Chương 29: Kim Chạy Hết Số
Năm giờ mười, chợ gần như hết khách.
Mến đã về từ trước. Yến kéo nốt cửa cuốn sạp trái cây, còn
đứng ngoài đếm tiền lẻ rồi mới dắt xe. Liên với Phượng bàn giao xe rác ở đầu
dãy. Hảo không xuất hiện lại ở khu phía tây.
Ca Dũng đã hết từ ba giờ. Tân nhận cổng theo lịch; Dũng ở
lại tăng cường vòng ngoài cho phần mở kỹ thuật. Gần năm giờ, Lan nhắn hai lần.
Cậu trả lời mười lăm phút nữa ra. Tân nhìn dây chắn, bảo việc ở cổng ông lo
được, Dũng xong thì đi, đứng thêm cũng chẳng làm cái nền tốt hơn.
Dũng nói biết rồi, vẫn chưa thay áo.
Lần mở cuối cùng không lộ thêm một khoảng hầm lớn. Nó chỉ
cho thấy gờ gạch kéo tới sát một bức tường móng cũ. Trên gờ còn nhiều rác,
nhưng càng vào sâu càng ít thứ của chợ và càng nhiều vật nhỏ khó nhìn thẳng.
Một móng tay dày, vàng ở đầu, nằm úp như vỏ hạt.
Ba mảnh móng khác nhẵn hơn, phần bán nguyệt còn rõ.
Một lọn tóc ngắn màu nâu đen dính trong cặn khô.
Hai miếng da co lại, một miếng có mép tròn, một miếng hình
gần chữ nhật. Miếng thứ hai không có sẹo, nốt ruồi hay dấu gì nhìn thấy bằng
mắt thường.
Một chiếc răng hàm còn nguyên thân, men sáng hơn những cái
xung quanh.
Và ở sát bức tường cuối, có một lớp vật chất màu xám trắng
bám trên gạch.
Quang bảo có thể là vữa cũ bị kiềm hóa. Ông đưa camera gần
hơn, rồi im.
Bề mặt ấy không giống vữa khi nhìn sát. Nó có những nếp rất
mảnh chạy song song, không đều, chỗ bóng chỗ khô. Một mảnh sợi đen ngắn mắc
trong đó. Ánh đèn camera đổi góc, lớp xám trắng phản sáng ướt ở một điểm dù
xung quanh khô.
Thành hỏi có thể lấy mẫu từ ngoài mà không phá tường không.
Quang lắc đầu. “Muốn chạm phải xuống sâu hơn. Tôi không cho
người vào với cái trần này.”
“Vậy thôi.”
Nhóm thu giữ bắt đầu làm việc từ ngoài vào. Những vật nhỏ
trên gờ được gắp từng món bằng dụng cụ dài, mỗi vị trí chụp lại trước và sau
khi lấy. Không ai gọi tên chúng quá sớm. Trên túi chỉ ghi số thứ tự, mô tả hình
thái, vị trí.
Đến chiếc răng hàm men sáng, một cán bộ dừng lâu hơn vì nó
mắc dưới cặn. Khi được nhấc lên, một mảng bụi dính ở chân răng rơi xuống tấm
hứng.
Dũng ở ngoài dây nhìn thấy, mặt cứng lại.
Thu hỏi sao chưa về, nhắc Lan còn đứng ngoài cổng. Dũng kéo
khóa áo xuống nửa chừng, đáp rằng cậu đang đi đây. Thu bảo biết thì đi cho lẹ,
đứng lì ở đó làm gì.
Dũng kéo khóa áo bảo vệ xuống nửa chừng. Cậu nhìn màn hình
thêm một lần, rồi bỗng đưa lưỡi chạm cái răng cửa chồng lên bên cạnh. Cử động
rất nhanh. Thu vẫn thấy.
Dũng bắt gặp mắt bà, bỏ tay khỏi khóa áo. “Cô đừng nhìn.”
“Có nói gì đâu.”
“Cô với anh Hảo giống nhau ghê.”
Thu suýt bật cười. Câu cười không ra được.
Trên màn hình, đầu camera quay lại bức tường cuối.
Lớp xám trắng vẫn ở đó.
Một người kỹ thuật đang cuộn bớt dây thì Quang nói dừng.
“Đừng kéo.”
Người kia ngẩng lên. “Em chưa kéo.”
Sợi cáp camera căng.
Không nhiều. Chỉ vừa đủ để đoạn dây nằm trên nền nhích đi
chừng hai đốt ngón tay.
Quang bước tới nắm cáp bằng găng. Ông không giật. Ông giữ
yên, nhìn màn hình.
Hình ảnh rung nhẹ.
Khung hình rung nhưng không có cú va nào vào đầu camera. Bức
tường trong ảnh dịch rất chậm sang một bên rồi trở lại.
Thành hỏi: “Nền rung?”
Quang nhìn thước laser đặt trên chân ba chạc. Điểm đỏ trên
vạch chuẩn vẫn gần như đứng yên.
“Chưa thấy.”
Sợi cáp chùng xuống.
Người kỹ thuật thở ra, bắt đầu cuộn lại bằng tay.
Quang ngăn lần nữa. “Rút thẳng. Chậm.”
Camera lùi được khoảng hai mươi phân.
Lớp xám trắng ở chân tường biến khỏi khung hình.
Rồi nó trở lại. Camera vẫn giữ nguyên hướng. Một phần màu
nhợt đã lồi ra khỏi khe gạch.
Thu không hiểu mình đang nhìn gì. Nó rộng bằng hai bàn tay
úp cạnh nhau, bề mặt trơn hơn phần bám trên tường. Không có góc cạnh. Không
giống rễ cây, bao nilon hay vữa tróc. Một đường gấp chậm chạy qua nó rồi mất.
Người cầm camera đứng bật dậy, suýt đạp vào hộp dụng cụ.
Quang kéo anh ta lùi khỏi mép mở. “Rút hết.”
Dây cáp chạy qua găng tay, từng vòng được kéo lên.
Trên màn hình, mảng nhợt phồng thêm.
Một thứ trắng cứng ló khỏi bề mặt ấy.
Chỉ một điểm nhỏ, cong, sáng dưới đèn.
Thu nhìn thấy mặt men trước khi hình ảnh đảo mạnh vì camera
bị kéo khỏi khe.
Một chiếc răng.
Màn hình thành một mảng bê tông rung lắc rồi tối sầm khi ống
kính quay vào thành ống.
Không ai nói câu nào trong vài giây.
Quang là người đầu tiên cử động. Ông đẩy nắp che tạm lên
miệng mở, chưa bắt vít, rồi bảo tất cả lùi ra khỏi vùng chống.
Khánh gọi Dũng. “Ra cổng. Gọi Tân đóng Cổng Tây. Không cho
ai quay vào.”
Dũng không hỏi. Cậu chạy.
Thành nói với hai cán bộ thu giữ mang những túi đã lấy được
ra khỏi khu trước. Người kỹ thuật ôm máy ghi hình đi sau, mặt vẫn chưa hết
trắng.
Thu lùi cùng Khánh. Bà không nhìn màn hình nữa.
Từ dưới tấm che tạm vang lên một tiếng cộc.
Rất thấp.
Giống một vật nặng bằng kim loại vừa được đặt xuống nền.
Không ai quay lại gần.
Tiếng thứ hai không đến.
Năm giờ ba mươi mốt, cửa cuốn ở dãy phía tây đã hạ gần hết.
Dũng chạy từ Cổng Tây về, thở gấp nhưng giọng vẫn rõ. Tân đã
khóa cổng phụ, giữ lại đúng ba người của đội kỹ thuật còn đồ bên trong. Hai chủ
sạp ở khu gia cầm chưa dắt được xe ra thì được hướng sang cổng chính. Không còn
khách ở đoạn này.
Khánh hỏi Lan đâu.
“Ở cổng chính. Em bảo đợi ngoài.”
“Xong việc thì đi.”
Dũng gật, mắt lại nhìn về tấm che tạm.
Quang đã đặt thêm hai máy đo lên phần nền ngoài vạch, một
máy theo dõi độ nghiêng, một máy đo rung. Ông không cho lắp lại camera. “Chưa
biết cái gì đang làm khe tường thay đổi. Tôi cần coi nền trước.”
Thành đứng cạnh xe chứng cứ, kiểm tra các túi vừa thu. Anh
không hối mở. Những gì lấy lên đều đã nằm trong hộp cứng, niêm theo số. Anh chỉ
hỏi người quay camera đã lưu bản gốc chưa.
Người kia gật. “Có hai bản trên máy.”
“Giữ nguyên thẻ. Đừng chép thêm ở đây.”
Khánh nhìn Thành. “Anh thấy cái răng chứ?”
“Thấy.”
“Cái nền kia là cái gì?”
“Chưa biết.”
Khánh định nói nữa rồi thôi. Anh kéo điện thoại ra gọi Hảo,
chỉ hỏi anh đang ở đâu. Hảo bảo đã lên kho phía đông, đang chờ xe chở vật tư
nhỏ. Khánh dặn ở nguyên đó, không đi đường tắt qua sau dãy hàng khô.
“Có chuyện hả anh?”
“Chưa biết. Cứ ở đó.”
Hảo im nửa nhịp rồi nói được.
Thu nghe cuộc gọi, chợt nhớ con gái. Bà lấy điện thoại ra.
Vy vừa nhắn hỏi tối ăn gì. Thu gõ “gì cũng được”, đọc lại thấy vô duyên nên sửa
thành “mua giúp mẹ ít rau, mẹ về hơi trễ”.
Bà chưa kịp gửi thì nền rung.
Một chai nước trên bệ cửa lăn nửa vòng rồi dừng. Quang cúi
nhìn máy; vạch đo rung vừa nhảy lên một đoạn ngắn.
“Xe ngoài đường?” Khánh hỏi.
Quang quay đầu về phía cổng. Đường ngoài vừa có một xe tải
lớn chạy qua, nhưng tiếng máy đã đi xa. Ông không trả lời.
Một tiếng kim loại vang từ sâu trong dãy rau.
Rồi một tiếng khác ở khu cá.
Dũng quay phắt lại. “Cân.”
Khánh nhìn cậu.
“Tiếng kim cân đập chặn.”
Từ bộ đàm của Tân phát ra giọng một bảo vệ ở cổng chính.
“Anh Khánh, mấy cái cân ngoài dãy rau bị sao ấy.”
Khánh giật bộ đàm khỏi thắt lưng. “Sao là sao?”
“Không để gì mà kim chạy.”
Một người bán rau chưa về hết đứng cách đó vài sạp, nghe
được liền chạy vào quầy mình. Quang quát giữ nguyên vị trí, đừng vượt dây. Chị
ta dừng giữa lối, chỉ tay.
Chiếc cân đồng hồ trên bàn quầy đang quay kim.
Mâm cân trống.
Kim từ số không đi lên từng nấc, giật nhẹ ở mỗi vạch. Một
ký. Ba ký. Năm ký. Kim không quay nhanh, cũng không run. Nó leo đều như có ai
đang đặt thêm từng túi hàng lên mâm.
Ở quầy bên cạnh, một chiếc cân khác bắt đầu làm y hệt.
Dũng chạy tới nhưng dừng cách bàn nửa mét. “Đừng chạm.”
Không ai định chạm.
Chiếc cân thứ nhất đi hết mặt số rồi dội vào chốt chặn một
tiếng tách.
Chiếc thứ hai theo sau.
Từ dãy cá vang lên ba tiếng tách gần như cùng lúc.
Quang nhìn máy đo nghiêng.
Một con số đổi.
Ông cúi sát màn hình, môi mím lại. “Lùi thêm. Tất cả ra khỏi
đoạn nền này.”
Không ai tranh luận.
Thu kéo xe rác sang bên rồi đi theo Khánh. Khi bà bước qua
vạch sơn đỏ, gót dép bỗng cao lên một chút.
Bà tưởng mình giẫm phải mảnh xi măng.
Nhưng cả vạch sơn đang nâng.
Đoạn nền rộng chừng ba mét từ mép bãi ướt tới chân tường cũ
chậm rãi đội lên. Không thành một cục tròn rõ rệt. Nó giống nhiều tấm bê tông
bị kê từ dưới, cái cao cái thấp, tạo thành một đường lồi chạy chéo qua lối. Vữa
ở khe nứt ra thành tiếng rắc khô.
Một chiếc xe đẩy inox không khóa bánh tự lăn khỏi tường.
Dũng lao tới kéo nó sang bên trước khi nó va vào chân người
kỹ thuật. Bánh xe nảy trên khe đang mở, phát tiếng keng ngắn. Dũng giật tay
nhưng không buông.
“Ra ngoài!” Khánh quát.
Quang đã bỏ máy đo thứ hai. Ông chỉ kịp giật chân ba chạc ra
khỏi vùng lồi. Mặt nền dưới đó tiếp tục nhấc thêm. Một khe đen mở giữa hai tấm
bê tông, ban đầu chỉ bằng lưỡi dao, sau rộng ra bằng đầu đũa.
Bụi xi măng rơi xuống khe.
Không có bụi bay lên.
Thu nhìn thấy thứ màu nhợt ở dưới trước tất cả những người
đứng cạnh bà.
Nó nằm sát mặt dưới của bê tông, như một lớp vật liệu mềm bị
ép vào khe. Ánh đèn làm việc chiếu xiên tới, bề mặt hiện lên xám trắng, bóng ở
vài chỗ. Một nếp gấp chạy chậm qua phần nhìn thấy rồi dừng.
Thu lùi một bước.
Khe mở thêm.
Một mảnh trắng cứng lấp ló trên bề mặt nhợt ấy. Bà không
nhìn đủ lâu để biết có phải răng hay không. Bên cạnh nó, một sợi đen cong dính
chặt, dài hơn sợi tóc bình thường một chút rồi mất hút dưới mép bê tông.
Khánh nắm cánh tay bà kéo mạnh. “Đi.”
Thu bước theo nhưng chân trái vướng dây điện. Bà khụy xuống.
Dũng từ phía sau chụp vai bà, gần như nhấc bà dậy. “Cô đi
trước.”
Nền phía sau phát ra tiếng nứt dài.
Không ai quay lại ngay.
Họ chạy tới đoạn nền liền cách đó hơn mười mét mới dừng. Thu
chống hai tay lên đầu gối, thở không ra hơi. Dũng đứng bên cạnh, mắt vẫn hướng
về khu bãi ướt.
Một tiếng bộ đàm vỡ ra từ thắt lưng Khánh.
“Anh Khánh, bên thịt cũng vậy. Cân chạy hết số.”
Giọng khác chen vào: “Khu gạo có cân điện tử báo quá tải,
không có hàng.”
Khánh nhấn nút. “Không ai đứng gần đồ treo. Đóng khu, đưa
người ra cổng chính.”
Anh nói xong nhìn Thành. “Anh còn cần chứng minh gì nữa
không?”
Thành không trả lời câu đó. Anh quay sang hai cán bộ: “Đưa
xe chứng cứ ra ngoài.”
Họ đẩy xe về phía cổng.
Lúc ấy toàn bộ những cái cân cơ học trong tầm mắt Thu cùng
kêu.
Không đồng thanh hoàn toàn. Có cái kim đã chạm chốt từ
trước, chỉ rung lạch cạch. Có cái mới chạy tới nửa mặt số rồi bất ngờ quật mạnh
xuống. Một chiếc cân treo ở sạp thịt, móc bên dưới trống không, lò xo kéo giãn
tới mức thân cân rung bần bật.
Ở quầy rau, một chiếc cân đồng hồ nhỏ bật chân cao su khỏi
bàn một lần rồi rơi xuống.
Một người bán hàng còn kẹt ngoài cổng chính hét hỏi có động
đất không.
Quang nhìn mặt nền.
“Không giống.”
Câu trả lời vừa dứt, đường lồi phía tây nâng thêm một nhịp.
Lần này nhìn thấy bằng mắt thường. Tấm đan tạm trên miệng
khoang đội lên, trượt khỏi một đầu khung thép. Một vệt nứt chạy dọc chân tường,
cao tới mắt cá rồi dừng. Cửa cuốn của một sạp đã khóa rung lên, từng lá kim
loại va nhau leng keng.
Từ dưới nền vọng ra âm thanh rất nhỏ.
Không giống tiếng gầm.
Giống tiếng nhiều thứ của chợ bị dùng ở xa: bánh sắt lăn
trên nền, một vật inox bị đặt xuống, tiếng lồng gà chạm nhau, tiếng móc cân
rung. Những âm thanh không nối thành nhịp. Chúng chồng lên nhau, lúc gần lúc
xa, như ở dưới lớp bê tông có một lối khác đang hoạt động.
Dũng nghe, môi mất màu. Cậu đưa tay lên chạm mũi mình rồi bỏ
xuống.
“Cái tiếng đó…” Dũng nói, rồi tự dừng.
Thành quay sang. “Đừng cố nhận.”
Dũng lắc đầu. “Em không nhận. Em chỉ… nghe quen.”
Khánh không để họ đứng thêm. “Ra cổng.”
Quang vẫn ở lại sau cùng. Ông vừa lùi vừa nhìn tường, tay
giữ bộ đàm của đội kỹ thuật. Khi khoảng cách đã đủ xa, ông gọi người bên ngoài
cắt toàn bộ máy đang dùng ở khu phía tây. Máy cắt đã tắt từ lâu. Đèn công
trường vẫn sáng bằng nguồn riêng.
Không thứ gì trong đó dừng lại.
Khe nền mở thêm một đốt ngón tay.
Mảng nhợt dưới bê tông ép sát lên.
Lần này Thu nhìn rõ một chiếc răng nằm trong nó.
Phần men trắng nhô trực tiếp khỏi bề mặt xám, chân bị vùi
sâu trong thứ mềm ấy. Cách đó vài centimet có một vật bóng màu trắng khác, nhỏ
và cong như mảnh móng tay.
Dũng kéo Thu lần nữa. Bà không cần nhắc.
Họ lùi tới gần Cổng Tây.
Trong vài giây, những chiếc cân còn chưa chạm giới hạn lần
lượt đập kim xuống chốt. Âm thanh khô, dày chạy từ trong chợ ra ngoài, cái
trước cái sau, như một nắm bi sắt bị rải qua nhiều mặt bàn.
Ngay sau đó, Thu cảm thấy tai mình bị bịt kín.
Không có tiếng nổ.
Không có luồng gió.
Một sức ép rất nhanh dằn từ trên xuống. Đầu gối Thu tự
khuỵu. Dũng chửi nhỏ, một tay vịn cột; Quang đang đứng thẳng cũng phải chống
tay xuống nền. Những tấm bạt treo thấp ép sát vào khung một nhịp rồi bật lại.
Đường nền đang đội lên sụp xuống.
Không sụp theo kiểu rơi vào hố. Nó bị dằn phẳng.
Tấm bê tông phía trên khe hạ mạnh, mép va nhau vỡ toác. Một
đường nứt hình mạng nhện lan ra quanh khu bãi ướt. Khung thép chống phát tiếng
rền sâu rồi một chân trượt khỏi vị trí. Cửa cuốn đang rung im bặt.
Mảng nhợt biến mất khỏi khe.
Một đám bụi trắng bắn lên, phủ nửa đoạn lối.
Dũng ho sặc. Thu nhắm mắt, tay vẫn nắm cánh tay cậu.
Từ đâu đó trong dãy rau, một chiếc cân rơi khỏi bàn.
Rồi yên.
Quang là người đứng dậy đầu tiên. Ông không đi về phía bãi
ướt. Ông bước ra thêm hai mét, nhìn các vết nứt từ xa rồi bảo mọi người tiếp
tục ra ngoài.
Thành hỏi xe chứng cứ đã qua cổng chưa.
Một cán bộ phía trước giơ tay báo rồi.
“Không ai quay lại.” Thành nói.
Khánh nhìn chợ qua lớp bụi. “Tôi biết.”
Năm giờ bốn mươi sáu, Cổng Tây khóa từ ngoài.
Năm giờ năm mươi, điện khu phía tây mới được cắt hoàn toàn
theo yêu cầu của đội kỹ thuật.
Các cân cơ học vẫn đứng ở vị trí cuối cùng của chúng. Chiếc
nào chưa hỏng thì kim đã trở về gần số không. Có cái lệch một vạch. Có cái cong
kim. Một cân treo ở dãy thịt bị kéo giãn lò xo đến mức phải bỏ.
Không ai vào nhặt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.