Cửu U Nữ Đế: Trở Về Từ Luyện Ngục

Chương 7: Tế Đàn Cổ

Đăng: 01/06/2026 10:47 2,405 từ 4 lượt đọc

Con đường xuyên qua đầm lầy hẹp và ngoằn ngoèo, như một vết sẹo cũ trên mặt nước đen.

Nàng bước đi trong im lặng, những oán linh Cửu U giờ đây đứng san sát hai bên đường, không còn gào thét, không còn tấn công. Chúng chỉ đứng đó, lặng lẽ, như những bức tượng đã chết từ lâu. Nhưng trong hốc mắt trống rỗng của chúng, một thứ ánh sáng le lói vừa được thắp lên.

Hy vọng.

Mặc Lão theo sát phía sau, ánh mắt già nua không ngừng quét qua những oán linh. Lão nhận ra một vài khuôn mặt những tế ti, những chiến binh, những thần dân đã từng quỳ dưới chân Cửu U Thánh Mẫu. Họ đã đứng đây suốt bảy nghìn năm, chờ đợi khoảnh khắc này.

"Bệ hạ," lão cất giọng khẽ, "phía trước chính là trung tâm Vân Mộng Trạch — Tế Đàn Cổ. Nơi đó..."

Lão ngừng lại, giọng trầm xuống.

"...nơi đó chính là nơi Cửu U Thánh Mẫu đã hiến tế sinh mệnh lực của mình để bảo vệ người."

Nàng không dừng bước, nhưng bàn tay buông thõng khẽ siết lại.

"Kể ta nghe."

Mặc Lão hít một hơi sâu, giọng như vọng về từ một thời đại đã chết.

"Đêm đó, khi kẻ thù tấn công hoàng cung, Thánh Mẫu đã bế người khi ấy mới chỉ là một hài nhi chạy trốn đến tận Vân Mộng Trạch. Bà ấy biết rằng không thể thoát khỏi bọn chúng. Nhưng bà ấy cũng biết rằng dòng máu Cửu U không thể bị tiêu diệt hoàn toàn."

"Vì vậy, bà ấy đã đứng trên Tế Đàn Cổ, dùng toàn bộ sinh mệnh lực của mình để thực hiện một nghi lễ cấm: Nghịch Luân Hồi Thuật."

Nàng khẽ nheo mắt. "Nghịch Luân Hồi Thuật?"

"Đó là thuật pháp tối cao của Cửu U, cho phép người thi triển đưa linh hồn của một sinh mệnh ra khỏi vòng luân hồi bình thường, gửi nó vào một dòng chảy thời gian khác. Nói cách khác, Thánh Mẫu đã không để người đầu thai như một linh hồn bình thường. Bà ấy đã gửi thần hồn của người vượt qua cả thời gian, đến một tương lai xa, nơi kẻ thù không thể tìm thấy."

"Đó là lý do người xuất hiện vào thời đại này, ba nghìn năm trước, mà không hề có ký ức gì về Cửu U. Người không phải là hậu duệ xa đời của Thánh Mẫu. Người chính là đứa con duy nhất của bà ấy, được đưa đến tương lai bằng một cái giá khủng khiếp."

Nàng im lặng.

Ba nghìn năm. Nàng đã sống một cuộc đời là Cửu U Nữ Đế, đã yêu, đã tin, đã bị phản bội, đã bị giam cầm mà không hề biết rằng tất cả những điều đó đã được định sẵn từ bảy nghìn năm trước. Rằng nàng chưa từng thực sự là một con người bình thường. Rằng nàng là một quân cờ trong ván cờ mà chính mẫu thân nàng đã sắp đặt.

Nhưng nàng không giận.

Bởi vì nàng hiểu.

Nếu có một thứ mà nàng học được trong ba nghìn năm dưới đáy Cửu U, đó là tình mẫu tử có thể khiến người ta làm những điều điên rồ nhất.

Con đường kết thúc trước một tế đàn khổng lồ bằng đá đen.

Tế đàn nằm trên một hòn đảo nhỏ giữa đầm lầy, xung quanh là những cột đá cao vút khắc đầy phù văn Cửu U. Nhưng những cột đá ấy đã gãy đổ gần hết, những phù văn đã mờ đi vì thời gian, và mặt tế đàn phủ đầy rêu phong và bụi đất.

Chỉ có một thứ vẫn còn nguyên vẹn.

Ở trung tâm tế đàn, một bệ đá thấp, trên đó đặt một chiếc vương miện.

Không phải vương miện bằng vàng hay ngọc quý. Đó là một chiếc vương miện bằng đá đen, đơn sơ đến lạ kỳ, chỉ có một viên đá màu tím thẫm gắn ở chính giữa. Nhưng khi nhìn vào viên đá ấy, nàng cảm nhận được một thứ sức mạnh cổ xưa đang ngủ yên, sức mạnh của chính Cửu U Thánh Mẫu.

"Vương miện của Thánh Mẫu," Mặc Lão thì thầm, giọng run lên vì xúc động. "Bà ấy đã để nó lại đây, như một lời nhắn gửi cho người."

Nàng bước lên tế đàn.

Ngay khi chân nàng chạm vào bậc thang đá đầu tiên, một luồng áp lực vô hình ập xuống.

Không phải áp lực của linh lực. Cũng không phải của thần hồn.

Đó là áp lực của ký ức.

Toàn bộ không gian xung quanh nàng biến mất.

Tế đàn, đầm lầy, Mặc Lão, tất cả tan vào hư vô. Nàng đứng trong một khoảng không trắng xóa, nơi không có trên, không có dưới, không có bắt đầu, không có kết thúc.

Và trước mặt nàng, một nữ nhân đang đứng.

Nữ nhân ấy mặc một bộ trường bào đen tuyền, mái tóc dài đen như thác đổ, và đôi mắt, đôi trùng đồng với vòng đỏ rực bao quanh con ngươi, giống hệt nàng. Khuôn mặt bà vừa uy nghiêm vừa dịu dàng, như một vị thần vừa là một người mẹ.

Cửu U Thánh Mẫu.

"Con đã đến rồi." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một làn gió thoảng qua. "Ta đã chờ con rất lâu."

Nàng không nói gì. Chỉ đứng đó, nhìn mẫu thân của mình, người mà nàng chưa từng gặp, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ.

"Đây không phải là thực," nàng nói, giọng đều đều. "Bà chỉ là một tàn ảnh được lưu giữ trong vương miện."

"Phải." Cửu U Thánh Mẫu mỉm cười. "Ta đã chết từ lâu. Những gì con thấy chỉ là một mảnh ký ức ta để lại, được kích hoạt khi dòng máu Cửu U chạm vào tế đàn này."

Một khoảng lặng.

"Ta không có nhiều thời gian. Phong ấn trên tế đàn này đã yếu đi sau bảy nghìn năm, và kẻ thù sẽ sớm phát hiện ra nó đã bị phá. Vì vậy, hãy nghe ta nói thật kỹ."

Cửu U Thánh Mẫu bước đến gần, đưa tay chạm vào má nàng. Dù chỉ là ảo ảnh, nàng vẫn cảm nhận được một hơi ấm mơ hồ.

"Kẻ thù của Cửu U không chỉ có Cố Uyên. Hắn chỉ là kẻ đứng đầu, kẻ mạnh nhất, kẻ đã sống qua hàng chục nghìn năm. Nhưng dưới trướng hắn còn có bảy thuộc hạ thân tín, được gọi là Thất Tinh Sứ. Chính bọn chúng đã thực hiện cuộc tấn công vào hoàng cung, và chính bọn chúng đã giúp Cố Uyên tiếp cận con ở kiếp trước."

Thất Tinh Sứ.

Nàng nhớ ra rồi. Bảy khuôn mặt đã đứng sau lưng Cố Uyên trong đêm tân hôn. Bảy kẻ đã từng quỳ dưới chân nàng, gọi nàng là "Nữ Đế vạn tuế". Bảy kẻ đã nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lẽo khi lưỡi kiếm đâm xuyên qua tim nàng.

"Mỗi tên trong bọn chúng đều mang một mảnh sức mạnh của Cố Uyên. Và mỗi tên đều canh giữ một bí mật liên quan đến các phong ấn còn lại. Nếu con muốn tập hợp đủ chín mảnh vỡ Thiên Đạo, con phải đối mặt với bọn chúng."

"Làm sao để tìm thấy bọn chúng?"

"Bọn chúng sẽ tự tìm đến con." Cửu U Thánh Mẫu trầm giọng. "Ngay khi con phá vỡ phong ấn thứ ba, bọn chúng sẽ biết con đã thức tỉnh dòng máu Cửu U thực sự. Và bọn chúng sẽ không ngồi yên nữa."

Bà ngừng lại, đôi mắt trùng đồng nhìn thẳng vào nàng.

"Nhưng trước khi điều đó xảy ra, con phải mạnh lên. Phong ấn thứ ba này sẽ trả lại cho con một phần sức mạnh đã bị phong ấn. Hãy dùng nó. Và hãy nhớ, dòng máu Cửu U không chỉ là sức mạnh. Nó là trách nhiệm."

Bà đưa tay chạm vào viên đá tím trên vương miện, và toàn bộ không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển.

"Đã đến lúc rồi. Hãy đội vương miện lên, và chấp nhận di sản của Cửu U."

"Và... hãy tha thứ cho mẫu thân con. Vì đã không thể ở bên con."

Ảo ảnh tan biến.

Nàng mở mắt.

Mặc Lão vẫn đứng phía sau, vẻ mặt lo lắng. Tế đàn vẫn phủ đầy rêu phong. Vương miện đá đen vẫn nằm trên bệ đá.

Nhưng giờ đây, nàng biết mình phải làm gì.

Nàng bước đến, cầm chiếc vương miện lên. Nó nặng hơn nàng tưởng, không phải vì trọng lượng, mà vì những gì nó đại diện. Bảy nghìn năm chờ đợi. Hàng vạn sinh mạng đã hy sinh. Cả một vương quốc đã diệt vong.

Tất cả đều đặt trên chiếc vương miện này.

Nàng từ từ đội nó lên đầu.

Ngay khi vương miện chạm vào trán, một luồng năng lượng khổng lồ từ viên đá tím bùng nổ, quét qua toàn bộ cơ thể nàng.

Đau.

Một cơn đau khủng khiếp hơn bất cứ thứ gì nàng từng trải qua. Như thể từng tế bào trong cơ thể đang bị xé toạc ra rồi tái tạo lại. Như thể dòng máu trong huyết quản đang sôi lên, thiêu đốt mọi thứ cũ kỹ để nhường chỗ cho thứ mới mẻ hơn.

Nhưng nàng không gục ngã.

Nàng đứng thẳng, hai tay nắm chặt, răng cắn đến bật máu. Đôi trùng đồng mở to, vòng đỏ rực bao quanh con ngươi giờ đây sáng lên như hai mặt trời máu.

Dòng máu Cửu U, thức tỉnh lần thứ hai.

Mảnh vỡ Thiên Đạo thứ ba trong vương miện tan ra, hòa vào cơ thể nàng, nhập vào đan điền cùng với hai mảnh trước đó. Ba mảnh vỡ xoay tròn quanh nhau, tạo thành một thế trận phức tạp, và ở trung tâm, một thứ gì đó đang hình thành.

Một hạt giống.

Một hạt giống màu đen tuyền, nhỏ bằng đầu ngón tay, nhưng tỏa ra thứ sức mạnh vượt xa mọi thứ nàng từng biết.

Hạt giống Cửu U, khởi nguồn của dòng máu hoàng tộc.

Khi nó nảy mầm, nàng sẽ không còn là một tu sĩ bình thường nữa. Nàng sẽ trở thành thứ mà mẫu thân nàng từng là một Cửu U Chân Thần.

Cơn đau qua đi.

Nàng thở ra một hơi dài, và khi nàng mở mắt lần nữa, thế giới đã thay đổi.

Đôi trùng đồng của nàng giờ đây không chỉ nhìn thấy vạn pháp và sơ hở. Nó còn nhìn thấy sự sống và cái chết.

Trong mắt nàng, Mặc Lão không còn là một lão già bình thường. Nàng có thể thấy rõ từng sợi sinh mệnh lực đang le lói trong cơ thể lão yếu ớt, mỏng manh, như ngọn nến trước gió. Nàng có thể thấy những vết nứt trên linh hồn lão, di chứng của bảy nghìn năm canh giữ. Và nàng biết, chỉ cần nàng muốn, nàng có thể dùng một tia hắc khí để hút cạn sinh mệnh lực ấy, hoặc ngược lại, truyền cho lão thêm một trăm năm tuổi thọ.

Quyền năng của Cửu U — cai quản vòng luân hồi.

"Nhưng nó vẫn còn quá yếu," nàng thì thầm. Hạt giống Cửu U mới chỉ được hình thành. Để nó nảy mầm, nàng cần thêm sáu mảnh vỡ Thiên Đạo nữa.

Và để có được chúng, nàng phải đối mặt với Thất Tinh Sứ, và cuối cùng là Cố Uyên.

Nàng bước xuống tế đàn, chiếc vương miện đá đen vẫn đội trên đầu. Nó không còn là một di vật cổ xưa nữa. Nó đã trở thành một phần của nàng, biểu tượng của vị nữ vương thực sự của Cửu U.

Mặc Lão quỳ sụp xuống, nước mắt chảy dài.

"Bệ hạ... người đã trở về. Thực sự trở về."

Nàng nhìn lão, rồi đưa tay ra. Một tia hắc khí mỏng manh bay đến, chạm vào vai lão.

Mặc Lão run lên. Lão cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực tinh thuần đang chảy vào cơ thể mình, hàn gắn những vết nứt trên linh hồn, kéo dài tuổi thọ đã cạn kiệt.

"Đứng dậy đi," nàng nói. "Ngươi đã chờ đợi bảy nghìn năm. Sẽ không phải chờ thêm nữa."

Khi hai người rời khỏi Vân Mộng Trạch, bình minh đã lên.

Những oán linh Cửu U đứng dọc hai bên đường, lặng lẽ cúi đầu tiễn biệt. Chúng không còn gào thét, không còn đau khổ. Trong hốc mắt trống rỗng của chúng, thứ ánh sáng hy vọng đã trở nên rực rỡ hơn.

Nàng dừng lại ở rìa đầm lầy, quay đầu nhìn lần cuối.

"Ta sẽ trở lại," nàng nói, giọng vang vọng trong màn sương. "Khi ta trở lại, tất cả các ngươi sẽ được giải thoát."

Gió thổi qua đầm lầy, mang theo tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn:

"Chúng thần... chờ đợi... bệ hạ..."

Cùng lúc đó, trong tòa thành đá đen giữa hoang mạc phía tây.

Một trong bảy ngọn nến trên bàn đá đột nhiên vụt tắt.

Sáu bóng người còn lại đồng loạt ngước lên.

"Phong ấn thứ ba đã bị phá."

Một khoảng lặng.

"Và ta cảm nhận được... dòng máu Cửu U đã thức tỉnh lần thứ hai."

Kẻ đứng đầu, kẻ có đôi mắt trắng đục, từ từ đứng dậy. Lần đầu tiên, trong giọng nói của hắn có một tia bất an.

"Nhanh hơn ta tưởng."

"Chúng ta phải làm gì?"

Hắn im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn một trong sáu bóng người còn lại.

"Ngươi... đi đến Bắc Minh Hải. Canh giữ phong ấn thứ tư. Nếu ả đến đó, đừng vội giết ả. Hãy thử nghiệm sức mạnh của ả. Ta muốn biết... dòng máu Cửu U sau bảy nghìn năm đã mạnh đến mức nào."

Tên được chỉ định cúi đầu, rồi biến mất vào bóng tối.

"Những người còn lại, tiếp tục theo dõi. Và chuẩn bị sẵn sàng."

Giọng hắn trầm xuống, lạnh lẽo như băng.

"Trò chơi thực sự... chỉ vừa mới bắt đầu."

0