Quyển 2: Hồng Hoang Chi Môn
Chương 5: Lục Lâm Giới
Cánh cổng đá đen khép lại sau lưng họ với một tiếng động trầm đục vang vọng vào hư vô. Ngay lập tức, cả chín người đều cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Không khí ở Lục Lâm Giới đặc quánh, mang theo một mùi hương ngai ngái, ấm nóng tựa như một thứ chất lỏng vô hình hơn là dưỡng khí thông thường. Áp lực trọng lực tại đây lớn hơn Đại Diễn Chân Giới ít nhất gấp rưỡi, khiến mỗi bước chân của các tế ti đều nặng nề như đang đeo xích sắt.
Nhưng điều khiến họ kinh ngạc nhất chính là màu sắc của thế giới này.
Tất cả mọi thứ trước mắt đều được bao phủ bởi một sắc xanh lục kỳ ảo đến rợn người. Bầu trời mang màu xanh ngọc bích nhạt, lơ lửng phía trên là vầng thái dương cũng nhuốm một sắc lục u trầm, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng không hề có hơi ấm. Trải dài vô tận trước tầm mắt họ là đại ngàn nguyên sinh cổ xưa, những thân cổ thụ khổng lồ mười người ôm không xuể vươn thẳng lên cao hàng trăm trượng, đan xen vào nhau thành những tòa tháp sinh mệnh khổng lồ.
"Thời gian ở đây trôi nhanh gấp trăm lần bên ngoài," Linh Vũ khẽ bấm ngón tay tính toán, đôi mắt nhỏ đầy vẻ nghiêm trọng. "Nghĩa là... một ngày chúng ta trải qua ở đây, bên ngoài đã trôi qua hơn ba tháng."
"Một canh giờ tương đương với hơn bốn ngày," vị tế ti mặt sẹo Thiết Diệm trầm giọng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. "Chúng ta không thể dây dưa. Nếu hao phí một tuần ở thế giới này, khi trở về Cửu U, có lẽ ba năm đã trôi qua. Mặc Lão không thể cầm cự triều cục lâu đến thế."
Nàng đứng ở đầu gió, không nói một lời. Đôi trùng đồng vàng kim lặng lẽ đảo qua đại ngàn xanh mướt. Trong nhãn giới của nàng, Lục Lâm Giới không đơn thuần là một khu rừng bạt ngàn, mà tự nó là một thực thể sống khổng lồ. Từng gốc cây, ngọn cỏ, từng chiếc lá khẽ đung đưa đều đang phát ra những sợi tơ sinh mệnh lực nguyên thủy nhất. Hàng triệu sợi tơ ấy đan cài, dệt nên một mạng lưới bản nguyên bao trùm cả thế giới. Và ở sâu trong đại tâm của mạng lưới ấy, một luồng ý chí viễn cổ đang lặng lẽ quan sát họ.
Mộc Tinh — kẻ canh giữ mảnh vỡ Khởi Nguyên đầu tiên.
"Đi theo ta," nàng cất bước, giọng nói lạnh lùng truyền vào tai mỗi người. "Thu liễm khí tức, không được chạm vào bất cứ thứ gì xung quanh."
Họ bắt đầu tiến vào dưới tán lá khổng lồ của khu rừng cổ. Ngay khi gót chân của người cuối cùng vượt qua ranh giới hàng cây ngoài rìa, cả thế giới xung quanh bỗng nhiên bừng tỉnh. Những thân cây khổng lồ phát ra tiếng cọ xát ken két rợn người, rễ cây đại thụ trồi lên khỏi mặt đất, uốn lượn như những con mãng xà khổng lồ. Trên đỉnh đầu, những tán lá rậm rạp lay động dữ dội, phát ra những tiếng thì thầm ma mị tựa như tiếng oán than của hàng vạn vong hồn.
"Có thứ gì đó đang bám theo chúng ta," Thiết Diệm cảnh giác gầm nhẹ, trường kiếm trong tay đã hé lộ một phân lưỡi sắc bén.
"Không phải một thứ. Mà là toàn bộ thế giới này đang thèm khát chúng ta."
Nàng vừa dứt lời, mặt đất dưới chân đột ngột rạn nứt. Một sợi dây leo thô bạo bằng bắp đùi người trưởng thành, mọc đầy những chiếc gai nhọn hoắt từ dưới lòng đất phóng vút lên. Nó quấn chặt lấy thắt lưng của vị tế ti đi cuối cùng, lôi tuột anh ta xuống hố sâu vừa nứt ra trong chớp mắt.
"Tập hợp đội hình phòng thủ!" Thiết Diệm hét lớn, kiếm quang bổ nhào ra một đường cung sắc bén, nhưng bức tường gỗ xung quanh đã lập tức khép chặt, chặn đứng đường cứu viện.
Nhưng nàng không lui. Nàng bước thẳng về phía cái hố sâu hoắm nơi người tế ti vừa bị kéo đi, bàn tay phải thon dài lật nhẹ. Một luồng lôi hỏa màu tím thẫm từ lòng bàn tay nàng oanh tạc thẳng xuống lòng đất. Mặt đất rung chuyển dữ dội, kéo theo một tiếng gầm rú rách rưới đầy đau đớn từ sâu dưới lòng đất vọng lên. Sợi dây leo khổng lồ co rúm lại, quăng mạnh người tế ti kia ra ngoài. Toàn thân anh ta phủ đầy một lớp nhựa cây màu xanh lục sền sệt, ăn mòn lớp hộ giáp xèo xèo, nhưng may mắn là vẫn giữ được mạng sống.
"Đứng dậy, lui về phía sau," nàng ra lệnh, ánh mắt không rời khỏi khoảng không phía trước.
Thế nhưng, hành động cứu người của nàng dường như đã triệt để chọc giận khu rừng. Những thân cây khổng lồ nghiêng ngả, cành lá đan cài tạo thành một chiếc lồng giam bằng gỗ vững chắc giam hãm chín người vào giữa. Từ trên vòm lá, hàng vạn sợi dây leo mảnh như sợi chỉ rủ xuống như một cơn mưa chỉ độc. Dưới mặt đất, những đóa hoa khổng lồ màu đỏ thẫm bỗng chốc nở rộ, nhụy hoa phun ra từng luồng phấn hoa màu vàng lấp lánh, khuếch tán nhanh chóng trong không khí.
"Đừng hít vào! Mau bế khí!" Linh Vũ biến sắc, vội vàng rút ra một chiếc khăn lụa tẩm dược hương che mũi. "Đó là phấn hoa của Vong Hồn Hoa! Chỉ cần dính một chút, linh hồn sẽ bị phong ấn, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng!"
Thế nhưng, cảnh báo vẫn chậm một bước. Hai vị tế ti đứng gần rìa ngoài nhất vô ý hít phải một ngụm nhỏ phấn hoa vàng. Mắt họ lập tức trợn ngược, cơ thể cứng đờ rồi đổ gục xuống như những con rối đứt dây. Ngay khi chạm đất, những sợi rêu xanh lục quỷ dị bắt đầu mọc ra từ hốc mắt, cánh mũi và khóe miệng họ với tốc độ mắt thường cũng thấy được, điên cuồng hút đi sinh cơ của họ để nuôi dưỡng mặt đất.
"Bệ hạ, lui lại!" Thiết Diệm muốn lao lên kéo hai người về, nhưng nàng đã đưa tay ngăn hắn lại.
"Để ta."
Nàng bước đến trước hai vị tế ti đang co giật, đặt hai ngón tay lên trán họ. Ánh sáng tím thẫm của luân hồi chi lực từ đầu ngón tay nàng tràn ra, như một dòng nước mát quét qua cơ thể họ. Những sợi rêu xanh đang điên cuồng sinh trưởng bỗng chốc héo úa, hóa thành tro bụi đen kịt. Sắc xanh xám chết chóc trên mặt họ lùi dần. Chỉ trong vài nhịp thở, hai người đã run rẩy mở mắt, lồng ngực phập phồng thở dốc.
"Bệ hạ... thần đáng chết..."
"Nằm yên tại chỗ. Phấn độc của Vong Hồn Hoa đã ngấm vào chân nguyên của các ngươi, nếu không có lực lượng Luân Hồi nghịch chuyển sinh tử, các ngươi đã hóa thành phân bón cho khu rừng này từ lâu rồi."
Nàng chậm rãi đứng dậy, đôi trùng đồng mang theo uy áp tối cao nhìn thẳng vào khoảng không tối tăm trước mặt: "Chơi đùa thế đủ rồi. Ta biết ngươi đang quan sát, Mộc Tinh. Tự mình hiện thân, hay để ta đốt trụi vạn dặm sinh mệnh này của ngươi?"
Không gian rơi vào một khoảng lặng ngắt đến đáng sợ.
Một lúc sau, từ thân của một cây cổ thụ lớn nhất, lớp vỏ cây xù xì bắt đầu tách ra. Một sinh vật mang hình dáng nữ nhân bước ra từ dòng nhựa cây phát quang. Cơ thể nàng ta được dệt nên từ hàng vạn sợi dây leo mềm mại, mái tóc là những chiếc lá non không ngừng đung đưa, đôi mắt to tròn tựa như hai khối ngọc lục bảo không chút tạp chất. Trên đầu nàng ta đội một chiếc vương miện kết bằng những đóa hoa rừng đang tỏa hương thơm ngát.
"Ngươi dám xâm phạm tịnh thổ của ta," giọng nói của nàng ta vang lên, không phát ra từ khuôn miệng gỗ kia, mà là tiếng xào xạc của vạn chiếc lá đồng thanh cất tiếng. "Ngươi làm tổn thương những đứa con của ta. Ngươi là ai, và mang theo hơi thở đáng sợ kia đến đây để làm gì?"
Nàng bước lên một bước, tà áo thẫm màu bay nhẹ dù không có gió: "Ta là Cửu U Chân Thần, đương kim nữ vương của Cửu U, kẻ kế thừa huyết mạch của Cửu U Thánh Mẫu. Ta đến đây để lấy đi mảnh vỡ Khởi Nguyên."
Mộc Tinh nghe đến cái tên "Cửu U Thánh Mẫu", đôi mắt ngọc lục bảo khẽ dao động. Nàng ta im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên cất tiếng cười, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông gió nhưng ẩn chứa nỗi u sầu vạn năm.
"Cửu U... cái tên này ta đã chờ đợi suốt bảy ngàn năm qua. Mẫu thân của ngươi, người phụ nữ vĩ đại ấy từng đặt chân đến đây khi đang trên đường tiến về phía Hồng Hoang Chi Môn. Bà ấy đã mượn của ta một thứ, và hứa rằng một ngày nào đó, hậu nhân của bà ấy sẽ đến đây để hoàn trả món nợ này."
"Bà ấy đã mượn thứ gì?"
Mộc Tinh chậm rãi xòe bàn tay bằng vỏ cây của mình ra. Trong lòng bàn tay nàng ta là một hạt giống màu đen nhỏ bé, tỏa ra chút dao động quen thuộc. "Bà ấy đã để lại thứ này — một hạt giống của Cây Cửu U cổ xưa. Chính nhờ nó cung cấp âm lực luân hồi mà Lục Lâm Giới của ta mới có thể duy trì sự sống cân bằng suốt bảy ngàn năm qua. Thế nhưng hiện tại, nó đang chết dần. Nếu nó tắt lịm hoàn toàn, toàn bộ sinh mệnh của thế giới này cũng sẽ sụp đổ theo."
Nàng nhìn vào hạt giống. Quả thực, luồng sáng tím bên trong nó đã vô cùng yếu ớt, lớp vỏ ngoài xuất hiện những vết nứt sâu hoắm, liên tục rỉ ra thứ nhựa đen mang theo tử khí nồng nặc.
"Ngươi muốn ta hồi sinh nó?"
"Phải. Chỉ có huyết mạch thuần khiết của Cửu U mới có thể thức tỉnh hạt giống này một lần nữa. Nếu ngươi cứu được nó, ta sẽ dâng tặng mảnh vỡ Khởi Nguyên mà không cần một cuộc đổ máu nào."
Thiết Diệm đứng phía sau bước lên, thấp giọng nhắc nhở: "Bệ hạ, tộc nhân thực vật xưa nay vốn xảo quyệt, đây có thể là một cái bẫy nhằm tiêu hao thần lực của người."
"Không phải bẫy," nàng nhàn nhạt đáp. "Hạt giống này quả thực có nhân quả với ta. Nếu nó chết, bản nguyên Cửu U của ta cũng sẽ khuyết thiếu một góc."
Nàng tiến lại gần, đưa ngón tay chạm nhẹ vào hạt giống. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một luồng điện lực tím thẫm từ đầu ngón tay nàng truyền vào vỏ hạt. Hạt giống run rẩy kịch liệt, một mầm non nhỏ bé màu tím cố gắng nhú ra từ vết nứt, nhưng chỉ vừa lộ diện liền lập tức bị một làn khói đen kịt quấn lấy, héo úa rồi lụi tàn ngay tức khắc.
"Có thứ gì đó đang chế ngự bên trong, ngăn cản sự hồi sinh," nàng cau mày.
Gương mặt gỗ của Mộc Tinh lộ rõ vẻ sầu não: "Đúng vậy. Có một nguồn lực lượng tà ác cực kỳ đáng sợ đang đầu độc Lục Lâm Giới từ bên trong. Ta không biết nó là gì, chỉ biết nó đã cắm sâu rễ vào tâm mạc của thế giới này, liên tục hút cạn sinh mệnh lực của vạn vật."
Nàng nhắm mắt lại, ý niệm chìm sâu vào lòng đất. Khi đôi trùng đồng mở ra một lần nữa, nhãn quang của nàng xuyên qua lớp đất đá dày đặc, nhìn thấu vạn trượng sâu dưới lòng đất. Ở đó, ngay bên dưới bộ rễ của cây cổ thụ thủy tổ, có một khối cầu đen kịt đang lơ lửng. Nó không phải là thực vật, mà giống như một khối u hắc ám đang không ngừng phập phồng thở, không ngừng gặm nhấm sinh cơ của thế giới xung quanh.
"Ta thấy nó rồi," nàng lạnh lùng nói. "Dẫn đường đi."
Mộc Tinh gật đầu, xoay người bước thẳng vào trong thân cây cổ thụ rỗng ruột. Nàng ra hiệu cho nhóm Thiết Diệm và Linh Vũ cảnh giới tại chỗ, rồi một mình bước theo sau.
Càng đi sâu xuống lòng đất, không khí càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh một thứ mùi hôi thối của sự mục rữa. Ánh sáng lục bảo dịu nhẹ của rừng già dần biến mất, thay vào đó là một bóng tối thâm u, tột cùng. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch đầy quái dị của khối u hắc ám kia.
Nơi đáy sâu nhất của hang động ngầm, khối cầu đen tuyền đường kính trượng dư đang lơ lửng giữa không trung. Xung quanh nó, hàng vạn rễ cây cổ thụ đã thối rữa, hóa thành những sợi dây đen khô khốc. Khối cầu phát ra thứ hào quang hắc ám nghẹt thở, không ngừng cắn nuốt mọi nguồn năng lượng chạm vào nó.
"Chính là nó," giọng Mộc Tinh tràn đầy căm hận và run rẩy. "Nó xuất hiện từ một trăm năm trước. Ta từng thử dùng toàn lực để tịnh hóa nó, nhưng mỗi lần chạm vào, nó lại hút đi một phần bản nguyên của ta để tự phình to hơn."
Nàng tiến lên phía trước, đôi trùng đồng co rút lại khi nhận ra dao động quen thuộc trên bề mặt khối cầu. Đây không phải là thực thể tự nhiên của vũ trụ này.
"Hỗn Độn Tộc," nàng nghiến răng, giọng nói lạnh đến thấu xương. "Chúng đã gieo rắc những hạt giống hắc tử này vào các thế giới song song từ trước, nhằm hút cạn sinh cơ của các giới trước khi Hồng Hoang Chi Môn thực sự mở ra. Nếu không nhổ tận gốc thứ này, Lục Lâm Giới sẽ chỉ là thế giới đầu tiên hóa thành tro bụi."
Nàng không ngần ngại, bước thẳng tới và áp sát bàn tay vào khối cầu đen.
Oanh!
Một luồng kịch độc Hỗn Độn cuồng bạo như thác lũ hung hãn xộc thẳng vào kinh mạch nàng, muốn hòa tan linh hồn nàng thành hư vô. Sức mạnh này mạnh hơn sinh vật Hỗn Độn ở Bắc Minh Hải gấp mười lần! Làn da trên cánh tay nàng bắt đầu nứt nẻ, máu tím rỉ ra rồi lập tức bị ăn mòn. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lực lượng Luân Hồi trong đan điền nàng bùng nổ, điên cuồng chữa lành những vết thương ấy.
Sự hủy diệt và tái sinh diễn ra đồng thời trên từng thớ thịt của nàng với tốc độ chóng mặt, mang lại nỗi đau đớn tột cùng xé rách tâm can. Nhưng ý chí của Cửu U Chân Thần không cho phép nàng chùn bước.
"Muốn cắn nuốt ta? Ngươi chưa đủ tư cách!"
Nàng quát lớn một tiếng, tay phải vung lên, Luân Hồi Nhận mang theo ánh sáng tím thẫm ngưng tụ. Thế nhưng lần này, nàng không chém thẳng vào khối cầu. Đôi trùng đồng của nàng đã nhìn thấu những sợi tơ đen vô hình đang kết nối khối cầu này với một khoảng không gian vỡ nát ở một chiều không gian khác — nguồn tiếp tế vô tận của Hỗn Độn Tộc.
Hưu!
Lưỡi đao Luân Hồi vung lên, chém đứt những sợi tơ nhân quả không gian ấy.
Một tiếng gào thét chói tai, quái dị vang lên từ bên trong khối cầu đen. Mất đi nguồn năng lượng từ bản thể Hỗn Độn bên ngoài truyền vào, khối cầu lập tức xuất hiện những vết nứt rạn rạng rỡ ánh tím. Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ khối cầu hắc ám vỡ tung ra, hóa thành những hạt bụi lấp lánh rồi tan biến vào hư không.
Từ những rễ cây thối rữa xung quanh, những chồi non màu xanh lục tươi mới bắt đầu đâm chồi nảy lộc với tốc độ chóng mặt. Hang động ngầm u tối bỗng chốc tràn ngập linh khí mát lành.
Mộc Tinh quỳ sụp xuống đất, đôi mắt ngọc lục bảo ngấn lệ vì kinh ngạc: "Ngươi... ngươi thực sự đã cứu rỗi thế giới của ta..."
Nàng thu hồi Luân Hồi Nhận, hơi thở có chút dồn dập, sắc mặt hơi nhợt nhạt do tiêu hao quá nhiều chân lực. Trận chiến ngắn ngủi nhưng đầy nguy hiểm này đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo lớn trong lòng nàng. Hỗn Độn Tộc đã ra tay từ lâu, và rất có thể tám thế giới còn lại cũng đang phải chịu đựng sự gặm nhấm tương tự.
"Hiện tại, đưa ta mảnh vỡ," nàng lạnh lùng cắt ngang sự xúc động của đối phương.
Mộc Tinh gật đầu cung kính. Nàng ta đưa tay lên ngực mình, từ từ rút ra một mảnh tinh thể màu lục bảo thuần khiết tuyệt đối. Mảnh vỡ này tuy nhỏ, nhưng chứa đựng sức mạnh khởi nguyên của vạn vật sinh linh, mang theo hơi thở ấm áp vô ngần của sự sống nguyên thủy.
"Ta đã bảo hộ nó suốt mười ba tỷ năm qua. Giờ đây, xin dâng lại cho người, Cửu U Chân Thần. Hy vọng người có thể cứu lấy vạn giới."
Nàng nhận lấy mảnh vỡ Khởi Nguyên đầu tiên. Ngay khi chạm vào lòng bàn tay nàng, mảnh tinh thể hóa thành một luồng thanh khí lục bảo, chui tợn vào trong cơ thể nàng. Nó không dung hợp vào đan điền, mà lặng lẽ lơ lửng bên cạnh Cây Cửu U khổng lồ trong thức hải của nàng, tựa như một tiểu hành tinh đang quay quanh thiên thể chủ, không ngừng gột rửa và nuôi dưỡng linh hồn nàng bằng nguồn sinh cơ vô tận.
Nàng cảm nhận được mối liên kết vô hình giữa mình và toàn bộ sinh mệnh của Lục Lâm Giới. Từng hơi thở của rừng già, từng nhịp đập của vạn vật giờ đây đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng.
"Ta đã hoàn thành lời hứa của mẫu thân," nàng nhàn nhạt nói với Mộc Tinh. "Đến lúc ta phải đi rồi."
Mộc Tinh cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự tôn kính tối cao của vạn vật đại ngàn đối với Thần: "Cánh cổng dẫn đến thế giới thứ hai nằm ở cực Bắc của Lục Lâm Giới, phía sau Dãy Núi Cổ Thụ. Nhưng xin bệ hạ hãy cẩn trọng... Thế giới tiếp theo là Xích Kim Giới, một cõi hỗn loạn của nham thạch và kim loại nóng chảy, nơi sinh mệnh xác thịt không cách nào tồn tại. Và kẻ canh giữ nơi đó... vô cùng tàn bạo."
Nàng gật đầu, xoay người bước thẳng lên lối cũ.
Khi nàng trở lại mặt đất, nhóm Thiết Diệm và Linh Vũ lập tức vây quanh. Nhìn thấy hơi thở mạnh mẽ và ánh mắt đầy thần thái của nàng, tất cả đều hiểu rằng trận chiến dưới lòng đất đã kết thúc mỹ mãn.
"Chúng ta đã có mảnh vỡ đầu tiên," nàng thông báo ngắn gọn. "Còn tám mảnh nữa. Thời gian của chúng ta không có nhiều."
Nàng hướng tầm mắt về phía cực Bắc, nơi những ngọn núi khổng lồ tạc bằng gỗ hóa thạch sừng sững in bóng lên bầu trời xanh lục nhạt. Ở phía sau ranh giới ấy, một thế giới hủy diệt của lửa và kim loại đang chờ đợi họ.
"Xuất phát!"
Nàng dẫn đầu cả đội bay vút lên không trung, lao thẳng về phía chân trời cực Bắc xa xôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.