Quyển 1: Khởi Nguyên
Chương 14: Trở Về Cửu U
Cố Uyên đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đế Cung, hai tay chắp sau lưng, đôi mắt hổ phách nhìn về phía tây nam. Hắn đã đứng như vậy suốt ba canh giờ, không động đậy, không nói một lời. Nhưng lần đầu tiên sau ba nghìn năm, những người hầu cận trong cung điện nhìn thấy một điều kỳ lạ trên gương mặt của Thiên Đế.
Những đường chỉ tay của hắn đang run.
Phong ấn thứ tám đã bị phá. Toàn bộ Thất Tinh Sứ đã chết. Và nàng, với tám mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể, đang tiến gần hơn bao giờ hết đến sức mạnh mà hắn đã dành hàng chục nghìn năm để ngăn chặn.
“Bệ hạ.” Một giọng nói vang lên từ phía sau. Đó là một lão giả mặc quan bào màu xám, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sắc lạnh như dao. “Có tin từ mật thám. Ả ta và tên lão bộc đang đi về phía Vạn Cốt Hoang Nguyên.”
Vạn Cốt Hoang Nguyên. Cố Uyên khẽ nheo mắt. Đó là nơi có lối vào duy nhất dẫn đến Cửu U Luyện Ngục, nơi mà ba nghìn năm trước hắn đã tự tay đày nàng xuống. Hắn biết nàng định làm gì. Nàng muốn trở về nơi từng giam cầm mình, nơi mà chính hắn đã nghĩ rằng nàng sẽ vĩnh viễn không thể thoát ra.
“Nàng ấy muốn hấp thụ sức mạnh của chính Cửu U,” hắn thì thầm, gần như là tự nói với chính mình. “Nàng ấy muốn biến luyện ngục thành một phần của mình.”
Hắn quay lưng lại, bước vào trong đại điện. “Triệu tập tất cả quân đội Thiên Đế. Tất cả các tông môn trung thành. Tất cả những kẻ còn nợ ta một mạng sống. Ta muốn bọn chúng tập trung trước cổng Thiên Đế Cung trong vòng bảy ngày.”
Lão giả cúi đầu. “Và nếu ả ta đến trước bảy ngày?”
Cố Uyên dừng lại, một nụ cười mỏng hiện lên trên môi. “Nàng ấy sẽ không đến nhanh như vậy đâu. Cửu U Luyện Ngục không phải là nơi có thể ra vào dễ dàng. Ngay cả với nàng.”
Hắn bước đến bên ngai vàng, đặt tay lên thành ghế. “Và khi nàng ấy trở ra, nàng ấy sẽ thấy toàn bộ sức mạnh của Tam Giới đang chờ đợi mình. Nàng ấy muốn một trận chiến cuối cùng. Ta sẽ cho nàng ấy một trận chiến cuối cùng.”
Hắn siết chặt tay, và thành ngai vàng bằng đá nguyên khối nứt toác ra dưới lực bóp của hắn. “Một trận chiến mà ngay cả nữ vương Cửu U cũng sẽ phải gục ngã.”
Vạn Cốt Hoang Nguyên nằm ở cực nam của Đại Diễn Chân Giới, một vùng đất chết trải dài đến tận chân trời. Không cây cối, không sông suối, không sự sống. Chỉ có xương. Hàng ngàn, hàng vạn bộ xương trắng nhợt nằm la liệt trên mặt đất nứt nẻ, tàn tích của những sinh mệnh từng bị ném vào Cửu U Luyện Ngục từ thuở khai thiên lập địa.
Nàng và Mặc Lão đến nơi này vào ngày thứ ba sau khi rời Vô Tận Sa Hải. Gió từ hoang nguyên thổi vào mặt họ, mang theo mùi của đất khô và xương mục. Nhưng bên dưới mùi ấy, nàng ngửi thấy một thứ khác. Mùi của ma hỏa. Mùi của xiềng xích. Mùi của ba nghìn năm đau đớn.
Mùi của nhà.
“Bệ hạ,” Mặc Lão cất giọng, run run. “Lối vào Cửu U nằm ở trung tâm hoang nguyên. Nhưng nó đã bị phong ấn từ khi người trốn thoát. Cố Uyên đã cho người canh giữ nó, đề phòng có kẻ nào muốn vào hoặc ra.”
Nàng gật đầu, đôi trùng đồng quét qua hoang nguyên. Trong mắt nàng, những bộ xương trên mặt đất không phải là vô tri vô giác. Chúng là những linh hồn bị mắc kẹt, những kẻ đã chết nhưng không thể siêu thoát vì lối vào Cửu U đã bị đóng lại. Họ bị kẹt giữa hai thế giới, giống như những oán linh ở Vân Mộng Trạch, giống như những chiến binh ở Tinh Hỏa Đại Liệu Nguyên.
“Ta biết,” nàng nói. “Và ta sẽ mở nó ra.”
Họ đi vào sâu trong hoang nguyên. Càng vào sâu, xương càng nhiều. Có những bộ xương khổng lồ của yêu thú cổ đại. Có những bộ xương nhỏ bé của những đứa trẻ bị hiến tế. Và có những bộ xương mặc giáp, tay vẫn còn nắm chặt kiếm gãy. Chiến binh của Cửu U, những người đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Ở trung tâm hoang nguyên, một vực sâu khổng lồ há rộng như miệng của địa ngục. Nó không có đáy. Chỉ có bóng tối vô tận, và từ trong bóng tối ấy, những tiếng rên rỉ, gào thét vọng ra không ngừng. Xung quanh miệng vực, hàng trăm tảng đá lớn được khắc đầy phù văn Thiên Đạo, tạo thành một phong ấn khổng lồ.
Và đứng trước phong ấn ấy, một bóng người.
Hắn không cao lớn như những tên Thất Tinh Sứ khác. Hắn gầy gò, nhỏ thó, với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt nhăn nheo như một ông lão sắp chết. Nhưng đôi mắt hắn lại là đôi mắt của một kẻ đã sống quá lâu, đã thấy quá nhiều, và đã hết sạch mọi cảm xúc.
Kẻ canh giữ lối vào Cửu U.
“Cuối cùng ngươi cũng đến,” giọng hắn vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng đến kỳ lạ. “Ta đã chờ ngươi suốt ba nghìn năm rồi, Cửu U Nữ Đế.”
Nàng dừng lại, đôi trùng đồng quan sát hắn. Trong mắt nàng, hắn không phải là một con người. Hắn là một linh hồn đã chết từ lâu, bị trói buộc vào nơi này bởi chính phong ấn mà hắn đang canh giữ. Hắn không còn sự sống, nhưng cũng không thể chết. Hắn là một tù nhân, giống như nàng đã từng.
“Ngươi là ai?” Nàng hỏi.
“Ta không có tên. Hoặc có lẽ ta đã quên nó rồi.” Hắn cười, một nụ cười không chút vui vẻ. “Ta chỉ là kẻ canh giữ. Kẻ đã bị Cố Uyên giao cho nhiệm vụ đảm bảo rằng không ai có thể vào Cửu U, và không ai có thể ra khỏi nó. Nhưng ngươi đã ra được rồi, phải không? Và giờ ngươi muốn vào lại.”
“Ngươi không thể ngăn ta.”
“Ta biết.” Hắn thở dài. “Ta đã nhìn thấy ngươi qua phong ấn này. Ta đã thấy ngươi giết Huyền Băng Sứ, Xích Diễm Sứ, Lôi Đình Sứ, và cả Hư Vô Sứ. Ta biết rằng so với bọn chúng, ta chỉ là một hạt cát. Nhưng ta vẫn phải làm nhiệm vụ của mình.”
Hắn giơ tay lên, và những tảng đá xung quanh miệng vực bắt đầu phát sáng. Phong ấn Thiên Đạo kích hoạt, tạo ra một bức tường ánh sáng vàng rực bao quanh toàn bộ vực sâu.
“Ta không thể giết ngươi. Nhưng ta có thể trì hoãn ngươi đủ lâu để Thiên Đế chuẩn bị.”
Nàng lắc đầu. “Ngươi không cần phải làm thế.”
Nàng bước đến gần hắn, và khi nàng bước, ánh sáng tím thẫm từ Cây Cửu U trong đan điền bắt đầu lan tỏa. Nó chạm vào bức tường ánh sáng vàng của phong ấn, và bức tường ấy bắt đầu tan chảy như băng gặp nắng.
“Ngươi đã bị giam cầm ở đây ba nghìn năm. Ngươi đã chết, nhưng không thể siêu thoát. Ngươi là tù nhân của chính phong ấn mà ngươi canh giữ.”
Nàng dừng lại trước mặt hắn, và trong đôi trùng đồng ánh vàng của nàng, hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Không phải là một ông lão gầy gò, nhỏ thó. Mà là một linh hồn đã mệt mỏi, đã kiệt quệ, và chỉ mong được giải thoát.
“Ta có thể giải thoát cho ngươi,” nàng nói. “Như ta đã giải thoát cho hàng vạn linh hồn Cửu U trước đây.”
Hắn im lặng một lúc rất lâu. Rồi hắn từ từ hạ tay xuống, và bức tường ánh sáng vàng tan biến.
“Ba nghìn năm,” hắn thì thầm. “Ba nghìn năm ta đứng đây, canh giữ một cánh cổng mà ta không bao giờ được phép bước qua. Ta đã thấy hàng ngàn linh hồn bị ném xuống đó. Ta đã nghe tiếng họ gào thét. Và ta đã tự hỏi, liệu có ai sẽ đến để giải thoát cho họ không. Liệu có ai sẽ đến để giải thoát cho ta không.”
Hắn ngước lên nhìn nàng, và lần đầu tiên, trong đôi mắt già nua ấy có một tia hy vọng.
“Ngươi có hứa không? Rằng ngươi sẽ kết thúc tất cả những điều này?”
Nàng gật đầu. “Ta hứa.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười thanh thản cuối cùng. Rồi cơ thể hắn tan thành những hạt ánh sáng vàng nhạt, bay lên bầu trời và biến mất vào hư vô.
Phong ấn hoàn toàn sụp đổ. Miệng vực sâu há rộng, và từ dưới đáy, ma hỏa bùng lên dữ dội, như thể chính Cửu U Luyện Ngục đang chào đón nữ vương của nó trở về.
Nàng quay sang Mặc Lão. “Ông ở lại đây. Những gì dưới đó không dành cho người sống.”
Mặc Lão muốn phản đối, nhưng lão biết nàng nói đúng. Lão chỉ có thể quỳ xuống, nước mắt chảy dài. “Bệ hạ, xin hãy trở về. Xin hãy trở về an toàn.”
“Ta sẽ trở về. Và khi ta trở về, ta sẽ kết thúc tất cả.”
Nàng bước đến mép vực, nhìn xuống bóng tối vô tận bên dưới. Ba nghìn năm trước, nàng đã bị ném xuống đây như một tù nhân. Nàng đã trải qua ba nghìn năm đau đớn, tuyệt vọng, và căm hận. Nhưng giờ đây, nàng không còn là tù nhân nữa. Nàng là nữ vương của nơi này. Và nàng đến để đòi lại những gì thuộc về mình.
Nàng nhảy xuống.
Cảm giác rơi xuống Cửu U Luyện Ngục không giống bất cứ thứ gì trên thế gian. Không phải là rơi trong không khí. Mà là rơi xuyên qua các tầng của thực tại. Mỗi tầng là một lớp đau đớn khác nhau. Lửa, băng, sét, hư vô. Tất cả những thứ nàng đã đối mặt trong hành trình vừa qua đều có mặt ở đây, trong hình dạng nguyên thủy nhất của chúng.
Nhưng lần này, chúng không làm nàng đau đớn. Chúng nhận ra nàng. Chúng cúi đầu trước nàng.
Nàng đáp xuống đáy của Cửu U Luyện Ngục.
Đó là một hang động khổng lồ, lớn đến mức không thể nhìn thấy trần hay tường. Dưới chân nàng là đá đen nhẵn thín, và xung quanh nàng, những dòng sông ma hỏa chảy chậm chạp, phát ra thứ ánh sáng màu xanh lục ma quái. Những xiềng xích khổng lồ treo lơ lửng từ trên cao, và trên những xiềng xích ấy, những linh hồn bị giam cầm vẫn đang rên rỉ.
Nhưng ở trung tâm hang động, có một thứ khác biệt hoàn toàn. Một cái cây. Nó không phải là Cây Cửu U trong đan điền nàng. Nó là một cái cây thực sự, to lớn đến mức vươn lên tận trần hang động. Thân nó màu đen tuyền, lá nó màu tím thẫm, và trên những cành cây, hàng ngàn bông hoa đang nở rộ.
Và dưới gốc cây, một nữ nhân đang ngồi.
Nàng bước đến gần, và khi nàng đến đủ gần để nhìn rõ khuôn mặt của nữ nhân ấy, tim nàng ngừng đập một nhịp. Đó là gương mặt mà nàng đã thấy trong ký ức của Cửu U Thánh Mẫu. Gương mặt của mẫu thân nàng. Nhưng nó không phải là một ảo ảnh hay một mảnh ký ức. Nó là một thực thể sống.
“Con đã đến rồi.” Cửu U Thánh Mẫu mở mắt, và đôi trùng đồng của bà giống hệt đôi trùng đồng của nàng. “Ta đã chờ con rất lâu rồi.”
Nàng không nói gì. Nàng chỉ đứng đó, nhìn mẫu thân của mình.
“Đây không phải là cơ thể thật của ta,” Thánh Mẫu nói, giọng buồn bã. “Cơ thể thật của ta đã tan biến từ lâu rồi. Đây chỉ là một phần linh hồn ta, được Cây Cửu U gìn giữ suốt bảy nghìn năm qua. Cây này là trái tim của Cửu U Luyện Ngục. Nó là nguồn gốc của mọi sức mạnh mà con đã thấy. Và nó cũng là thứ đã giữ cho linh hồn con không bị hủy diệt trong suốt ba nghìn năm bị giam cầm ở đây.”
Nàng bước đến gần hơn. “Tại sao người lại ở đây? Tại sao người không siêu thoát?”
“Bởi vì ta không thể. Ta đã dùng Nghịch Luân Hồi Thuật để đưa con đến tương lai. Nhưng cái giá của thuật đó là linh hồn của người thi triển sẽ bị trói buộc vĩnh viễn vào Cửu U. Ta đã chấp nhận cái giá đó. Ta đã chấp nhận ở lại đây, để con có thể sống.”
Thánh Mẫu đứng dậy, bước đến trước mặt nàng. Bà đưa tay chạm vào má nàng, và dù đó chỉ là một linh hồn, nàng vẫn cảm nhận được hơi ấm.
“Nhưng giờ con đã trở về. Và ta có thể hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình.”
“Người định làm gì?”
Thánh Mẫu mỉm cười. “Trao cho con sức mạnh cuối cùng. Sức mạnh của chính Cửu U Luyện Ngục.”
Bà đặt tay lên thân Cây Cửu U, và toàn bộ hang động bắt đầu rung chuyển. Những dòng sông ma hỏa ngừng chảy. Những xiềng xích trên cao đứt lìa, và những linh hồn bị giam cầm được giải thoát, bay lên như những đốm sáng nhỏ. Cây Cửu U phát ra thứ ánh sáng tím thẫm chói lòa, và toàn bộ sức mạnh của nó bắt đầu chảy vào cơ thể nàng.
“Cửu U Luyện Ngục không phải là một nhà tù,” Thánh Mẫu nói, giọng bà giờ đây vang vọng như tiếng của cả vũ trụ. “Nó là di sản cuối cùng mà ta để lại cho con. Nó là sức mạnh để con có thể đối mặt với Cố Uyên. Hãy nhận lấy nó, và trở thành thứ mà con được sinh ra để trở thành.”
Sức mạnh ập vào cơ thể nàng như một cơn đại hồng thủy. Cây Cửu U trong đan điền nàng run lên dữ dội, và những nụ hoa trên cành đồng loạt nở rộ. Nguyên Anh dưới tán cây lớn lên nhanh chóng, từ một đứa trẻ trở thành một thiếu nữ, rồi trở thành một nữ nhân trưởng thành với đôi trùng đồng ánh vàng và chiếc vương miện đá đen trên đầu.
Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong.
Chỉ còn một bước nữa là chạm đến Hóa Thần.
Khi ánh sáng tan đi, nàng đứng một mình trong hang động trống rỗng. Cây Cửu U đã biến mất. Cửu U Thánh Mẫu cũng đã biến mất. Nhưng nàng có thể cảm nhận được họ. Họ đang ở trong nàng. Họ là một phần của nàng.
Nàng nhắm mắt lại, và khi mở mắt ra, nàng không còn ở trong hang động nữa. Nàng đang đứng trên bề mặt của Vạn Cốt Hoang Nguyên, ngay bên cạnh miệng vực.
Mặc Lão giật mình suýt ngã. “Bệ hạ! Người đã trở về!”
Nàng gật đầu, nhưng không nói gì. Nàng nhìn xuống bàn tay mình. Nó vẫn là bàn tay của một thiếu nữ mười lăm tuổi, nhưng bên trong nó là sức mạnh của cả một luyện ngục. Nàng có thể cảm nhận được từng ngọn ma hỏa, từng sợi xiềng xích, từng linh hồn từng bị giam cầm ở đây. Tất cả đều là một phần của nàng.
“Đã bao lâu rồi?” Nàng hỏi.
“Ba tháng, thưa bệ hạ. Người đã ở dưới đó ba tháng.”
Ba tháng. Đủ để Cố Uyên chuẩn bị. Đủ để hắn tập trung toàn bộ sức mạnh của Tam Giới. Đủ để hắn biến Thiên Đế Cung thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Nhưng nàng không còn quan tâm nữa.
“Đi thôi. Đã đến lúc kết thúc tất cả.”
Nàng quay lưng về phía miệng vực, và khi nàng bước đi, miệng vực phía sau lưng nàng từ từ khép lại. Cửu U Luyện Ngục không còn tồn tại như một nơi riêng biệt nữa. Nó đã trở thành một phần của nàng. Và khi nàng đối mặt với Cố Uyên, hắn sẽ không chỉ phải đối mặt với nữ vương Cửu U. Hắn sẽ phải đối mặt với toàn bộ sức mạnh của chính địa ngục.
Mặc Lão chạy theo sau, lòng tràn đầy hy vọng và sợ hãi. Lão biết rằng trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu. Và lão biết rằng lần này, sẽ không có sự khoan dung.
Trên bầu trời phía đông, những đám mây đen bắt đầu tụ lại. Thiên Đế Cung đang chờ đợi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.