Chương 33: Không Minh Tinh Thạch
Sau khi đẩy lui đợt tập kích của quái thú đêm đầu tiên, đội khai thác chính thức bắt tay vào công việc. Nhưng suốt những ngày sau đó...
Trần Mặc chỉ đứng bên mép khe nứt.
Gió lạnh từ vực sâu không ngừng thổi lên, rít qua khe đá tai mèo. Nhưng ánh mắt hắn lại hoàn toàn không đặt trên những viên Không Minh Tinh Thạch tỏa sáng phía dưới. Mà đặt trên những tầng không gian đang vặn vẹo.
Một lần. Hai lần. Mười lần. Một trăm lần. Hắn lặng lẽ quan sát, không bỏ sót bất kỳ một dao động nhỏ nhoi nào.
Người Thanh Mộc nhìn thấy sự hỗn loạn chết chóc. Nhưng dưới sự vận hành của Đoán Khí Thuật, Trần Mặc lại nhìn thấy một thứ khác. Trước khi loạn lưu không gian xuất hiện, không gian nơi đó sẽ rung động cực nhỏ. Giống như mặt hồ phẳng lặng đột ngột xuất hiện một gợn sóng cực kỳ yếu ớt.
Dao động ấy chỉ tồn tại chưa tới một phần nghìn hơi thở. Quá ngắn. Quá mờ nhạt. Thậm chí thần thức của một Trúc Cơ tu sĩ bình thường cũng không thể nhận ra. Nhưng Đoán Khí Thuật của hắn vốn là bí thuật chuyên dùng để bắt lấy những biến hóa tột cùng nhỏ nhặt trong thiên địa.
Mỗi lần loạn lưu bộc phát, trong mắt Trần Mặc đều hiện lên một quỹ tích mơ hồ. Không hoàn toàn chính xác, nhưng đủ để cảnh báo.
...
Một ngày. Hai ngày. Ba ngày. Hắn vẫn đứng yên trên mép vực, tuyệt đối không xuống. Đến cả A Cổ cũng nhịn không được, tiến lại gần hỏi: "Ngươi đang làm cái gì thế?"
Trần Mặc không trả lời, tiếp tục đắm chìm vào mạng lưới không gian trước mặt. Cho tới ngày thứ năm. Trong mắt hắn cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng dị thường. "Ta có thể thử."
Toàn bộ chiến sĩ xung quanh đều ngẩn người. A Cổ lập tức biến sắc, gạt phắt đi: "Không được! Ngươi không biết nơi này nguy hiểm thế nào đâu!"
Trần Mặc nhìn xuống vực sâu đen ngòm, giọng nói bình tĩnh đến lạ kỳ: "Ta biết. Chính vì biết, nên mới phải thử."
Không ai ngờ tới, vừa dứt lời, thân ảnh hắn đã lao thẳng xuống.
A Cổ không kịp cản lại, trố mắt nhìn Trần Mặc đã đi sâu vào khu vực không gian loạn lưu. Lão lập tức gầm lên: "Chuẩn bị hỗ trợ! Mau!" Đội ngũ chiến sĩ lập tức dàn đội hình, buộc chặt dây thừng phế liệu, căng mắt sẵn sàng tiếp ứng.
Từng bước. Từng bước một. Trần Mặc đi xuống vách đá. Đoán Khí Thuật vận chuyển tới cực hạn, thần thức phóng ra như những sợi tơ nhện vô hình.
Trong đầu hắn lúc này, hàng trăm dòng dao động đan xen thành một mạng lưới khổng lồ. Rất nhanh, một tia rung động bất thường xuất hiện. Sắc mặt Trần Mặc biến đổi. Không chút do dự, Lưu Vân Bộ bộc phát! Thân hình hắn đột ngột nghiêng sang trái nửa trượng.
Xoẹt! Một đường đen thẫm xuất hiện ngay nơi hắn vừa đứng. Vách đá phía sau không một tiếng động liền biến mất một mảng lớn.
Những tiếng hít khí lạnh đồng loạt vang lên trên mép vực. Mọi người đều nhìn thấy, nếu chậm thêm một sát na, Trần Mặc đã thành một cái xác không toàn thây.
...
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Càng xuống sâu, không gian càng vặn vẹo dữ dội. Loạn lưu xuất hiện dày đặc hơn, liên tục hơn. Nhiều lần, ngay cả Đoán Khí Thuật cũng chỉ kịp cho hắn một tia cảnh báo trong chớp mắt. Mồ hôi lạnh chảy dọc hai bên má, thần thức bị tiêu hao với tốc độ kinh người.
Bảy mươi trượng. Tám mươi trượng. Chín mươi trượng.
Cuối cùng, hắn đã tới gần viên Không Minh Tinh Thạch đầu tiên. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy một trượng. Đúng lúc ấy, sắc mặt Trần Mặc đột nhiên trắng bệch.
Nguy hiểm! Nguy hiểm cực độ! Mọi lỗ chân lông trên người hắn đồng loạt dựng đứng. Ba luồng dao động không gian xuất hiện cùng một lúc: Trước, Sau, Bên trái! Toàn bộ đường lui hoàn toàn bị phong kín!
"Trần Mặc!" A Cổ ở phía trên gầm lên tuyệt vọng.
Khoảnh khắc ấy, Trần Mặc không hề hoảng loạn. Linh lực trong đan điền bùng nổ như núi lửa. Dịch Chuyển Thuật!
Thân ảnh hắn trực tiếp nhạt nhòa rồi biến mất, xuất hiện trở lại ở cách đó ba trượng. Ngay sau đó, ba vết nứt đen ngòm đồng thời quét qua nơi hắn vừa đứng. Ầm! Không gian rung chuyển dữ dội.
Ngay cả những chiến sĩ phía trên cũng mặt cắt không còn giọt máu. Sức mạnh vặn vẹo kia, đừng nói là Luyện Khí, ngay cả Trúc Cơ hay thậm chí là Kim Đan, Nguyên Anh phơi thây tại chỗ cũng không có gì lạ.
Phốc! Dù né được đòn chí mạng, vai phải hắn vẫn bị một tia loạn lưu sượt qua, máu thịt lập tức bốc hơi một mảng, đau đớn thấu xương tủy. Nhưng ánh mắt Trần Mặc vẫn kiên định. Hắn lao tới một bước cuối cùng, bàn tay vươn ra nắm chặt lấy viên Không Minh Tinh Thạch.
Rắc! Quả cầu không gian vỡ vụn. Tinh thạch màu bạc rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.
Khoảnh khắc tiếp xúc, toàn thân Trần Mặc chấn động. Hắn cảm nhận được vô số vòng xoáy huyền ảo đang lưu chuyển bên trong viên đá. Pháp tắc không gian chân chính! Dù chỉ là một tia cực nhỏ, nhưng cũng đủ khiến tâm thần người ta run rẩy. Ở Đông Hoang, một kiện pháp bảo không gian bình thường cũng đủ khiến các tu sĩ Kim Đan tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy. Còn thứ này, chính là vật liệu tối cao để luyện chế bảo vật không gian, hoặc dùng để cảm ngộ Không Gian Chi Thuật. Nếu để những lão quái Nguyên Anh biết được, e rằng cũng phải đỏ mắt ra tay tranh cướp.
"Trần Mặc về! Mau rút về!" Tiếng gào của A Cổ kéo hắn về thực tại.
Trần Mặc kết hợp Lưu Vân Bộ và Dịch Chuyển Thuật bứt tốc trở về. Dù khoảng cách không xa nhưng hắn không dám dùng dịch chuyển bừa bãi, bởi chỉ cần một lần sai sót rơi trúng vị trí loạn lưu mới xuất hiện, hắn chắc chắn sẽ tan xương nát thịt.
Khi vừa chạm chân lên cửa hang, thần thức của hắn đã cạn sạch, linh lực trong người chỉ còn chưa tới một thành.
Nhưng toàn bộ chiến sĩ xung quanh đều đang nhìn hắn với ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Không còn là nhìn một vị khách nhân. Không còn là nhìn một người ngoài liễu yếu đào tơ. Mà là sự kính phục, tôn sùng chân chính của những chiến sĩ phàm nhân dành cho một kẻ mạnh.
Bọn họ biết rõ nơi đó đáng sợ thế nào. Họ biết Trần Mặc vừa làm được một điều kỳ tích mà ngay cả những thợ mỏ lão luyện nhất cũng phải đánh đổi bằng cả mạng sống.
A Cổ nhìn viên Không Minh Tinh Thạch trong tay hắn, im lặng thật lâu, cuối cùng mới bật cười lộ ra hàm răng trắng: "Tiểu tử... Ngươi đúng là một đồ điên!"
...
Sau đó, Trần Mặc nuốt một viên đan dược dưỡng thần rồi ngồi xuống điều tức. Phải mất ba ngày sau, hắn mới miễn cưỡng khôi phục lại trạng thái. Rồi hắn lại đứng dậy, tiếp tục xuống vực.
Mỗi một lần đều như đi trên dây giữa vực sâu tử thần, mỗi một lần đều cận kề cái chết. Nhưng kinh nghiệm của hắn cũng theo đó mà tăng lên vùn vụt, tốc độ tiêu hao linh lực và thần thức ngày một ít đi. Khả năng cảm nhận dao động không gian của Đoán Khí Thuật càng ngày càng thuần thục, tỷ lệ thành công tăng cao, dù vẫn có không ít lần hắn thoát chết chỉ trong tích tắc.
...
Bốn tháng sau. Khi ngẩng đầu nhìn lên thiên khung, ngay cả Trần Mặc cũng cảm nhận được một áp lực nặng nề đến ngạt thở. Những khe nứt trên bầu trời ngày càng mở rộng và lộ rõ. Quầng sáng khổng lồ phía trên Thần Thụ Chi Hải liên tục rung động kịch liệt, giống như có một thứ gì đó khủng khiếp sắp sửa giáng lâm.
Bốn tháng qua, một mình hắn đã lấy được hai mươi viên Không Minh Tinh Thạch. Năm đội khai thác khác điên cuồng dùng mạng đổi lấy thêm ba viên. Tổng số đá còn thiếu... chỉ còn sáu viên!
Nhưng không một ai cảm thấy nhẹ nhõm. Bởi tất cả đều biết, ngày giới hạn giao đá đang đến gần. Mà thứ đang chờ đợi phía sau bầu trời nứt toác kia... Chính là Tiên Vệ. Cũng là bí mật lớn nhất, đáng sợ nhất của toàn bộ Thần Thụ Chi Hải.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.