Đăng Thiên

Quyển 1: Bạch Vân Thiên

Chương 5: Cao Điểm Mộc Lâm Tam Thập Lục – Lưỡi Đao Trong Máu Lửa

Đăng: 12/07/2026 09:42 1,279 từ 2 lượt đọc


Cao điểm Mộc Lâm Tam Thập Lục.

Khi những toa xe gỗ Vân Thiết cuối cùng dừng lại tại trạm trung chuyển, Đệ Lục doanh bước xuống với khí thế bừng bừng. Những bộ giáp được lau chùi bóng loáng, binh khí sắc lẹm được cầm lăm lăm trong tay, đội hình chỉnh tề như một khối thép. Thế nhưng sau tám giờ đi bộ đến cao điểm, sự tự tin đó đóng băng ngay lập tức khi họ chạm mặt đơn vị tiền nhiệm đang rút lui.

Đó không phải là một cuộc thay quân, mà là một cuộc tháo chạy của những bóng ma. Đơn vị cũ — Đệ Nhị Thập doanh — bước ra từ hàng cây rậm rạp trong tình trạng rách rưới đến thảm hại. Giáp trụ của họ không còn màu sắc ban đầu, mà bị bao phủ bởi một lớp nhựa cây đen kịt quyện với máu khô, nham nhở những vết cào xé như bị móng vuốt của mãnh thú khổng lồ tàn phá.

Hàng cáng thương binh dài dằng dặc nối đuôi nhau không dứt. Có những chiến binh mất đi tứ chi, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong cơn mê sảng; có những người chỉ còn là một khối thịt nát bấy được bọc vội trong lớp vải gai đẫm máu. Mùi hôi thối của vết thương hoại tử quyện với mùi nhựa cây nồng nặc tạo nên một bầu không khí đặc sệt hương vị chết chóc. Những đôi mắt của kẻ sống sót nhìn tân binh Đệ Lục doanh không có sự vui mừng, chỉ có một sự thương hại lạnh lẽo đến thấu xương.



Trong lều chỉ huy cũ được dựng tạm bợ bằng gỗ trong rừng, Lạc Hòa Hiệu úy cùng đám tân binh đứng đối diện với một gã trinh sát cũ. Chất giọng ồm ồm của gã đặc sệt vị miền Tây Bắc - vùng núi non hùng vĩ nằm phía tả ngạn dòng sông mẹ Đại Hồng Hà. Đây là lính trinh sat duy nhất còn lành lặn của Đệ Thập Nhị Doanh sau ba tháng đóng giữ tiên lũy. Hắn nốc cạn bình rượu linh thảo bằng sắt mang theo, đôi tay run rẩy chỉ vào bóng tối sâu thẳm của đại ngàn:

"Đừng tin vào tai mình. Đừng tin vào bóng tối." Giọng hắn thầm thì như tiếng lá khô cọ vào nhau, rùng rợn như kể một câu chuyện kinh dị không có hồi kết. "Lũ Xà Diện Linh Hươu không bao giờ tấn công trực diện. Chúng có thân hình của loài hươu cao lớn, đôi gạc xương trắng hếu nhọn hoắt như những ngọn giáo . Gương mặt... gương mặt của chúng là loài rắn vảy xanh, không có mí mắt, chỉ có đôi đồng tử dọc lạnh lẽo. Chúng có thể vặn vẹo cơ thể để trườn đi trên tán lá cao hàng chục trượng, rồi đột ngột thả mình xuống như một sợi dây thừng sống. Chúng không giết ngay... chúng thích dùng cái lưỡi chẻ đôi để nếm vị sợ hãi trên cổ họng tu sĩ trước khi cắt cổ con mồi."

Gã trinh sát rùng mình, ánh mắt dại đi: "Không ai biết chúng đến lúc nào. Không một tiếng vang, không một luồng linh lực dao động. Sáng ra, chỉ thấy những cỗ thi thể treo lủng lẳng trên cành cây Thiên Tùng. Chúng được sinh ra từ nhựa cây của vị Đại năng kia, và chúng biết rõ mỗi hơi thở rừng rậm...."

Lạc Hòa cũng không ngăn gã trinh sát cũ kể câu chuyện khủng khiếp về quân phản kháng trong động thiên. Bảy năm kinh nghiệm chiến đấu với đối thủ quen thuộc khiến nàng biết rõ địch nhân còn đáng sợ hơn cả những lời mô tả. Chúng không phải vật chết, mà là một đội quân tinh nhuệ không ngừng hấp thu chiến thuật, binh khí, và cả phương pháp tu hành của Nội Hà Tông để tiến hóa mỗi ngày.



Hai tháng sau đó, Cao điểm Mộc Lâm Tam Thập Lục trở thành một cối xay thịt đúng nghĩa. Nằm kẹt trên yết hầu của tuyến đường tàu thông đến khu mỏ linh thạch lớn nhất ở động thiên, nghĩa là đây là nơi mà quân đội của hai bên đều muốn giành lấy bằng mọi giá.

Cái nóng ẩm của Vô Cực động thiên khiến vết thương của đám tân binh không bao giờ khép miệng. Những trận chiến phòng thủ diễn ra liên miên, không có quy luật ngày đêm làm ai nấy đều kiệt sức. Nắng mưa thất thường và cả những cơn dông bất chợt biến cả tiên lũy thành một vùng lầy lội bẩn thỉu đầy lá khô và cành cây gãy. Tất cả đều trở thành những thử thách cực hạn của Đệ Lục Doanh.

Con số tám trăm tân binh, nay chỉ còn chưa đầy năm trăm người có thể chiến đấu. Những bộ giáp sáng loáng ngày nào giờ đây sứt mẻ, loang lổ vết máu xanh đỏ của đôi bên.

Mỗi đêm, tiếng rít của loài rắn quyện với tiếng kêu của linh hươu vang vọng từ dưới thung lũng, giống như tiếng cười nhạo của chính Động thiên dành cho những kẻ ngoại lai. Những đợt sóng quân địch bất ngờ tràn lên thành lũy như thủy triều lục bảo một cách không báo trước, rồi lại biến mất vào rừng rậm. Chiến thuật du kích, quấy rối, đánh bất ngờ rồi rút đi của quân phản kháng mặc dù không có hiệu quả cao, nhưng khiến thần kinh của đám tân binh căng như dây đàn mọi lúc.

Giữa cỗ máy nghiền người tàn khốc ấy, bất kể Lạc Hòa hay Lam Giang đều phải cố gắng tự mình sinh tồn. Dường như tại Mộc Lâm Tam Thập Lục tiên lũy, vinh quang của Nội Hà tông đã chết, chỉ còn lại thứ mùi vị kinh tởm của cái chết đang rình rập sau mỗi tán lá xum xuê. Lạc Hòa đứng im lìm trên tường thành, dựa lưng vào lũy đá. Thanh đoản kiếm được rèn bằng thép từ Linh Thiết dưới lòng đất của tông môn, trải qua vô số lần rèn giũa, hiện tại đã mẻ chi chít. Nàng vẽ lên đất những đường nguệch ngoạc. Nàng đang đếm quân số trong các đội của mình. Mỗi một đơn vị biến mất là nàng hiểu rằng lại có một sinh mệnh trẻ tuổi nằm lại vùng rừng rậm đáng sợ này. Dường như đây là một lễ hội hiến tế máu tươi cho vị Đại năng cổ thụ đang ngủ say dưới lòng đất vô tận.

Cách nàng không xa, trong căn hầm có trần bằng gỗ đầy tro bụi. Lam Lam đang cuộn mình ngủ trong chiếc chăn đã cũ. Khuôn mặt nàng dính đầy bùn đất và máu xanh của quái vật. Nàng vẫn mơ về những chiếc đùi gà thơm phức, những bát cơm nóng hổi, những chiếc bánh hoa Điển thơm vị chua của hoa và vị mặn béo của thịt xay. Nhưng đôi tay nhỏ bé mũm mĩm ngày nào giờ luôn ôm chặt thanh Trảm hồn đao, kể cả trong lúc ngủ. Đôi mi dài nhắm chặt của nàng rung rung, dường như luôn sẵn sàng mở ra sáng quắc khi có báo hiệu. Đến tư thế ngủ của nàng cũng đầy sự cảnh giác, chỉ một rung động nhỏ thôi cũng đủ khiến nàng bật dậy. Chiến tranh tàn khốc luôn là trường học nhanh nhất để cho cô bé trở thành một chiến binh chân chính.


0