Chương 39: Kẻ Thù Suy Kiệt
Chương 39: Kẻ Thù Suy Kiệt
Mười lăm ngày trôi qua kể từ khi mầm mống độc phong thủy được gieo xuống.
Ban đầu, không có gì bất thường xảy ra. Gã mặt rỗ và đám lâu la Hổ Môn vẫn đi thu "phí bảo kê", vẫn ăn nhậu nhẹt nhẹt và ức hiếp Dược Đồ mới.
Nhưng đến ngày thứ mười sáu, những dấu hiệu đầu tiên bắt đầu xuất hiện.
Trong lúc đang chẻ củi, một tên đàn em của gã mặt rỗ đột nhiên trượt tay, bổ chiếc rìu sượt qua mũi giày. Hắn thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm dù trời đang cuối thu mát mẻ. "Quái lạ... Sao hôm nay tay chân bủn rủn thế này?" Hắn lầm bầm, tưởng rằng tối qua mình uống quá chén.
Ngày thứ mười tám, gã mặt rỗ cảm thấy đan điền trống rỗng một cách kỳ lạ. Dù gã có vận công hô hấp bao nhiêu, linh khí vừa tụ lại ở vùng rốn liền lập tức tản mát đi mất, giống như rót nước vào cái giỏ tre. Gã bắt đầu hoảng sợ. Đối với tu sĩ, linh khí là mạng sống.
"Mẹ kiếp! Chắc chắn là do gặp bình cảnh tầng 3 đỉnh phong!" Gã tự nhủ. Trong cơn tuyệt vọng, gã dốc sạch số linh thạch thu trấn lột được từ bọn Lâm Mặc, cắn răng mua một bình Tụ Khí Đan loại tốt, đóng cửa bế quan để cưỡng ép đột phá.
Nhưng gã không biết rằng, linh khí từ Tụ Khí Đan tràn vào cơ thể càng mạnh, nó càng làm giãn nở những kinh mạch đã bị Suy Mạch Tán ăn mòn.
Đêm ngày thứ hai mươi, một tiếng thét thảm thiết vang lên từ cụm nhà ba gian của bang Hổ Môn.
Ngày hôm sau, cả khu Dược Đồ xôn xao. Băng nhóm Hổ Môn đã hoàn toàn sụp đổ.
Ba kẻ bắt nạt kiêu ngạo ngày nào giờ đây nằm bẹp trên giường, mặt mày xám ngoét, hơi thở thoi thóp. Linh khí trong người bọn chúng đã bốc hơi sạch sẽ, tu vi từ Luyện Khí tầng 3 tụt thẳng xuống mức người phàm yếu ớt. Gã mặt rỗ thậm chí còn nôn ra máu đen, gân xanh trên trán co giật liên hồi.
Chấp sự của Dược Viện vội vã mời một vị Y Sư ngoại môn đến bắt mạch.
Vị Y Sư già vuốt râu xám, nhíu mày thật sâu khi đặt ngón tay lên cổ tay gã mặt rỗ. Ông ta lắc đầu thở dài: "Nóng vội cầu thành. Bọn chúng xuất thân tạp dịch, căn cơ nông cạn lại cố dùng đan dược mạnh để ép xung phá cảnh giới. Kết quả là kinh mạch bị quá tải, đứt đoạn toàn bộ. Đây là chứng 'Tẩu Hỏa Nhập Ma' điển hình."
"Có chữa được không thưa Y Sư?" Tên Chấp sự hỏi.
"Chữa cái rắm!" Vị Y Sư gắt gỏng. "Kinh mạch rách như giẻ rách rồi. Giờ chỉ có phế nhân. Giữ lại mạng đã là may. Tông môn không nuôi báo cô kẻ vô dụng, đuổi bọn chúng ra khỏi khu Dược Đồ, tống xuống mỏ quặng làm khổ sai đi."
Lời phán quyết của Y Sư đóng đinh số phận của băng Hổ Môn.
Khi đám Chấp sự lôi ba cái xác sống nhăn nhúm đó ném lên xe bò, Lâm Mặc đang lúi húi nhổ cỏ dại ở mảnh vườn Xích Lăng Thảo cách đó không xa. Hắn dừng tay, chống cằm lên cán cuốc, lặng lẽ nhìn chiếc xe bò khuất dần sau rặng thông.
Hắn khẽ phủi lớp bụi đất trên tay áo.
Không một giọt máu nào đổ ra. Không một tiếng binh khí va chạm. Không một ai trong Tông môn, kể cả vị Y Sư già dặn kinh nghiệm kia, nhận ra đây là một vụ đầu độc. Bọn họ hoàn toàn tin vào một kịch bản do chính Lâm Mặc đạo diễn: Tẩu Hỏa Nhập Ma do lòng tham.
"Ma cũ sao? Giờ thì thành ma xó rồi," Lâm Mặc mỉm cười nhạt.
Sự kiêu ngạo của kẻ mạnh thường là điểm yếu chí mạng nhất của chúng. Ở Tông môn, vũ khí mạnh nhất không phải là đao kiếm hay pháp thuật, mà là sự hiểu biết cặn kẽ về dược tính và tâm lý con người.
Với sự biến mất của băng Hổ Môn, khu Dược Đồ Đinh khu tạm thời trở lại trạng thái yên bình giả tạo. Những kẻ định ngoi lên thay thế gã mặt rỗ vẫn còn đang e dè, chưa dám manh động.
Lâm Mặc có được sự tĩnh lặng cần thiết. Hắn không cần phải nộp hai khối linh thạch mỗi tháng nữa, nhưng điều đó không làm hắn quan tâm. Mục tiêu thực sự của hắn bây giờ là làm sao để thăng cấp Linh Viên lên Lv6.
Mộc Linh Châu.
Hắn đang lúi húi nhổ cỏ thì tên Chấp sự phụ trách khu Dược Đồ bước tới. Khuôn mặt gã Chấp sự này vốn dĩ luôn hống hách, nay lại mang vẻ thần bí kỳ lạ. Đi theo sau gã là chín tên Dược Đồ khác, toàn là những kẻ ốm yếu, mờ nhạt, và đặc biệt là không hề có bất kỳ bối cảnh hay ô dù nào chống lưng ở nội môn.
"Lâm Mặc, chuẩn bị đồ đạc. Ngươi được chọn cho một nhiệm vụ đặc biệt." Tên Chấp sự hất hàm, nhét vào tay hắn một khối lệnh bài bằng gỗ mộc.
"Nhiệm vụ... thưa Chấp sự đại nhân?" Lâm Mặc giả vờ run rẩy hỏi.
"Trưởng Lão Lục Hợp đích thân cần mười Dược Đồ am hiểu thổ nhưỡng đi phụ trợ trận pháp để thu thập Mộc Linh Châu tại Quỷ Thụ Lâm. Chuyện này được tiến hành kín đáo, các ngươi vinh dự được chọn. Xong việc, mỗi đứa được thưởng một viên Trúc Cơ Đan và có cơ hội được ghi danh dưới trướng Trưởng Lão." Tên Chấp sự hạ giọng, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam (có lẽ đã nhận không ít linh thạch đút lót từ Lục Hợp để chọn ra những kẻ "chết không ai tìm").
Đám Dược Đồ phía sau nghe thấy "Trúc Cơ Đan", hai mắt lập tức sáng rực lên như đuốc, hoàn toàn quên mất cái tên "Quỷ Thụ Lâm" - khu vực Vạn Độc Lâm tầng 4 nguy hiểm nhường nào.
Nhưng Lâm Mặc lại cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.
Một nhiệm vụ nguy hiểm cấp độ tầng 4 (nơi có yêu thú cấp 2 tương đương Trúc Cơ kỳ), lại bí mật tuyển chọn những Dược Đồ Luyện Khí tầng thấp, không thân thích làm phụ trợ trận pháp? Tông môn không thiếu đệ tử nội môn Luyện Khí tầng 8, tầng 9 để làm việc này. Tại sao một Trưởng Lão lại cất công giấu giếm, đem một đám Dược Đồ mạt hạng đi làm vật tế thần?
"Có mùi âm mưu cực lớn," Lâm Mặc liếm môi, đôi mắt tối lại. "Nhưng... Mộc Linh Châu đang ở đó. Nếu không vào hang cọp, sao bắt được cọp con?"
Lâm Mặc không hề phản kháng, vội vàng cúi gập người tỏ vẻ mừng rỡ tột độ: "Tiểu nhân... tiểu nhân tuân mệnh! Đa tạ Chấp sự đại nhân tài bồi!"
Vở kịch Cẩu Đạo tàn bạo nhất chuẩn bị được vén màn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.