
ongoing
Đạo Hữu, Xin đừng lại gần ta !
Tác giả: Xoài Mập
LỜI TỰA KẺ NHẶT RÁC (GIỚI THIỆU TRUYỆN) Người ta tu tiên thì hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, đạp mây cưỡi phượng, phong đạo cốt tiên. Còn ta tu tiên... dựa vào việc bới rác! Cửu Châu Thiên Vực vốn chẳng rực rỡ và thanh cao như những lời đồn thổi. Phía dưới ánh hào quang đạo mạo của danh môn chính phái như Thanh Vân Môn là bùn lầy, cống ngầm và những kẻ bị ruồng bỏ tới tận cùng. Lâm Vô Kỵ chính là một con rận mạt rệp sinh ra từ nơi đó. Không bối cảnh, không tài nguyên, mang trong mình "Ngũ Hành Phế Căn" – cái thể chất bị các bậc đại năng phán quyết là hố rác bẩm sinh, rỗng tuếch không thể chứa nổi nửa điểm linh khí. Nhưng trời bỏ hắn, hắn tự độ lấy mình! Nếu linh khí thanh khiết ghét bỏ hắn, vậy hắn sẽ tu luyện bằng thứ mà cả thế gian này ghê tởm. Lấy thân làm lò nung vĩ đại nhất, lấy uế khí, trọc khí, độc dược làm chân nguyên. Đánh không lại thì chạy, chạy không thoát thì ném vôi bột, tạt vại tương ớt, dùng mưu hèn kế bẩn cắn xé lại những kẻ trên cao. Đây tuyệt đối không phải là bản hùng ca về một bậc thánh nhân xả thân cứu vớt thế giới. Đây là cuốn "Đỉnh Cấp Phế Vật Sinh Tồn Chỉ Nam" – hành trình máu và bùn của một gã tán tu thực dụng, đê tiện, vô tình nhặt được một nàng vương nữ Thiên Hồ kiêu ngạo mang đầy nợ máu. Từ kẻ thù không đội trời chung, họ cắn răng dắt tay nhau dẫm nát mọi quy chuẩn, dấn thân vào con đường nghịch tu tà môn nhất lịch sử. "Đạo hữu, van xin ngươi đừng lại gần ta! Trọc khí bạo tẩu, ta lỡ phóng uế tạc nát đạo tâm của ngươi thì đừng có xuống suối vàng mà oán hận!"
Mục lục