Đạo Hữu, Đừng Lại Gần Ta!

Chương 3: Quán trọ Không Đầu và tin đồn phù phiếm

Đăng: 12/05/2026 23:34 1,467 từ 34 lượt đọc

Vượt qua con suối nơi con Yêu Hồ vừa thi triển "mỹ nhân kế" bất thành, Lâm Vô Kỵ không dại gì đâm đầu vào thung lũng sâu ngay lập tức. Hắn thừa hiểu quy luật bất thành văn của vùng biên thùy này: Đêm ở đại ngàn không dành cho những kẻ đơn độc, trừ phi ngươi là một đại năng đã đạt đến cảnh giới Kết Đan, hoặc là kẻ chán sống muốn dâng hiến cái đầu cho dã thú.


Nằm chênh vênh trên một sườn đá xám ngay lối rẽ độc đạo dẫn vào thung lũng, hiện ra một ngôi nhà gỗ hai tầng sập xệ. Ánh đèn lồng đỏ treo trước hiên đung đưa theo gió, hắt lên những mảng sáng tối chập chờn hệt như những con mắt quỷ rình rập lối vào cõi u minh. Đó là quán trọ "Không Đầu".


Cái tên này vốn là nỗi ám ảnh đối với giới tu tiên quanh vùng. Tương truyền, chủ quán đời đầu là một gã đao phủ giải nghệ, kẻ đã hạ đao chặt đầu vô số tử tù. Gã dựng quán ở đây để trấn áp oán linh rừng già, nhưng giới tán tu lại rỉ tai nhau rằng, kẻ nào dám quỵt tiền phòng thì cái đầu sẽ biến thành biển hiệu treo trước quán.


Ken két...

Vô Kỵ đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào. Hắn lập tức thu lại vẻ lém lỉnh, khom khom bả vai, lộ ra vẻ mặt mệt mỏi, khắc khổ đặc trưng của một gã tán tu bần hàn. Lớp ngụy trang vô hại này là bùa hộ mệnh tốt nhất để tránh những phiền phức không đáng có. Đôi mắt hắn khéo léo liếc qua một lượt toàn bộ sảnh quán.


Bên trong, không gian nồng nặc mùi rượu ngũ cốc rẻ tiền hòa lẫn hương thịt rừng nướng khét và cả mùi máu tanh chưa kịp tẩy rửa trên binh khí của khách trọ. Ba bốn chiếc bàn gỗ loang lổ vết dầu mỡ đã chật kín người.


Ở trung tâm, một nhóm tán tu thô kệch gác chân lên ghế, vừa nốc rượu vừa lớn tiếng quát tháo. Trái ngược hoàn toàn, ở chiếc bàn khuất sâu bên lò sưởi, có ba vị tu sĩ vận đạo bào tơ lụa màu xanh vân mây sang quý. Khí chất họ thanh tao nhưng lạnh lùng, ánh mắt liếc nhìn đám bùn đất xung quanh tràn ngập vẻ khinh miệt đối với hạng kiến cỏ.


"Chủ quán, cho một bát mì nước trong, thêm hai cái bánh bao chay và một ấm trà nhạt nhất có thể." Vô Kỵ bước đến quầy gỗ, gõ nhẹ ngón tay. Lão chủ quán, một gã trung niên có vết sẹo dài kéo từ trán xuống cằm, cụt mất tai phải, liếc nhìn hắn bằng đôi mắt đục ngầu: "Ba viên linh thạch vụn. Trả trước, miễn mặc cả."


Vô Kỵ hít một hơi sâu, mặt méo xệch như thể bị ai cắt da cắt thịt: "Ba viên? Lão nhìn cái bánh bao này xem, cứng như đá cuội, chắc là đồ cúng thừa từ triều đại trước. Còn ấm trà của lão, nếu ta không lầm thì là lá bàng phơi khô hãm với nước suối? Một viên rưỡi linh thạch vụn, không hơn! Nếu không, ngày mai ta sẽ đứng trước cửa quán rêu rao rằng quán trọ Không Đầu phục vụ đồ ăn cho súc vật!"


Sau màn kỳ kèo "long trời lở đất", Vô Kỵ cuối cùng cũng thắng thế với giá một viên rưỡi linh thạch vụn, đổi lại là một cái lườm cháy da thịt từ gã chủ tiệm chột tai. Hắn bưng khay đồ ăn ra góc khuất gần cửa sổ, lặng lẽ ngồi xuống quan sát xung quanh.


"Này, các ngươi đã nghe chuyện về Thần Kiếm Thanh Vân chưa?" Tiếng một gã tán tu mặt đỏ phừng phừng vì say rượu vang lên, phá vỡ bầu không khí ồn ào. Gã này vỗ bàn cái bộp, vẻ mặt đầy thần bí: "Truyền thuyết kể rằng, vạn năm trước, dãy núi Thanh Vân vốn là một thanh thần kiếm của thượng giới rơi xuống để trấn áp một con đại ma viễn cổ. Những năm gần đây, mây đỏ liên tục tụ trên đỉnh núi chính là dấu hiệu phong ấn lỏng lẻo, máu ma đang thấm ra ngoài lưỡi kiếm đấy!"


"Xì, chuyện nhảm nhí lừa trẻ con." Một gã tu sĩ gầy nhom bên cạnh bĩu môi khinh bỉ. "Cái đáng bàn là vụ Linh Chi U Lam kìa. Ta nghe mấy tên thợ săn đồn đại, sâu trong thung lũng xuất hiện một thiếu nữ tóc trắng như tuyết, chân không chạm đất, đi đến đâu sương mù tan đến đó. Người ta bảo nàng ta chính là tiên dược hóa hình, kẻ nào bắt được nàng, tu vi sẽ tăng vọt cả một đại cảnh giới chỉ trong một đêm!"


Vô Kỵ nghe đến đây, miếng bánh bao khô khốc trong miệng bỗng trở nên khó nuốt. Hắn liếc nhìn nhóm đệ tử tông môn ở bàn bên cạnh. Khi nghe thấy bốn chữ "tiên dược hóa hình", đôi mắt của ba vị đệ tử Thanh Vân Môn rõ ràng co rút lại, lóe lên tia tham vọng mãnh liệt.


"U Lam linh chi vốn mọc từ nơi chứa đựng sự u uất của trời đất." Một thanh niên trong nhóm đệ tử tông môn đột ngột lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa linh lực áp bức. "Đó không phải là tiên nữ, mà là điềm báo của đại họa. Đám tán tu các ngươi chỉ biết đến tiền, coi chừng mạng chưa chạm được vào linh chi đã thành phân bón cho rừng già."


Đám tán tu bị mắng tuy tức giận nhưng nhìn thấy lệnh bài "Thanh Vân" bằng ngọc bích treo bên hông của đối phương liền thức thời im bặt, cúi đầu uống rượu. Sự phân cấp địa vị, quyền lực trong giới tu tiên hiện rõ mồn một qua một cái nhíu mày của đệ tử danh môn. Vô Kỵ thầm nhủ trong lòng: Hóa hình hay hóa họa thì cũng chẳng đến lượt một gã Luyện Khí tầng sáu như mình. Mục tiêu của ta chỉ là hái ít cỏ dại, kiếm vài viên linh thạch hạ phẩm để đổi lấy bộ quần áo mới tử tế hơn mà thôi.


Đúng lúc này, ngoài cửa sổ quán trọ, một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Lão Vương đồ tể đang đứng dưới gốc cây cổ thụ già bên ngoài dưới làn sương đêm, tay cầm dải thịt nướng, đôi mắt ti hí hướng về phía thung lũng sương mù đang cuồn cuộn dâng cao. Trong ánh sáng đỏ lòm phát ra từ chiếc đèn lồng treo trước hiên, bóng của lão kéo dài trên mặt đất nhầy nhụa, trông không giống một gã đồ tể bụng phệ, mà hệt như một vị thần giám sát đang lặng lẽ quan sát bàn cờ nhân gian.


Lão khẽ nhếch môi cười, nụ cười vẫn đê tiện như cũ, nhưng lại mang theo sự nhắc nhở ngầm lạnh lẽo. Lão giơ vò rượu lên phía Vô Kỵ qua ô cửa kính mờ, rồi quay người bước đi, biến mất vào màn đêm đặc quánh.


Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng gã tán tu trẻ. Hắn hiểu rằng, Lão Vương không bám theo để bảo vệ hắn, mà lão đang chờ xem vở kịch do chính lão đạo diễn sẽ diễn biến ra sao. Bản đồ dẫn đến đây, tin tức linh chi cũng từ lão mà ra... Mọi thứ dường như đã được sắp xếp tỉ mỉ.

"Lão già thối tha này..." Vô Kỵ nghiến răng, nuốt nốt ngụm trà nhạt nhẽo. "Ngươi muốn xem kịch? Được, tiểu tử ta sẽ diễn cho lão xem, nhưng tiền vé thì ta sẽ thu lại sau!"


Hắn quyết định không thuê phòng, giá mười viên linh thạch vụn một đêm là quá cắt cổ đối với ví tiền của hắn. Hắn gói kỹ chiếc bánh bao chay còn thừa nhét vào ngực áo, âm thầm rời khỏi quán trọ bằng cửa sau, tìm một hốc đá khuất gió gần đó để tạm nghỉ ngơi qua đêm.


Đêm ấy, sương mù từ thung lũng tràn ra dữ dội, bao phủ lấy toàn bộ quán trọ Không Đầu. Trong giấc ngủ chập chờn dướt vách đá, Vô Kỵ dường như nghe thấy tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn đang gọi tên mình từ sâu trong thung lũng sương mù. Đó không phải là ảo giác, mà là tiếng vọng của một thời đại sắp sửa sụp đổ.

0