căng đến mức khó chịu, tạo thành một áp lực tâm lý bao trùm lên toàn bộ hai triệu cư dân của Tarsis.
Đúng ba phút sau, cạch.
Toàn bộ hệ thống điện năng của thành phố đồng loạt khởi động lại. Màn hình máy tính trở về trạng thái hiển thị bình thường với các thông số vận hành quen thuộc.
Các bảng hiệu neon trở lại màu sắc cũ, nhấp nháy theo chu kỳ ổn định.
Tất cả tín hiệu nhiễu trong đầu Harrison và các kỹ sư khác biến mất hoàn toàn, không để lại dư âm hay dấu vết. Các chỉ số địa chất, phóng xạ và từ trường quay trở lại mức nền an toàn như trước khi sự cố xảy ra.
Hiện tượng kết thúc đột ngột và sạch sẽ, gần như thể nó chưa từng tồn tại trong thực tại của hành tinh này.
Sự cố tại Tarsis, dù chỉ kéo dài chưa đầy một giờ với đỉnh điểm trong ba phút ngắn ngủi, lập tức kích hoạt toàn bộ giao thức khẩn cấp của Bộ Tư lệnh Không gian Liên Hợp Quốc UNSC.
Trong vòng chưa đầy sáu tiếng sau đó, một biên đội tàu chiến hạng nặng thuộc Cục Tình báo Hải quân ONI thực hiện cú nhảy Slipspace và xuất hiện trên quỹ đạo của Epsilon G82.
Một lệnh phong tỏa toàn diện được ban bố ngay lập tức trên toàn bộ hành tinh. Tất cả các kênh truyền thông dân sự và hệ thống dữ liệu thương mại tại Tarsis bị cắt đồng loạt dưới danh nghĩa thiết quân luật an ninh quốc phòng.
Các đơn vị đặc nhiệm ONI, mặc giáp đen không phù hiệu và trang bị hệ thống vũ khí triệt tiêu sinh học, nhanh chóng tiếp quản toàn bộ thành phố. Họ không được triển khai để cứu trợ, mà để kiểm soát hiện trường và khóa chặt mọi kênh thông tin.
Trong phòng chỉ huy dã chiến của ONI được dựng tạm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, không khí căng thẳng dưới ánh đèn LED trắng gắt. Các sĩ quan mật vụ liên tục tổng hợp dữ liệu và soạn thảo báo cáo để gửi về trung tâm chỉ huy trên hành tinh Reach.
Với tư duy thực chứng và thói quen quy mọi sự kiện về nguyên nhân kỹ thuật có thể kiểm soát, ONI nhanh chóng đưa ra một mô tả mang tính hợp thức hóa:
[BÁO CÁO SƠ BỘ: SỰ CỐ TẠI THÀNH PHỐ TARSIS, EPSILON G82]
[Nguyên nhân ban đầu được xác định là rò rỉ khí độc từ các kho phế liệu quân sự cũ kết hợp với bạo loạn quy mô lớn của các băng đảng sử dụng chất kích thích thần kinh liều cao mang tên Sương Khói. Tác động của khí độc lên hệ thần kinh trung ương và vùng nhận thức đã gây ra ảo giác tập thể trên diện rộng, bao gồm rối loạn thị giác và thính giác. Đồng thời, sự cố chập điện tại lưới năng lượng lõi Quận 3 đã dẫn đến lỗi đồng loạt trên các hệ thống AI thế hệ cũ, gây ra hiện tượng hiển thị dữ liệu sai lệch trên các thiết bị đầu cuối.]
[Toàn bộ sự việc đã được xử lý bằng biện pháp cô lập y tế và kiểm soát an ninh. Không ghi nhận dấu hiệu can thiệp từ các lực lượng bên ngoài như Covenant.]
[Kiến nghị: Đóng hồ sơ sự cố. Không cần điều tra bổ sung.]
Những dòng báo cáo đó nghe có vẻ hoàn chỉnh, hợp lý và đủ để khép lại vấn đề. Đối với hệ thống hành chính UNSC, đây là một kịch bản quen thuộc: bạo loạn do chất kích thích, kết hợp sự cố hạ tầng, dẫn đến rối loạn tâm lý tập thể.
Nhưng bên dưới lớp kết luận được hợp thức hóa đó, tại khu biệt giam cách ly sâu dưới lòng đất, một thực tế hoàn toàn khác đang diễn ra.
Mật vụ cấp cao James đứng sau lớp kính một chiều, quan sát phòng thẩm vấn số 4.
Bên trong, gã bác sĩ Jeremy bị xích cố định vào ghế kim loại. Gương mặt hắn hốc hác, mắt trũng sâu, các mạch máu dưới da nổi rõ do căng thẳng kéo dài.
“Anh ta đã nói gì trong suốt mười hai tiếng qua?” James hỏi viên sĩ quan phân tích dữ liệu đứng cạnh.
Viên sĩ quan không trả lời ngay, mà kích hoạt lại bản ghi âm. Giọng của Jeremy phát ra từ loa, không phải tiếng la hét của một kẻ mất trí, mà là một chuỗi lời nói đều đặn, mang nhịp điệu giống như một nghi thức tụng niệm không có nguồn gốc rõ ràng.
Nhưng điều đáng chú ý không nằm ở âm điệu.
Viên sĩ quan mở đồng thời bốn trăm màn hình dữ liệu khác nhau. Đó là lời khai của bốn trăm đối tượng đang bị giam giữ trong các phòng biệt lập cách âm tuyệt đối, với tường bọc chì để triệt tiêu mọi dạng nhiễu điện từ và tín hiệu thần kinh. Họ thuộc nhiều tầng lớp khác nhau: một phu mỏ gần như mù chữ ở Quận 7, một kỹ sư hệ thống cấp cao như Harrison ở Quận 3, một lính gác cổng, và cả một gái mại dâm ở Quận 4.
“Thưa ngài, chúng tôi đã chạy toàn bộ thuật toán đối chiếu ngôn ngữ.” Viên sĩ quan nói, giọng bắt đầu run vì sợ hãi.
“Tất cả bọn họ đều có biểu hiện giống nhau. Còn về phần lời khai... Mô hình AI đã phân tích và ghép thành một cấu trúc hoàn chỉnh và… có tính đối xứng.”
James nhìn chằm chằm vào màn hình. Trên đó, bốn trăm dòng chữ đang tự động liên kết lại, tạo thành các đoạn văn, các câu hoàn chỉnh, rồi mở rộng thành một cấu trúc giống như một bài thánh ca hơn là những lời khai.
Tất cả đều đang hình thành từ miệng của những người không hề biết họ đang tham gia vào cùng một thông điệp.
“Đây không phải ảo giác tập thể do hóa chất gây ra.” Viên sĩ quan nói khẽ, mồ hôi chảy xuống cổ.
“Không một chất kích thích hay thuốc nào có thể khiến một người mù chữ ở Quận 7 sử dụng thuật ngữ toán học cổ bằng tiếng Latin để khớp chính xác với nội dung của một kỹ sư ở Quận 3. Đây là một vũ khí công nghệ hoàn toàn mới. Hoặc có thể… một thực thể nào đó đang sử dụng bộ não của họ như các điểm nhập dữ liệu để ghép thành một thông điệp thống nhất gửi đến chúng ta.”
“Tôi không tin vào thần học! Hạ sĩ.” James chưa kịp ra lệnh thì một tiếng bộp vang lên từ phía sau lớp kính quan sát.
Trong phòng thẩm vấn, Jeremy đột ngột dừng nói. Hắn ngửa đầu ra sau, miệng mở rộng đến mức khóe môi rách ra, máu chảy xuống cằm. Từ khoang miệng hắn, một luồng khói tím nhạt bốc ra, mang theo mùi phân hủy lâu ngày của chất hữu cơ.
Ngay sau đó, hiện tượng bùng phát.
Trên toàn bộ bốn trăm màn hình giám sát, các đối tượng đồng loạt đập đầu vào kính phòng giam theo cùng một nhịp.
Bộp. Bộp. Bộp.
Âm thanh xương va vào kính cường lực vang lên đồng đều, tạo thành một nhịp lặp kéo dài khắp khu căn cứ. Máu và mô não bám lên bề mặt kính nhưng không trượt xuống như bình thường, mà tự lan theo các đường cong bất thường, hình thành những ký tự mới, tiếp tục bổ sung vào bản thánh ca đang hoàn thiện.
Những nhân viên ONI dày dạn kinh nghiệm nhất bắt đầu tháo lui khỏi phòng quan sát khi chứng kiến các cơ thể đã chết lâm sàng vẫn tiếp tục co giật theo cùng một nhịp, như thể bị điều khiển bởi một tín hiệu không nằm trong bất kỳ hệ thống vật lý nào.
—
Ba ngày sau sự cố, thành phố Tarsis bị xóa hoàn toàn khỏi bản đồ vận hành của UNSC.
Theo chỉ đạo trực tiếp từ ONI, toàn bộ khu đô thị đã bị phá hủy bằng các khối nổ nhiệt áp công suất lớn. Hàng triệu tấn vật liệu bê tông quân sự cường độ cao, trộn với hợp chất bọc chì và vật liệu triệt tiêu bức xạ, được đổ xuống toàn bộ khu vực nhằm san phẳng và chôn vùi mọi dấu vết còn lại dưới lòng đất sâu.
Tất cả nhân sự, đặc vụ và binh lính có mặt tại Epsilon G82 trong thời gian xảy ra sự cố đều bị giám sát nghiêm ngặt. Một số khác thì được điều chuyển đến các thuộc địa xa xôi ở phía bên kia thiên hà, đi kèm những điều khoản bảo mật nghiêm ngặt ở mức cao nhất.
Bất kỳ ai nhắc đến Tarsis đều bị xếp vào diện vi phạm an ninh cấp cao và xử lý bằng án tử hình ngay lập tức, không qua xét xử công khai.
Trên các bản đồ hàng hải dân sự của UNSC, hệ sao Epsilon G82 bị xóa hoàn toàn khỏi mọi lớp hiển thị. Dữ liệu định vị, tuyến hành hải và mọi tham chiếu liên quan đều bị loại bỏ, thay thế bằng một vùng cấm bay quân sự cấp cao, kèm cảnh báo tiêu chuẩn [Rác thải phóng xạ nguy hiểm] để che phủ toàn bộ lịch sử.
Trong kho lưu trữ mật cấp Omega của Cục Tình báo Hải quân ONI, hồ sơ mang mã số Project 011 được niêm phong vĩnh viễn và chuyển sang trạng thái không truy xuất.
ONI tin rằng vấn đề đã được giải quyết dứt điểm. Họ tin rằng bằng cách phá hủy cơ sở hạ tầng, xóa dữ liệu và loại bỏ nhân chứng, họ đã chôn vùi một sự cố rò rỉ khí độc, hoặc cùng lắm là một dạng virus dữ liệu chưa xác định.
Trong mô hình tư duy của họ, mọi hiện tượng đều phải có nguyên nhân vật lý tương ứng và mọi sự cố đều có thể bị cô lập nếu kiểm soát đủ chặt các biến số đầu vào.
Nhưng nhận định đó là đúng hay sai? Không ai biết được.
Tại cùng thời điểm thành phố Tarsis bị san phẳng và xóa sổ khỏi bề mặt hành tinh.
Cách xa hàng vạn năm ánh sáng, trên bề mặt của thế giới khiên Phalanx Nova, chiến binh Justicar Alaric — Grey Knight đột ngột mở bừng đôi mắt sau lớp giáp Terminator.
Dưới lớp mặt nạ sắt dày nặng, đôi mắt sáng rực của Grey Knight vượt qua giới hạn không gian thông thường, xuyên qua khoảng cách giữa các hệ sao để tập trung về một điểm không xác định trong thiên hà.
Alaric ngửi thấy mùi kinh tởm của lũ Chaos. Đôi môi khô nứt khẽ động, phát ra một lời cầu nguyện cổ bằng High Gothic:
“Ta đứng trước bóng tối của Warp, nhưng ta không thuộc về nó. Linh hồn ta được rèn bởi ý chí của Hoàng Đế, tâm trí ta là pháo đài không thể xuyên phá. Không có sự dối trá nào của Warp được chấp nhận, không có tiếng thì thầm nào được phép chạm vào ý chí ta. Ta là khiên chắn giữa nhân loại và vực thẳm.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.