Quyển 1: Thanh Vân Trấn
Chương 37: Tam Thế Hỗn Chiến
Con Hắc Sát Điêu khổng lồ sà sát những ngọn cây cổ thụ rậm rạp. Trên lưng chim, Lâm Vô Kỵ dùng cánh tay thạch hóa xám xịt bấu chặt vào lớp lông vũ dày cứng, tay còn lại ghì chặt lấy Tuyết Linh. Gió bão quất thẳng vào mặt buốt nhói, đôi cánh khổng lồ của con đại điêu bắt đầu chao đảo dữ dội khi đâm sầm vào màn sương độc đang dâng cao từ lòng hồ.
"Đáp xuống thôi, cáo nhỏ!" Vô Kỵ gằn giọng qua kẽ răng, tiếng gió rít bên tai nhức óc. "Khói độc bốc lên ngột ngạt quá, con chim này sắp gãy cánh rồi!"
Tuyết Linh không đáp. Nàng cắn chặt bờ môi nhợt nhạt, ngón tay vừa rỉ ra giọt máu bạc lấp lánh liền vẽ một đường dứt khoát vào không trung, ép sợi tơ khói hồng dẫn đường đổi hướng, cắm thẳng xuống một khe đá hiểm trở khuất gió bên sườn núi.
Ngay khi móng vuốt con thú dữ vừa chạm vào mỏm đá rêu phong, Vô Kỵ đã nhanh tay ôm lấy Tuyết Linh lăn lăn ba vòng trên mặt đất đá lởm chởm để giảm lực thế chấp, rồi thả cho con đại điêu tự do vỗ cánh bay vút vào màn mây đen ẩn nấp.
Nấp sau khe đá hẹp, Vô Kỵ nheo con mắt trái duy nhất nhìn xuống lòng thung lũng.
Cảnh tượng hỗn loạn bên dưới lập tức hiện rõ.
"Có biến! Mau phòng thủ!"
Tiếng thét cảnh báo của một gã tà tu đi tuần vừa cất lên đã nghẹn ứ lại trong cổ họng. Từ màn sương mù xám xịt, một thác nước đen ngòm nhung nhúc hàng vạn con chuột ăn xác biến dị tuôn ra như vỡ đê. Lũ chuột to bằng bắp chân người lớn, răng nanh dài nhọn hoắt dính bết dịch vàng, đôi mắt đỏ rực giẫm nát những hàng rào gai bôi độc, tràn ngập vào khu lều trại của đám tà tu. Một tên tà tu chưa kịp vung đao đã bị bầy chuột đói khát phủ kín người. Tiếng gặm nhấm xương thịt kêu két két rợn người vang lên giữa màn mưa; khi bầy chuột tản đi, trên mặt đất bùn lầy chỉ còn lại một bộ xương trắng hếu, nhẵn thín không còn sót lại nửa giọt máu.
"Thú triều dội xuống rồi! Kết trận!"
Tiếng chuông đồng báo động gõ liên hồi một cách vô vọng. Ngay sau bầy chuột dọn đường, những con mãnh hổ yêu khổng lồ lao ra khỏi bóng tối đại ngàn. Móng vuốt sắc lẹm của chúng đập nát những tảng đá chặn đường, cào rách tươm các dãy lều trại bằng da thú.
Đám tán tu tà đạo lập tức chống trả điên cuồng bằng sự tàn bạo vốn có. Để giữ mạng, chúng thô bạo lôi những lò đỉnh phàm nhân và đám đệ tử yếu ớt ra phía trước, quăng thẳng vào miệng dã thú làm mồi nhử câu giờ, còn bản thân thì lùi lại phía sau kết trận.
Những luồng tà hỏa màu xanh lục bốc lên ngùn ngụt, thiêu cháy hàng nghìn con chuột biến dị thành những đốm lửa nhảy múa trong đêm mưa, mùi thịt khét lẹt nồng nặc bốc lên tanh tưởi. Một tên tà tu mặt sẹo gầm lên dữ tợn, bóp nát một đạo huyết phù để đập vỡ sọ một con hổ yêu, nhưng ngay lập tức gã bị ba con dã thú khác từ bóng tối vồ tới, xé xác thành nhiều mảnh.
Máu tươi trộn lẫn với nước mưa đen ngỏm, cuồn cuộn chảy xuống hồ Huyết Sát, khiến mặt hồ vốn lặng ngắt bỗng sôi sùng sục như chảo dầu nóng.
Trong khi lòng thung lũng đang diễn ra cảnh tàn sát đẫm máu, thì trên vách đá Lãnh Nguyệt cao chót vót phía tây bắc, Hắc Lôi Trưởng Lão vẫn đứng chắp tay sau lưng đầy ung dung. Tà áo bào màu lam sẫm thêu vân mây của lão bay lật phật giữa gió bão. Đôi mắt lão hắt ra những tia sáng lạnh lùng, bình tĩnh quan sát toàn cảnh thảm sát bên dưới qua một tấm Thấu Quang Kính bằng ngọc thạch.
Cảnh tượng máu chảy thành sông không khiến vị chấp pháp trưởng lão ngoại môn biến sắc. Trái lại, khóe môi lão khẽ nhếch lên một nụ cười đầy tính toán. Địa thế vách đá này hiểm trở, chỉ có duy nhất một lối mòn độc đạo dẫn lên, là điểm phòng thủ hoàn hảo để lão ngồi yên xem hổ đấu, chờ cả bầy thú lẫn đám tà tu kiệt quệ linh lực rồi mới xuống dọn bãi thu hoạch chiến công.
"Trưởng lão, nhóm tuần tra phía đông và đệ tử chấp pháp đã dàn trận xong, tổng cộng bốn mươi lăm người." Một đệ tử chấp pháp tiến lên báo cáo.
Hắc Lôi không quay đầu, giọng nói trầm đục dửng dưng: "Vẫn chưa đủ. Bảo họ ghim chặt các mắt trận Tứ Phương Trấn Linh. Kẻ nào tự ý lao xuống lúc này, ta sẽ tự tay phế bỏ tu vi, quăng xuống hồ làm mồi cho cá."
Giữa đội ngũ chấp pháp đang đứng im phăng phắc, Thanh Phong lặng lẽ đứng nép mình ở một góc tối tăm khuất gió. Con mắt duy nhất còn lại của gã xoáy sâu vào tâm hồ, nơi Huyết Sát Lão Ma đang điên cuồng vung đao chém giết dã thú.
Dưới lớp đạo bào dính bết bùn đất, chiếc Tịnh Thế Hồ Lô găm sâu trong xương quai xanh của gã đang không ngừng co giật, nóng rực lên hệt như một con ký sinh trùng đói ăn đang hút máu gã để đòi mồi. Lời nguyền thọ nguyên bốn mươi chín ngày đang gặm nhấm dần sinh mệnh, khiến làn da bên thái dương của gã đã lốm đốm những vệt xám chết chóc.
Thanh Phong nghiến chặt răng đến mức rỉ máu. Gã thừa biết bản thân chỉ là một quân cờ mang danh lập công chuộc tội, Hắc Lôi chưa từng thật lòng tin tưởng gã. Muốn sống sót vượt qua kiếp nạn này, gã buộc phải đoạt lấy linh hồn Trúc Cơ Hậu Kỳ của lão ma đầu dưới kia. Đó là đại bổ dược duy nhất để nâng cấp bảo vật cứu mạng, dập tắt ngọn lửa u minh đang thiêu rụi kinh mạch gã từng giờ.
"Thà chịu đau một lần..." Gã lầm bầm.
Ngón tay gầy guộc thọc sâu vào ống tay áo rách, lén lút miết nhẹ lên một thân châm nhỏ xíu, đen kịt dính đầy oán khí. Uế Mạch Thực Trận Châm, tà cụ gặm nhấm linh mạch trận pháp mà gã đã giấu riêng khi Linh Dược Các sụp đổ.
Là đại đệ tử ngoại môn, Thanh Phong nắm rõ từng đường tuần hoàn của đại trận Tứ Phương Trấn Linh hệt như lòng bàn tay. Gã cúi đầu né tránh tầm mắt của Hắc Lôi, khéo léo dùng bộ pháp dịch chuyển, lết cái chân tật nguyền tiến sát đến một phiến đá rêu phong. Bằng một động tác bấm tay cực kỳ kín kẽ và chớp nhoáng dưới sự che chắn của tà áo rộng, gã ghim mạnh cây châm đen kịt đó vào ngay giao điểm nhạy cảm nhất của đường linh mạch đang phập phồng ánh lam ngọc dưới phiến đá.
Cây tà châm chạm đất liền tan chảy, hóa thành một luồng dịch độc màu đen xám vô hình luồn sâu vào lòng đất. Luồng linh lực tuần hoàn vốn dĩ đang vững như bàn thạch của đại trận Trấn Linh lập tức bị luồng độc khí mòn vẹt kia ngăn trở, tắc nghẽn rồi khựng lại một nhịp chí mạng. Kẽ hở linh quang ở góc tây bắc chớp tắt dữ dội, để lộ một khoảng trống phòng ngự mỏng manh.
Dưới lòng hồ, Huyết Sát Lão Ma vừa chém đứt đôi một con hổ yêu đang lao tới. Toàn thân lão đã bê bết máu và bùn loãng, y phục Trúc Cơ rách nát tả tơi, nhịp thở dồn dập, đứt quãng. Khổ chiến liên tục suốt nửa canh giờ, linh lực trong đan điền của lão đã tiêu hao hơn nửa, nhưng đàn thú dữ cứ như thác đổ, giết mãi không hết.
Giữa cơn chém giết hỗn loạn, thần thức nhạy bén của một tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ lập tức mách bảo lão ma đầu về một luồng khí tức lạnh lùng, đầy giễu cợt đang từ trên vách đá Lãnh Nguyệt rọi thẳng xuống người mình. Lão đột ngột quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuyên qua màn mưa bão. Khi thấy quân đoàn Thanh Vân Môn đang dàn trận bất động trên cao, khoanh tay đứng nhìn dưới sự chỉ huy của Hắc Lôi, Huyết Sát Lão Ma lập tức hiểu ra tất cả.
"Khốn kiếp! Lũ ngụy quân tử Thanh Vân Môn!" Lão ma đầu gầm lên, răng cắn chặt đến bật máu tươi. "Muốn mượn thú triều để mài chết lão phu, rồi ung dung xuống nhặt xác sao? Đúng là một lũ hèn hạ!"
Nỗi sợ hãi cái chết cận kề cùng lòng kiêu hãnh bị chà đạp khiến lão ma rơi vào điên cuồng. Lão biết rõ nếu cứ tiếp tục dây dưa với bầy thú, lão chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết trước khi kịp chạm trán Hắc Lôi. Cách duy nhất là phải xé toạc một đường máu qua vách đá phía tây bắc để thoát thân.
Nhưng trận pháp phòng ngự của Thanh Vân Môn vốn vững như bàn thạch, với lượng linh lực còn lại, lão không cách nào phá vỡ. Đúng lúc Huyết Sát Lão Ma đang tuyệt vọng nhất, kẽ hở linh quang do Thanh Phong phá hoại đột ngột bùng lên ở phía tây bắc vách đá.
"Trời không tuyệt đường sống của ta!"
Đôi mắt lão ma rực lên tia sáng tàn độc. Lão xoay người, nhìn về phía đám đệ tử tà tu còn sống sót đang khóc lóc, la hét thảm thiết dưới chân mình.
"Lũ súc sinh kia, mượn mạng các ngươi dùng tạm!"
Huyết Sát Lão Ma gầm lên, kết thủ ấn kích hoạt cấm thuật "Huyết Tế Vạn Độc". Cây huyết đao khổng lồ của lão cắm mạnh xuống đất, giải phóng một vòng xoáy đỏ sẫm, cưỡng ép rút sạch tinh huyết và tu vi của đám đệ tử xung quanh trong chớp mắt.
Hàng chục xác tà tu khô quắt lại như những khúc củi mục, ngã sụp xuống vũng bùn. Toàn bộ nguồn sức mạnh hiến tế đó hội tụ vào thanh huyết đao, hóa thành một con huyết long đỏ lòm mang theo kịch độc vạn năm, gầm rú xé toạc màn sương bão, lao thẳng về phía vách đá Lãnh Nguyệt, đánh vào ngay vị trí trận nhãn bị lỗi mà Thanh Phong đã chuẩn bị sẵn.
Thế trận đột ngột đảo chiều khiến Hắc Lôi Trưởng Lão biến sắc. Sức bộc phát quá sớm làm đại trận phòng ngự bị khựng lại một nhịp chí mạng. Cuộc va chạm giữa hai luồng sức mạnh cấp Trúc Cơ làm rung chuyển cả ngọn núi, đất đá sạt lở ầm ầm.
Ngay khoảnh khắc thanh huyết đao mang theo toàn bộ oán khí phá vỡ phòng ngự, xé toạc màn sương lao thẳng vào ngực Hắc Lôi, Thanh Phong đã tính toán chuẩn xác từ trước, lao thẳng ra chắn phía trước vị trưởng lão.
Phập! Rắc!
Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên ghê rợn giữa tiếng sấm sét. Thanh huyết đao khía sâu vào lồng ngực Thanh Phong, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả khoảng sân đá. Cú va chạm mạnh hất văng gã ra sau, nhưng ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết đó, bàn tay đẫm máu của gã vẫn bóp chặt lấy vết thương ở xương quai xanh, cưỡng ép kích hoạt Tịnh Thế Hồ Lô ở mức tối đa dưới sự che chắn của thân thể mình.
Một luồng linh quang trắng muốt cực nhỏ bắn ra, hóa thành hàng vạn sợi xích vô hình khóa chặt lấy nguyên thần lão ma đang suy kiệt dưới hồ trong chớp mắt, trực tiếp lôi tuột linh hồn Trúc Cơ Hậu Kỳ vào trong hồ lô ngầm.
"Trưởng lão... diệt hắn... báo thù cho đệ tử!"
Thanh Phong gào lên thảm thiết, nửa mái tóc đen bỗng chốc bạc trắng như cước vì thọ nguyên bị đốt cháy để duy trì bí bảo vượt cấp.
Sự hy sinh đầy máu thịt và quá đỗi chân thực này khiến Hắc Lôi đỏ ngầu mắt vì cảm động. Lão không hề nghi ngờ chút nào, lập tức vung trượng chỉ thiên, gọi xuống luồng sét mạnh nhất của môn phái.
Ầm!!!
Một cột sét tím ngắt giáng thẳng từ chín tầng mây, đánh nát thân xác của Huyết Sát Lão Ma thành tro bụi.
Thanh Phong ngã gục xuống vũng máu, hơi thở thoi thóp nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn. Gã đã đoạt hồn Trúc Cơ thành công, lại vừa trở thành ân nhân cứu mạng của vị chấp pháp trưởng lão.
Sau cái chết của thủ lĩnh, đám tà tu còn sống sót rơi vào tuyệt vọng. Chúng điên cuồng ném ra hàng loạt hạt giống "Huyết Độc Yên" để mở đường máu, tạo thành một màn sương độc đỏ rực bao phủ toàn bộ lòng hồ và vách đá, làm nhiễu loạn hoàn toàn thần thức của mọi người.
Thú triều mất đi mùi hương dẫn dắt do dược tính trên người Vô Kỵ đã cạn kiệt, bắt đầu tản ra tấn công điên cuồng bất cứ sinh linh nào còn cử động trong làn sương độc đỏ rực.
Dưới lòng hồ lầy lội, Lâm Vô Kỵ không hề nán lại nửa giây. Hắn cõng Tuyết Linh, dùng chút sức tàn bò trườn qua những khe đá sạt lở. Thân xác thạch hóa xám xịt giúp hắn cứng cáp như đá tảng, không hề sợ hãi những chiếc gai nhọn hay đá sắc cào xước.
Trong lúc còng lưng cõng Tuyết Linh luồn qua khe đá sạt lở hiểm trở, đôi tai nhạy bén của gã nhặt rác chợt giật mạnh khi nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt vọng ra từ hốc đá tối tăm phía dưới. Một đệ tử chấp pháp ngoại môn bị dư chấn trận chiến hất văng xuống đây, gãy cả hai chân và đang thoi thóp thở dốc trong làn sương đỏ.
Vô Kỵ khựng lại. Không một chút do dự hay thương hại, hắn thọc tay vào túi áo rách, lôi ra một vốc vôi sống trộn bột gừng dắt sẵn từ xưởng thuộc da, gạt thẳng vào đôi mắt đang mở trừng trừng của kẻ kia.
"Aaa! Mắt tôi! Mắt..."
Tiếng rú thảm thiết bị màn mưa xối xả nuốt chửng.
"Đạo huynh, đi thong thong thả nhé." Vô Kỵ khàn giọng thì thầm. "Đồ vật ngoài thân giữ lại cũng vô dụng, ta mượn tạm dùng đỡ để tích đức cứu người."
Hắn nhanh nhẹn nẫng đi túi trữ vật găm bên hông kẻ hấp hối, rồi thẳng chân đá mạnh gã xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới để bịt đầu mối.
Cất kỹ túi đồ nhặt được vào ngực áo, Vô Kỵ gồng mình cõng Tuyết Linh băng nhanh qua con đường mòn hiểm trở dưới sự che chở của màn sương độc đỏ rực. Phía sau lưng họ, hồ Huyết Sát vẫn rực lửa hắc ám và chìm trong những tiếng gào thét hỗn loạn của một đêm giông bão tàn khốc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.