Quyển 1: Thanh Vân Trấn
Chương 29: Nghịch Lý Của Sự Tàn Phế
Lâm Vô Kỵ nằm bệt trên một đống sắt vụn gồ ghề, gương mặt sưng húp, biến dạng vì đợt phản phệ chướng độc trước đó khiến gã trông nhếch nhác khôn tả. Gã khẽ rên rỉ, lồng ngực phập phồng đau đớn, bàn tay run rẩy vẫn nắm chặt cây Hủ Cốt Đinh rỉ sét. Cứ ngỡ sau khi đột phá Luyện Khí tầng bảy gã đã có thêm chút vốn liếng giữ mạng, nào ngờ con đường nghịch thiên bằng nguồn sức mạnh tà môn này lại là một chuỗi đánh đổi đầy nhục nhã và đau đớn.
"Khụ... khụ... Ông trời thật biết cách hành hạ kẻ dưới đáy."
Vô Kỵ lầm bầm, nhổ ra bãi nước bọt lẫn tro xám đặc quánh. Gã nhìn cuốn sổ da thú rách nát bên cạnh, cay đắng: "Nỗ lực đến rách da nát thịt rốt cuộc cũng chỉ nhặt được độc dược với sắt vụn. Cái cuốn Phế Vật Lục này, chẳng lẽ chỉ là một trò hề của kẻ đi trước?"
Tuyết Linh đứng trên một mỏm đá cao nhô ra, tà áo rách nát khẽ lay động trong làn chướng khí xám xịt. Dù chiếc đai lưng bằng lụa đã đứt từ lâu, vạt áo hơi trễ xuống để lộ xương quai xanh thanh mảnh và bờ vai trắng lạnh như tuyết đầu mùa, nhưng phong thái băng thanh ngọc khiết của vương nữ Thiên Hồ vẫn hoàn toàn cô lập nàng khỏi sự nhơ nhuốc, bẩn thỉu của bãi rác dưới chân. Nàng cúi đầu, đôi mắt biếc lạnh lùng nhìn gã nam nhân đang chật vật phía dưới, trong lòng dâng lên một nỗi cảm xúc phức tạp.
"Cứ cắm bừa bãi cây đinh đó xuống đất, ngươi chưa kịp tìm được lối ra đã tự biến mình thành một pho tượng đá rỉ sét rồi." Giọng nàng thanh lãnh vang vọng giữa không gian tịch mịch. "Đất trời vốn có quy luật Ngũ hành tuần hoàn. Kẻ mang mạch tàn như ngươi nếu không tìm được điểm cân bằng, thì mỗi luồng tà lực hỗn tạp ngươi cố nhét vào người chính là một nhát dao tự kết liễu."
Lời cảnh báo của Tuyết Linh không làm Vô Kỵ thối chí, ngược lại càng khơi dậy bản tính lì lợm và liều lĩnh của một kẻ chuyên sinh tồn trong khe hẹp. Gã không cam lòng chờ chết, gượng dậy bắt đầu cuộc tìm kiếm linh mạch điên cuồng dưới đáy vực. Thế nhưng, Ngũ Hành Linh Căn trong đan điền gã lúc này hệt như một bầy thú dữ đói mồi, hễ gã dẫn dắt một loại khí tức thuộc tính vào, bốn thuộc tính còn lại lập tức nổi loạn, cắn xé kinh mạch hòng đẩy gã vào chỗ chết.
Lần thử đầu tiên, Vô Kỵ phát hiện một khe đá sâu hoắm đang thở ra luồng hơi lạnh buốt của kim loại mục. Gã đâm mạnh thanh Hủ Cốt Đinh xuống để dẫn dắt luồng sát phạt chi lực rỉ sét ấy vào người. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh cứng ngắc, tê dại xộc thẳng vào kinh mạch. Trong nháy mắt, cánh tay phải của gã nổi lên những mảng vảy đen kịt hệt như sắt rỉ, các khớp xương kêu lên ken két khô khốc. Chưa kịp vận chuyển hết một chu thiên, nửa thân người gã đã đông cứng lại, nặng trịch hệt như một khối sắt mục không thể cử động.
Cực chẳng đã, gã lết thân xác nửa cứng nửa mềm đến một hố chứa đầy tro than luyện đan hỏng gần đó, hy vọng dùng chút hỏa lực tàn dư để nung chảy lớp rỉ sét đang đông phong cơ thể. Nào ngờ, khi hỏa độc thô bạo vừa nhập thể, lớp vảy sắt trên tay có tan đi thật, nhưng sức nóng bạo liệt lại ngay lập tức thiêu đốt huyết nhục. Vô Kỵ gào lên một tiếng thảm thiết, luồng nhiệt khí bốc lên thiêu trụi cả tóc tai lẫn lông mày, biến gã thành một kẻ đầu trọc lốc, da thịt đen thui hệt như vừa chui ra từ lò gạch nung sập.
"Aaa! Đau chết lão tử rồi!"
Trong cơn đau đớn đến nổ đom đóm mắt, Vô Kỵ lảo đảo sẩy chân, lăn long lốc xuống một vùng đất trũng sâu nhất của bãi phế thải. Đó là một lòng chảo ngập ngụa, nơi tất cả các dòng nước thải đen ngòm, những mảnh rỉ sét, tro tàn mục nát và xác linh dược thối rữa nghìn năm của Thanh Vân Môn cùng hội tụ. Vũng bùn lầy lội dưới chân gã loang lổ năm màu sắc u ám đan xen: sắc đen rỉ của Kim, màu tím độc của Mộc, sắc xanh mục của Thủy, màu đỏ ố của Hỏa và màu xám tro của Thổ.
Vô Kỵ sặc một ngụm nước thải nồng nặc đủ vị chua cay mặn đắng, nhưng ngay khi cơ thể gã chìm vào vũng bùn ngũ sắc ấy, đan điền vốn đang sôi sùng sục vì phản phệ đột ngột bình ổn lại một cách kỳ diệu. Sự xung đột dữ dội giữa hơi nóng của lửa và cái lạnh của sắt rỉ bỗng chốc được dòng nước mục và đất xám dung hòa, tự tìm đến thế cân bằng dưới đáy bùn lầy.
"Ra là thế... ra là thế!" Vô Kỵ ho sặc sụa nhưng đôi mắt hí bỗng sáng rực lên sự điên cuồng của kẻ tìm thấy đường sống trong cõi chết.
"Muốn giữ mạng, phải nuốt trọn cả chén thuốc độc hỗn tạp này!"
Gã cắm phập cây Hủ Cốt Đinh vào tâm điểm vũng bùn ngũ sắc, điên cuồng vận chuyển Ngũ Hành Linh Căn. Một luồng trọc khí trầm đục, mang theo sức mạnh dung hòa của năm thuộc tính phế thải cuồn cuộn tràn vào người, lấp đầy đan điền. Thế nhưng, nghịch thiên cải mệnh luôn đi kèm cái giá tàn khốc. Cánh tay trái của gã dần chuyển sang màu xám xịt hệt như đá hộc, đông cứng và mất đi hoàn toàn cảm giác. Để giữ được mạng sống và sở hữu nguồn sức mạnh tà môn này, gã buộc phải chấp nhận biến một phần cơ thể mình thành đất đá vô tri.
Đúng lúc Vô Kỵ đang đắm chìm trong sự giác ngộ đầy đau đớn ấy, một tiếng lạo xạo của đất đá rơi từ phía vách núi truyền xuống phá tan sự im lặng.
Thanh Phong sau vụ nổ lò đan lo sợ tông môn truy cứu trách nhiệm, gã cần một cái xác để đổ tội hoàn toàn. Gã đã âm thầm phái Triệu Lục - một tên đệ tử ngoại môn thân tín xuống đáy vực để tìm kiếm và dọn dẹp dấu vết.
Triệu Lục chạm chân xuống lớp bùn nhão, một tay bịt mũi, một tay cầm viên dạ minh châu soi đường, miệng không ngừng chửi thề đầy phẫn nộ: "Mẹ kiếp, bắt lão tử xuống cái hố phân thối tha này tìm xác gã phế vật đó. Rơi từ độ cao này xuống, lại thêm chướng độc vây quanh, chắc xác nó cũng rữa thành nước từ lâu rồi."
Triệu Lục chậm rãi tiến gần đến vũng bùn nơi Vô Kỵ đang nằm bất động giả chết. Nghĩ rằng một kẻ tàn phế không thể nào sống sót dưới đáy vực, hắn hoàn toàn mất đi cảnh giác. Hắn cúi người xuống, thò tay định lục soát vạt áo Vô Kỵ để tìm kiếm túi trữ vật làm bằng chứng mang về giao nộp.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Triệu Lục vừa chạm vào vạt áo rách, bàn tay hóa thạch xám xịt của Vô Kỵ bất ngờ bật dậy như một chiếc bẫy rập bằng đá, chộp chặt lấy cổ tay hắn hệt như một cái gọng kìm ngàn cân.
"Sư huynh... tìm ta sao?"
Vô Kỵ không một lời thừa thãi, tay phải vung lên, thanh Hủ Cốt Đinh rỉ sét đâm phập vào bắp đùi Triệu Lục, giải phóng toàn bộ luồng kịch độc ngũ hành vừa tích tụ từ vũng bùn mục nát.
"Aaa!"
Triệu Lục thét lên thảm thiết. Phong thái tiên sư cao ngạo ngày thường vỡ vụn hoàn toàn. Áo bào rách nát, đầu tóc xõa tung nhếch nhác, toàn thân hắn co giật điên cuồng trên mặt đất. Luồng tà lực bạo liệt tàn phá kinh mạch khiến làn da hắn nhanh chóng chuyển sang màu xám ngoét rồi phồng rộp, biến dạng ghê rợn dưới sức ăn mòn của chất độc.
Thế nhưng, đòn đánh tàn độc ấy cũng lập tức mang đến phản phệ mãnh liệt cho chính Vô Kỵ. Cánh tay phải vừa phát chiêu của gã nổ ra những tia máu li ti, các đầu ngón tay đen kịt lại do độc tố của dòng nước mục ăn mòn ngược dòng. Cơn đau buốt tột cùng lan nhanh từ bàn tay lên bả vai, dọa hoại tử toàn bộ cánh tay còn lại của gã.
"Khốn kiếp... lại tới!"
Đầu óc ranh ma của tên nhặt rác xoay chuyển cực nhanh trong ranh giới sinh tử. Gã nhớ lại lần thử nghiệm thất bại trước đó, liền nghiến răng lết người tới một hốc đá chứa đầy tàn tro của than linh hỏa đang cháy âm ỉ màu đỏ thẫm. Không một chút ngập ngừng, Vô Kỵ áp thẳng bàn tay đang bị nước độc ăn mòn vào đống than nóng đỏ rực.
Xèo xèo!
Mùi da thịt cháy khét bốc lên nồng nặc giữa lòng hang ẩm mốc. Nỗi đau thấu xương tủy khiến Vô Kỵ trợn ngược mắt, suýt chút nữa ngất lịm đi, nhưng gã bặm chặt môi đến mức bật máu tươi để giữ lại chút thần trí cuối cùng. Gã đang dùng cái nóng cháy của Hỏa độc để thiêu đốt toàn bộ phần nước độc đang lan tỏa, lấy sự "thiêu rụi" tàn khốc để chặn đứng sự hủy hoại!
Chỉ sau vài hơi thở dài tựa thiên thu, gã rút tay ra khỏi đống tro tàn. Mạng sống đã giữ được, nhưng cánh tay phải của gã giờ đây trở nên sần sùi, khô quắt hệt như một cành củi khô bám đầy sẹo đen sẫm trông vô cùng dị dạng. Đây chính là cách Lâm Vô Kỵ sinh tồn dưới đáy vực này: dùng một loại tàn phế này để ngăn chặn một loại tàn phế khác, chắp vá cơ thể bằng những vết thương chồng chất.
Gã nằm bệt xuống bùn, lồng ngực phập phồng thở dốc, mắt nhìn cái xác của Triệu Lục đang dần tan chảy thành một vũng nước đen kịt, ăn mòn cả lớp gạch đá xung quanh. Vô Kỵ gượng sức nhặt lấy túi trữ vật của đối phương, nhếch môi cười một cách méo mó trên khuôn mặt trọc lóc, đen thui vì khói than:
"Muốn chơi đùa với lão tử, thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần để biến thành rác giống ta!"
Tuyết Linh đứng trong bóng tối, lặng lẽ chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh tượng gã nam nhân tự hành hạ bản thân một cách tàn nhẫn để giành lấy một tia sự sống. Nàng nhận ra, gã nhặt rác này không có bất kỳ một sự ưu ái nào của thiên địa cả. Mỗi bước đi, mỗi lần đột phá của gã đều là một cuộc chiến đẫm máu, đầy nhầy nhụa với chính xương thịt của mình. Sự lì lợm đến mức điên cuồng của gã khiến một vương nữ cao quý của tộc Thiên Hồ như nàng cũng phải dâng lên một nỗi kiêng dè sâu sắc.
"Ngươi... đúng là một gã điên." Tuyết Linh nhạt giọng, nhưng trong ánh mắt nàng đã bớt đi vẻ khinh miệt bẩm sinh, thay vào đó là sự trầm mặc trước một ý chí sinh tồn đáng sợ.
Vô Kỵ lảo đảo bò dậy, tay cầm cây Hủ Cốt Đinh còn vương máu đen, bắt đầu thu dọn chiến trường để chuẩn bị cho những mưu đồ tiếp theo dưới đáy vực tăm tối:
"Cáo nhỏ... không điên thì xanh cỏ lâu rồi."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.