Cửu U Nữ Đế: Trở Về Từ Luyện Ngục

Quyển 2: Hồng Hoang Chi Môn

Chương 4: Bản Đồ Khởi Nguyên

Đăng: 05/06/2026 16:22 2,829 từ 2 lượt đọc

Sau khi trở về từ Bắc Minh Hải, nàng không về tẩm cung nghỉ ngơi. Thay vào đó, nàng bước thẳng đến Tàng Thư Các Cổ, nơi các tế ti vẫn đang miệt mài tìm kiếm bất kỳ vết tích nào của những mảnh vỡ Khởi Nguyên. Tin tức về sinh vật Hỗn Độn đã lan truyền khắp Hoàng cung, biến bầu không khí nơi đây trở nên căng thẳng như dây đàn dốc ngược. Các tế ti làm việc gấp đôi, gấp ba ca thông thường, mắt ai nấy đều đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám buông lơi một giây.

Linh Vũ đang ngồi trong góc khuất nhất của tàng thư các, xung quanh cô bé là hàng chục tấm bia đá vỡ vụn được sắp xếp tỉ mỉ thành một vòng tròn đồng tâm. Đôi mắt cô bé bỗng sáng bừng lên khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bước vào.

"Bệ hạ," Linh Vũ vội vàng đứng dậy, cúi người hành lễ. "Thần đã tìm thấy một thứ cực kỳ quan trọng."

Nàng bước đến gần, khẽ cúi đầu nhìn xuống những phiến đá dưới sàn. Chúng vốn là những mảnh vỡ của một tấm bia lớn bị đập nát từ thuở hồng hoang. Những đường vân trên bề mặt mờ nhạt đến mức mắt thường gần như bất lực, nhưng Linh Vũ đã khôn khéo dùng một loại bột phát quang màu tím rắc lên, khiến những nét vẽ cổ xưa ấy hiện lên lờ mờ, tựa như những vệt lân tinh giữa màn đêm.

"Đây là tấm bia cổ xưa nhất mà chúng thần khai quật được," Linh Vũ giải thích, giọng run lên vì phấn khích. "Nó không được khắc bằng ngôn ngữ của Cửu U, cũng không thuộc về bất kỳ thời đại nào chúng ta từng biết. Thần đồ rằng... nó được để lại bởi chính Khởi Nguyên."

Nàng chậm rãi ngồi xuống đối diện với Linh Vũ, đôi trùng đồng lấp lánh ánh kim gom trọn những đường nét phát quang vào tầm mắt. "Ngươi đã giải mã được những gì?"

"Rất ít, thưa bệ hạ. Nhưng có một đoạn thần chắc chắn không lầm." Cô bé chỉ vào mảnh bia nằm ngay trung tâm vòng tròn. "Đoạn này nhắc đến chín mảnh vỡ của Khởi Nguyên. Nó chỉ ra rằng... chúng không hề tồn tại trong vũ trụ của chúng ta, mà nằm ở những thế giới hoàn toàn khác biệt, được tạo ra từ chính sức mạnh của mỗi mảnh vỡ ấy."

"Những thế giới khác nhau?"

"Vâng. Theo tấm bia này, khi Khởi Nguyên bị đập vỡ, chín mảnh vỡ không rơi rụng xuống cùng một nơi. Mỗi mảnh vỡ tự nó đã trở thành hạt giống, tự diễn hóa ra một thế giới mới. Điều đó có nghĩa là, chín mảnh vỡ Khởi Nguyên chính là chín vũ trụ song song tồn tại ngoài kia."

Nàng im lặng, âm thầm tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ vừa nghe được. Nếu những gì Linh Vũ suy đoán là đúng, hành trình tìm kiếm mảnh vỡ Khởi Nguyên sẽ không còn là một cuộc viễn chinh địa lý thông thường. Đó là chuyến hành trình xuyên qua chín chiều không gian xa lạ, nơi mỗi thế giới đều vận hành bằng những quy luật tự nhiên và ẩn chứa những mối hiểm họa không thể lường trước.

"Có manh mối nào về tọa độ của những thế giới đó không?" Nàng trầm giọng hỏi.

Linh Vũ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ thất vọng. "Phần bia đá ghi chép vị trí đã bị tàn phá đến mức không thể phục dựng, thưa bệ hạ. Nhưng... thần đã tìm thấy thứ này trong một rương cổ."

Cô bé cẩn thận rút từ trong tay áo ra một cuộn da thú nhỏ, cũ kỹ đến mức rìa mép đã mục nát, chỉ cần chạm mạnh là có thể hóa thành tro bụi. "Đây là nhật ký của một đại tế ti Cửu U từ thời kỳ trước khi vương quốc sụp đổ. Trong đó có nhắc đến một địa danh gọi là 'Thánh Địa Khởi Nguyên' – nơi được tương truyền là điểm khởi đầu của mọi cuộc hành trình tìm kiếm mảnh vỡ."

"Thánh Địa Khởi Nguyên nằm ở đâu?"

"Thần không rõ. Nhưng theo những dòng huyết thư này, nó không nằm trong cương vực của Đại Diễn Chân Giới, mà tọa lạc tại một nơi gọi là Vô Giới Hải – vùng biển hư vô nằm kẹp giữa các vũ trụ, nơi không gian và thời gian hoàn toàn mất đi khái niệm."

Mặc Lão, người vừa lặng lẽ bước vào tàng thư các, khựng lại khi nghe thấy cái tên ấy. Khuôn mặt già nua của lão lập tức tái nhợt đi trông thấy: "Vô Giới Hải... Thần từng đọc qua trong thư tịch cấm. Đó tuyệt đối không phải nơi dành cho người sống. Tương truyền chỉ có những linh hồn đã rũ bỏ thể xác mới có thể vượt qua Vô Giới Hải để đi vào vòng luân hồi của các thế giới khác. Kẻ sống đặt chân vào đó, nếu không có đại thần thông hộ thể, sẽ bị sự hỗn loạn của hư vô xé toạc thành từng mảnh vụn."

Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra bầu trời đêm sâu thẳm của Cửu U. Những vì sao xa xôi lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. Mỗi vì sao ấy có thể là một thế giới, một mảnh vỡ của Khởi Nguyên. Và ở rìa ngoài của cõi hư không kia, chính là Vô Giới Hải – nơi nàng buộc phải bước qua.

"Chuẩn bị một đội thám hiểm," nàng ra lệnh, giọng điệu bình thản nhưng mang theo uy nghiêm không thể lay chuyển. "Chỉ nhận những người tự nguyện. Chuyến đi này lành ít dữ nhiều, ta không thể bảo đảm bất kỳ ai trong các ngươi có thể toàn mạng trở về."

"Bệ hạ!" Mặc Lão bước lên một bước, giọng đầy lo âu. "Người định đích thân tiến vào sao? Vương quốc vừa mới được tái thiết, người chính là xương sống, là tín ngưỡng duy nhất của Cửu U. Nếu người có mệnh hệ gì..."

"Chính vì ta là người đứng đầu, ta mới phải đi." Nàng quay đầu lại, đôi trùng đồng sắc lạnh khóa chặt lấy ánh mắt lão. "Nếu ta không đi, Cửu U này không một ai có đủ thực lực để sống sót trở về. Và một khi Hồng Hoang Chi Môn mở ra, vương quốc mà chúng ta vừa đổ máu để tái dựng sẽ là thứ đầu tiên bị tro bụi nuốt chửng."

Mặc Lão nghẹn lời. Lão hiểu rõ đại cục, nhưng sự lo lắng trong lòng vẫn không cách nào nguôi ngoai.

"Thần xin đi cùng người," một giọng nói trong trẻo nhưng kiên định vang lên từ phía cửa. Linh Vũ bước tới, đôi mắt mười sáu tuổi ngập tràn sự quyết tuyệt. "Thần có thể giải mã văn tự cổ ngay lập tức khi cần thiết. Ở lại hoàng cung mà nhìn thế giới sụp đổ, thần thà chết trên đường đi còn hơn."

Nàng nhìn sâu vào mắt cô bé một lúc, rồi khẽ gật đầu: "Được. Ngươi sẽ là hoa tiêu tri thức của ta."

Một tế ti trung niên với vết sẹo dài kéo qua mắt cũng bước ra từ bóng tối: "Thần cũng xin gia nhập. Thần từng từ cõi chết trở về ở Tinh Hỏa Đại Liệu Nguyên, mạng này đã sớm dâng hiến cho Cửu U. Thần không muốn làm một kẻ đứng ngoài cuộc khi vận mệnh vương quốc được định đoạt."

Tiếp đó, một nữ tế ti trẻ tuổi giỏi về y thuật, một lão tế ti thông thạo phong ấn trận pháp, và thêm ba chiến binh kỳ cựu khác lần lượt bước ra. Tổng cộng có bảy người tình nguyện. Cộng cả nàng và Linh Vũ, đội hình vừa vặn chín người.

"Tốt lắm." Nàng quét mắt qua từng gương mặt. "Chuẩn bị hành trang. Bình minh lên, chúng ta xuất phát."

Bình minh hôm sau, chín bóng người lặng lẽ tập trung trước cổng chính của Cửu U Hoàng Cung. Mỗi người đều mang theo túi trữ vật chứa đầy linh thạch thượng phẩm, đan dược hộ mệnh và những bảo khí phòng thân tốt nhất. Mặc Lão đứng lặng lẽ bên cạnh xe ngựa, đôi bàn tay gầy gò run run vì lo lắng nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự kính ngưỡng.

"Bệ hạ, xin người bảo trọng."

"Ta sẽ về." Nàng vỗ nhẹ lên vai lão. "Trong lúc ta vắng mặt, việc triều chính và an nguy của vương quốc giao lại cho ông. Ta tin ông sẽ không làm ta thất vọng."

Mặc Lão quỳ sụp xuống, dập đầu: "Thần thề dùng cái mạng già này bảo vệ Cửu U, đợi ngày bệ hạ khải hoàn."

Nàng quay sang tám người phía sau: "Đi thôi. Điểm đến đầu tiên: Vô Giới Hải. Lối vào nằm ở nơi sâu nhất của Cửu U Luyện Ngục cũ."

Nàng lật ngược lòng bàn tay, một luồng ánh sáng tím sẫm mang theo hơi thở hủy diệt bắn thẳng xuống nền đất, kích hoạt một trận pháp truyền tống khổng lồ với hàng vạn đường phù văn đan xen như mạng nhện. Đây là thần thông tối cao mà chỉ kẻ nắm giữ bản nguyên của Cửu U Luyện Ngục như nàng mới có thể thi triển.

Trận pháp bừng sáng, che khuất tầm nhìn của mọi người. Khi luồng sáng tan đi, chín bóng người đã biến mất không một dấu vết.

Họ hiện ra trong một khoảng không gian đen kịt, nơi không có khái niệm trên dưới, đông tây. Đây là lõi của Cửu U Luyện Ngục cũ, nơi từng giam cầm nàng suốt ba ngàn năm đằng đẵng, cũng là nơi Cây Cửu U từng cắm rễ. Giờ đây, nơi này chỉ còn là một hang động hư vô rộng lớn vô cùng vô tận.

Giữa khoảng không tĩnh mịch ấy, một cánh cổng đá đen khổng lồ sừng sững đứng đó, cao vút đến mức đỉnh cổng chìm hẳn vào bóng tối của vòm hang. Trên bề mặt đá thô ráp là những đường phù văn cổ xưa đang uốn lượn, mang hơi thở giống hệt các vết nứt không gian tại Sa Hải và Bắc Minh Hải.

"Đây... chính là cánh cổng huyền thoại sao?" Linh Vũ thì thầm, hàm răng khẽ run lên vì thứ áp lực vô hình đang đè nặng lên linh hồn.

"Nó đã ở đây trước khi vũ trụ này được định hình," nàng đáp. "Là một trong những cánh cổng nguyên thủy được tạo ra để kết nối các cõi. Hôm nay, nó sẽ mở đường cho chúng ta."

Nàng áp lòng bàn tay lên bề mặt đá lạnh ngắt. Ngay lập tức, những đường phù văn như được hồi sinh, phát ra ánh sáng tím rực rỡ. Cánh cổng đá nặng nề từ từ chuyển động, hé mở ra một khoảng không không có cảnh vật, chỉ có một màn sương mù dày đặc xoáy tròn như một hố đen khổng lồ.

"Phía sau là Vô Giới Hải," nàng cảnh báo, giọng nghiêm nghị chưa từng có. "Thời không ở đó hoàn toàn hỗn loạn. Các ngươi sẽ thấy quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau. Hãy giữ vững linh đài, phong tỏa thần thức. Kẻ nào để tâm trí dao động sẽ bị dòng chảy hư vô cuốn đi và vĩnh viễn lạc lối."

Dứt lời, nàng là người đầu tiên sải bước vào màn sương, tám người còn lại cắn răng, nối đuôi nhau bước qua ngưỡng cửa tử thần.

Ngay khoảnh khắc vượt qua ranh giới, cảm giác mất trọng lực ập đến dữ dội. Họ không còn cảm giác về da thịt, chỉ thấy linh hồn mình như đang trôi nổi giữa một dòng sông ký ức khổng lồ. Những tòa thành cổ chưa từng được xây dựng, những sinh vật dị hình chưa từng được đặt tên, những tinh cầu đã tắt lịm từ hàng tỷ năm trước và cả những thiên hà sắp sửa khai sinh... tất cả đều lướt qua họ như những bóng ma thời gian.

"Giữ vững tinh thần!" Nàng quát khẽ, giọng nói dùng chân lực xuyên thấu qua thần thức của từng người, kéo họ ra khỏi sự mê hoặc của hư vô. "Nhìn thẳng phía trước. Đi tìm Thánh Địa Khởi Nguyên!"

Họ trôi nổi trong cõi vô định ấy không biết bao lâu. Ở nơi này, một hơi thở có thể là một thế kỷ, mà một vạn năm cũng chỉ như một chớp mắt. Nhưng cuối cùng, vượt qua tầng tầng sương mù xám xịt, một hòn đảo lơ lửng đã hiện ra trước mắt họ.

Hòn đảo chỉ rộng chừng vài trăm trượng, cô độc giữa cõi hư vô. Trên đảo, một tòa tháp đá đen sừng sững vươn thẳng lên trời cao không thấy đỉnh, bề mặt tháp phủ đầy những phù văn phát ra ánh sáng vàng kim ấm áp. Ở chân tháp, một cánh cửa lớn đang mở rộng, tựa như một trưởng bối đang lặng lẽ chờ đợi những đứa trẻ trở về nhà.

"Thánh Địa Khởi Nguyên..." Linh Vũ nghẹn ngào thốt lên.

Khi chín người đáp xuống mặt đất hòn đảo, một thanh âm già nua, trầm mặc bỗng dưng vang vọng từ sâu trong tòa tháp. Đó không phải là âm thanh truyền qua không khí, mà là tiếng vọng thẳng vào linh hồn của họ.

"Chào mừng những đứa con của Cửu U. Đã mười ba tỷ năm trôi qua, mới lại có sinh mệnh đặt chân đến nơi này. Hãy vào đi, ta sẽ chỉ cho các ngươi con đường."

Nàng dẫn đầu cả đội bước qua cánh cửa tháp. Bên trong không phải là một gian phòng tù túng, mà là một vũ trụ thu nhỏ cực kỳ vĩ đại. Trên đỉnh đầu là dải ngân hà xoay tròn chậm rãi, dưới chân là vạn trượng tinh không lấp lánh. Và lơ lửng ở trung tâm của vũ trụ thu nhỏ ấy, là một tấm bản đồ khổng lồ bằng ánh sáng.

Tấm bản đồ không vẽ sông núi, mà mô phỏng lại chín thế giới dưới dạng chín quả cầu ánh sáng mang những màu sắc khác nhau, được liên kết chặt chẽ bởi các sợi tơ sáng đan xen. Và ở tâm điểm của mạng lưới phức tạp đó, chính là biểu tượng đồ đằng quen thuộc của Cửu U.

"Đây là Bản Đồ Khởi Nguyên," thanh âm cổ xưa lại vang lên. "Nó sẽ chỉ đường cho các ngươi đến chín thế giới song song – nơi chín mảnh vỡ đang ngủ yên. Nhưng hãy ghi nhớ, mỗi mảnh vỡ đều được bảo hộ bởi một thực thể tối cao sinh ra từ chính nó. Chuyến đi này, không phải ai trong các ngươi cũng có cơ hội trở về."

Nàng bước lên phía trước, đôi trùng đồng phản chiếu hình ảnh chín quả cầu: "Thế giới đầu tiên ở đâu?"

Một quả cầu ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ bỗng chừng rực sáng lên, đẩy lui bóng tối xung quanh.

"Lục Lâm Giới. Thế giới của sự sống vĩnh hằng và cái chết tuần hoàn. Nơi cây cối đại ngàn sinh trưởng từ xương tủy của những vị thần viễn cổ, nơi thời gian trôi nhanh gấp trăm lần thế giới của các ngươi. Mảnh vỡ ở đó đang nằm trong tay Mộc Tinh – linh hồn của khu rừng nguyên thủy có trước cả khi vũ trụ này hình thành."

Nàng gật đầu, quay lại nhìn những người đồng hành, ánh mắt kiên định: "Chúng ta sẽ chinh phục từng thế giới một. Bắt đầu từ Lục Lâm Giới. Điểm đến đã rõ, các ngươi đã sẵn sàng chưa?"

Không một tiếng trả lời, nhưng tám ánh mắt kiên định của các tế ti và chiến binh đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

Nàng đưa tay chạm nhẹ vào quả cầu ánh sáng màu xanh lục. Ngay lập tức, một vòng xoáy không gian màu lục bảo mở ra trước mắt họ, để lộ ra hình ảnh một bầu trời xanh ngắt và những ngọn cổ thụ khổng lồ cao chọc trời ở phía bên kia chiến tuyến.

"Đi thôi. Cuộc đi săn thực sự... bắt đầu."

Nàng là người đầu tiên bước qua khe nứt không gian, tám bóng người phía sau không hề do dự nối gót theo sau. Khi bóng dáng người cuối cùng biến mất, cánh cổng từ từ khép lại.

0