Cẩu Đạo Tu Tiên: Dược Nô Nghịch Tập

Chương 6: Bất Công Và Thăng Cấp

Đăng: 01/06/2026 15:08 1,653 từ 5 lượt đọc
Thịt hươu sấy khô của Đoàn Huyết Nha không ngon. Nó dai nhách, mặn chát và có mùi oi khói. Nhưng với Lâm Mặc, đó là thứ sơn hào hải vị tuyệt vời nhất hắn từng ăn kể từ khi xuyên không.
Nhờ lượng protein chất lượng cao, cơ thể yếu ớt của hắn bắt đầu có chút sức lực. Mỗi đêm, hắn lén nhai nửa lạng thịt, đồng thời nhẩm thuộc lòng khẩu quyết của 'Tật Phong Bộ'.
Tật Phong Bộ là một thân pháp cấp thấp, dựa vào việc vận chuyển linh khí xuống đan điền, dồn vào hai chân để bộc phát tốc độ trong thời gian ngắn. Phù hợp tuyệt đối với kẻ Luyện Khí tầng 1 như hắn, linh khí tuy mỏng nhưng nếu dùng đúng chỗ, chạy trốn một đoạn ngắn là hoàn toàn khả thi.
Năm ngày trôi qua trong sự bình yên giả tạo.
Sáng hôm nay, bầu không khí ở lán trại dược nô đặc quánh lại. Châu Đại Quản Sự xuất hiện sớm hơn thường lệ, gương mặt gã xám xịt, tay nắm chặt cây roi da, gân xanh nổi đầy trên trán. Đứng sau lưng gã là hai tên đệ tử ngoại môn của Thanh Mộc Tông, vẻ mặt khinh khỉnh.
"Tất cả tập hợp!" Châu Đại Quản Sự gầm lên.
Hơn hai mươi dược nô run rẩy bò ra khỏi lán, xếp thành hàng ngang.
"Tông phái vừa truyền lệnh xuống." Châu Đại Quản Sự đi qua đi lại trước hàng người, giọng gã sắc như dao. "Tháng này, yêu cầu nộp dược liệu tăng lên mười lạng mỗi ngày cho mỗi đứa. Ai không đủ, phạt roi. Thiếu liên tục ba ngày, đuổi ra Chướng Vụ Đới làm mồi cho yêu trùng."
Một tiếng xôn xao sợ hãi nổi lên.
Ba cân đã là giới hạn sinh tồn. Tăng thêm mười lạng, đồng nghĩa với việc họ phải tiến sâu hơn vào rừng, bớt thời gian nghỉ ngơi, và đối mặt với rủi ro cao hơn rất nhiều.
Lý Thị, người phụ nữ trung niên tổ ba, người luôn không đạt đủ chỉ tiêu, ngã khuỵu xuống đất, khóc nức nở. "Đại quản sự... mười lạng nữa... chúng tôi đào đâu ra..."
*Chát!*
Ngọn roi da quất thẳng xuống lưng Lý Thị, xé rách lớp áo mỏng manh, kéo theo một vệt máu đỏ tươi. Bà rú lên đau đớn, cuộn tròn lại trên mặt đất.
"Câm mồm!" Châu Đại Quản Sự trừng mắt. "Mày nghĩ tông phái nuôi báo cô tụi mày à? Gần đây linh thạch khan hiếm, Vạn Dược Cốc chèn ép giá, chúng mày là súc vật của tông môn, phải cắn răng mà làm!"
Lâm Mặc cúi đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không sóng. Hắn biết, sự tăng định mức này không phải do "tông phái truyền lệnh". Tông phái lớn như Thanh Mộc Tông không rảnh quan tâm đến mười lạng thuốc rác rưởi của vài chục tên dược nô.
Đây là Châu Đại Quản Sự đang bị thượng cấp ép chỉ tiêu, hoặc gã muốn kiếm thêm tiền đút lót, nên trút gánh nặng lên đầu tầng lớp thấp nhất.
Quy luật cá lớn nuốt cá bé, ở tu tiên giới còn phơi bày trần trụi hơn bất kỳ nơi nào. Kẻ yếu không có quyền lên tiếng, chỉ có quyền chịu đựng hoặc chết.
"Tổ ba, phân khu Tây Bắc, sâu thêm nửa dặm!" Châu Đại Quản Sự chỉ định.
Tổ ba giờ chỉ còn bốn người: Triệu Cẩu, Lâm Mặc, một thiếu niên tên Tiểu Lục, và Lý Thị đang ôm vết thương rỉ máu.
Vào rừng, bầu không khí nặng nề bao trùm. Lý Thị vừa đi vừa khóc thút thít, máu từ lưng chảy thấm đẫm cả mảng áo.
"Khóc lóc vô ích," Triệu Cẩu lạnh lùng nhắc nhở. "Mùi máu sẽ gọi bầy Thiết Nghĩ (Kiến Sắt) tới. Cầm máu đi, hoặc đứng xa bọn tao ra."
Lý Thị vội vã nhặt một nắm bùn đất, nhét thêm vài loại lá cây vò nát, đắp thẳng lên vết thương đang há miệng. Cảnh tượng nhơ nhuốc và đau đớn, nhưng đó là cách sơ cứu duy nhất ở đây.
Suốt buổi sáng, Lâm Mặc hái thuốc với tốc độ nhanh hơn bình thường một chút. Hắn có Nhận Dạng Thuật trong đầu nhờ kiến thức thực vật, phân biệt được dược liệu giá trị giấu dưới lớp lá mục. Hắn giúp Triệu Cẩu một ít, và lén bỏ thêm một nắm Thạch Xương Bồ vào giỏ của Lý Thị khi bà không để ý.
Không phải vì hắn nhân từ. Hắn chỉ không muốn tổ ba có người chết thêm, gây sự chú ý của quản sự.
Đến trưa, lấy cớ đi vệ sinh, Lâm Mặc lại tìm đến khe nứt bí mật, lách mình vào Linh Viên.
Hắn vừa bước vào, một luồng linh khí thanh mát đã ập tới, gột rửa sự bức bối của thế giới bên ngoài.
Mười đoạn Hắc Đằng hắn gieo năm ngày trước đã bám chặt vào vách đá. Tốc độ sinh trưởng x2 trong môi trường tụ linh thật sự kinh khủng. Những đoạn dây leo đen nhánh, béo ngậy, bám chặt vào đá bằng những chiếc rễ sinh khí hừng hực. Những cái gai độc ti ti trên thân giờ đã dài ra bằng nửa đốt ngón tay, đen bóng, sắc lẻm.
Thời gian trưởng thành của Hắc Đằng bình thường là ba tháng. Ở đây, chỉ năm ngày đã đạt kích cỡ có thể thu hoạch.
Hơn nữa, nhờ chất lượng đất và linh khí, những dây Hắc Đằng này to gấp đôi bình thường, dược lực chắc chắn mạnh hơn.
Lâm Mặc rút con dao đá tự mài, cẩn thận cắt lấy phần dây leo, chừa lại bộ rễ để chúng tiếp tục phát triển.
Tiếng "Ting" vang lên liên tục trong đầu.

**[Hệ thống thông báo]** Thu hoạch thành công: Hắc Đằng (Phẩm chất: Trung Đẳng) x10. Tiến độ thăng cấp Lv2: 11/10 linh thực. Đạt điều kiện!

Lâm Mặc nín thở.
Ánh sáng màu xanh lục nhạt bùng lên từ bảng hệ thống, lan tỏa ra khắp mảnh đất ba trượng vuông. Đất dưới chân hắn khẽ rung chuyển, những mảng rêu xanh biếc dường như đang vươn vai, hút lấy linh khí từ không trung.
Khi ánh sáng nhạt dần, Lâm Mặc nhận thấy sự thay đổi.
Khe nứt vách đá dường như được nới rộng ra một chút, diện tích Linh Viên không còn là ba trượng, mà đã mở rộng thành mười trượng vuông (khoảng 33 mét vuông). Lớp đất đen tụ linh dày hơn, tơi xốp hơn.
Bảng hệ thống hiện ra nội dung mới:

**[HỆ THỐNG LINH VIÊN VÔ HẠN THĂNG CẤP]**
**Chủ nhân:** Lâm Mặc**Cấp độ Linh Viên:** Lv2 (Mảnh vườn nhỏ)
**Đặc tính cấp 2:** **Tốc độ sinh trưởng x2** (Duy trì). **Mở khóa năng lực: Linh Thổ Trận (Tự động cải thiện chất đất, ngăn ngừa sâu bệnh).** **Mở khóa năng lực: Nhận Dạng Thuật (Kỹ năng phụ trợ: tự động hiển thị tên và giá trị của linh thực trong tầm mắt).**
**Nhiệm vụ thăng cấp (Lv2 > Lv3):** Thu hoạch 100 linh thực + 1 con linh trùng có ích (Hiện tại: 0/100).

"Nhận Dạng Thuật..." Lâm Mặc thì thầm.
Kiến thức Trái Đất của hắn kết hợp với cơ sở dữ liệu của hệ thống, đây là sự bổ sung hoàn hảo. Hắn nhìn thử vào phần gốc Hắc Đằng vừa bị cắt.
Một dòng chữ nhỏ màu lục nhạt trôi nổi trên đó:*Hắc Đằng (Tuổi: 5 ngày). Phẩm chất: Trung đẳng. Trạng thái: Sinh trưởng mạnh. Giá trị ước tính: 1/10 linh thạch toái phiến mỗi cân.*
Thật vi diệu.
Không chỉ nhận diện trong Linh Viên, nếu hắn dùng Nhận Dạng Thuật ở bên ngoài Vạn Độc Lâm, hắn sẽ không bỏ sót bất kỳ dược liệu quý hiếm nào, đồng thời tránh được những loại cây có độc tố ngụy trang.
Hắn nhìn lại mười đoạn Hắc Đằng vừa thu hoạch, gộp lại được khoảng năm cân. Hắn xé một vạt áo, bọc kỹ chúng lại, giấu trong một hốc đá khô ráo ở góc Linh Viên. Hắn chưa định nộp Hắc Đằng này cho Châu quản sự. Hàng có phẩm chất Trung đẳng trở lên nộp vào kho chỉ làm béo bọn chúng, lại gây nghi ngờ.
Hắn sẽ bán nó cho Đoàn Huyết Nha để lấy tài nguyên tu luyện.
Thế giới này tàn khốc, áp bức, vô lý. Lâm Mặc không có khả năng chống lại Thanh Mộc Tông, không thể bảo vệ người khác, thậm chí bảo vệ chính mình cũng khó khăn.
Nhưng đứng trong mảnh Linh Viên rộng mười trượng vuông này, hít thở bầu không khí tĩnh lặng, Lâm Mặc biết mình đã có nền tảng.
"Trăm linh thực, một linh trùng."
Hắn nhẩm tính nhiệm vụ thăng cấp Lv3. 100 gốc linh thực không khó nếu tận dụng diện tích mới. Vấn đề là linh trùng. Côn trùng ở Vạn Độc Lâm đa số là yêu trùng có độc tính mạnh, khó bắt sống, lại dễ gây nguy hiểm.
Lâm Mặc thu dọn hiện trường, cẩn thận lách ra khỏi khe nứt, quay lại khu vực hái thuốc.
Chiều hôm đó, tổ ba nộp đủ định mức mới, dù Lý Thị mệt lả gần như ngất xỉu. Châu Đại Quản Sự quất roi xuống đất, hậm hực không tìm được cớ phạt tổ của hắn.
Lâm Mặc cúi đầu, đôi mắt ẩn trong bóng râm của mái tóc bù xù, bình thản như một tảng đá rêu phong.
Ngươi cứ bóc lột. Cứ chà đạp.
Con kiến dưới đất sẽ im lặng đào tổ, chờ ngày tổ đủ lớn để cắn sập cả cái cây to.
0
Ủng hộ Nguyễn Văn Đạt Nếu thấy thích tác phẩm, cho mình xin 1 lượt ủng hộ để có thêm động lực viết tiếp