Chương 9: Huyền Băng Cự Long
Băng Cực Đảo hiện ra giữa màn sương như một bóng ma khổng lồ.
Đó không phải là một hòn đảo theo nghĩa thông thường. Nó là một khối băng khổng lồ cao hàng ngàn trượng, dựng đứng giữa biển băng như một ngọn núi cô độc. Trên bề mặt khối băng, những đường phù văn cổ xưa vẫn còn lấp lánh thứ ánh sáng màu xanh lục nhạt, tàn tích của phong ấn được tạo ra từ bảy nghìn năm trước.
Hai bóng người dừng lại ở chân đảo.
Mặc Lão ngước nhìn ngọn núi băng, giọng run lên vì xúc động: "Bệ hạ, nơi này... chính là nơi Huyền Băng Cự Long đã ngã xuống."
Nàng không nói gì, đôi trùng đồng ánh vàng quét qua những đường phù văn trên vách băng. Trong mắt nàng, những phù văn ấy không chỉ là những ký tự cổ xưa, chúng là những sợi xích vô hình, được dệt từ chính sức mạnh của phong ấn thứ tư, dùng để trói buộc một thứ gì đó bên trong lòng núi băng.
Và thứ đó vẫn còn sống.
Nàng có thể cảm nhận được nó, một luồng sinh mệnh lực khổng lồ, cổ xưa, nhưng đang dao động điên cuồng giữa đau đớn và phẫn nộ. Nhịp đập của nó rung lên qua từng thớ băng, như tiếng trống trận vọng về từ thời Hồng Hoang.
"Huyền Băng Cự Long," nàng thì thầm.
Ngay khi nàng vừa đặt chân lên bậc thang băng đầu tiên dẫn lên đỉnh đảo, một tiếng gầm xé toạc không gian tĩnh mịch.
"GRÀOOOOOO!!!"
Mặt băng dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những tảng băng trên đỉnh núi đổ ập xuống, cuốn theo hàng ngàn mảnh vụn sắc lẹm. Mặc Lão vội vàng lùi lại, tay kết ấn định tạo ra một tấm chắn, nhưng nàng đã giơ tay ngăn lại.
"Để ta."
Nàng bước lên phía trước, hắc khí từ cơ thể bùng lên, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ bao quanh cả hai người. Những tảng băng rơi xuống chạm vào vòng xoáy lập tức bị Thôn Phệ hấp thụ, biến thành linh lực thuần khiết chảy ngược vào cơ thể nàng.
Tiếng gầm lại vang lên, lần này gần hơn, dữ dội hơn.
Và rồi, từ trong lòng núi băng, nó xuất hiện.
Huyền Băng Cự Long không giống bất cứ sinh vật nào nàng từng thấy.
Nó to lớn đến mức che kín cả bầu trời phía trên hòn đảo. Thân hình nó là một khối băng trong suốt khổng lồ, bên trong ẩn chứa hàng ngàn đường phù văn Cửu U đang phát sáng. Đôi cánh của nó dài hàng trăm trượng mỗi bên, khi dang rộng có thể tạo ra những cơn bão tuyết quét sạch cả một vùng biển. Đôi mắt nó màu xanh thẫm, nhưng không còn là màu xanh của trí tuệ và lòng trung thành như truyền thuyết kể lại.
Chúng là màu xanh của điên loạn.
"GRÀOOOOOO!!!"
Nó gầm lên lần nữa, và lần này, một luồng hàn khí trắng xóa phun thẳng về phía nàng. Không giống hàn khí của Huyền Băng Sứ hay Hàn Băng Cự Mãng, thứ hàn khí này có thể đóng băng cả thời gian. Mọi thứ trên đường đi của nó, không khí, ánh sáng, thậm chí cả những tia linh lực tản mác đều bị đông cứng lại trong tích tắc.
Nàng giơ tay phải lên, lòng bàn tay mở rộng.
Thôn Phệ — toàn lực.
Một vòng xoáy đen kịt hình thành trước mặt nàng, lớn gấp mười lần những gì nàng từng tạo ra trước đây. Luồng hàn khí lao vào vòng xoáy, bị hút vào, nghiền nát, và chuyển hóa thành linh lực. Nhưng lần này, ngay cả Thôn Phệ cũng gặp khó khăn. Hàn khí của Huyền Băng Cự Long quá mạnh, quá cổ xưa, nó không chỉ là vật chất, mà còn mang theo cả ý chí điên cuồng của một sinh linh đã bị giam cầm suốt bảy nghìn năm.
Vòng xoáy bắt đầu rung chuyển, xuất hiện những vết nứt.
"Không đủ," nàng nghĩ.
Nàng dồn toàn bộ linh lực trong đan điền vào tay trái, và một lưỡi đao đen tuyền thứ hai hình thành. Nhưng thay vì tấn công, nàng cắm nó thẳng xuống mặt băng dưới chân.
Hắc Ám Nhận — khuếch tán.
Hắc khí từ lưỡi đao lan ra như một mạng nhện khổng lồ, bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh. Nó len lỏi qua những khe nứt trên mặt băng, thẩm thấu vào bên trong lòng núi, và tìm thấy thứ nàng đang tìm kiếm.
Những sợi xích vô hình của phong ấn thứ tư.
"Ngươi không muốn làm tổn thương ta," nàng cất giọng, trầm và đều, vang vọng giữa tiếng gầm của Huyền Băng Cự Long. "Ngươi chỉ muốn được giải thoát."
Con rồng khựng lại một khoảnh khắc, đôi mắt điên loạn thoáng hiện một tia dao động.
Nhưng rồi nó lại gầm lên, lần này đau đớn hơn, phẫn nộ hơn. Nó vung cánh, tạo ra một cơn bão tuyết khổng lồ quét thẳng về phía nàng.
Nàng không né.
Nàng đứng im, đôi trùng đồng mở to, tập trung toàn bộ sức mạnh vào những sợi chỉ vô hình mà chỉ nàng có thể nhìn thấy. Những sợi xích của phong ấn, chúng không chỉ trói buộc cơ thể con rồng, mà còn đang siết chặt lấy linh hồn nó, bơm vào đó nỗi đau và sự điên loạn suốt bảy nghìn năm qua.
"Ở đó."
Nàng nhìn thấy điểm yếu. Một mắt xích duy nhất trong toàn bộ hệ thống phong ấn, nơi tất cả các sợi xích hội tụ.
Nàng bật lên.
Thân hình gầy guộc lao thẳng vào cơn bão tuyết, mặc cho hàn khí cắt xé da thịt, mặc cho những mảnh băng sắc lẹm rạch toạc y phục. Nàng lao thẳng về phía con rồng, không phải để tấn công nó, mà để tấn công thứ đang giam cầm nó.
Bàn tay phải chạm vào giữa ngực Huyền Băng Cự Long.
Thôn Phệ — phá phong ấn.
Hắc khí bùng lên dữ dội, nhưng lần này nó không hấp thụ sức mạnh của con rồng. Nó nhắm thẳng vào những sợi xích vô hình, cắn xé chúng, nghiền nát chúng.
"Rắc!"
Mắt xích đầu tiên vỡ vụn.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Toàn bộ hệ thống phong ấn bắt đầu sụp đổ. Những đường phù văn trên thân con rồng lóe sáng lần cuối, rồi vụt tắt. Những sợi xích vô hình tan biến như chưa từng tồn tại.
Huyền Băng Cự Long gầm lên một tiếng cuối cùng không còn là tiếng gầm của điên loạn, mà là tiếng gầm của tự do.
Cơn bão tuyết tan đi.
Con rồng khổng lồ đứng im giữa không trung, đôi cánh băng từ từ hạ xuống. Đôi mắt xanh thẫm của nó giờ đây đã dịu lại, không còn sự điên cuồng, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm, nỗi buồn của một sinh linh đã bị giam cầm suốt bảy nghìn năm.
Nó cúi đầu, nhìn thiếu nữ nhỏ bé đang đứng trên mặt băng phía dưới.
"Công... chúa..."
Giọng nói của nó không phát ra từ miệng, mà vang lên trực tiếp trong tâm trí nàng, một giọng nói cổ xưa, trầm ấm, như tiếng băng tan vào mùa xuân.
"Người... là con gái của Thánh Mẫu..."
Nàng ngước lên, đôi trùng đồng ánh vàng nhìn thẳng vào mắt con rồng.
"Đúng vậy."
Một khoảng lặng dài.
"Ta đã chờ đợi rất lâu... rất lâu rồi..." Giọng con rồng run lên. "Ta đã thất bại. Ta đã không thể bảo vệ phong ấn. Ta đã để kẻ thù lợi dụng cơ thể ta để giam cầm chính sức mạnh của Cửu U..."
"Ngươi không thất bại." Nàng cất giọng, trầm và đều. "Ngươi đã sống sót. Ngươi đã chờ đợi. Và giờ đây, ngươi sẽ được tự do."
Nàng đưa tay lên, chạm vào chiếc vương miện đá đen trên đầu. Viên đá tím trên vương miện lóe sáng, và một luồng sức mạnh Cửu U thuần khiết từ từ lan ra, bao phủ lấy cơ thể khổng lồ của con rồng.
"Đây là... sức mạnh của Thánh Mẫu..."
"Bà ấy đã để lại nó cho ta. Và giờ ta dùng nó để trả lại tự do cho ngươi, như bà ấy hẳn đã mong muốn."
Cơ thể băng của Huyền Băng Cự Long bắt đầu tan ra, nhưng không phải tan thành nước. Nó tan thành những hạt ánh sáng màu xanh lam, từ từ bay lên bầu trời đêm. Những hạt ánh sáng ấy quyện vào nhau, tạo thành một dải ngân hà lấp lánh, đẹp đẽ đến nao lòng.
"Cảm ơn người... công chúa..."
Giọng con rồng giờ đây đã trở nên thanh thản.
"Xin hãy... khôi phục lại Cửu U... Xin hãy trả lại vinh quang cho vương quốc của chúng ta..."
"Ta hứa."
"Vậy thì... ta có thể yên nghỉ rồi..."
Những hạt ánh sáng cuối cùng bay lên, hòa vào màn đêm vô tận. Và ở nơi con rồng vừa biến mất, một mảnh tinh thể màu đen tuyền lơ lửng giữa không trung.
Mảnh vỡ Thiên Đạo thứ tư.
Nàng đưa tay ra, chạm vào nó.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào, mảnh vỡ tan ra, hòa vào cơ thể nàng, nhập vào đan điền cùng với ba mảnh trước đó. Bốn mảnh vỡ giờ đây xoay tròn quanh hạt giống Cửu U, và hạt giống ấy vốn chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay đã lớn lên gấp đôi.
Đồng thời, một luồng linh lực khổng lồ ập vào kinh mạch.
Kim Đan.
Rào cản cuối cùng của Trúc Cơ kỳ bị phá vỡ. Trong đan điền, toàn bộ linh lực bắt đầu ngưng tụ lại, xoay tròn điên cuồng, và dần dần hình thành một viên châu tròn trịa màu đen tuyền, Kim Đan.
Không phải Kim Đan màu vàng như những tu sĩ bình thường. Mà là Cửu U Kim Đan — mang trong mình sức mạnh của cả một vương quốc đã diệt vong.
Nàng mở mắt.
Cảm nhận từng thớ thịt, từng đường kinh mạch, từng giọt linh lực trong cơ thể, tất cả đều đã khác biệt. Nếu trước đây nàng là một dòng suối, thì giờ đây nàng là một con sông. Sức mạnh của Kim Đan kỳ, dù chỉ mới là sơ kỳ đã vượt xa những gì nàng có thể tưởng tượng.
Nhưng quan trọng hơn, hạt giống Cửu U đã lớn lên.
Nàng có thể cảm nhận được nó đang đập, một nhịp đập chậm rãi, đều đặn, như nhịp tim của một sinh linh đang ngủ yên. Khi nó nảy mầm, nàng sẽ không còn là một tu sĩ Kim Đan nữa. Nàng sẽ trở thành thứ mà ngay cả Cố Uyên cũng phải dè chừng.
Mặc Lão bước đến, quỳ xuống.
"Bệ hạ... người đã làm được rồi. Phong ấn thứ tư đã bị phá."
Nàng không quay đầu lại, chỉ nhìn lên bầu trời đêm, nơi những hạt ánh sáng cuối cùng của Huyền Băng Cự Long vừa tan biến.
"Vẫn còn năm phong ấn nữa."
"Vâng. Nhưng giờ đây, người đã có Kim Đan. Tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều."
Nàng gật đầu, rồi quay người bước xuống khỏi đỉnh đảo.
"Đi thôi. Phong ấn thứ năm đang chờ."
Cùng lúc đó, trong tòa thành đá đen giữa hoang mạc phía tây.
Một ngọn nến nữa vụt tắt.
Lần này, không ai nói gì.
Năm bóng người còn lại chỉ im lặng nhìn ngọn nến đã tắt, và nhìn kẻ đứng đầu, kẻ có đôi mắt trắng đục với vẻ mặt ngày càng căng thẳng.
Cuối cùng, hắn lên tiếng.
"Triệu tập tất cả. Ngay lập tức."
"Nhưng phong ấn thứ năm nằm ngay dưới chân Thiên Đế Cung. Ả sẽ không dám đến đó đâu."
"Ả sẽ đến." Hắn ngắt lời, giọng lạnh như băng. "Ả không sợ gì cả. Đó chính là điều khiến ả nguy hiểm."
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi bóng tối, và lần đầu tiên, ánh sáng từ những ngọn nến còn lại rọi vào khuôn mặt hắn, một khuôn mặt không có mũi, không có môi, chỉ có đôi mắt trắng đục và một cái miệng rộng ngoác đầy răng nhọn.
"Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ gặp ả ở phong ấn thứ tám."
"Và lần này, sẽ không có sự khoan dung."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.