Đạo Hữu, Đừng Lại Gần Ta!

Quyển 1: Thanh Vân Trấn

Chương 32: Ngược Dòng Tử Khí

Đăng: 21/05/2026 07:25 1,554 từ 35 lượt đọc

Mưa như trút nước xuống thượng nguồn rãnh thoát nước phía Tây trấn Tây. Giữa màn nước trắng xóa xối xả, Thanh Phong đứng sừng sững tựa như một gốc tùng cô độc. Tấm đạo bào thêu vân mây trắng muốt của gã phẳng phiu, không gợn một nếp gấp. Quanh thân gã, một lớp màng khí kình vô hình khẽ gợn sóng, đẩy lui từng hạt mưa lạnh buốt ra xa, không để một giọt nước nào phạm vào tà áo. Cái chân phải tật nguyền tì vào chiếc trượng bằng gỗ linh sâm cổ thụ, nâng đỡ tấm lưng thẳng tắp của gã đầy kiêu hãnh. Dù một bên mặt quấn đầy băng trắng đang rỉ ra thứ dịch vàng nhờ nhờ, gã vẫn giữ nguyên phong thái tôn nghiêm của kẻ đứng đầu đệ tử ngoại môn. Con mắt trái còn lại hẹp dài, thẳm sâu và lạnh lẽo tựa hồ nước đóng băng, hắt ra luồng sát ý coi rẻ vạn vật.

"Sư huynh!" Một gã đệ tử chấp pháp quỳ rạp dưới vũng bùn loãng, run rẩy thưa: "Mương thải Tây Trấn nằm kẹp giữa khe đá sâu hoắm. Mùi hôi thối cùng huyết độc từ lò mổ chảy xuống quá nồng, khiến linh giác của chúng ta hoàn toàn mất phương hướng, không cách nào dò ra tung tích của tên tán tu kia."

Thanh Phong khẽ rủ tay áo, con mắt cô độc lạnh lùng nhìn xuống kẻ quỳ dưới chân. Gã không nổi giận, giọng nói vẫn trầm tĩnh, thản nhiên nhưng mang theo luồng khí lạnh thấu xương tủy:

"Tầm mắt của các ngươi chỉ đến thế thôi sao? Đám chuột nhắt rúc dưới cống rãnh dẫu có khôn ngoan, làm sao hiểu được thủ đoạn của tiên môn? Nếu linh giác bị nhiễu loạn, vậy thì quét sạch cái rãnh này là được."

Lời nói dửng dưng nhưng đầy sức ép khiến đám đệ tử chấp pháp xung quanh nín thở, cúi đầu sát đất, không một ai dám hé răng nửa lời.

Thanh Phong chậm rãi thọc tay vào ngực áo, rút ra một tấm bùa màu vàng kim lấp lánh. Đạo phù này có thêu chỉ bạc tinh xảo, vốn là vật trấn áp độc dịch ngàn năm trong các lò luyện đan lớn ở nội môn. Để đối phó với một gã nhặt rác bò lên từ đáy vực, gã không ngần ngại lén lút mang bảo vật này ra ngoài.

"Dựng trận."

Thanh Phong khẽ gõ nhẹ chiếc trượng linh sâm xuống đất, năm ngón tay kết ấn thô bạo nhưng chuẩn xác, kẹp chặt tấm bùa vàng.

"Ta lấy đạo phù này làm mắt trận, dội thẳng linh áp của Trấn Linh Phù xuống rãnh thải phía Tây. Nơi linh quang đi qua, bùn dơ phải tan biến. Để xem dòng nước thanh thuần này có ép được con chuột cống kia ra hạ lưu hay không."

Ầm!

Sức lực bạo liệt cuộn trào từ đạo phù, hóa thành một cột sáng lam ngọc dội thẳng xuống lòng mương thải dốc đứng, cuồn cuộn tràn về phía hạ lưu. Dòng nước thải đen ngòm bỗng chốc bốc hơi ngùn ngụt dưới luồng linh quang sắc lẹm tựa thác lũ từ chín tầng trời đổ xuống, nghiền nát mọi cặn bã trên đường đi. Đứng trên bờ đá cao, Thanh Phong nheo con mắt độc nhất, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười tàn nhẫn đầy kiêu ngạo. Gã đứng chờ, ung dung thưởng thức cảnh tượng kẻ thù đã đâm hỏng mắt mình bị nghiền thành xương vụn trôi xuôi dòng nước.

Dưới đáy khe dốc, Lâm Vô Kỵ đang cõng Tuyết Linh lết từng bước bỗng khựng lại. Tai hắn ù đi trước tiếng gầm rú dữ dội dội xuống từ thượng nguồn. Dòng nước dâng lên đột ngột, mang theo luồng linh quang rực rỡ nhưng buốt lạnh như hàng vạn mũi kim nung đỏ. Với một kẻ đang vận hành khí trọc dơ bẩn trong người như Vô Kỵ, luồng linh khí thanh thuần tột cùng này chẳng khác nào dòng độc dược cực mạnh, điên cuồng ăn mòn thân xác hắn. Dòng nước hung hãn đánh văng hắn đi như chiếc lá khô trước bão, đập mạnh lưng hắn vào vách đá lởm chởm rêu phong.

"Vô Kỵ, dừng lại! Xuôi dòng chắc chắn có mai phục!" Tuyết Linh thét lên sát tai hắn giữa tiếng nước gầm gào.

"Mẹ kiếp, biết rồi!"

Vô Kỵ nghiến răng đến rỉ máu. Bằng bản năng sinh tồn điên cuồng của con thú bị dồn vào chân tường, hắn vung cánh tay trái đã hóa đá xám xịt, găm thẳng năm ngón tay cứng ngắc như mỏ neo vào vách đá để neo giữ cơ thể.

Rắc! Rắc!

Lớp đá xám bọc ngoài cánh tay trái nứt toác dưới áp lực dòng chảy. Thớ thịt bên trong lộ ra, rỉ máu đen nhưng ngay lập tức đông cứng thành những tinh thể màu vôi xám ngoét. Hắn cố đứng vững giữa dòng nước xiết, toàn thân run rẩy dữ dội. Luồng linh khí tinh khiết dội vào lồng ngực gầy guộc, ăn mòn da thịt hắn như lửa bỏng.

Lâm Vô Kỵ lảo đảo, dùng chút sức tàn đẩy Tuyết Linh vào một hốc đá khô ráo khuất dòng nước, giọng khàn đặc rách buốt:

"Cáo nhỏ... tay trái ta đơ rồi. Lát nữa nếu ta có hóa đá nằm đây, nàng cầm cái túi này mà chạy... Trốn sâu vào khu ổ chuột."

Hắn run rẩy thọc tay vào ngực áo bết máu, lôi ra chiếc túi vải rách rưới nhét vào tay nàng, nghiến răng lầm bầm: "Đừng để lũ Thanh Vân Môn ăn được một cắc nào của ta. Coi như trả nợ nàng lần này. Ta ghét nhất là mắc nợ."

Tuyết Linh nhìn gã nam nhân nhếch nhác đang bị chất đá xám gặm nhấm dần nửa thân người. Đôi mắt biếc co rụt lại, nàng đột ngột siết chặt bàn tay sần sùi sẹo của hắn. Dù y phục sũng nước bết chặt lấy thân hình mảnh mai gầy guộc, khí chất kiêu kỳ của nàng vẫn không hề giảm bớt. Nàng nghiến răng, giọng run rẩy nhưng lạnh buốt:

"Câm miệng! Ngươi nợ ta một mạng, cái túi rách nát dính đầy cát bụi này làm sao đủ trả? Muốn chết thì cõng ta ra khỏi cái trấn Tây này rồi hãy chết!"

Lâm Vô Kỵ nhìn dòng linh triều rực sáng đang cuồn cuộn đổ xuống. Hắn cười gằn, cơ mặt méo mó dưới ánh chớp vừa xé rách trời đêm.

Muốn thanh tẩy gã? Được, vậy thì cùng bẩn thỉu!

Không thèm kháng cự dòng nước nữa, hắn dùng bàn tay phải còn linh hoạt rút phăng thanh Hủ Cốt Đinh đen kịt ra khỏi ngực áo. Trên thân đinh lúc này đang bám đầy lớp mỡ thối tanh tưởi cùng huyết độc đông đặc từ lò mổ tích tụ lại. Vô Kỵ dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay, đâm thẳng thanh đinh gỉ vào giữa tâm điểm luồng linh quang chói mắt đang dội tới!

Phập!

Khoảnh khắc mũi đinh bẩn thỉu chạm vào cốt lõi tinh khiết của dòng linh quang, một phản ứng kịch liệt bùng nổ. Sắc xanh lam dịu nhẹ của đạo phù lập tức bị vệt đen xịt tà dị loang ra như vết mực. Luồng linh lực cuồn cuộn bỗng khựng lại, chuyển sang màu xám bẩn bốc mùi hăng hắc tột cùng, rồi điên cuồng dội ngược trở lại.

Uỳnh!

Rãnh thải sâu hoắm kẹp giữa hai vách đá hệt như một nòng súng khổng lồ. Luồng nước bẩn bị sức ép kinh hoàng đẩy ngược lên thượng nguồn, hóa thành dòng thác đen ngòm cuồn cuộn rít gào, lao thẳng về phía đỉnh rãnh nơi Thanh Phong đang đứng.

Trên cao, Thanh Phong đột ngột cảm thấy mi tâm nhói buốt dữ dội. Bản năng mách bảo nguy hiểm cận kề, gã định vung tay ném ra mảnh vảy hộ thân để bảo toàn cốt cách thanh cao. Thế nhưng, Trấn Linh Phù bị vẩn đục bất ngờ đã phá vỡ hoàn toàn liên kết tâm mạch của gã.

Linh phù bằng vàng kim nổ tung thành trăm mảnh vụn. Sức dội ngược thô bạo của bảo vật cấp Trúc Cơ đánh thẳng vào ngực Thanh Phong.

"Aaa...!"

Tiếng gào thảm thiết của gã xé toạc màn mưa đêm. Dòng thác đen ngòm dội thẳng lên người gã từ dưới rãnh sâu. Độc dịch từ rãnh thải len lỏi vào các vết thương hở trên bả vai và cánh tay phải của gã. Thớ thịt nhanh chóng thâm tím, xám ngoét rồi teo quắt lại như nhánh củi mục đen đúa, hoàn toàn mất sạch cảm giác.

Sức nổ hất văng cả cơ thể gã ngã nhào xuống vũng sình lầy bốc mùi hôi thối trên bờ mương. Chiếc ngọc quan vỡ nát chìm sâu vào bùn đất nhão nhoét, mái tóc xõa tung bết dính nước bẩn. Kẻ tiên phong đạo cốt ngày nào giờ nằm co quắp trong vũng nước tanh, trợn mắt nhìn cánh tay khô héo của mình với vẻ hoảng loạn tột độ.

0