Chương 7: Cạm bẫy trong tuyệt lộ
Hắn cố gắng gượng dậy, đôi tay bải hoải run rẩy đến mức không nhấc nổi thanh đoản kiếm rỉ. Nhưng ngay khi bóng tối trong hang vừa lấy lại sự tĩnh lặng, hai tai hắn bỗng giật mạnh.
Cộp... cộp...
Tiếng bước chân dồn dập dội lên vách đá hoang dã. Không phải tiếng móng vuốt dã thú, mà là tiếng giày da nện lên đá hộc một cách nặng nề và đều đặn. Tim Vô Kỵ đập thình thịch, da đầu tê dại. Hắn quá quen với nhịp điệu này, đó là tiếng bước chân của những kẻ đi săn người.
"Đại ca, rõ ràng vết máu dừng lại ở cụm hang này. Con nhỏ đó bị dính Hủ Cốt Độc của lão tam, không chạy xa được đâu." Giọng nói thô thiển dội vào từ cửa hang, theo sau là tiếng cười khùng khục đầy vẻ dâm tà. Vô Kỵ cứng người. Lão Sẹo, chủ quán trọ Không Đầu khét tiếng ở biên thùy Thanh Vân Trấn. Tên đồ tể này chuyên dẫn theo hai gã đàn em Luyện Khí tầng bảy để lùng sục, giết người đoạt bảo hoặc săn bắt yêu tộc lạc đàn mang đi bán đấu giá.
Vô Kỵ liếc sang Tuyết Linh. Nàng đã hé mắt, đôi đồng tử xanh biếc tràn ngập vẻ kinh hoàng khi nhận ra giọng nói ngoài cửa hang. Nàng nhìn Vô Kỵ, rồi cúi xuống nhìn sợi dây thừng đang khóa chặt tay chân mình, bờ môi mím chặt run rẩy nhưng không thể thốt nên lời vì miếng giẻ bẩn chặn họng.
Nghiến chặt răng chặn lại cơn đau buốt từ đan điền rệu rã, Vô Kỵ bò lại gần nàng. Hắn mạnh tay giựt miếng giẻ trong miệng Tuyết Linh ra, ghé sát tai nàng thì thầm bằng giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát: "Nghe đây yêu nữ, nếu nàng còn muốn giữ lại cái đuôi và mạng sống, thì đừng có phát ra tiếng động nào trái ý ta. Đám người ngoài kia là lũ đồ tể, chúng thích lột da yêu tộc và bẻ gãy cổ tán tu. Ta mất linh lực, nàng mất máu, ráng mà diễn cho tốt, bằng không cả hai cùng vào nồi."
Tuyết Linh nhìn xoáy vào đôi mắt ti hí của hắn. Tuyệt nhiên không còn một chút tham lam ngu xuẩn nào của lúc nãy, chỉ còn lại sự âm u lạnh lẽo của một con sói hoang đang ngửi thấy mùi tử thần. Nàng khẽ gật đầu, dù trong lòng vẫn hận hắn thấu xương. Vô Kỵ cởi trói chân cho nàng nhưng vẫn giữ tay nàng bị khóa bằng một đoạn dây ngắn để đề phòng phản chủ. Hắn lôi từ trong cái xác con U Ảnh Lang rữa nát bên cạnh ra một hũ Bột Dạ Quang cuối cùng cùng một nắm cỏ Ma Hồn khô héo. "Lão Sẹo! Đừng vào!" Vô Kỵ bất ngờ hét lên bằng giọng khàn đặc, đầy vẻ đau đớn dữ dội. "Con yêu hồ này phát điên rồi, nó vừa tự bạo yêu đan, hang này sắp sập vì chướng khí! Các người vào đây là chết chùm đấy!"
Tiếng bước chân dồn dập ngoài hang khựng lại. Nhưng Lão Sẹo hừ lạnh một tiếng đầy tàn độc:
"Thằng ranh con Vô Kỵ đó hả? Mày tưởng lão tử là đứa trẻ lên ba chắc? Mùi thơm của linh dược nồng nặc thế này mà mày dám bảo là chướng khí? Mau bò ra đây cùng con yêu nữ, lão tử sẽ cho mày một nhát đao nhanh gọn, nếu không lão tử sẽ đốt trụi cái hang này!"
Vô Kỵ biết lời nói suông không lừa nổi gã cáo già. Hắn ra hiệu cho Tuyết Linh bằng ánh mắt. Cầm thanh đoản kiếm rỉ, hắn rạch dứt khoát một đường dài trên ngực mình nơi vừa bị hút cạn linh lực. Máu tươi trào ra đầm đìa, hắn lạnh lùng vẩy lên lớp bột dạ quang hắt trên vách hang và lên bộ lông đen ngòm của xác con sói hoang dính đầy chất nhầy.
"Còn chút yêu lực nào không?" Hắn thào thào hỏi Tuyết Linh. "Chỉ cần một chút ảo ảnh hơi sương thôi, không cần nhiều." Tuyết Linh nhìn vết thương trên ngực Vô Kỵ, đôi mắt nàng thoáng qua một tia phức tạp rồi biến mất. Nàng nghiến răng vận chút tàn lực cuối cùng vào viên tinh thạch xanh biếc treo ở cổ, thổi ra một luồng sương mù trắng xóa bao phủ lấy cửa hang. Cùng lúc đó, Vô Kỵ dùng chân đạp mạnh hũ dầu hỏa dự phòng vào mồi nến nhỏ ở giữa hang.
Bùng!
Ngọn lửa xanh le lói gặp dầu hỏa bùng lên dữ dội, quyện với mùi hôi thối kinh thiên động địa của cỏ Ma Hồn bị đốt cháy tạo nên một khung cảnh u ám, ma quái tột cùng. "Đ-Đại ca, nhìn kìa! Nó... nó hóa thành Oán Linh thật kìa!" Một tên đàn em hét lên kinh hãi khi thấy bóng hình quái dị khổng lồ của xác con sói được Vô Kỵ khoác áo rách lên chập chờn ẩn hiện trong làn sương mù xanh biếc. Nhưng Lão Sẹo không dễ bị dọa: "Lũ nhát gan! Đó là ảo thuật! Thằng ranh, mày hết chiêu rồi đúng không?"
Lão Sẹo vung đại đao chém một nhát xé tan sương mù, lao thẳng vào cửa hang. Ngay khoảnh khắc bóng người to lớn của gã lọt vào, Vô Kỵ vốn đang nấp sau phiến đá hẹp sát lối vào lập tức hành động. Tay hắn không còn linh lực lẫn thể lực để vung kiếm đâm xuyên hộ thể linh khí của đối thủ, nhưng hắn có thứ khác tốt hơn. Hắn dùng răng ngậm chặt đầu dây master của cơ quan bẫy treo rồi dùng hết sức giật mạnh đầu về phía sau.
Rắc! Chốt giữ bung ra. Hũ "Bột Nổ Lưu Huỳnh" trộn vôi sống treo lơ lửng trên đỉnh hang rơi thẳng xuống đầu Lão Sẹo và nổ tung dữ dội ở cự ly gần. Bột vôi sống trắng xóa bám chặt lấy hốc mắt gã, gặp mồ hôi và nước mắt lập tức sinh nhiệt, đốt cháy da thịt gã đến bốc khói nghi ngút.
"Aaa! Mắt ta! Thằng ranh con, ta phải lột da mày!" Lão Sẹo gào thét thảm thiết vì mù mắt, điên cuồng vung đao loạn xạ. Vô Kỵ nhân lúc gã mất phương hướng liền lao ra từ bóng tối, dồn hết chút sức tàn cuối cùng đạp mạnh một cú chí mạng vào hạ bộ khiến Lão Sẹo khuỵu xuống, rồi nhanh tay giật lấy cái túi trữ vật treo bên hông gã.
"Đến tay lão tử thì là của lão tử!" Vô Kỵ rít qua kẽ răng dính máu. Cùng lúc đó, Tuyết Linh dù đang run rẩy cũng không ngồi yên. Nàng ném mảnh vỡ của Tụ Linh Bình về phía hai tên đàn em đang đứng ngơ ngác ngoài cửa hang. Mảnh vỡ mang theo chút tàn dư linh lực của Vô Kỵ lập tức nổ tung thành hàng ngàn mảnh nhỏ sắc lẹm hệt như ám khí tẩm độc.
"Chạy!" Vô Kỵ gào lên. Hắn nghiến răng vác Tuyết Linh lên vai một lần nữa. Không còn linh lực bảo vệ, đôi chân hắn nặng như chì, mỗi bước đi trên sỏi đá sắc nhọn là một lần cơ bắp co rút đau đớn thấu xương. Đám đàn em của Lão Sẹo bị mảnh vỡ và tiếng nổ làm cho hoảng loạn, cộng thêm việc đại ca của chúng đang gào rú điên cuồng nên không dám truy đuổi gắt gao.
Vô Kỵ loạng choạng lao ra khỏi hang, rẽ sang con đường mòn dốc đứng dẫn về phía thượng nguồn suối Ngược. Hắn không dám quay đầu, chỉ biết cắm đầu chạy, chạy cho đến khi đôi chân mất hết cảm giác, lồng ngực nóng rực như lửa thiêu.
Sau khi vượt qua ba dặm rừng rậm dưới sương đêm, khi chắc chắn đã cắt đuôi được lũ kền kền kia, Vô Kỵ đổ sụp xuống cạnh một hốc cây cổ thụ rỗng ruột. Hắn buông Tuyết Linh xuống đất, mặt mày xám ngoét hệt như một cái xác chết trôi.Tuyết Linh nằm đó, nhìn gã thanh niên đang thoi thóp bên cạnh nhưng bàn tay gầy gò vẫn siết chặt lấy cái túi trữ vật vừa cướp được. Lồng ngực nàng dấy lên một cảm xúc cực kỳ phức tạp. Trong thức hải của một vương nữ Yêu tộc tôn quý, tu sĩ quyết đấu luôn gắn liền với đại trận hoành tráng hay pháp bảo ngập tràn linh quang. Nàng chưa từng thấy kẻ nào dùng vôi sống, bột nổ hay cơ quan thô sơ mà lật ngược thế cờ một cách thô bỉ nhưng hiệu quả tột cùng đến vậy.
"Ngươi... là kẻ điên nhất nhân tộc mà ta từng thấy." Tuyết Linh nhỏ giọng, vết máu khô bám bên khóe môi trông càng thêm phần thê lương. Vô Kỵ không thèm nhìn nàng, hắn run rẩy mở cái túi trữ vật của Lão Sẹo ra. Bên trong có vài viên linh thạch hạ phẩm, một ít thuốc cầm máu rẻ tiền... và một tấm bản đồ da thú cũ nát có vẽ ký hiệu của Thanh Vân Trấn nhưng lại đánh dấu một lối đi bí mật dẫn thẳng vào nội thành.
"Nợ của nàng... lại tăng thêm rồi đấy." Vô Kỵ ho sặc sụa ra máu đen, nụ cười méo mó lộ ra hàm răng mạ vàng rách nát. "Nợ linh lực, nợ cứu mạng, nợ bị ăn tát... Hồ ly tinh, nàng tốt nhất là nên đáng giá, nếu không ta sẽ thực sự lột da nàng làm khăn quàng cổ."
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, một gã tán tu phế nhân và một yêu nữ trọng thương dựa lưng vào nhau trong rừng thẳm. Một mối quan hệ kỳ quái, vừa căm ghét vừa phụ thuộc, đã thực sự bắt đầu giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Hang đá tối tăm đã lùi lại phía sau, nhưng cuộc chiến sinh tồn thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.