Đạo Hữu, Xin đừng lại gần ta !

Chương 23: Vào lò

Đăng: 17/05/2026 23:44 1,925 từ 4 lượt đọc

Thanh Vân Môn, đúng như cái tên của nó, là một nơi mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải thốt lên hai chữ: "Thoát tục."

Kiến trúc ở đây không dùng loại gạch ngói trần tục, mà là đá thạch anh trắng muốt vươn cao chạm mây. Mái điện lợp ngói lưu ly lấp lánh như lân quang dưới ánh nguyệt, hệt như một công trình triển lãm xa hoa của giới tu tiên. Những dải sương mờ ảo bao phủ các đỉnh núi được đám môn đồ ca tụng là linh khí thuần khiết, nhưng Lâm Vô Kỵ thì khẳng định đó chỉ là hơi nước bốc lên từ mấy cái hồ nuôi cá cảnh xa xỉ của đám trưởng lão để làm màu với thiên hạ. Ngay cả mùi trầm hương lan tỏa khắp các lối đi cũng là loại thượng hạng, được cố tình đốt để át đi cái mùi mồ hôi chua chát của những kẻ khổ tu và mùi máu tanh hôi của những bí mật bị chôn giấu.

Ở đây, đến cả con Linh Hạc đưa tin cũng bay với vẻ quý tộc, liếc mắt nhìn đám tán tu với vẻ khinh miệt; và đám đệ tử thì luôn giữ vẻ mặt thanh cao, cằm hếch lên như thể họ vừa mới nuốt phải một viên linh đan vị sầu riêng nhưng phải cố tỏ ra là nó rất thanh tao.

Tuy nhiên, bầu không khí "tiên gia" giả tạo ấy đã bị xé toạc bởi sự xuất hiện của Thanh Phong và tiếng kim loại lạnh lẽo.

"Tránh ra hết! Đứa nào cản đường, ta chém!"

Thanh Phong gầm lên điên dại, không còn chút phong thái thanh cao nào của Đại sư huynh. Dải băng quấn trên mắt gã tuột ra một nửa, để lộ hốc mắt đen ngòm sặc mùi huyết nhục và sự thù hận. Gã tập tễnh dẫn đầu, phía sau là hai đệ tử Luyện Khí tầng bảy mặt mày hung tợn, tay lăm lăm linh kiếm. Chúng nắm chặt đầu sợi xích sắt, thô bạo kéo lê Vô Kỵ và Tuyết Linh trên nền đá cẩm thạch trắng muốt của Chính điện Thanh Vân Môn.

Sợi xích nặng nề cày xước làn da, bám sâu vào vết thương cũ của họ. Vệt máu đỏ tươi nhầy nhụa kéo dài dằng dặc, như một dải lụa máu bôi bẩn vẻ thanh sạch, trắng tinh của con đường tiến vào tông môn. Cả hai bị kéo lê như hai bao tải thịt vụn, xương quai xanh đau nhức kinh khủng vì bị Xích Linh Tỏa xuyên qua.

Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên từ những vết thương bị cày nát trên người Vô Kỵ lập tức thu hút đám Linh Hạc và Cẩm Hầu bên đường. Chúng vốn là linh thú được nuôi nấng trong sạch, nhưng lại bị mùi máu kích thích bản năng thú tính. Một con Linh Hạc trắng muốt vốn được coi là linh thú hiền lành, bỗng lao xuống dùng cái mỏ nhọn hoắt mổ phập vào mông Vô Kỵ một phát đau điếng hòng rỉa thịt.

"Mẹ kiếp! Đến cả chim của tiên nhân cũng đê tiện thế à?" Vô Kỵ đau đến bắn người lên, cơ thể đang bị kéo lê đột ngột nhảy dựng, khiến Tuyết Linh bị kéo theo. Hắn nghiến răng, quay lại chửi con hạc bằng thứ ngôn ngữ thô bỉ nhất hắn từng học được từ khu ổ chuột. "Mổ đi! Cứ mổ cho sướng mỏ đi! Đợi khi ông nội ngươi thoát ra, ta sẽ vặt trụi lông ngươi làm quạt nan, rồi hầm thịt ngươi làm lẩu hạc, ta thề sẽ cho ngươi nếm mùi Tương ớt Lão Vương thượng hạng!"

Con Linh Hạc có vẻ hơi sợ hãi trước ánh mắt điên dại của hắn, nhưng rồi lại mổ thêm một phát nữa, như thể muốn đáp lại sự thách thức đó.

"Ngươi... ngươi còn cãi nhau với chim? Ngươi là đồ điên thật rồi, Lâm Vô Kỵ!" Tuyết Linh rít lên, nàng đã quá mệt mỏi và đau đớn, nhưng sự ngang tàng của Vô Kỵ lại khiến nàng vừa giận vừa bất lực.

Lời chửi rủa thô bỉ của hắn khiến đám đệ tử Thanh Vân Môn đứng xem xung quanh nổ ra những trận cười khinh bỉ. Chúng tụ tập đông nghịt hai bên đường. Ánh mắt chúng nhìn Thanh Phong tơi tả bằng sự sợ hãi, nhưng khi nhìn sang Tuyết Linh, ánh mắt ấy lập tức biến thành sự khinh miệt công khai của kẻ chiến thắng. Chiếc đạo bào trên người Tuyết Linh đã rách mướp sau quãng đường bị kéo lê, để lộ bờ vai và vùng xương quai xanh thanh mảnh. Khuôn mặt nàng trắng bệch, không còn chút máu, đôi mắt xanh biếc chứa đựng sự nhục nhã và phẫn uất. Nàng cảm thấy như hàng ngàn con dao đang cứa vào lòng tự trọng của mình.

Thanh Phong, lúc này dù chân què mắt mù nhưng vẫn cố gắng gượng đứng thẳng, cười khẩy: "Nhìn đi, lũ phế vật. Cái giá của việc chống lại Thanh Vân Môn chính là bị kéo lê như súc vật, bôi bẩn con đường này bằng thứ máu tanh hôi của các ngươi."

"Đại sư huynh nói chí lý." Một đệ tử trẻ tuổi lên tiếng, ánh mắt gã dán chặt vào Tuyết Linh. "Vương nữ Thiên Hồ quả nhiên danh bất hư truyền. Dù máu me nhưng cái khí chất này... thật khiến người ta muốn bóp nát nó."

Tuyết Linh nhục nhã nhắm chặt mắt, nàng nép sát vào người Vô Kỵ, cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Nàng thà chết còn hơn phải chịu đựng sự sỉ nhục này.

Vô Kỵ dù đau đớn tận xương tủy vẫn không quên liếc nhìn xung quanh với ánh mắt của một kẻ chuyên nhặt rác chuyên nghiệp. Hắn thấy một cột trụ được dát vàng thật, lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời.

Hắn lầm bầm sát tai Tuyết Linh, giọng đầy vẻ nghiêm trọng, như thể đang bàn bạc một kế hoạch quân sự tối mật.

"Ngươi... ngươi sắp bị đem đi nấu thành cao rồi mà còn nghĩ đến chuyện hôi của? Đồ điên!" Tuyết Linh suýt bật khóc. Nàng không hiểu tại sao gã này lại có thể bình tĩnh đến mức đê tiện như vậy.

"Vì ta đói." Vô Kỵ nhếch mép, để lộ hàm răng vấy máu đầy vẻ nhếch nhác. "Ta còn nợ Lão Vương 50 linh thạch tiền tương ớt nữa. Phải có vốn chứ."-----Thanh Phong cùng hai tên "chó săn" cuối cùng cũng kéo hai người đến trước cánh cổng đồng khổng lồ, cũ kỹ của Linh Dược Các. Cánh cổng này không tráng lệ như Chính điện, mà mang vẻ cổ kính, u ám. Cánh cổng mở ra, một luồng hỏa khí nóng hầm hập mang theo mùi thuốc nồng nặc và hương vị kim loại rỉ sét phả thẳng vào mặt, khiến Vô Kỵ ho sặc sụa.

Ngồi xếp bằng trước cái lò luyện đan cao bằng hai tầng nhà là một lão già gầy guộc đến mức da bọc lấy xương – Trưởng lão ngoại môn, kẻ mà Vô Kỵ gọi thầm là "Lão Khô Mực". Lão mặc một chiếc đạo bào xám cũ kỹ, xung quanh là hàng trăm bình gốm đựng đủ loại thảo dược quý hiếm.

Lão Trưởng lão mở đôi mắt đục ngầu. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tuyết Linh, nhãn thần lão sáng rực như ma trơi gặp dầu. Lão hoàn toàn phớt lờ đứa đồ đệ Thanh Phong đang khúm núm phía sau, mà lao thẳng đến trước mặt Tuyết Linh như một gã nghiện thấy vàng mười.

Lão run rẩy đưa bàn tay khô héo ra, không phải để sàm sỡ, mà là để kiểm tra. Lão hít hà mùi hương Thiên Hồ tỏa ra từ nàng với vẻ thỏa mãn bệnh hoạn, coi nàng như một vật phẩm vô tri.

"Trời giúp ta! Thiên Hồ vương tộc! Yêu nguyên tinh thuần thế này..." Lão Trưởng lão rên rỉ, giọng the thé vì quá phấn khích. "Máu huyết của nàng đã đạt đến mức hoàn hảo, không còn chút tạp chất nào... quả là chủ dược thượng hạng cho viên Nghịch Thiên Hóa Cơ Đan!"

Lão ngửa mặt lên trời cười vang, tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp Linh Dược Các. Lão Trưởng lão bỗng nhiên cúi xuống, nâng cằm Tuyết Linh lên bằng một ngón tay gầy guộc.

"Ngươi có biết không, Thiên Hồ vương nữ? Huyết thống cao quý của ngươi chính là món quà vĩ đại nhất mà trời đất ban tặng cho Thanh Vân Môn ta. Ngươi sẽ hóa thành một viên đan dược giúp lão phu đột phá Trúc Cơ đỉnh phong, đặt nền móng cho con đường Kết Đan vĩ đại. Đây là vinh hạnh cuối cùng của ngươi."

Tuyết Linh nhục nhã cực độ, nàng phun ra một ngụm nước bọt vào mặt lão. Nhưng lão Trưởng lão chỉ cười hềnh hệch, hoàn toàn không để tâm.

Sau đó, lão mới liếc nhìn sang Vô Kỵ, ánh mắt chán ghét hệt như nhìn một đống rác rưởi vứt ngoài đường: "Cái phế vật Ngũ Hành Phế Căn này vẫn sống sao? Tốt... thật tốt."

Lão Trưởng lão cười khà khà, quay sang Thanh Phong với vẻ hài lòng: "Thanh Phong, việc ngươi giữ lại mạng sống của gã phế nhân này là một quyết định sáng suốt. Ngươi có công lớn."

Lão quay lại nhìn Vô Kỵ, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt thấu xương: "Cơ thể rỗng tuếch không thể tụ khí của ngươi, chính là cái túi rác tuyệt vời nhất trong thiên hạ. Khi cô ta bị luyện hóa thành dược dịch, chắc chắn sẽ có tạp chất và hàn độc bạo liệt. Ngươi, với cái thể chất phế căn đó, sẽ hút sạch mọi phế khí, tạp chất từ lò đan. Ngươi là 'Cái phễu lọc bã' của lão phu. Có ngươi lọc bã, đan của ta sẽ đạt đến mười phần tinh khiết!"

"Ha, thật vinh dự." Vô Kỵ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt hắn lạnh như băng. "Này lão già, ngửi ít thôi coi chừng cái bao rác này nó rách thì uế khí nó văng hết vào mặt lão đấy. Với lại, ta cảnh báo trước. Cái túi rác này đã chứa quá nhiều hận thù và chất độc rồi. Lát nữa lão nhặt được rác của ta, lão nhớ phải dọn cho kỹ. Đừng có để lọt một cọng tóc hay một mẩu vàng vụn nào ra ngoài đấy."

Lão Trưởng lão hừ lạnh, phất tay một cái.

"Tên phế nhân sắp chết còn dám mạnh miệng. Khai lò!"

Cánh cổng đồng cao sừng sững của Linh Dược Các vang lên một tiếng cạch lạnh lẽo. Thanh Phong cùng hai tên đệ tử nắm chặt sợi xích sắt, thô bạo kéo lê hai người họ về phía cái lò luyện đan khổng lồ.

Vô Kỵ và Tuyết Linh bị quăng thẳng vào cái miệng lò đen ngòm không một chút xót thương. Cái lò này không phải được chế tạo bằng đồng thường, mà là Đồng Linh Khí, bề mặt lạnh như băng, nhưng bên trong lại rực cháy địa hỏa xanh nhạt.

Cạch!

Nắp lò nặng ngàn cân đóng sập lại, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng bên ngoài.

0