Quyển 1: Thanh Vân Trấn
Chương 3: Quán Trọ Không Đầu Và Tin Đồn Phù Phiếm
Vượt qua con suối nơi con Yêu Hồ vừa thi triển "mỹ nhân kế" bất thành, Lâm Vô Kỵ không dại gì đâm đầu vào thung lũng sâu ngay lập tức. Hắn thừa hiểu quy luật bất thành văn của vùng biên thùy này: Đêm ở đại ngàn không dành cho những kẻ đơn độc, trừ phi ngươi là một đại năng đã đạt đến cảnh giới Kết Đan, hoặc là kẻ chán sống muốn dâng hiến cái đầu cho dã thú.
Nằm chênh vênh trên một sườn đá xám ngay lối rẽ độc đạo dẫn vào thung lũng, hiện ra một ngôi nhà gỗ hai tầng cũ nát, rệu rã như sắp đổ sụp trước những cơn gió lùa. Chiếc đèn lồng đỏ treo trước hiên đung đưa theo gió, hắt ra những quầng sáng chập chờn như ánh mắt quỷ dị rình rập bên bờ cõi u minh.
Đó là quán trọ Không Đầu.
Cái tên này từ lâu đã là nỗi e dè của đám khách đường xa dạt về biên thùy Thanh Vân Trấn. Người ta rỉ tai nhau rằng chủ quán đời đầu vốn là một gã đao phủ giải nghệ, nửa đời người chỉ làm một việc duy nhất là hạ đao lấy đầu tội nhân. Gã dựng cái quán này ở nơi ranh giới âm dương để dùng sát khí tích tụ trên thân mình trấn áp oán hồn đại ngàn. Thế nhưng giới tán tu lăn lộn đầu đường xó chợ lại truyền tai nhau một quy tắc thực tế hơn nhiều: ở cái quán trọ này, kẻ nào dám quỵt tiền phòng thì cái đầu trên cổ sẽ được tháo xuống rất nhanh, làm thành chiếc biển hiệu mới treo lủng lẳng trước hiên.
Ken két...
Vô Kỵ đẩy cánh cửa gỗ mục nát, cúi thấp người bước vào. Gần như ngay lập tức, vẻ lém lỉnh thường ngày trên mặt hắn biến mất sạch trơn. Hắn khom bả vai xuống, gương mặt nặn ra vẻ mệt mỏi, lam lũ và khổ sở điển hình của một gã tán tu bần hàn. Đi lại ở chốn hỗn tạp tai mắt khắp nơi, tỏ ra vô hại và nghèo kiết xác chính là chiếc bùa hộ mệnh tốt nhất để tránh tai bay vạ gió. Đôi mắt hắn khéo léo liếc nhanh qua một lượt toàn bộ sảnh quán dưới hàng mi rủ.
Không gian bên trong đặc quánh mùi rượu đục rẻ tiền, mùi thịt rừng nướng khét lẹt lẫn với cả chút mùi máu tanh chưa kịp tẩy sạch trên đao kiếm của đám khách trọ. Ba bốn chiếc bàn gỗ loang lổ vết dầu mỡ đều đã có người ngồi chật kín.
Ở trung tâm, một nhóm tán tu thô kệch gác cả chân lên ghế gỗ, vừa nốc rượu vừa lớn tiếng quát tháo cợt nhả. Đối lập hoàn toàn với sự nháo nhào thô thiển ấy, ở chiếc bàn khuất sâu bên góc lò sưởi ấm áp, có ba vị tu giả vận đạo bào tơ lụa thêu hoa văn mây xanh tao nhã. Thần thái họ lạnh lùng, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn đám bùn đất xung quanh bằng ánh mắt khinh bạc, tựa như đang nhìn lũ kiến cỏ hôi hám.
Vô Kỵ lặng lẽ bước đến quầy gỗ, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn bám đầy bụi bặm: "Chủ quán, cho một bát mì nước trong, thêm hai cái bánh bao chay và ấm trà nhạt nhất."
Lão chủ quán hé nửa con mắt đục ngầu nhìn hắn đầy lạnh lẽo: "Ba khối toái thạch. Trả trước, bớt lời."
Gương mặt Vô Kỵ lập tức méo xệch như thể vừa bị ai xẻo đi một miếng thịt, hắn đè thấp giọng đau đớn: "Ba khối toái thạch? Lão chủ, lão nhìn hai cái bánh bao này xem, cứng như đá cuội dưới suối, chắc là đồ thừa từ đời thuở nào rồi. Còn ấm trà này của lão, ngửi qua là biết lá bàng phơi khô hãm với nước giếng khơi. Một viên rưỡi, không hơn! Nếu không, ngày mai ta sẽ đứng trước cửa trấn rêu rao khắp nơi rằng quán trọ Không Đầu mang cám heo lên bàn đãi khách!"
Sau một hồi cò kè bớt một thêm hai suýt rách cả họng, Vô Kỵ cuối cùng cũng thắng thế với giá một viên rưỡi toái thạch. Ôm lấy cái khay tre dưới ánh mắt lườm nguýt muốn rách da thịt của gã chủ tiệm chột tai, hắn lủi thủi đi ra góc khuất gần cửa sổ, vừa gặm bánh bao vừa dựng tai lắng nghe động tĩnh xung quanh.
"Này, các vị đã nghe chuyện về Thần Kiếm Thanh Vân chưa?" Một gã tán tu mặt đỏ phừng phừng vì hơi rượu đột ngột vỗ bàn cái bộp, kéo theo sự chú ý của mấy bàn bên cạnh.
Gã hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy thần bí: "Nghe bảo vạn năm trước, dãy núi Thanh Vân này chính là một thanh thần kiếm từ thượng giới rơi xuống để trấn áp một con đại ma cổ xưa. Mấy năm nay mây đỏ liên tục tụ trên đỉnh núi chính là dấu hiệu phong ấn lỏng lẻo, ma huyết đang thấm ra ngoài lưỡi kiếm đấy!"
"Lại nghe mấy lão già kể chuyện ở trà quán bốc phét rồi!" Gã tu sĩ gầy gò ngồi bên cạnh bĩu môi khinh bỉ. "Cái đáng bàn lúc này là vụ Linh Chi U Lam kìa. Ta nghe đám thợ săn nói sâu trong thung lũng xuất hiện một thiếu nữ tóc trắng như tuyết, chân không chạm đất, đi đến đâu sương mù tan đến đó. Có người quả quyết nàng ta chính là tiên dược hóa hình, kẻ nào đoạt được nàng, tu vi sẽ thăng tiến vượt bậc cả một đại cảnh giới chỉ trong một đêm!"
Miếng bánh bao khô khốc trong miệng Vô Kỵ bỗng trở nên khó nuốt vô cùng. Hắn âm thầm liếc nhìn về phía góc lò sưởi. Quả nhiên, khi bốn chữ "tiên dược hóa hình" lọt vào tai, ba vị đệ tử Thanh Vân Môn ngồi bên kia lập tức siết chặt chén trà, ánh mắt khẽ biến đổi, lộ rõ vẻ tham vọng không giấu giếm.
"U Lam Linh Chi vốn mọc lên từ nơi chứa đựng oán khí của trời đất," vị nam tử dẫn đầu nhóm đệ tử tông môn lạnh lùng lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng ẩn chứa linh lực áp bách khiến không khí trong quán bỗng chốc chùng xuống rõ rệt. "Đó không phải là tiên nữ, mà là điềm báo của đại họa. Đám tán tu các ngươi chỉ biết đến tiền, coi chừng chưa sờ được vào lá cây đã biến thành phân bón cho rừng già."
Đám tán tu nghe thế tuy bất bình nhưng nhìn thấy lệnh bài "Thanh Vân" bằng ngọc biếc treo bên hông của đối phương liền thức thời ngậm miệng, cúi đầu uống rượu giải sầu. Sự phân cấp khắc nghiệt ấy hiện rõ mồn một qua cái im lặng tủi nhục của đám người thấp cổ bé họng.
Vô Kỵ thu hết thảy vào mắt, thầm nghĩ: Hóa hình hay hóa họa thì cũng chẳng đến lượt một kẻ Luyện Khí tầng sáu như mình. Mục tiêu của ta chỉ là nhặt nhạnh ít cỏ dại rìa ngoài, kiếm vài viên linh thạch đổi lấy bộ đạo bào lành lặn hơn mà thôi.
Hắn khẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sổ mờ sương, bỗng nhiên khựng lại.
Dưới bóng cây cổ thụ bên ngoài quán, trong làn sương đêm xám xịt, có một bóng người đang đứng đó tĩnh lặng. Lão Vương đồ tể tay cầm xiên thịt nướng, đôi mắt ti hí híp lại nhìn về phía thung lũng sương mù đang cuồn cuộn dâng cao. Ánh sáng đỏ lòm từ chiếc đèn lồng treo trước hiên hắt lên bóng lão, kéo dài thườn thượt trên mặt đất lầy lội, mang lại một cảm giác quái dị khôn tả.
Lão khẽ nhếch môi, nụ cười vẫn mang vẻ đê tiện, cợt nhả như thường lệ, nhưng ánh mắt lướt qua ô cửa sổ lại mang theo sự cảnh tỉnh lạnh lẽo. Lão giơ vò rượu lên hướng về phía Vô Kỵ làm động tác cạn ly đầy ẩn ý, rồi quay người đi thẳng, bóng dáng nhanh chóng tan biến vào màn đêm đặc quánh.
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng gã tán tu trẻ. Lão già này rõ ràng không đi theo để bảo hộ hắn, mà giống như một kẻ đang đứng ngoài rạp xem vở kịch do chính mình bày ra. Tấm bản đồ da thú rách nát, tin tức về linh chi... tất cả đều từ cái miệng của lão mà ra.
"Lão già thối tha..." Vô Kỵ nghiến răng nuốt nốt ngụm trà nhạt nhẽo. "Muốn xem kịch sao? Được, tiểu tử ta sẽ diễn cho lão xem, nhưng tiền vé thì ta sẽ thu lại sau!"
Nghĩ đến cái giá mười viên toái thạch cho một đêm trú chân cắt cổ của quán trọ, Vô Kỵ quyết định không làm kẻ ngốc để người ta bóc lột. Hắn gói kỹ cái bánh bao chay còn thừa nhét vào ngực áo, thừa dịp không ai chú ý lặng lẽ rời quán bằng lối cửa sau, tìm một hốc đá khuất gió gần đó để ngủ tạm qua đêm.
Đêm ấy, sương mù từ thung lũng tràn ra mỗi lúc một dữ dội, nuốt chửng cả ngôi nhà gỗ Không Đầu. Trong giấc ngủ chập chờn dưới vách đá lạnh buốt, Vô Kỵ mơ màng nghe thấy những tiếng thì thầm ma mị từ sâu trong lòng sương mù vọng lại. Đó chẳng phải ảo giác, mà tựa như tiếng thở dài của một thời đại sắp sửa rạn nứt dưới gót chân thiên địa.
Được yêu thích bởi: Deepseek Tam Bái Hồng Trần Lương
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.