Quyển 1: Thanh Vân Trấn
Chương 35: Di Kế Của Kẻ Ngụy Quân Tử
Dưới màn mưa trắng xóa của đất trời Tây Trấn, hai bóng người nhếch nhác dìu dắt nhau chạy trối chết. Lâm Vô Kỵ lúc này đã mù một mắt, nửa thân xác loang lổ những vết bỏng do dịch độc ăn mòn, da thịt thỉnh thoảng lại nổi lên những mảng xám ngoét cứng ngắc. Bên cạnh gã, Tuyết Linh đã tả tơi y phục, đôi tai hồ ly cụp xuống dưới làn nước buốt giá, dùng chút sức tàn cuối cùng để kéo gã lao thẳng vào thung lũng xương trắng lạnh lẽo phía trước.
Phía sau họ, tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão vang lên dồn dập. Thanh Phong vừa bò lên từ hầm ngầm đổ nát dưới lòng đất, dẫn theo đám đệ tử ngoại môn chấp pháp cũng vừa đuổi sát đến cửa vực.
Gã đứng khựng lại nơi mép đá dựng đứng, nhìn xuống lòng thung lũng ngập tràn làn sương mù màu xanh leo lét. Mùi thối rữa nồng nặc của xương tủy tích tụ nghìn năm xộc thẳng vào mũi, khiến cánh tay phải nát bấy và vết thương mới toác nơi xương quai xanh của gã đột ngột nhói lên kịch liệt. Sức ép từ chiếc hồ lô tà môn đang găm trong xương tủy gặp phải tử khí bên ngoài liền phản phệ dữ dội.
Thanh Phong loạng choạng khuỵu gối xuống vũng bùn, một ngụm máu bầm đen thùi trào ra khóe miệng.
"Sư huynh! Không thể tiến thêm!"
Một gã đệ tử chấp pháp vội vàng giăng tay cản lại, gương mặt đầy vẻ kinh hãi: "Tử khí và chướng độc ở bãi xác này quá nồng, kết hợp với dịch độc đang tàn phá trong người huynh... nếu bước xuống, luồng khí bẩn ấy sẽ ăn mòn hết linh cơ, phế sạch tu vi của huynh mất!"
Thanh Phong nghiến răng kèn kẹt, tròng mắt còn lại trợn trừng đầy uất hận. Qua màn sương mù xám xịt, bóng dáng méo mó, nhếch nhác của Vô Kỵ và Tuyết Linh đang dần chìm sâu vào lòng thung lũng cốt tủy. Gã biết, trong ván bài tâm lý liều mạng này, gã đã thua trắng tay trước một kẻ bò lên từ bãi rác. Kẻ kia dám dìm mình vào chỗ chết để tìm một tia sinh cơ, còn gã thì không thể đánh đổi nửa đời tu vi quý giá của mình.
"Chia làm hai nhóm!" Thanh Phong gằn giọng qua kẽ răng rỉ máu: "Men theo vách núi bên trên, bao vây chặt lấy cái vực này cho ta! Ta không tin hai kẻ này có thể sống sót bước ra khỏi bãi tha ma này!"
Đêm tối Tây Trấn như bị phủ lên một màu xám xịt, đặc quánh mùi tử khí. Cơn mưa rừng buốt giá không thể gột rửa nổi sự tanh nồng của huyết nhục yêu thú tích tụ qua nhiều thế hệ tại Bãi Xác. Nơi đây vốn là một hố sâu vạn trượng ở rìa thị trấn, là chốn tận cùng của những phần xương xẩu, nội tạng phế thải bị các thợ săn vứt bỏ sau khi đã lột da xẻ thịt dã thú. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn lại tiếng nước mưa rỉ rả chảy qua những khe xương rỉ sét và tiếng móng vuốt gặm nhấm két két của lũ chuột ăn xác.
Tuyết Linh cảm thấy đôi chân mình đã hoàn toàn tê dại, mỗi bước lội qua bãi sình lầy sền sệt dính đầy mỡ thú mục nát hệt như có hàng vạn sợi xích trì kéo xuống. Trên lưng nàng, Lâm Vô Kỵ nặng nề hệt như một pho tượng đá cổ. Hơi lạnh buốt giá từ nửa thân người đang thạch hóa và vết thương rỉ dịch của hắn thấm qua lớp y phục rách nát, truyền thẳng vào da thịt nàng, mang đến một cảm giác rùng mình ê chề.
"Bỏ ta xuống... bên trong hốc xương đùi con Hủ Tượng kia..." Vô Kỵ thều thào bên tai nàng, hơi thở yếu ớt đến mức gần như đứt quãng.
Tuyết Linh loạng choạng dồn chút sức tàn cuối cùng, kéo lê thân xác gã vào giữa bộ khung xương khổng lồ của một con voi cổ đại đã chết từ bao giờ. Những dẻ sườn trắng hếu, to lớn vươn thẳng lên trời đêm như những chiếc nanh vuốt của địa ngục, vô tình tạo thành một lớp rào chắn tự nhiên hoàn hảo, che khuất hoàn toàn tầm mắt của đám tu sĩ đang tuần tra trên vách núi cao.
Vô Kỵ ngồi xếp bằng bên trong hốc xương thú ẩm mốc, nhắm nghiền hai mắt. Hắn không còn một chút hơi sức nào để nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào nữa. Lúc này, bên trong đan điền của hắn, một cuộc chiến tàn khốc đang diễn ra giữa hai luồng lực lượng: chút linh khí thanh thuần còn sót lại của Trấn Linh Phù đang điên cuồng xung đột với luồng khí trọc thô ráp của cuốn bí tịch tà môn.
Hắn là một gã tán tu nhặt rác, kẻ thấp hèn nhất trong mắt tiên gia, nhưng chính sự thấp hèn ấy lại dạy hắn một triết lý sinh tồn tột cùng tà dị: nuốt trọn những thứ dơ bẩn, mục nát nhất của thế gian này để rèn giũa nên một tia sinh cơ bá đạo nhất.
Vết thương nát bấy trên vai trái gã bắt đầu bốc lên một làn khói xám nhạt. Luồng khí tức nồng nặc tích tụ nghìn năm từ bãi xác yêu thú xung quanh hệt như tìm được lối vào, điên cuồng ùa tới, luân chuyển dọc theo những mạch kinh vừa được nung chảy bằng độc dược. Cơn bão bùng ở thung lũng xương trắng chỉ mới bắt đầu, và cuộc nghịch chuyển tu vi của gã mù một mắt cũng chính thức bước vào con đường sinh tử tàn khốc nhất.
Trong khi đó, trên mặt đất, cơn mưa rừng Tây Trấn vẫn chưa hề dứt hẳn. Nó chỉ chuyển từ những đợt xối xả sang màn sương mù đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm lấy những tàn tích của khu xưởng thuộc da cũ kỹ. Khói đen vẫn cuồn cuộn bốc lên từ những khe đá nứt toác, quyện với mùi da thú cháy khét và vị hăng nồng của độc chướng.
Giữa đống đổ nát hoang tàn ấy, một bóng người lồm cồm bò dậy từ lòng đất bùn nhão nhoét.
Thanh Phong hoàn toàn không còn vẻ phong lưu, tiêu sái thường ngày. Bộ đạo bào vân mây tinh xảo giờ rách mướp, thấm đẫm dịch độc và bùn đất dơ bẩn. Khuôn mặt gã nay bị độc dịch ăn mòn biến dạng đến kinh hồn bạt vía. Một bên hốc mắt phải của gã chỉ còn là một cái hố đen sâu hoắm, liên tục rỉ ra thứ dịch mủ sền sệt, bốc mùi hôi thối của sự mục nát.
Thế nhưng, cánh tay phải vốn đã bị linh áp chấn nát dưới lòng đất nay lại tỏa ra một luồng linh quang xanh bích quái dị từ bên trong tủy xương. Đó là nơi chiếc Tịnh Thế Hồ Lô đang âm thầm vá víu những thớ thịt nát bấy bằng một phương thức tà môn, lạnh lẽo.
Gã đứng bên bờ vực thẳm của Bãi Xác, nhìn xuống màn sương trắng đục che khuất đáy vực vạn trượng, gầm lên một tiếng đầy uất hận. Sát tâm của gã lúc này đã vượt xa khỏi hận thù cá nhân đơn thuần. Thanh Phong hiểu rõ, nếu tên nhặt rác kia còn sống, bí mật tày đình về vụ luyện cấm đan sẽ sớm muộn gì cũng bị phanh phui trước ánh sáng.
Ký ức về khoảnh khắc lò đan Linh Dược Các nổ tung vẫn còn ám ảnh gã như một cơn ác mộng. Lúc đó, Trưởng lão Khô Mực đang điên cuồng bắt ấn, gương mặt vặn vẹo trong sự hưng phấn tột độ khi dâng trào tinh huyết để luyện viên "Nghịch Thiên Hóa Cơ Đan". Lão đã dùng Tuyết Linh làm mồi dẫn và tên nhặt rác kia làm bộ lọc trọc khí. Vụ nổ lò không chỉ khiến Khô Mực tàn phế mà còn biến bí mật này thành một khối ung nhọt của hắn. Chỉ có cái chết của kẻ sống sót dưới đáy vực mới có thể bịt kín cái miệng biết quá nhiều kia, biến mọi bằng chứng về sự sa đọa của thầy trò gã thành tro bụi vĩnh viễn.
Trên bầu trời, hàng chục đạo độn quang rực rỡ từ phía Thanh Vân Môn đã áp sát. Hắc Lôi Trưởng Lão và Hư Không Trưởng Lão hạ cánh xuống, nhìn cảnh hoang tàn với vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Thanh Phong hiểu rằng đây là thời khắc sống còn để gã giữ lấy tiền đồ. Vụ nổ tại Linh Dược Các vốn đã khiến Nội môn nổi giận lôi đình. Nếu bây giờ khu xưởng thuộc da cũng cháy rụi mà gã không có một lời giải thích thỏa đáng, gã chắc chắn sẽ trở thành vật tế thần cho sự vô năng của mình.
Thanh Phong lập tức quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đá đến mức bật máu, giọng nói nghẹn ngào thống khổ, vang lên giữa màn mưa:
"Bẩm Trưởng lão! Đệ tử tội đáng muôn chết! Vụ nổ tại Linh Dược Các vài ngày trước vốn là do địa mạch độc hỏa dưới lòng đất bùng phát. Đệ tử dẫu mang thân tàn, vẫn liều chết truy vết luồng chướng khí đó từ đan phòng, băng qua hệ thống cống ngầm để đến tận khu xưởng hẻo lánh này nhằm tìm ra căn nguyên bảo vệ biên trấn..."
Gã run rẩy dâng lên bao tải gai chứa hài cốt khô héo của tổ sư Vân Tiên Tử. Bằng sự xảo trá tột cùng, Thanh Phong đã khéo léo lồng ghép vụ nổ lò đan và việc tìm thấy hài cốt tổ sư thành một kịch bản "trung nghĩa bảo vệ môn phái".
"Đến đây, đệ tử mới kinh hoàng phát hiện ra sự thật đau lòng. Có một tên tán tu hèn mọn, chuyên lảng vảng nhặt rác quanh ngoại trấn, vì dã tâm đê hèn đã cấu kết với một ả yêu nhân bên ngoài để trộm cắp linh tài bản môn! Tên tán tu dơ bẩn đó trong lúc hành sự đã vô tình phá vỡ cổ trận phong ấn, đánh thức tà hỏa trấn áp dưới lòng đất suốt ba trăm năm qua! Đệ tử dẫu mù mắt, què chân, cũng chỉ mong cứu vãn được di hài tổ sư khỏi đám lửa dữ này trước khi tất cả bị hủy diệt!"
Lời nói dối của Thanh Phong vô cùng hoàn mỹ. Nhìn thấy tấm linh bài bạch ngọc cổ xưa của tổ sư Vân Tiên Tử cùng những thương tích đầy mình của gã, mọi nghi hoặc của Hắc Lôi và Hư Không về vụ nổ ở Linh Dược Các lập tức tan biến hoàn toàn. Thanh Phong bỗng chốc trở thành tấm gương sáng về lòng trung trinh vì môn phái.
Gã ngước lên nhìn Hắc Lôi, giọng run rẩy đầy cung kính: "Sư phụ Khô Mực của đệ tử vì nỗ lực trấn áp tà hỏa ở Linh Dược Các mà bị phản phệ, hiện kinh mạch nát bấy, sống không bằng chết. Đệ tử xin được thay mặt sư phụ, dùng danh nghĩa 'Trừ Ma Vệ Đạo' để huy động đệ tử ngoại môn vây quét toàn vùng Rừng Thú. Chúng ta phải bắt sống tên tán tu tà tâm kia cùng ả yêu nữ cấu kết với hắn, dọn sạch lũ rác rưởi lảng vảng quanh đây ngay lập tức để bảo vệ thanh danh sư môn!"
Hắc Lôi Trưởng Lão gật đầu hài lòng trước sự "hiếu thảo" và "trung nghĩa" của gã đệ tử tàn phế này. Lão không hề hay biết rằng, Thanh Phong xin giữ chức Giám sát Chấp sự là để danh chính ngôn thuận giam lỏng Khô Mực. Gã cần phải đóng vai hiếu tử để vừa lấy lòng các trưởng lão mới, vừa âm thầm kiểm soát vị sư phụ đã tàn phế kia. Gã phải giữ Khô Mực sống như một con bù nhìn dột nát, vắt kiệt chút nhân mạch cuối cùng của lão, đồng thời dùng quyền lực mới có này để truy sát bằng được Lâm Vô Kỵ đang lẩn trốn dưới đáy thung lũng xương trắng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.