Đảo Ngược Không Gian Và Đồ Lỗi Của Nền Văn Minh Bậc Cao

Chương 9: Chiến Dịch Vùng Ven

Đăng: 09/07/2026 05:23 1,891 từ 3 lượt đọc

Hoàng ngồi trên giường, nhìn bọc vàng 96,0 chỉ lấp lánh trong chiếc áo phông. Đầu óc anh lúc này đã hoàn toàn lấy lại sự lạnh lùng và nhạy bén của một gã đàn ông 38 tuổi. Chiếc Nokia C3-00 trên bàn liên tục nhấp nháy đèn báo tin nhắn từ nhóm bạn thân, tra hỏi về việc anh đột ngột bỏ về giữa chừng.

Nghĩ là làm, Hoàng cầm điện thoại lên, soạn một dòng ngắn gọn gửi vào mục trò chuyện nhóm:

"Tao mua xong nửa chỉ tích trữ rồi, dâng lên ban thờ bố mẹ rồi cất kỹ rồi. Mấy ngày lễ này tao phải sang bên Đông Anh phụ ông chú bốc hàng chút việc, bận lắm, ra lễ gặp nhé."

Lý do "việc gia đình ở xa" kết hợp với cái cớ ngoại phạm lo việc hiếu nghĩa là tấm lá chắn hoàn hảo nhất để dập tắt sự tò mò của bọn nó, ngăn không cho chúng chạy qua nhà tìm anh trong suốt kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

Nhìn tờ lịch treo tường, Hoàng biết ngày mai đã là mùng 2 tháng 9. Anh Huy sẽ được nghỉ lễ toàn thời gian. Chị Linh dù vẫn ở căn phòng trọ thuê riêng mạn Nguyễn Lương Bằng để giữ tiếng cho hai bên gia đình trước ngày cưới, nhưng những ngày đại lễ này, chị chắc chắn sẽ tạt qua từ sớm để đi chợ, đỡ đần cơm nước cúng kiếng cho hai anh em. Tai mắt canh giữ 24/24 của anh chị sẽ khiến mọi hành vi lén lút của anh trở nên bất khả thi.

Vì vậy, Hoàng khôn ngoan bọc kỹ 192 chiếc nhẫn vàng, nhét vào chiếc phong bì rồi giấu tạm dưới góc khuất nhất của đệm giường phòng áp mái. Anh cần án binh bất động, dưỡng sức qua ngày mùng 2 tháng 9 bình yên dưới mái nhà ống cũ của bố mẹ.

Sáng sớm ngày mùng 3 tháng 9, khi không khí ngày lễ vừa dịu xuống, chiến dịch tẩu tán núi vàng chính thức bắt đầu.

Hoàng không dại dột đi chiếc Wave Alpha đỏ cờ quen thuộc của mình, bởi biển số xe rất dễ lọt vào tầm ngắm của những tiệm vàng nội đô có người quen mắt. Anh đeo chiếc ba lô vải cũ từ thời sinh viên chứa toàn bộ đống nhẫn tròn trơn, đi bộ ra đầu ngõ bắt xe buýt dạt thẳng ra rìa thành phố. Tìm đến một đại lý thuê xe máy tự lái, anh chọn một chiếc Wave cũ nát, vỏ nhựa vỡ toác xộc xệch, tự đóng vai một gã shipper tỉnh lẻ chạy cuốc viễn chinh để che giấu hành tung. Hôm thì bắt xe ôm đi bán.

Lộ trình của anh không cố định, kéo dài liên tục từ mùng 3 cho đến hết mùng 9 tháng 9. Hôm thì anh dạt qua Đông Anh, Sóc Sơn; hôm lại ngược về phía Nhổn, Hoài Đức, rồi vòng qua Thường Tín, Thanh Trì. Mục tiêu của Hoàng là các thị trấn ven đô, nơi có các tiệm vàng tư nhân xập xệ, làm ăn thủ công và tuyệt đối không lắp camera an ninh.

Trước khi bước vào một tiệm vàng lớn nằm ngay mặt đường quốc lộ mạn Đông Anh, Hoàng dừng xe dưới một bóng cây cách đó năm mươi mét. Anh hít một hớp nước, âm thầm dùng sóng não kích hoạt tính năng Ảo ảnh quang học. Không gian xung quanh gương mặt khẽ dao động qua thấu kính khúc xạ ánh sáng, biến anh thành một người đàn ông trung niên khắc khổ, thô ráp với thời gian duy trì quen thuộc hơn mười sáu phút.

Bước vào tiệm dưới lớp mặt nạ ảo ảnh, Hoàng hạ thấp giọng, giả chất giọng lơ ngơ của một gã trung niên nông thôn cần tiền lo việc gấp cho gia đình. Anh không hề mặc cả để tránh dây dưa thời gian, khôn ngoan chấp nhận bán đúng theo giá thu mua niêm yết của cửa hàng. Cách này thỏa mãn hoàn toàn quy tắc thương mại của hệ thống nếu anh muốn mua lại và sao chép, bởi giá thu mua của các tiệm bao giờ cũng thấp hơn giá bán ra thị trường từ 2% đến 4%. Có lúc anh dùng mặt thật nhưng làm đen đúa đi bán.

Hoàng áp dụng chiến thuật "kiến tha lâu đầy tổ", mỗi tiệm anh chỉ xả tối đa từ 6 đến 8 chiếc nhẫn để tuyệt đối không đánh động đến công an kinh tế địa phương. Tuy nhiên, một sự cố nhỏ ngoài dự tính vẫn xảy ra do đặc tính của máy sao chép. Công nghệ tái tạo nguyên tử đã khử sạch mọi vi khuẩn và bụi bẩn, khiến đống nhẫn của Hoàng trông long lanh, vàng sậm một cách hoàn hảo đến mức bất thường.

Tại một tiệm vàng tư nhân mạn Nhổn, lão chủ tiệm trung niên đeo kính lúp lên mắt, vừa soi thớ vàng vừa tặc lưỡi đầy kinh ngạc:

— Uầy, nhẫn trơn nhà nào dập mà nước vàng sáng bóng, lỳ mặt thế này em? Vàng này mới tinh, thớ vàng nguyên chất chuẩn không cần chỉnh luôn. Em mua ở đâu mà đúc khéo thế, có mối nào tuồn vàng nguyên liệu từ kho ra à?

Lão chủ tiệm nheo mắt nhìn Hoàng đầy dò xét, ý định muốn dò hỏi nguồn hàng giá rẻ. Hoàng giật mình, nhưng đầu óc tuổi 38 lập tức giúp anh giữ thăng bằng tâm lý. Anh trả lời bằng giọng thản nhiên, diễn rất tròn vai:

— Dạ, vàng của các cụ ở quê tích cóp từ lâu, đợt rồi nhà có việc nên em mới mang ra tiệm quen trên tỉnh nấu lại thành nhẫn trơn cho dễ giữ. Giờ gia đình có việc gấp dưới Hà Nội nên em mới phải mang đi xé lẻ bán bớt.

Câu trả lời hợp tình hợp lý khiến lão chủ tiệm gật gù. Không mảy may nghi ngờ nữa, lão nhanh chóng đếm xấp tiền polymer trao tay.

Sau khi tiệm vàng đầu tiên hoàn tất, Hoàng lập tức nổ máy xe, phóng đi thật xa sang địa phận huyện khác trong suốt gần hai tiếng đồng hồ để chờ cỗ máy hồi chiêu tính năng Ảo ảnh quang học. Cứ như vậy, anh miệt mài phơi mình trên yên xe máy dưới cái nắng hanh hao, bụi bặm của vùng ven ngoại ô.

Bảy giờ tối, Hoàng dắt cái thân xác rã rời, tinh thần mệt mỏi đầy bụi đường về tới đầu ngõ Quan Hoa. Vừa bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, một luồng khí ấm áp quện hương thơm của thịt kho tàu và canh cải gừng lập tức ùa vào mặt, xua tan cái lạnh lẽo, gai góc ròng rã cả ngày ngoài quốc lộ.

Trên bếp ga, ngọn lửa liu riu phả ra hơi nóng dễ chịu. Chị Linh đang đeo chiếc tạp dề cũ, vừa nhanh tay đảo chảo rau vừa cười nói gì đó, chiếc kẹp tóc bằng nhựa khẽ đung đưa theo từng nhịp chuyển động. Anh Huy thì đứng ngay cạnh, một tay cầm cuốn sách dày cộp, tay kia khẽ đỡ lấy chiếc thìa để nếm thử nước canh từ tay vợ sắp cưới. Hai người thỉnh thoảng lại nhìn nhau cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc giản dị của những kẻ đang cùng nhau vun vén cho một mái ấm cận kề.

Sự ngọt ngào, ấm cúng của đôi tình nhân trẻ dường như có một thứ năng lượng vô hình. Nó lan tỏa, len lỏi qua từng thớ gỗ xỉn màu, sưởi ấm từng góc tường rêu mốc của căn nhà ống cũ kỹ vốn đã thiếu vắng bàn tay phụ nữ từ lâu. Đứng từ bóng tối phòng khách nhìn vào gian bếp ngập tràn ánh đèn vàng, Hoàng bỗng thấy hốc mắt mình hơi cay.

Kiếp trước gã đã đánh mất cái không khí gia đình này, để anh trai gồng gánh đến kiệt quệ, chị dâu chịu khổ cả đời. Còn kiếp này, nhìn nụ cười rạng rỡ vô tư của chị Linh và cái dáng vẻ yên bình của anh cả, Hoàng biết cái giá phải trả cho những chuyến đi mài mặt ngoài bụi đường kia là hoàn toàn xứng đáng.

Bước nhẹ lên căn phòng áp mái để tránh làm đứt mạch hạnh phúc dưới bếp, Hoàng mở ba lô ra kiểm tra. Dưới gầm bàn học, những sấp tiền polymer mệnh giá 200 và 500 nghìn đồng ngày một dày lên, được anh giấu khéo léo giữa những chồng giáo trình tin học cũ. Nhìn thành quả ấy, Hoàng càng nung nấu quyết tâm. Anh biết anh Huy đang gồng mình tích cóp, còn chị Linh thì chắt bóp từng đồng lương kế toán để chuẩn bị cho đám cưới vào tháng 4 năm sau. Căn nhà cũ này cần sơn sửa lại, rồi tiền tráp ăn hỏi, tiền cỗ bàn... trăm thứ bà rằn đổ dồn lên vai người anh cả, giờ đã có anh âm thầm gánh bớt một tay.

Hoàng nhìn bọc nhẫn vàng còn lại trong ba lô. Anh tự nhắc nhở bản thân không được phép chủ quan. Vàng sao chép trông quá mới và sạch sẽ, nếu cứ thế này mang đi bán tiếp ở các cung đường sau thì sớm muộn gì cũng có chủ tiệm sinh nghi.

Suy nghĩ mông lung, chợt Hoàng liếc nhìn chiếc hộp nhựa đựng cát phong thủy đặt ở góc bàn học. Anh mỉm cười xảo quyệt, bốc một nắm nhẫn vàng sao chép cho vào hộp cát, đậy nắp lại rồi lắc mạnh liên tục. Tiếng sột soạt vang lên đều đặn. Những hạt cát thô ráp va đập, cọ xát vào bề mặt nhẫn vàng mềm mại, tạo ra những vết xước dăm li ti và những vệt mờ oxy hóa cơ học giả lập.

Mở nắp hộp ra, Hoàng nhặt một chiếc nhẫn lên xem thử. Chiếc nhẫn vàng siêu thuần khiết vừa rồi giờ đây đã nhuốm màu cũ kỹ, hằn lên những tì vết của thời gian, đúng nghĩa là một món của chìm được người dân tích trữ lâu năm trong góc tủ.

Hoàng thỏa mãn nhét chiếc nhẫn trở lại ba lô. Anh vỗ vỗ vào chồng giáo trình đang đè chặt lên đống tiền mặt dưới gầm bàn, khóa tủ lại rồi giấu kỹ chìa khóa vào sâu trong tủ quần áo. Khóe miệng anh khẽ cong lên, tự nhủ thầm:

"Ba ngày qua, cái gọng kìm hồi chiêu gần hai tiếng của Ảo ảnh quang học đã bóp nghẹt tốc độ xả hàng của mình. Chạy rạc cả người mới giải quyết được một phần ba đống nhẫn. Cứ cái đà kiến tha lâu đầy tổ này thì phải mất trọn vẹn một tuần lễ mới thu lưới xong. Không được chủ quan, giá vàng trên đỉnh sóng có thể quay đầu bất cứ lúc nào. Mình phải kiên trì bào sức thêm 4 ngày nữa, gom đủ mẻ tiền mặt sạch này rồi mới tính tiếp được."



0