Chương 21: Giao dịch trên đống đổ nát
Đại ngàn chìm trong màn đêm đặc quánh, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá dọc theo **Đường Ma Hú** là vang lên lạnh lẽo, đều đặn như tiếng cười khẩy của Tử thần. Đây không chỉ là một lối mòn, mà là lãnh địa của những loài yêu thú cấp thấp chuyên rình rập trong bóng tối. Thi thoảng, từ phía lùm cây rậm rạp, những đôi mắt đỏ rực của lũ **Hủ Thi Nhãn** – loài yêu điểu chuyên ăn xác thối – lại lóe lên, chờ đợi một kẻ lữ hành gục xuống. Tiếng gầm gừ xa xăm của một con **Sơn Quỷ** khiến không gian càng thêm phần rợn người.
Lâm Vô Kỵ kéo Tuyết Linh băng qua những lùm gai góc. Hơi thở cả hai đã trở nên nặng nhọc. Vệt phân chim khô trên trán Vô Kỵ, trộn lẫn với mồ hôi chảy nhão, bết lại thành một mảng xám xịt bốc mùi hôi nồng. Hắn vừa chạy vừa thầm rủa, bực bội dùng vạt áo quệt ngang mặt, khiến vệt bẩn càng loang lổ, biến gương mặt hắn thành một bức tranh thê thảm nửa đen nửa trắng.
Dù viên **Hóa Linh Đan** đã khai thông kinh mạch đóng băng, nhưng di chứng của sự va đập linh lực vẫn khiến Tuyết Linh suy nhược trầm trọng. Chiếc đạo bào rộng thùng thình khoác trên người nàng cứ bị gió núi thổi tung mỗi khi chạy, vạt áo dài quét đất làm nàng loạng choạng. Cái nút thắt cục mịch ở eo thỉnh thoảng lại vướng vào cành khô, kéo giật nàng lại như một sợi dây xích vô hình.
"Ngươi... chạy chậm lại..." Tuyết Linh hổn hển, gương mặt nàng tái nhợt dưới ánh trăng mờ, mồ hôi rịn ra trên trán làm những sợi tóc mai dính bết vào làn da trắng sứ.
Trong một khắc sơ sẩy, gót chân trần của nàng vấp phải một đoạn rễ cây xù xì đang vươn ra như móng vuốt yêu thú. Tuyết Linh mất đà, ngã ập về phía trước. Vô Kỵ phản ứng nhanh, xoay người đỡ nàng, nhưng do lực quán tính cùng bộ đồ quá vướng víu, cả hai lăn nhào vào bụi cỏ rậm ven đường, suýt chút nữa rơi đúng vào ổ của một bầy **Huyết Thạch Chu** (nhện đá).
Tuyết Linh nằm hẳn trên lồng ngực rắn chắc của Vô Kỵ. Cú ngã khiến thắt lưng lỏng ra, cổ áo đạo bào tuột hẳn xuống, để lộ bờ vai thon thả trắng ngần và một phần yếm lụa đỏ thắm đang phập phồng theo từng hơi thở dồn dập. Trong không gian nồng mùi lá mục và đất bụi, mùi hương Thiên Hồ thanh khiết bẩm sinh từ cơ thể nàng – thứ hương thơm có khả năng khơi gợi thú tính mạnh mẽ nhất của yêu tộc – bỗng xộc thẳng vào mũi Vô Kỵ.
Gã tán tu vốn chỉ quen mùi rác và máu lợn bỗng chốc đờ đẫn. Trong giây lát, bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ, bàn tay hắn vô thức đặt lên vòng eo mềm mại, cảm nhận được sự ấm áp và run rẩy của nàng qua lớp lụa mỏng.
"Nhìn cái gì? Đồ lưu manh vô sỉ!" Tuyết Linh đỏ bừng mặt. Dù yếu ớt, nàng vẫn cố chống tay ngồi dậy nhưng đôi chân tê dại lại khiến nàng khuỵu xuống, lồng ngực ép sát vào người hắn thêm lần nữa, tạo nên một sự tiếp xúc đầy ám muội.
"Vô sỉ cái gì? Không có cái 'nệm thịt' này thì nàng đã dập mặt vào đá rồi!" Vô Kỵ gắt lên để che giấu sự bối rối và cái nóng đang bừng lên trong bụng dưới. Hắn vội vàng đẩy nàng ra rồi lồm cồm bò dậy.
Phủi bụi trên người, tay Vô Kỵ chạm vào chiếc **Túi Trữ Vật** bên hông. Hắn liếc nhìn nó với vẻ đắc ý thầm kín. Việc mở được chiếc túi này một cách dễ dàng trước đó khiến hắn tin rằng Thanh Phong đã kiệt quệ đến mức không giữ nổi ấn ký tâm linh. Hắn thầm nghĩ, gã thiên tài này hóa ra cũng chỉ có danh mà không có thực, lâm nạn một cái là yếu như sên.
Để cẩn thận, hắn lén lút rải một ít linh dịch dẫn dụ xuống ven đường. Đây là loại dịch từ tuyến hôi của **Thực Hủ Thú**, loại phế thải mà hắn thường dùng để đánh lạc hướng lũ chó săn yêu thú. Hắn vẫn tin rằng mình đang làm chủ cuộc chơi, dắt mũi đối phương vào một lộ trình vô vọng.
---
Bỗng nhiên, không khí xung quanh chợt đông cứng lại. Tiếng côn trùng kêu râm ran bỗng chốc tắt lịm. Từ bóng tối của những tán cây cổ thụ, hai bóng người trong đạo bào xanh nhạt của Thanh Vân Môn bất ngờ lao ra, chặn đứng hai đầu Đường Ma Hú. Cả hai đều mang hơi hám của tu sĩ **Luyện Khí tầng bảy**, linh kiếm trên tay tỏa ra luồng sáng xanh lạnh lẽo, xua tan cả lũ yêu thú đang rình rập xung quanh.
"Chạy tiếp đi chứ, gã nhặt rác?" Một tên cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ dâm tà và tham lam nhìn chằm chằm vào bờ vai trần chưa kịp che chắn hết của Tuyết Linh. "Bọn tao đã đợi mày ở đây từ lâu rồi."
Vô Kỵ sững người. Hắn không hiểu tại sao bọn chúng có thể đón đầu mình chính xác đến vậy. Theo tính toán, Đường Ma Hú có hàng chục lối rẽ, làm sao chúng biết hắn chọn hướng này? Hắn lập tức lùi lại, bày ra vẻ kinh hoàng, tay chân run rẩy nấp sau lưng Tuyết Linh như một gã hèn nhát thực thụ.
*Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề, một bên chân kéo lê trên đá tạo thành âm thanh rợn người vang lên từ màn sương mù phía sau. Thanh Phong hiện ra. Một bên chân gã nát bấy, dải băng trắng đẫm máu quấn ngang mắt khiến khuôn mặt gã vặn vẹo như một con ác quỷ vừa bò ra từ huyết trì. Nhưng dù tàn phế, uy áp của tu sĩ tầng chín vẫn khiến lớp lá khô xung quanh bị nghiền nát thành bột mịn.
"Ngươi đang thắc mắc tại sao ta tìm được ngươi sao, Lâm Vô Kỵ?" Thanh Phong cất tiếng, giọng khàn đặc nhưng đầy sự chế giễu và kiêu ngạo.
Gã dừng lại, dường như đang thưởng thức vẻ mặt ngây dại của Vô Kỵ. Gã cần sự hư vinh này để lấp đầy nỗi nhục nhã khi bị một kẻ nhặt rác đánh mù mắt. Gã muốn chứng minh rằng, ngay cả khi tàn phế, trí tuệ và đẳng cấp của một Đại sư huynh vẫn đủ để bóp chết hạng sâu bọ.
"Ngươi tưởng ngươi thật sự mở được túi trữ vật của ta bằng cái chút linh lực rác rưởi đó sao?" Thanh Phong cười gằn, tiếng cười khô khốc. "Khoảnh khắc ngươi tham lam chạm vào ấn ký mà ta cố tình nới lỏng, một đạo **Huyết Ám Hương** đã bám chặt vào linh hồn ngươi. Thứ đó không màu không mùi, nhưng với ta, ngươi lúc này không khác gì một cái đèn lồng rực sáng giữa rừng đêm. Ngươi càng vận chuyển linh lực để chạy, ấn ký càng thấm sâu vào cốt tủy."
Vô Kỵ chết lặng. Hóa ra cái "vớ bở" mà hắn tự đắc nãy giờ lại chính là chiếc thòng lọng quấn quanh cổ. Hắn cảm thấy mình hệt như một con chuột nhắt đang nhảy múa trên lòng bàn tay của một con mèo già nham hiểm. Thanh Phong không hề yếu đuối, gã chỉ đang chờ đợi thời điểm thích hợp nhất để thu lưới.
"Nham hiểm thật..." Vô Kỵ lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu.
"Nham hiểm? Đó gọi là trí tuệ của kẻ thống trị!" Thanh Phong đắc ý vung tay, ra hiệu cho hai tên đệ tử áp sát. "Bắt lấy chúng! Ta muốn xem tên nhặt rác này còn chiêu trò gì nữa khi nhận ra đôi chân mình chưa bao giờ thoát khỏi bàn tay của Thanh Vân Môn!"
Hai tên đệ tử tầng bảy lập tức vung xích, áp sát với vẻ mặt đầy đắc thắng. Vô Kỵ nhìn Tuyết Linh, rồi lại nhìn Thanh Phong. Trong sự tuyệt vọng vì bị tính kế, một tia sáng quyết liệt bùng lên trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn. Hắn nhận ra, dù gã đã tìm được hắn, nhưng gã vẫn chưa biết về kế hoạch thực sự của hắn ở đích đến cuối cùng.
"Bắt ta? Được thôi! Để xem các ngươi có đủ sức kéo cái 'vật chứa' này về đến tận lò đan hay không!"
Vô Kỵ gầm lên một tiếng liều mạng, cầm con dao bầu lao về phía hai tên đệ tử, chính thức mở màn cho chương tiếp theo của tấn bi kịch này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.