Chương 8: Gia Tài Từ Không Khí
Hoàng dắt vội chiếc Wave alpha cũ kỹ vào sân, cái chân chống rỉ sét quệt xuống nền xi măng kêu xoèn xoẹt khô khốc. Chẳng kịp gạt cho tử tế, anh để mặc xe đổ nghiêng dựa vào bức tường rêu mốc, tay khư khư ôm lấy bọc giấy nhỏ đựng nửa chỉ vàng, ba chân bốn cẳng lao thẳng lên tầng. Ngang qua căn bếp ám mùi mỡ và khói than tổ ong, anh chỉ kịp lướt qua như một bóng ma, buông một lời chào nhanh nhảu nhưng nghẹn ứ nơi cổ họng với chị Linh – người dâu tương lai đang ngồi nhặt rau chuẩn bị cho bữa trưa gia đình:
— Chị Linh, em lên phòng có tí việc nhé!
Anh biến mất sau khúc ngoặt cầu thang tối tăm, để lại người phụ nữ thêm một lần nữa ngơ ngác trước sự vội vã kỳ lạ, mang đậm mùi vị lén lút của thằng em chồng tương lai.
Cạch. Rầm.
Cánh cửa gỗ ép ọp ẹp đóng sầm lại. Hoàng khóa trái hai vòng, chưa an tâm, anh còn cẩn thận kéo sập cả tấm rèm vải thô xỉn màu lại để đảm bảo căn phòng áp mái này hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Anh ngồi bệt xuống sàn gạch hoa cũ, đặt bọc nilon chứa chiếc nhẫn tròn trơn nửa chỉ lên chiếc bàn học gỗ đã bong tróc lớp Varnish. Tim anh đập thình thịch như trống trận, từng giọt mồ hôi hột rịn ra, bò lổm ngổm trên trán rồi chảy dài xuống cằm vì hồi hộp.
Hoàng lôi chiếc nhẫn vàng ra, nhìn chằm chằm vào khối kim loại nhỏ bé, thứ duy nhất có màu sắc rực rỡ trong căn phòng tồi tàn này. Những lo ngại mơ hồ về tiếng động vật lý hay sự chấn động lượng tử chợt lóe lên trong đầu, nhưng rồi anh khựng lại. Anh nhớ đến những dòng dữ liệu kỹ thuật khô khốc, lạnh lùng nhưng đầy quyền năng đã thấm sâu vào từng nơ-ron thần kinh khi hệ thống đồng bộ hóa vào đại não anh ban sáng.
Cỗ máy này không phải là một món đồ chơi cơ khí hay sản phẩm của một phòng thí nghiệm Trái Đất sơ khai. Nó vận hành dựa trên cơ chế 'gấp nếp không gian' siêu việt – mọi sự phân giải và tái tạo nguyên tử đều diễn ra trong một chiều không gian con tách biệt hoàn toàn với thực tại tuyến tính. Sự thay đổi áp suất, nhiệt lượng hay hiện tượng nhiễu xạ nguyên tử đều bị triệt tiêu tuyệt đối bên trong 'vùng đệm' độc lập đó. Hoàng khẽ thở phào, sự căng thẳng cơ bắp tan biến. Anh không cần phải tìm đến những bãi hoang vu, không cần lo sợ làm náo động môi trường xung quanh. Sự ưu việt của công nghệ cấp độ vũ trụ chính là sự im lặng tuyệt đối của một kẻ săn mồi đỉnh cao.
Hoàng hít một hơi thật sâu để bình ổn lồng ngực đang phập phồng, giơ cổ tay trái lên, dồn toàn bộ ý chí và sự tập trung vào vệt bớt siêu mỏng tiệp màu da, thứ trông như một vết chàm vô hại.
Xoẹt.
Một luồng ánh sáng màu xám tro dịu nhẹ nhưng sắc lạnh bùng lên. Vệt bớt lượng tử trên da lập tức tách ra, co rúm lại như một sinh vật sống rồi nhanh chóng phồng lên, biến thành một quả cầu màu xám tro nhỏ bằng nửa lòng bàn tay, lơ lửng một cách ngạo nghễ trên không trung. Lớp vỏ ngoài của nó óng ánh như mặt nước mùa thu, lấp lánh những dải màu tinh vi hệt như khoảnh khắc đầu tiên anh nhìn thấy nó ở bãi công trường đổ nát năm 2026.
Thế nhưng, khi quả cầu xuất hiện, Hoàng bắt đầu rơi vào thế bí của một kẻ sở hữu vũ khí tối tân nhưng thiếu sách hướng dẫn sử dụng. Anh loay hoay mãi, nhìn ngó xung quanh nhưng tuyệt nhiên không thấy bất kỳ một khe hở, một khay chứa hay một nút bấm vật lý nào để đặt chiếc nhẫn vào. Hoàng nuốt nước bọt, ghé sát miệng vào quả cầu, thì thầm bằng giọng run run, yếu ớt:
— Mở ra... Nuốt miếng vàng này đi để sao chép.
Quả cầu vẫn im lìm, lơ lửng một cách vô cảm và ngạo mạn. Nó không hề có một chút động đậy nào trước lời nói của anh.
"Chết tiệt, chẳng lẽ phải ra lệnh bằng tiếng Anh? Hay ngôn ngữ vũ trụ nào đó?" — Hoàng lẩm bẩm, trán nhăn tít lại thành những nếp gấp hằn học. Bỗng nhiên, anh đập mạnh tay vào trán một cái rõ kêu, tự chửi rủa sự ngu muội của mình: "Mẹ kiếp, mình ngốc thật! Máy liên kết sinh học qua mã DNA trực tiếp vào đại não, sao lại dùng cái mồm phàm trần này để giao tiếp?!"
Hoàng nhắm nghiền mắt, cố gắng ổn định lại nhịp thở, thử dùng ý nghĩ trong đầu để phát ra một mệnh lệnh dứt khoát, sắc bén như một đường dao cạo: [Mở ra, sao chép chiếc nhẫn vàng này!]
Ngay lập tức, quả cầu xám phản ứng dữ dội với sóng não của chủ nhân. Bề mặt óng ánh như nước của nó tách đôi ra, lộ ra một khe hở không gian tối thẳm, hút sâu mọi ánh sáng xung quanh. Một lực hút vô hình xuất hiện, cuốn phắt chiếc nhẫn tròn trơn 0,5 chỉ từ trên bàn vào trong lòng quả cầu rồi khép chặt lại trong tích tắc.
Nhưng sau cái bấm hút vật mẫu đầy gọn gàng đó, quả cầu lại tiếp tục trơ ra, lơ lửng bất động giữa không trung. Không có ánh sáng lượng tử sặc sỡ, không có tiếng máy vận hành rầm rập, cũng chẳng có núi vàng nào bắn ra cả. Hoàng bắt đầu sốt ruột, nỗi lo sợ tột cùng dâng lên, bóp nghẹt lấy lý trí. Đầu não tuổi 38 của một kẻ đã nếm đủ mùi đời nảy số ra kịch bản tồi tệ nhất: Chẳng lẽ cái máy này bị lỗi? Hay là nó nuốt luôn nửa chỉ vàng – tài sản trị giá hơn hai triệu đồng mà anh phải muối mặt vay mượn của lũ bạn – rồi không thèm nhả ra nữa?
— Làm đi! Sao chép đi! Nhả vàng ra! — Hoàng cuống cuồng dùng ý nghĩ giục giã liên tục, thậm chí anh còn đưa tay định chộp lấy quả cầu để lắc mạnh, nhưng nó vẫn đứng im thin thít như một hòn đá kê chân giường. Anh thử đủ mọi cách, từ ra lệnh "Tái tạo", "Nhân bản" cho đến "Trả lại mẫu vật", tất cả đều chìm vào im lặng vĩnh hằng.
Ngồi đờ đẫn mất một lúc, trong cơn hoảng loạn tột độ, Hoàng buộc mình phải ép bộ não đang căng thẳng bình tĩnh lại để rà soát lại đống thông số khổng lồ được nạp vào đầu lúc sáng. Một tia sáng lóe lên trong ký ức lượng tử: Máy vận hành theo 6 cấp độ cấu hình cực kỳ nghiêm ngặt. Anh mới chỉ ra lệnh "sao chép" chung chung, hệ thống hoàn toàn không hiểu phải xử lý theo cấu hình nào!
Hoàng tập trung tinh thần, khóa chặt mục tiêu vào quả cầu, phát ra một mệnh lệnh sóng não tối cao, chuẩn xác đến từng chữ:
[KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ 1. SAO CHÉP VẬT MẪU VÀNG TRÒN TRƠN]
Oong...!
Quả cầu xám lập tức rung lên bần bật, phát ra tiếng ngân lượng tử trầm hùng, xuyên thấu qua màng nhĩ nhưng không hề làm rung động không khí xung quanh. Lớp vỏ nước bên ngoài bùng nổ thành một vầng hào quang xám bạc rực rỡ, che mắt Hoàng. Cỗ máy thần kỳ chính thức vận hành lần đầu tiên trong lịch sử loài người!
Chính xác là 7,40 giây. Vật mẫu bị phân giải hoàn toàn để máy phân tích các nguyên tử cấu thành. Khoảng thời gian chưa đầy mười nhịp thở, nhưng đối với Hoàng, nó dài đằng đẵng và nghẹt thở như cả một thế kỷ tiến hóa.
Từ lõi quả cầu xám, một dòng thác lấp lánh bất ngờ bùng nổ, tuôn trào ra như một mạch nước ngầm bị vỡ đập. Đó không phải là một chiếc, hai chiếc, mà là 192 chiếc nhẫn tròn trơn bằng vàng ta nguyên chất màu vàng sậm, rớt lanh canh, cuồn cuộn tràn ra khắp mặt bàn học gỗ.
Hoàng đứng hình. Đôi mắt anh mở trừng trừng, đồng tử giãn to hết cỡ, phản chiếu ánh kim quang lấp lánh, rực rỡ của núi của cải đột ngột hiển hiện. Anh nhìn chằm chằm vào dòng thác nhẫn đang rơi ra không dứt. Một cảm giác sướng tột độ, một thứ kích thích điên cuồng chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, bóp nghẹt lấy toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực anh.
Khuôn mặt Hoàng biến dạng hoàn toàn. Anh muốn hét lên, muốn cười thật lớn để giải tỏa cái áp lực nghèo hèn, nhục nhã tích tụ suốt mười lăm năm qua, nhưng cuống họng nghẹn đắng lại. Anh cười không thành tiếng. Khuôn mặt anh co giật, khuôn miệng méo xếch đi, đông cứng trong một nụ cười dị dạng, điên dại suốt ba giây đồng hồ. Đầu não của gã shipper sũng nước mưa đêm nào hoàn toàn bị đánh sập trước sức nặng khủng khiếp của đống của cải vĩ đại này.
Keng... Coong... Keng...
Tiếng va chạm thanh mảnh, giòn giã của những chiếc nhẫn vàng mất đà, tràn qua mép bàn và bắt đầu rơi loảng xoảng xuống nền gạch hoa mát lạnh vang lên dồn dập. Âm thanh tàn nhẫn và thực tế ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đại não, giật phắt Hoàng ra khỏi cơn phê dại. Anh giật mình tỉnh táo lại, tim đập thình thịch như đánh trống.
"Chết tiệt! Tiếng động!"
Hoàng cuống cuồng lao người xuống sàn nhà, hai tay vơ vét quờ quạng, ôm lấy những chiếc nhẫn vàng đang lăn lông lốc dưới gầm giường, gầm bàn. Anh cởi phắt chiếc áo phông cũ kỹ đang mặc trên người, trải rộng ra sàn để hứng lấy dòng thác nhẫn vẫn đang tiếp tục rơi xuống từ trên bàn, cố gắng giảm thiểu tối đa tiếng kêu kim loại va chạm có thể đánh động đến người nhà bên dưới.
Khi chiếc nhẫn cuối cùng đứng yên, quả cầu xám tro cũng tự động thu nhỏ lại, lặn sâu vào cổ tay trái của Hoàng, trả lại vệt bớt siêu mỏng trùng khít màu da như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở dốc hằn học đầy kích động của Hoàng. Anh ngồi bệt dưới đất, ôm bọc áo phông chứa đầy những chiếc nhẫn vàng trơn vào lòng. Anh đưa tay bốc một nắm nhẫn lên. Chiếc nào chiếc nấy hơi ấm tay – hệ quả của việc cỗ máy tự động bù đắp 0,00003% Oxygen dàn đều vào cấu trúc sản phẩm để bù lại khối lượng hao hụt của vật mẫu gốc bị phân giải.
Nhẫn vàng trơn 9999 của năm 2011, hoàn toàn sạch bóng sinh học. Tạp chất kim loại giống hệt như chiếc nhẫn nửa chỉ anh mua ở tiệm lúc nãy, chỉ có nhiều tạp chất Oxy hơn một chút, lấp lánh một cách ma mị dưới ánh đèn tuýp của căn phòng ngủ.
192 chiếc nhẫn, mỗi chiếc nửa chỉ. Tổng cộng là 96,0 chỉ vàng – tương đương với hơn 9 cây vàng rưỡi (9,60 lượng).
Vào thời điểm ngày 1 tháng 9 năm 2011 này, với giá vàng nhẫn đang ở đỉnh cao điên cuồng lịch sử là 4,7 triệu đồng một chỉ, đống vàng trong bọc áo này có giá trị lý thuyết lên tới hơn 451 triệu đồng! Nên nhớ, vào năm 2011, một tỷ đồng đã có thể mua được một căn chung cư tầm trung ở Hà Nội. Số tiền vay mượn hai triệu ba của lũ bạn trong chớp mắt đã biến thành một gia tài mà một gã shipper như anh có chạy xe ba đời cũng không bao giờ tích lũy nổi.
Hoàng ngửa mặt lên trần nhà, nuốt một ngụm nước bọt lớn. Kháng tâm linh 0,000993% quá nhỏ bé, không thể giúp anh bớt tham lam, nhưng cái đầu lạnh tuổi 38 đã giúp anh lấy lại sự tỉnh táo cần có của một người từng trải. Anh biết, thử thách tiếp theo mới thực sự là bài toán khó: Tìm cách tẩu tán đống vàng này thành tiền mặt.
Vì ngày mai là mùng 2 tháng 9, anh Huy và chị Linh sẽ ở nhà đón lễ toàn thời gian, Hoàng biết mình phải tạm thời án binh bất động và giấu kỹ bọc vàng này dưới gầm giường phòng áp mái. Chờ qua ngày lễ, anh sẽ thực hiện chiến dịch rải dấu vết, xả nhỏ lẻ đống nhẫn sao chép này tại các tiệm vàng tư nhân xập xệ ở vùng ven nội đô để thu về những cọc tiền polymer danh chính ngôn thuận.
Hoàng siết chặt bọc vàng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Kế hoạch hiện thực hóa dòng tiền, bước đi đầu tiên để bước chân vào giới siêu giàu của Hà Nội năm 2011 đã chính thức thành hình trong đầu anh. Với 451 triệu đồng vốn liếng ban đầu và một cỗ máy sao chép lượng tử trong tay, Hoàng thừa biết cái ao làng mang tên thị trường vàng tư nhân Hà Nội sẽ sớm không còn đủ sức chứa lòng tham và tham vọng của anh nữa. Trò chơi vương quyền tiền bạc giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.