Chương 3: Linh Viên
Đăng: 01/06/2026 15:08
1,365 từ
4 lượt đọc
Ngày thứ hai trong Vạn Độc Lâm.
Lâm Mặc thức dậy với một mục tiêu rõ ràng: tìm một chỗ an toàn để trồng ba gốc Tử Diệp Thảo.
Hắn giấu chúng dưới lớp áo dày bẩn thỉu, cần thận không để ai nhìn thấy. Trong thế giới của dược nô, có được thứ gì đó ngoài phần ăn cơ bản đều là một cái tội cái tội có thứ đáng để kẻ khác cướp.
Tổ ba lại tiến vào khu vực phía Bắc. Hôm nay chỉ có bốn người. Thiếu niên gầy gò hôm qua đã hoảng loạn chạy nhầm vào một bụi gai gai góc, bị cứa nát chân, hiện đang nằm thoi thóp ở lán trại chờ chết. Châu Đại Quản Sự vẫn không cử người bổ sung.
"Đừng rời xa tao quá mười bước." Triệu Cẩu dặn Lâm Mặc khi họ bước vào khu vực giao thoa với Chướng Vụ Đới. "Sương độc hôm nay dày hơn hôm qua."
Lâm Mặc gật đầu. Hắn bắt đầu công việc hái thuốc với sự cẩn trọng thường lệ, nhưng hôm nay, đôi mắt hắn không chỉ tìm kiếm dược liệu, mà còn tìm một *địa hình*.
Một nơi khuất tầm nhìn, ít người qua lại, đất đai đủ dinh dưỡng, và quan trọng nhất an toàn.
Khoảng giữa trưa, khi Triệu Cẩu đang tập trung đào một củ Huyết Sâm hạng thấp, Lâm Mặc viện cớ đi đại tiện để tách ra một quãng ngắn. Hắn cẩn thận bước qua những lùm cây rậm rạp, tránh đạp lên cành khô.
Hắn đi về phía một khe núi hẹp bị che khuất bởi những tảng đá khổng lồ phủ rêu. Vùng này không có loại cỏ thuốc nào phổ biến, dược nô thường bỏ qua.
Lách qua một khe nứt giữa hai tảng đá lớn, Lâm Mặc chui vào một khoảng không gian hình bán nguyệt, bao quanh bởi vách đá cao.
Nơi này rất kín đáo. Nếu không vô tình nhìn thấy khe nứt, không ai biết có một khoảng trống phía sau.
Nhưng điều khiến Lâm Mặc dừng bước không phải là sự kín đáo.
Mà là *cảm giác*.
Không khí ở đây khác hẳn bên ngoài. Ngay khi bước qua khe đá, hắn cảm thấy hơi thở nhẹ bẫng, một luồng sinh khí mát lạnh mơn trớn qua da thịt. Đau nhức trên cơ thể nhạt đi vài phần.
Lâm Mặc hít một hơi sâu. Hắn có thể không phải một tu sĩ cường đại, nhưng sự mẫn cảm với tự nhiên của một nhà thực vật học kiếp trước giúp hắn nhận ra sự bất thường.
*Linh khí.*
Nồng độ linh khí ở đây cao gấp nhiều lần bên ngoài.
Hắn cúi xuống nhìn mặt đất. Đó là một khoảng đất trống chỉ chừng ba trượng vuông. Không có cây cối lớn, chỉ có một lớp rêu mỏng màu xanh biếc. Đất ở đây có màu đen tuyền, tơi xốp, tản ra một mùi thơm ngai ngái đặc trưng của đất giàu mùn và... linh lực.
*Một mảnh đất tụ linh tự nhiên?*
Tim Lâm Mặc đập nhanh hơn một nhịp. Trong trí nhớ của thân xác cũ, những mảnh đất tụ linh tự nhiên là bảo vật của tu tiên giới. Tông môn phải dùng những đại trận khổng lồ, tiêu tốn vô số linh thạch mới có thể tạo ra những khu vực trồng trọt có linh khí nồng đậm để bồi dưỡng linh dược cao cấp.
Còn ở đây, giữa vùng ngoại vi hẻo lánh của Vạn Độc Lâm, lại có một mảnh đất tụ linh nhỏ bé, không ai hay biết.
Hắn quỳ xuống, dùng tay trần bới nhẹ lớp đất đen. Đất tơi xốp, độ ẩm hoàn hảo, cấu trúc hạt vi sinh tuyệt vời.
*Nếu trồng Tử Diệp Thảo ở đây...*
Lâm Mặc không chần chừ thêm. Hắn lấy ba gốc Tử Diệp Thảo giấu trong ngực áo ra. Rễ của chúng hơi khô lại sau một đêm, sức sống yếu ớt.
Hắn cẩn thận đào ba cái lỗ nhỏ, đặt rễ cây vào, lấp đất, rồi ấn nhẹ xung quanh để đảm bảo rễ tiếp xúc tốt. Hắn không có nước tưới, nhưng độ ẩm của đất tụ linh này có lẽ là đủ.
Khi gốc Tử Diệp Thảo thứ ba được trồng xuống đất, một sự kiện kỳ lạ xảy ra.
Trong đầu Lâm Mặc bỗng vang lên một âm thanh êm ái, giống như tiếng nước nhỏ giọt xuống mặt hồ tĩnh lặng.
*Ting.*
Một màn hình màu xanh lá nhạt, mờ ảo như ảo ảnh, hiện ra trước mắt hắn.
Lâm Mặc giật mình lùi lại nửa bước. Nhưng màn hình vẫn lơ lửng ngay trong tầm nhìn, không biến mất.
Hắn nín thở, định hình lại để đọc những dòng chữ phát sáng trên màn hình:
**[HỆ THỐNG LINH VIÊN VÔ HẠN THĂNG CẤP]**
**Chủ nhân:** Lâm Mặc**Cảnh giới:** Luyện Khí tầng 1**Cấp độ Linh Viên:** Lv1 (Khoảnh đất sơ khai)
**Thông tin Linh Viên:** **Diện tích:** 3 trượng vuông. **Tình trạng:** Khởi động thành công. **Đặc tính cấp 1:** Tốc độ sinh trưởng x2 (Thực vật trồng trong Linh Viên phát triển nhanh gấp đôi bình thường, xác suất biến dị +1%).
**Nhiệm vụ thăng cấp (Lv1 > Lv2):** Trồng thành công và thu hoạch 10 gốc linh thực (Hiện tại: 0/10).
Lâm Mặc chớp mắt. Màn hình vẫn ở đó. Hắn đưa tay chạm thử, ngón tay xuyên qua khoảng không.
*Hệ thống? Bảng thông tin?*
Đời trước, hắn cũng từng đọc qua vài bộ tiểu thuyết mạng trong lúc rảnh rỗi chờ máy ly tâm phân tích mẫu vật. Xuyên không mang theo "bàn tay vàng" không phải là một khái niệm xa lạ.
Nhưng khi nó thực sự xảy ra, sự chấn động vẫn rất lớn.
Hắn nhìn xuống ba gốc Tử Diệp Thảo vừa trồng. Bằng mắt thường, hắn có thể thấy sự thay đổi. Lớp lá vốn đang héo rũ vì thiếu nước bỗng căng bóng trở lại. Một tia sáng màu tím nhạt chạy dọc theo gân lá, nồng đậm hơn hẳn lúc hắn mới hái.
*Tốc độ sinh trưởng nhân hai. Tăng xác suất biến dị.*
Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, đè nén sự hưng phấn đang trào dâng.
Bất cứ dược sư hay tu sĩ nào cũng hiểu, thời gian là kẻ thù lớn nhất trong việc bồi dưỡng linh dược. Một gốc nhân sâm trăm năm cần đúng một trăm năm để thành hình. Nếu tốc độ sinh trưởng nhân hai, nghĩa là chỉ cần năm mươi năm. Nếu Linh Viên tiếp tục thăng cấp... liệu nó có thể nhân mười, nhân trăm lần?
Hơn thế nữa, đây là *không gian thuộc về riêng hắn*. Không ai trong Thanh Mộc Tông, không một gã quản sự nào, không một tu sĩ nào biết đến sự tồn tại của nó.
Đây là vốn liếng để hắn sinh tồn. Vốn liếng để hắn thoát khỏi thân phận con kiến.
Lâm Mặc đứng dậy, phủi sạch đất trên tay áo. Hắn kiểm tra kỹ xung quanh khe nứt, dùng vài cành cây khô ngụy trang thêm một chút cho lối vào, đảm bảo nhìn từ ngoài vào sẽ không thấy gì bất thường.
*Phải thật cẩn thận. Bí mật này lộ ra, mình sẽ chết không toàn thây.*
Hắn quay bước trở lại khu vực hái thuốc, nơi Triệu Cẩu vẫn đang cần mẫn làm việc.
"Đi đâu lâu thế?" Triệu Cẩu liếc mắt hỏi, giọng không có vẻ nghi ngờ, chỉ là một lời nhắc nhở. "Đừng đi lang thang. Gặp xà độc thì không ai cứu đâu."
"Bụng có chút khó chịu," Lâm Mặc bình thản đáp, cúi xuống tiếp tục tìm dược liệu.
Bề ngoài, hắn vẫn là một dược nô nhút nhát, yếu ớt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa đã được thắp lên.
*10 gốc linh thực để thăng cấp Lv2.*
Mục tiêu đầu tiên đã rõ ràng.
Từ hôm nay, hắn không chỉ hái thuốc cho Thanh Mộc Tông. Hắn sẽ hái thuốc cho chính Linh Viên của mình.
Lâm Mặc thức dậy với một mục tiêu rõ ràng: tìm một chỗ an toàn để trồng ba gốc Tử Diệp Thảo.
Hắn giấu chúng dưới lớp áo dày bẩn thỉu, cần thận không để ai nhìn thấy. Trong thế giới của dược nô, có được thứ gì đó ngoài phần ăn cơ bản đều là một cái tội cái tội có thứ đáng để kẻ khác cướp.
Tổ ba lại tiến vào khu vực phía Bắc. Hôm nay chỉ có bốn người. Thiếu niên gầy gò hôm qua đã hoảng loạn chạy nhầm vào một bụi gai gai góc, bị cứa nát chân, hiện đang nằm thoi thóp ở lán trại chờ chết. Châu Đại Quản Sự vẫn không cử người bổ sung.
"Đừng rời xa tao quá mười bước." Triệu Cẩu dặn Lâm Mặc khi họ bước vào khu vực giao thoa với Chướng Vụ Đới. "Sương độc hôm nay dày hơn hôm qua."
Lâm Mặc gật đầu. Hắn bắt đầu công việc hái thuốc với sự cẩn trọng thường lệ, nhưng hôm nay, đôi mắt hắn không chỉ tìm kiếm dược liệu, mà còn tìm một *địa hình*.
Một nơi khuất tầm nhìn, ít người qua lại, đất đai đủ dinh dưỡng, và quan trọng nhất an toàn.
Khoảng giữa trưa, khi Triệu Cẩu đang tập trung đào một củ Huyết Sâm hạng thấp, Lâm Mặc viện cớ đi đại tiện để tách ra một quãng ngắn. Hắn cẩn thận bước qua những lùm cây rậm rạp, tránh đạp lên cành khô.
Hắn đi về phía một khe núi hẹp bị che khuất bởi những tảng đá khổng lồ phủ rêu. Vùng này không có loại cỏ thuốc nào phổ biến, dược nô thường bỏ qua.
Lách qua một khe nứt giữa hai tảng đá lớn, Lâm Mặc chui vào một khoảng không gian hình bán nguyệt, bao quanh bởi vách đá cao.
Nơi này rất kín đáo. Nếu không vô tình nhìn thấy khe nứt, không ai biết có một khoảng trống phía sau.
Nhưng điều khiến Lâm Mặc dừng bước không phải là sự kín đáo.
Mà là *cảm giác*.
Không khí ở đây khác hẳn bên ngoài. Ngay khi bước qua khe đá, hắn cảm thấy hơi thở nhẹ bẫng, một luồng sinh khí mát lạnh mơn trớn qua da thịt. Đau nhức trên cơ thể nhạt đi vài phần.
Lâm Mặc hít một hơi sâu. Hắn có thể không phải một tu sĩ cường đại, nhưng sự mẫn cảm với tự nhiên của một nhà thực vật học kiếp trước giúp hắn nhận ra sự bất thường.
*Linh khí.*
Nồng độ linh khí ở đây cao gấp nhiều lần bên ngoài.
Hắn cúi xuống nhìn mặt đất. Đó là một khoảng đất trống chỉ chừng ba trượng vuông. Không có cây cối lớn, chỉ có một lớp rêu mỏng màu xanh biếc. Đất ở đây có màu đen tuyền, tơi xốp, tản ra một mùi thơm ngai ngái đặc trưng của đất giàu mùn và... linh lực.
*Một mảnh đất tụ linh tự nhiên?*
Tim Lâm Mặc đập nhanh hơn một nhịp. Trong trí nhớ của thân xác cũ, những mảnh đất tụ linh tự nhiên là bảo vật của tu tiên giới. Tông môn phải dùng những đại trận khổng lồ, tiêu tốn vô số linh thạch mới có thể tạo ra những khu vực trồng trọt có linh khí nồng đậm để bồi dưỡng linh dược cao cấp.
Còn ở đây, giữa vùng ngoại vi hẻo lánh của Vạn Độc Lâm, lại có một mảnh đất tụ linh nhỏ bé, không ai hay biết.
Hắn quỳ xuống, dùng tay trần bới nhẹ lớp đất đen. Đất tơi xốp, độ ẩm hoàn hảo, cấu trúc hạt vi sinh tuyệt vời.
*Nếu trồng Tử Diệp Thảo ở đây...*
Lâm Mặc không chần chừ thêm. Hắn lấy ba gốc Tử Diệp Thảo giấu trong ngực áo ra. Rễ của chúng hơi khô lại sau một đêm, sức sống yếu ớt.
Hắn cẩn thận đào ba cái lỗ nhỏ, đặt rễ cây vào, lấp đất, rồi ấn nhẹ xung quanh để đảm bảo rễ tiếp xúc tốt. Hắn không có nước tưới, nhưng độ ẩm của đất tụ linh này có lẽ là đủ.
Khi gốc Tử Diệp Thảo thứ ba được trồng xuống đất, một sự kiện kỳ lạ xảy ra.
Trong đầu Lâm Mặc bỗng vang lên một âm thanh êm ái, giống như tiếng nước nhỏ giọt xuống mặt hồ tĩnh lặng.
*Ting.*
Một màn hình màu xanh lá nhạt, mờ ảo như ảo ảnh, hiện ra trước mắt hắn.
Lâm Mặc giật mình lùi lại nửa bước. Nhưng màn hình vẫn lơ lửng ngay trong tầm nhìn, không biến mất.
Hắn nín thở, định hình lại để đọc những dòng chữ phát sáng trên màn hình:
**[HỆ THỐNG LINH VIÊN VÔ HẠN THĂNG CẤP]**
**Chủ nhân:** Lâm Mặc**Cảnh giới:** Luyện Khí tầng 1**Cấp độ Linh Viên:** Lv1 (Khoảnh đất sơ khai)
**Thông tin Linh Viên:** **Diện tích:** 3 trượng vuông. **Tình trạng:** Khởi động thành công. **Đặc tính cấp 1:** Tốc độ sinh trưởng x2 (Thực vật trồng trong Linh Viên phát triển nhanh gấp đôi bình thường, xác suất biến dị +1%).
**Nhiệm vụ thăng cấp (Lv1 > Lv2):** Trồng thành công và thu hoạch 10 gốc linh thực (Hiện tại: 0/10).
Lâm Mặc chớp mắt. Màn hình vẫn ở đó. Hắn đưa tay chạm thử, ngón tay xuyên qua khoảng không.
*Hệ thống? Bảng thông tin?*
Đời trước, hắn cũng từng đọc qua vài bộ tiểu thuyết mạng trong lúc rảnh rỗi chờ máy ly tâm phân tích mẫu vật. Xuyên không mang theo "bàn tay vàng" không phải là một khái niệm xa lạ.
Nhưng khi nó thực sự xảy ra, sự chấn động vẫn rất lớn.
Hắn nhìn xuống ba gốc Tử Diệp Thảo vừa trồng. Bằng mắt thường, hắn có thể thấy sự thay đổi. Lớp lá vốn đang héo rũ vì thiếu nước bỗng căng bóng trở lại. Một tia sáng màu tím nhạt chạy dọc theo gân lá, nồng đậm hơn hẳn lúc hắn mới hái.
*Tốc độ sinh trưởng nhân hai. Tăng xác suất biến dị.*
Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, đè nén sự hưng phấn đang trào dâng.
Bất cứ dược sư hay tu sĩ nào cũng hiểu, thời gian là kẻ thù lớn nhất trong việc bồi dưỡng linh dược. Một gốc nhân sâm trăm năm cần đúng một trăm năm để thành hình. Nếu tốc độ sinh trưởng nhân hai, nghĩa là chỉ cần năm mươi năm. Nếu Linh Viên tiếp tục thăng cấp... liệu nó có thể nhân mười, nhân trăm lần?
Hơn thế nữa, đây là *không gian thuộc về riêng hắn*. Không ai trong Thanh Mộc Tông, không một gã quản sự nào, không một tu sĩ nào biết đến sự tồn tại của nó.
Đây là vốn liếng để hắn sinh tồn. Vốn liếng để hắn thoát khỏi thân phận con kiến.
Lâm Mặc đứng dậy, phủi sạch đất trên tay áo. Hắn kiểm tra kỹ xung quanh khe nứt, dùng vài cành cây khô ngụy trang thêm một chút cho lối vào, đảm bảo nhìn từ ngoài vào sẽ không thấy gì bất thường.
*Phải thật cẩn thận. Bí mật này lộ ra, mình sẽ chết không toàn thây.*
Hắn quay bước trở lại khu vực hái thuốc, nơi Triệu Cẩu vẫn đang cần mẫn làm việc.
"Đi đâu lâu thế?" Triệu Cẩu liếc mắt hỏi, giọng không có vẻ nghi ngờ, chỉ là một lời nhắc nhở. "Đừng đi lang thang. Gặp xà độc thì không ai cứu đâu."
"Bụng có chút khó chịu," Lâm Mặc bình thản đáp, cúi xuống tiếp tục tìm dược liệu.
Bề ngoài, hắn vẫn là một dược nô nhút nhát, yếu ớt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa đã được thắp lên.
*10 gốc linh thực để thăng cấp Lv2.*
Mục tiêu đầu tiên đã rõ ràng.
Từ hôm nay, hắn không chỉ hái thuốc cho Thanh Mộc Tông. Hắn sẽ hái thuốc cho chính Linh Viên của mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.