Chương 4: Bắt Đầu Gieo Trồng
Đăng: 01/06/2026 15:08
1,642 từ
4 lượt đọc
# Chương 4: Bắt Đầu Gieo Trồng
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong nhịp điệu tẻ nhạt và tàn khốc của thân phận dược nô.
Sáng thức dậy trong mùi ẩm mốc, ăn nửa bát cháo loãng, vào rừng hái thuốc, nộp đủ định mức ba cân, rồi kiệt sức nằm vật ra chiếu. Mỗi ngày đều có người ngất xỉu. Mỗi ngày đều có tiếng chửi bới, tiếng roi vút trong không khí của Châu Đại Quản Sự.
Nhưng với Lâm Mặc, ba ngày này là ba ngày chờ đợi đầy hưng phấn.
Hắn phải kìm nén sự nôn nóng muốn chạy ngay đến Linh Viên, chỉ dám tách nhóm vào giờ nghỉ trưa để kiểm tra. Hắn viện cớ đi sâu vào bụi rậm tìm nấm linh, lén lút lách qua tảng đá phủ rêu, bước vào không gian bí mật của mình.
Và mỗi lần bước vào, sự kinh ngạc lại tăng lên một bậc.
Ba gốc Tử Diệp Thảo hắn trồng hôm trước đã thay đổi hoàn toàn. Từ những cây cỏ nhỏ bé cao chưa tới nửa tấc, yếu ớt và xỉn màu, chúng đã vươn cao gấp đôi. Lá cỏ không còn mỏng manh mà dày dặn, căng mọng, tỏa ra một sắc tím rực rỡ và mùi hắc nồng đậm hơn hẳn.
*Tốc độ sinh trưởng nhân hai, nhưng chất lượng lại vượt xa x2...*
Lâm Mặc quỳ xuống, cẩn thận dùng tay bới một ít đất ở gốc cây. Hệ rễ của Tử Diệp Thảo đã cắm sâu và bám chắc vào lớp đất tụ linh, phát triển rậm rạp như một mạng lưới.
Với kiến thức sinh học, hắn hiểu rõ: "Tốc độ sinh trưởng x2" của hệ thống không chỉ đơn thuần là tua nhanh thời gian. Nó cung cấp một môi trường tối ưu tuyệt đối dinh dưỡng, độ ẩm, linh khí khiến cây phát triển ở trạng thái hoàn hảo nhất, bỏ qua mọi giai đoạn còi cọc do thiếu chất.
Tử Diệp Thảo bình thường ngoài rừng mất khoảng một tháng để trưởng thành từ lúc nảy mầm. Ba gốc này của hắn, chỉ sau ba ngày đã đạt đến trạng thái trưởng thành.
Hắn quyết định thu hoạch một gốc để thử nghiệm.
Nắm nhẹ sát gốc, xoay tay, rút lên. Gốc Tử Diệp Thảo rời khỏi đất dễ dàng, rễ nguyên vẹn.
Ngay lúc đó, tiếng "Ting" quen thuộc vang lên trong đầu.
**[Hệ thống thông báo]** Thu hoạch thành công: Tử Diệp Thảo (Phẩm chất: Thượng Đẳng). Tiến độ thăng cấp Lv2: 1/10 linh thực.
*Phẩm chất Thượng Đẳng!*
Trong ký ức của thân xác cũ, dược liệu chia làm các phẩm chất: Hạ đẳng, Trung đẳng, Thượng đẳng, và Cực phẩm.
Dược nô bình thường hái thuốc ở ngoại vi Vạn Độc Lâm, chín phần mười là đồ Hạ đẳng, đôi khi may mắn tìm được một cây Trung đẳng đã bị quản sự thu mất làm của công. Thượng đẳng? Đó là thứ dược liệu được dùng để luyện đan cho đệ tử nội môn, cực kỳ quý hiếm ở vùng rìa này.
Một gốc Tử Diệp Thảo Thượng đẳng, giá trị gấp mười lần, thậm chí hai mươi lần gốc Hạ đẳng bình thường.
Lâm Mặc giấu gốc Tử Diệp Thảo vào sâu trong ngực áo. Hắn không thể nộp gốc cỏ này cho Châu Đại Quản Sự. Nộp ra, không những không được thưởng mà còn mang họa vào thân. Kẻ yếu giữ vật quý chính là tự tìm đường chết. Hắn cần tìm cách khác để chuyển hóa giá trị của nó.
Vấn đề cấp bách hiện tại là thăng cấp Linh Viên.
Hắn còn thiếu 9 gốc linh thực nữa.
Ba ngày qua, Lâm Mặc đã có một sự thay đổi tinh tế trong cách hái thuốc. Hắn không còn cắm đầu nhổ bừa như trước. Hắn dùng tư duy của một nhà thực vật học để rà soát Vạn Độc Lâm.
Tổ ba đang hoạt động ở rìa Bắc, sát Chướng Vụ Đới. Nơi này độ ẩm cao, ánh sáng kém, đất chua và có độc tố nhẹ.
Lâm Mặc quan sát kỹ những loại cây cỏ sống được ở đây. Hầu hết đều có lá dày, màu sẫm để hấp thụ lượng ánh sáng ít ỏi, hoặc có gai độc để tự vệ.
Hắn nhắm đến một loại cây tên là Hắc Đằng.
Đó là một loại dây leo màu đen, mọc bám sát mặt đất, thường chui lủi dưới những gốc cổ thụ mục nát. Dược nô ghét hái loại này vì dây của nó cứng như thép nguội, lại có những chiếc gai nhỏ li ti chứa độc tố gây ngứa ngáy dữ dội. Hơn nữa, nó rất nặng, hái một bó to cũng chỉ được vài lạng, không bõ công.
Nhưng ký ức của thân xác cũ cho Lâm Mặc biết: Hắc Đằng là nguyên liệu chính để chế tạo 'Ngưng Huyết Tán', một loại thuốc trị thương rẻ tiền nhưng thiết yếu của tu sĩ hạ tầng.
*Dây leo thích bóng râm, rễ bám nông nhưng lan rộng, khả năng sinh tồn cực mạnh.*
Lâm Mặc quyết định, mục tiêu tiếp theo để gieo trồng chính là Hắc Đằng.
Suốt buổi chiều hôm đó, thay vì cố gắng hái đủ định mức ba cân Tử Diệp Thảo hay Thạch Xương Bồ, hắn dành thời gian lùng sục tìm những đoạn Hắc Đằng có rễ khỏe mạnh nhất. Hắn dùng một miếng vải rách bọc tay lại để tránh gai độc, cẩn thận cắt lấy những đoạn dây có mang theo mầm rễ.
Mười đoạn Hắc Đằng được hắn giấu kín.
Đến khi kiểm tra định mức buổi chiều, giỏ của Lâm Mặc chỉ có hai cân tám lạng.
"Số 47, lại thiếu!" Châu Đại Quản Sự quất mạnh chiếc roi da xuống mặt đất, bụi bay mù mịt. "Mày dạo này lười biếng quá rồi đấy! Giảm nửa phần ăn ngày mai!"
Lâm Mặc ngoan ngoãn cúi đầu, mặt không chút biểu cảm.
"Vâng, đại quản sự."
Triệu Cẩu đứng bên cạnh, liếc nhìn hắn một cái, không nói gì.
Đêm đó, Lâm Mặc nằm trên chiếu rơm, bụng đói cồn cào vì bị cắt phần ăn. Nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực trong bóng tối.
*Ngươi cứ việc cắt phần ăn. Khi Linh Viên của ta thăng cấp, ta sẽ có thứ để ăn, có thuốc để đổi linh thạch.*
*Cẩu thả, nhịn nhục, chờ thời.*
Hôm sau, tranh thủ lúc đi tiểu, Lâm Mặc lại lẻn vào Linh Viên.
Hắn dùng một cành cây gọt nhọn làm công cụ, đào một rãnh dài sát mép vách đá trong khoảng đất ba trượng vuông. Hắn cẩn thận đặt mười đoạn Hắc Đằng xuống rãnh, lấp đất, chừa lại phần mầm lá bên trên.
*Hắc Đằng là dây leo, chúng sẽ bám vào vách đá mà leo lên, không tốn diện tích mặt đất.*
Lâm Mặc tính toán rất kỹ. Diện tích Linh Viên hiện tại quá nhỏ, hắn phải tối ưu hóa không gian.
Xong việc, hắn đứng lùi lại, nhìn mảnh vườn nhỏ của mình. Hai gốc Tử Diệp Thảo còn lại đang tỏa sáng tím nhạt, mười đoạn Hắc Đằng vừa được gieo xuống.
Hắn nhắm mắt, tưởng tượng đến một ngày, nơi này sẽ biến thành một khu rừng linh dược bạt ngàn, cung cấp cho hắn vô tận tài nguyên tu luyện.
Nhưng trước khi đến ngày đó, hắn phải sống sót qua giai đoạn yếu đuối nhất này đã.
"Triệu thúc," Trưa hôm sau, trong lúc nghỉ giải lao, Lâm Mặc lên tiếng hỏi Triệu Cẩu. "Nếu có người vô tình tìm được một gốc dược liệu... Thượng đẳng, thì phải làm sao?"
Triệu Cẩu đang gặm một mẩu rễ cây khô để chống đói, khựng lại. Lão quay sang nhìn Lâm Mặc chằm chằm, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sáng sắc bén.
Lão không trả lời ngay. Lão nhìn ngó xung quanh, đảm bảo ba người dược nô còn lại trong tổ đang ở đủ xa, không nghe thấy gì.
"Nếu mày tìm được," Triệu Cẩu hạ giọng, âm thanh khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Vứt nó đi. Hoặc nhai nuốt ngay tại chỗ."
Lâm Mặc nhướng mày. "Tại sao?"
"Mày nghĩ một con cẩu nộp lên một miếng thịt ngon, chủ nhân sẽ thưởng cho nó sao?" Triệu Cẩu cười gằn. "Không. Chủ nhân sẽ nghĩ: Tại sao con cẩu này lại có thịt? Nó có giấu miếng nào khác không? Rồi họ sẽ mổ bụng nó ra để kiểm tra."
"Châu Đại Quản Sự sẽ tịch thu, lấy công làm của riêng. Nếu mày xui xẻo, gã sẽ bắt mày chỉ chỗ tìm thấy. Mày không chỉ được thì gã đánh chết. Chỉ được rồi, chỗ đó hết thuốc, gã cũng đánh chết mày vì tội giấu giếm."
Sống lưng Lâm Mặc lạnh toát.
Sự tàn nhẫn của thế giới này, Triệu Cẩu hiểu rõ hơn ai hết. Quy tắc "đừng nổi bật" không chỉ áp dụng cho sự yếu kém, mà còn áp dụng cho cả sự may mắn.
"Vậy không có cách nào đổi nó lấy thứ khác sao?" Lâm Mặc vẫn cố hỏi.
Triệu Cẩu im lặng một lúc, ánh mắt dò xét Lâm Mặc từ đầu đến chân. Cuối cùng, lão thở dài một hơi.
"Trong rừng này, ngoài tông môn, vẫn còn những kẻ khác," lão lẩm bẩm. "Những kẻ sống bám vào bóng tối. Tối nay... nếu mày thực sự có thứ gì đáng giá, theo tao."
Lâm Mặc gật đầu, siết chặt tay giấu trong tay áo.
Cơ hội đầu tiên để chuyển hóa tài nguyên từ Linh Viên đã đến. Hắn phải nắm bắt nó, dù có rủi ro.
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong nhịp điệu tẻ nhạt và tàn khốc của thân phận dược nô.
Sáng thức dậy trong mùi ẩm mốc, ăn nửa bát cháo loãng, vào rừng hái thuốc, nộp đủ định mức ba cân, rồi kiệt sức nằm vật ra chiếu. Mỗi ngày đều có người ngất xỉu. Mỗi ngày đều có tiếng chửi bới, tiếng roi vút trong không khí của Châu Đại Quản Sự.
Nhưng với Lâm Mặc, ba ngày này là ba ngày chờ đợi đầy hưng phấn.
Hắn phải kìm nén sự nôn nóng muốn chạy ngay đến Linh Viên, chỉ dám tách nhóm vào giờ nghỉ trưa để kiểm tra. Hắn viện cớ đi sâu vào bụi rậm tìm nấm linh, lén lút lách qua tảng đá phủ rêu, bước vào không gian bí mật của mình.
Và mỗi lần bước vào, sự kinh ngạc lại tăng lên một bậc.
Ba gốc Tử Diệp Thảo hắn trồng hôm trước đã thay đổi hoàn toàn. Từ những cây cỏ nhỏ bé cao chưa tới nửa tấc, yếu ớt và xỉn màu, chúng đã vươn cao gấp đôi. Lá cỏ không còn mỏng manh mà dày dặn, căng mọng, tỏa ra một sắc tím rực rỡ và mùi hắc nồng đậm hơn hẳn.
*Tốc độ sinh trưởng nhân hai, nhưng chất lượng lại vượt xa x2...*
Lâm Mặc quỳ xuống, cẩn thận dùng tay bới một ít đất ở gốc cây. Hệ rễ của Tử Diệp Thảo đã cắm sâu và bám chắc vào lớp đất tụ linh, phát triển rậm rạp như một mạng lưới.
Với kiến thức sinh học, hắn hiểu rõ: "Tốc độ sinh trưởng x2" của hệ thống không chỉ đơn thuần là tua nhanh thời gian. Nó cung cấp một môi trường tối ưu tuyệt đối dinh dưỡng, độ ẩm, linh khí khiến cây phát triển ở trạng thái hoàn hảo nhất, bỏ qua mọi giai đoạn còi cọc do thiếu chất.
Tử Diệp Thảo bình thường ngoài rừng mất khoảng một tháng để trưởng thành từ lúc nảy mầm. Ba gốc này của hắn, chỉ sau ba ngày đã đạt đến trạng thái trưởng thành.
Hắn quyết định thu hoạch một gốc để thử nghiệm.
Nắm nhẹ sát gốc, xoay tay, rút lên. Gốc Tử Diệp Thảo rời khỏi đất dễ dàng, rễ nguyên vẹn.
Ngay lúc đó, tiếng "Ting" quen thuộc vang lên trong đầu.
**[Hệ thống thông báo]** Thu hoạch thành công: Tử Diệp Thảo (Phẩm chất: Thượng Đẳng). Tiến độ thăng cấp Lv2: 1/10 linh thực.
*Phẩm chất Thượng Đẳng!*
Trong ký ức của thân xác cũ, dược liệu chia làm các phẩm chất: Hạ đẳng, Trung đẳng, Thượng đẳng, và Cực phẩm.
Dược nô bình thường hái thuốc ở ngoại vi Vạn Độc Lâm, chín phần mười là đồ Hạ đẳng, đôi khi may mắn tìm được một cây Trung đẳng đã bị quản sự thu mất làm của công. Thượng đẳng? Đó là thứ dược liệu được dùng để luyện đan cho đệ tử nội môn, cực kỳ quý hiếm ở vùng rìa này.
Một gốc Tử Diệp Thảo Thượng đẳng, giá trị gấp mười lần, thậm chí hai mươi lần gốc Hạ đẳng bình thường.
Lâm Mặc giấu gốc Tử Diệp Thảo vào sâu trong ngực áo. Hắn không thể nộp gốc cỏ này cho Châu Đại Quản Sự. Nộp ra, không những không được thưởng mà còn mang họa vào thân. Kẻ yếu giữ vật quý chính là tự tìm đường chết. Hắn cần tìm cách khác để chuyển hóa giá trị của nó.
Vấn đề cấp bách hiện tại là thăng cấp Linh Viên.
Hắn còn thiếu 9 gốc linh thực nữa.
Ba ngày qua, Lâm Mặc đã có một sự thay đổi tinh tế trong cách hái thuốc. Hắn không còn cắm đầu nhổ bừa như trước. Hắn dùng tư duy của một nhà thực vật học để rà soát Vạn Độc Lâm.
Tổ ba đang hoạt động ở rìa Bắc, sát Chướng Vụ Đới. Nơi này độ ẩm cao, ánh sáng kém, đất chua và có độc tố nhẹ.
Lâm Mặc quan sát kỹ những loại cây cỏ sống được ở đây. Hầu hết đều có lá dày, màu sẫm để hấp thụ lượng ánh sáng ít ỏi, hoặc có gai độc để tự vệ.
Hắn nhắm đến một loại cây tên là Hắc Đằng.
Đó là một loại dây leo màu đen, mọc bám sát mặt đất, thường chui lủi dưới những gốc cổ thụ mục nát. Dược nô ghét hái loại này vì dây của nó cứng như thép nguội, lại có những chiếc gai nhỏ li ti chứa độc tố gây ngứa ngáy dữ dội. Hơn nữa, nó rất nặng, hái một bó to cũng chỉ được vài lạng, không bõ công.
Nhưng ký ức của thân xác cũ cho Lâm Mặc biết: Hắc Đằng là nguyên liệu chính để chế tạo 'Ngưng Huyết Tán', một loại thuốc trị thương rẻ tiền nhưng thiết yếu của tu sĩ hạ tầng.
*Dây leo thích bóng râm, rễ bám nông nhưng lan rộng, khả năng sinh tồn cực mạnh.*
Lâm Mặc quyết định, mục tiêu tiếp theo để gieo trồng chính là Hắc Đằng.
Suốt buổi chiều hôm đó, thay vì cố gắng hái đủ định mức ba cân Tử Diệp Thảo hay Thạch Xương Bồ, hắn dành thời gian lùng sục tìm những đoạn Hắc Đằng có rễ khỏe mạnh nhất. Hắn dùng một miếng vải rách bọc tay lại để tránh gai độc, cẩn thận cắt lấy những đoạn dây có mang theo mầm rễ.
Mười đoạn Hắc Đằng được hắn giấu kín.
Đến khi kiểm tra định mức buổi chiều, giỏ của Lâm Mặc chỉ có hai cân tám lạng.
"Số 47, lại thiếu!" Châu Đại Quản Sự quất mạnh chiếc roi da xuống mặt đất, bụi bay mù mịt. "Mày dạo này lười biếng quá rồi đấy! Giảm nửa phần ăn ngày mai!"
Lâm Mặc ngoan ngoãn cúi đầu, mặt không chút biểu cảm.
"Vâng, đại quản sự."
Triệu Cẩu đứng bên cạnh, liếc nhìn hắn một cái, không nói gì.
Đêm đó, Lâm Mặc nằm trên chiếu rơm, bụng đói cồn cào vì bị cắt phần ăn. Nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực trong bóng tối.
*Ngươi cứ việc cắt phần ăn. Khi Linh Viên của ta thăng cấp, ta sẽ có thứ để ăn, có thuốc để đổi linh thạch.*
*Cẩu thả, nhịn nhục, chờ thời.*
Hôm sau, tranh thủ lúc đi tiểu, Lâm Mặc lại lẻn vào Linh Viên.
Hắn dùng một cành cây gọt nhọn làm công cụ, đào một rãnh dài sát mép vách đá trong khoảng đất ba trượng vuông. Hắn cẩn thận đặt mười đoạn Hắc Đằng xuống rãnh, lấp đất, chừa lại phần mầm lá bên trên.
*Hắc Đằng là dây leo, chúng sẽ bám vào vách đá mà leo lên, không tốn diện tích mặt đất.*
Lâm Mặc tính toán rất kỹ. Diện tích Linh Viên hiện tại quá nhỏ, hắn phải tối ưu hóa không gian.
Xong việc, hắn đứng lùi lại, nhìn mảnh vườn nhỏ của mình. Hai gốc Tử Diệp Thảo còn lại đang tỏa sáng tím nhạt, mười đoạn Hắc Đằng vừa được gieo xuống.
Hắn nhắm mắt, tưởng tượng đến một ngày, nơi này sẽ biến thành một khu rừng linh dược bạt ngàn, cung cấp cho hắn vô tận tài nguyên tu luyện.
Nhưng trước khi đến ngày đó, hắn phải sống sót qua giai đoạn yếu đuối nhất này đã.
"Triệu thúc," Trưa hôm sau, trong lúc nghỉ giải lao, Lâm Mặc lên tiếng hỏi Triệu Cẩu. "Nếu có người vô tình tìm được một gốc dược liệu... Thượng đẳng, thì phải làm sao?"
Triệu Cẩu đang gặm một mẩu rễ cây khô để chống đói, khựng lại. Lão quay sang nhìn Lâm Mặc chằm chằm, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sáng sắc bén.
Lão không trả lời ngay. Lão nhìn ngó xung quanh, đảm bảo ba người dược nô còn lại trong tổ đang ở đủ xa, không nghe thấy gì.
"Nếu mày tìm được," Triệu Cẩu hạ giọng, âm thanh khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Vứt nó đi. Hoặc nhai nuốt ngay tại chỗ."
Lâm Mặc nhướng mày. "Tại sao?"
"Mày nghĩ một con cẩu nộp lên một miếng thịt ngon, chủ nhân sẽ thưởng cho nó sao?" Triệu Cẩu cười gằn. "Không. Chủ nhân sẽ nghĩ: Tại sao con cẩu này lại có thịt? Nó có giấu miếng nào khác không? Rồi họ sẽ mổ bụng nó ra để kiểm tra."
"Châu Đại Quản Sự sẽ tịch thu, lấy công làm của riêng. Nếu mày xui xẻo, gã sẽ bắt mày chỉ chỗ tìm thấy. Mày không chỉ được thì gã đánh chết. Chỉ được rồi, chỗ đó hết thuốc, gã cũng đánh chết mày vì tội giấu giếm."
Sống lưng Lâm Mặc lạnh toát.
Sự tàn nhẫn của thế giới này, Triệu Cẩu hiểu rõ hơn ai hết. Quy tắc "đừng nổi bật" không chỉ áp dụng cho sự yếu kém, mà còn áp dụng cho cả sự may mắn.
"Vậy không có cách nào đổi nó lấy thứ khác sao?" Lâm Mặc vẫn cố hỏi.
Triệu Cẩu im lặng một lúc, ánh mắt dò xét Lâm Mặc từ đầu đến chân. Cuối cùng, lão thở dài một hơi.
"Trong rừng này, ngoài tông môn, vẫn còn những kẻ khác," lão lẩm bẩm. "Những kẻ sống bám vào bóng tối. Tối nay... nếu mày thực sự có thứ gì đáng giá, theo tao."
Lâm Mặc gật đầu, siết chặt tay giấu trong tay áo.
Cơ hội đầu tiên để chuyển hóa tài nguyên từ Linh Viên đã đến. Hắn phải nắm bắt nó, dù có rủi ro.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.