Chương 35: Ánh Mắt Băng Giá
Chương 35: Ánh Mắt Băng Giá
Tiếng cồng đồng vang dội báo hiệu kỳ Khảo Hạch Dược Đồ kết thúc.
Ba ngày sau, danh sách trúng tuyển được dán trước Bảng Cáo Thị của Ngoại viện. Hàng trăm người chen lấn xô đẩy để xem tên mình. Tiếng khóc lóc vì trượt vỏ chuối xen lẫn tiếng cười điên dại của kẻ đỗ đạt tạo nên một khung cảnh hỗn loạn.
Lâm Mặc đứng ở vòng ngoài, nhàn nhã gặm một mẩu bánh bao thiu. Hắn không cần phải chen lấn. Hắn biết chính xác vị trí tên mình: Hạng 99/100 người trúng tuyển.
"Lâm Mặc! Mày đậu rồi! Mày đỗ Dược Đồ rồi!" Triệu Cẩu từ trong đám đông lóp ngóp bò ra, mặt mũi bầm dập vì bị chen lấn, nhưng miệng cười toe toét. Lão không thi, vì lão biết mình không có cửa, nhưng thấy thằng nhóc lán mình đỗ, lão cũng được thơm lây vài phần hy vọng.
"May mắn thôi Triệu thúc," Lâm Mặc gãi đầu cười hề hề, một nụ cười ngu ngốc và chân thật đến mức không thể bắt bẻ.
Đỗ hạng chót, không có gì nổi bật. Hoàn hảo đúng như kế hoạch Cẩu đạo. Kể từ hôm nay, hắn chính thức khoác lên mình bộ y phục màu tro xám của Dược Đồ, được quyền bước qua cánh cổng đá tiến vào khu vực ngoại vi an toàn của Thanh Mộc Tông, bỏ lại Vạn Độc Lâm chết chóc phía sau.
Buổi chiều cùng ngày, 100 tân Dược Đồ tập trung tại sân Dược Viện để nhận phân công nhiệm vụ.
Trưởng Lão chủ trì kỳ thi ngồi trên ghế bành, đang nói những lời giáo huấn sáo rỗng về sự cống hiến cho tông môn. Đám Dược Đồ bên dưới thì mắt sáng rực, mơ mộng về linh thạch và linh điền.
Lâm Mặc đứng ở hàng cuối cùng, cố gắng làm cho cơ thể mình lùn đi một chút, thu liễm hoàn toàn mọi sự tồn tại.
Nhưng cảm giác bất an từ lúc ở trường thi vẫn chưa tan biến. Nó giống như một hạt cát nằm trong rãnh giày, rất nhỏ nhưng vô cùng khó chịu.
"Bây giờ, Hứa sư tỷ của các ngươi, đệ tử nội môn Luyện Đan đường, sẽ trao huy hiệu Dược Đồ cho từng người." Lời Trưởng Lão cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
Hứa Thanh Nhi bước ra. Nàng mặc y phục trắng muốt, dung mạo thanh lệ thoát tục như tiên tử giáng trần. Đám đệ tử tạp dịch và dược nô bên dưới nhìn nàng đến ngẩn ngơ, có kẻ còn chảy cả nước dãi. Sự chênh lệch đẳng cấp giữa họ và nàng giống như bùn lầy dưới đáy giếng và vầng trăng trên trời cao.
Nàng đi dọc theo các hàng, trao huy hiệu gỗ cho từng người. Ai nhận được cũng cúi rạp đầu tạ ơn, tay chân lóng ngóng.
Hứa Thanh Nhi vẫn giữ nụ cười nhạt, ánh mắt hờ hững không hề dừng lại ở bất kỳ khuôn mặt nào.
Cho đến khi nàng bước tới hàng cuối cùng. Bước tới trước mặt Lâm Mặc.
Lâm Mặc cúi gằm mặt, hai tay run rẩy (cố tình diễn) đỡ lấy chiếc huy hiệu. "Tạ... tạ ơn Hứa sư tỷ."
Hứa Thanh Nhi không buông tay ra ngay. Ngón tay thon dài, mát lạnh của nàng lướt nhẹ qua huy hiệu, chạm khẽ vào đầu ngón tay đầy vết chai sần của Lâm Mặc.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài đến đáng sợ.
Lâm Mặc cảm nhận được một luồng thần thức sắc bén như kim châm, lạnh buốt như băng tuyết từ trên cao quét xuống, cố gắng đâm xuyên qua lớp vỏ bọc Luyện Khí tầng 1 tồi tàn của hắn. Hắn cắn chặt răng, điên cuồng vận hành công pháp rùa rụt cổ, khóa chặt linh lực Luyện Khí tầng 4 sâu trong đan điền, không để lọt ra nửa tia.
Hứa Thanh Nhi thu hồi thần thức. Nàng hơi nghiêng đầu, ghé sát vào tai Lâm Mặc. Mùi hương ngọc lan thoang thoảng phả vào mặt hắn, nhưng những lời nói thốt ra lại khiến sống lưng hắn đông cứng lại.
"Kỹ thuật Tầm Cốt Thủ xé vỏ Hắc Tinh Đằng... Sư phụ ta phải luyện mất mười năm mới có thể làm nứt lớp vỏ mà không chạm vào lõi." Giọng nàng êm ái như gió thoảng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. "Mười lõi vụn cháy sém trên bàn ngươi, làm giả rất khéo. Nhưng quá hoàn hảo lại trở thành sơ hở lớn nhất."
Trái tim Lâm Mặc đập trật một nhịp. Bại lộ rồi!
Hắn đã vô tình dùng kỹ năng đỉnh cao mà Linh Viên và Lò Pha Chế mài giũa cho hắn, nghĩ rằng phá nát nó đi là xong. Hắn không ngờ ở cái chốn hẻo lánh này lại có một Luyện Đan Sư đủ trình độ để nhận ra dấu vết vi mô đó!
"Tiểu nhân... tiểu nhân không hiểu sư tỷ nói gì..." Lâm Mặc lắp bắp, mồ hôi lạnh vã ra trán như tắm. Đây không phải diễn, đây là mồ hôi thật.
Hứa Thanh Nhi khẽ mỉm cười, buông tay khỏi huy hiệu. Nàng đứng thẳng người dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua hắn một lần cuối.
"Cứ tiếp tục đóng kịch đi, tiểu quái vật. Ta sẽ không vạch trần ngươi. Ngược lại, ta rất muốn xem, một kẻ có năng lực Luyện Đan Sư đại sư lại chịu khúm núm làm một tên Dược nô bẩn thỉu... rốt cuộc là đang che giấu mưu đồ động trời gì."
Nói xong, nàng tao nhã xoay người đi tiếp, bỏ lại Lâm Mặc đứng chết lặng tại chỗ.
Nắng chiều chiếu xuống sân Dược Viện, nhưng Lâm Mặc cảm thấy lạnh buốt đến thấu xương. Hắn đã giết được Lão quái Châu Quản Sự bằng bẫy lồng bẫy, nhưng ngay khi bước chân vào Tông môn, hắn lập tức bị một kẻ khác, nguy hiểm hơn, thông minh hơn, và có quyền lực áp đảo hơn tóm chặt lấy gáy.
Kẻ thù ở tông môn không dùng roi vọt hay độc dược thô thiển. Bọn họ dùng cái đầu.
"Cẩu đạo... vẫn chưa đủ sâu." Lâm Mặc siết chặt chiếc huy hiệu Dược Đồ, ánh mắt tối sầm lại. Ván bài mới ở Thanh Mộc Tông, hắn phải chơi với những con cáo già thực sự. Mọi sai lầm, dù nhỏ bằng đầu kim, đều phải trả giá bằng mạng sống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.