Đảo Ngược Không Gian Và Đồ Lỗi Của Nền Văn Minh Bậc Cao

Chương 7: Lạnh Gáy

Đăng: 06/07/2026 06:40 1,850 từ 3 lượt đọc

Một luồng khí lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng Hoàng, dập tắt ngay sự phấn khích vừa nhen nhóm. Đầu não tuổi 38 của một kẻ từng trải lập tức kéo phanh suy nghĩ của anh lại. Suýt chút nữa thì anh ăn quả đắng vì sự chủ quan.

Hoàng nhớ lại những thông số kỹ thuật khô khốc nhưng chuẩn xác vừa được nạp vào đầu lúc sáng. Để thực hiện năng lực sao chép, anh phải chuyển máy từ dạng hình bớt trên da về dạng quả cầu làm tâm điểm. Điều đáng nói ở đây là gì? Dữ liệu hệ thống thông báo Kho không gian 1 dùng để lưu trữ mẫu vật gốc và sản phẩm không sao chép, và nó khẳng định: Không thể tiến hành phân giải và nhân bản vật chất trực tiếp ngay bên trong kho.

"Chết dở," — Hoàng thầm rủa trong lòng, mồ hôi hột khẽ rịn ra trên trán.

Máy bắt buộc phải phân giải và tái tạo vật chất ở môi trường không gian thực bên ngoài đó. Giả dụ anh bỏ sợi dây chuyền của thằng Tuấn vào kho, kích hoạt máy, nhưng sản phẩm khi thành hình lại đột ngột bắn vọt ra ngoài thế giới thực, rơi loảng xoảng xuống nền quán cà phê, hoặc tệ hơn là gây ra tiếng động lượng tử hút nguyên tử làm hốt hoảng ba thằng bạn đang ngồi đây thì coi như xong phim. Chưa kể, sai số 0,00003% tương tác nguyên tố có thể tạo ra một phản ứng nhiệt lượng nhỏ khi tiếp xúc đột ngột với không khí.

Càng nghĩ, Hoàng càng thấy lạnh gáy. Quy tắc của máy rất nghiêm ngặt, chỉ được sao chép 2 lần/ngày. Sản phẩm vừa tạo ra lại không thể dùng làm mẫu vật ngay lập tức nếu không thực hiện giao dịch "rửa mẫu". Sợi dây chuyền của thằng Tuấn là đồ đi mượn, nếu anh mang đi bán rẻ cho ai đó rồi mua lại để rửa mẫu thì quá phức tạp, lại dễ khiến thằng bạn thân nghi ngờ sinh ra rạn nứt.

"Lần đầu tiên thử nghiệm quyền năng này, tuyệt đối không được phép có sai sót. Phải chọn phương án an toàn nhất," — Hoàng tự bấm móng tay vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh.

Nơi thử nghiệm tốt nhất phải là căn phòng đóng chặt cửa tại ngôi nhà cũ của bố mẹ, khi chỉ có một mình anh đối diện với cỗ máy. Và vật mẫu đầu tiên phải là thứ hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của anh, để anh có thể tự do đem bán, tự do áp dụng quy tắc thương mại "rửa mẫu" của máy mà không bị ai dòm ngó.

Hoàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt từ sợi dây chuyền của Tuấn dời xuống, nhìn thẳng vào ba thằng bạn đang ngồi chém gió. Anh bất ngờ ho khan một tiếng, cắt ngang câu chuyện về giá vàng của bọn nó:

— Này ba thằng chó... Tao bảo thật. Bọn mày có tiền mặt ở đây không, cho tao vay một ít. Tầm hai, ba triệu gì đấy.

Cả bàn cà phê lại một lần nữa rơi vào trạng thái im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng quạt trần của quán. Thằng Lâm đang định châm điếu thuốc dở suýt thì dí nhầm vào tay, Thanh cận thị nheo mắt nhìn qua gọng kính, còn Tuấn thì nhướng mày đầy kinh ngạc. Hôm nay thằng Hoàng hết tuyên bố bỏ thuốc lá, chào hỏi lễ phép, giờ lại đột ngột hỏi vay tiền thẳng thừng ngay đầu cuộc vui.

— Mày vay làm gì mà gấp thế? Lại nướng vào lô đề à, hay hôm qua cày kéo nạp thẻ game gì hết tiền rồi? — Tuấn vừa hỏi vừa dứt khoát thọc tay vào túi quần rút ra chiếc ví da sần sùi.

— Không, tao có việc chính sự. Tao muốn mua nửa chỉ vàng tròn trơn tích trữ, nghe bọn mày bàn chuyện giá vàng tăng phi mã tao thấy xu hướng này chuẩn đấy. Vay mỗi thằng một ít, sang tháng tao trả liền, có khi trả sớm hơn tao tưởng!

Hoàng nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt kiên định không chút đùa cợt. Cái phong thái già dặn, dứt khoát của một người đàn ông 38 tuổi vô tình toát ra khiến ba gã thanh niên tuổi 23 không tự chủ được mà bị thuyết phục. Tuấn không nói không rằng, rút phắt ra ba tờ polymer 500 nghìn màu xanh còn mới cáu đặt bộp xuống bàn. Thanh và Lâm thấy thằng khá nhất nhóm đã ra tay, cũng lạch cạch móc ví, đứa góp năm trăm, đứa góp ba trăm.

Hoàng gom xấp tiền polymer mệnh giá cao nhất thời bấy giờ vào tay, lòng thầm nhẹ nhõm. Tổng cộng được hai triệu ba trăm nghìn đồng, tự mình bù thêm ít tiền – vừa vặn cho một chuyến đi thẳng ra tiệm vàng gần nhất để mua nửa chỉ nhẫn tròn trơn. Thí nghiệm lịch sử thay đổi vận mệnh của anh... sẽ được diễn ra một cách an toàn và hoàn hảo nhất tại nhà.

Tiếng hò hét, chém gió của ba thằng bạn về những chính sách kinh tế, những trận bóng đá đêm qua bỗng chốc mờ nhạt dần, lùi lại phía sau như một thứ âm thanh nền tạp nham. Hoàng ngồi đó, tay vân vê những tờ tiền polymer, nhưng tâm trí anh đã bay lên tận chín tầng mây.

Tâm trí tuổi 38 của anh đang chạy đua với các con số. Mua loại nào đây? Vàng miếng SJC của các hãng lớn thì có số seri, có bảo an, dính vào là rắc rối. Vàng nhẫn tròn trơn của các tiệm vàng lớn như Bảo Tín Minh Châu hay Phú Quý thì dập tên thương hiệu, liệu có bị trùng lỗi đúc hay không? Những câu hỏi liên tục bủa vây khiến Hoàng rơi vào trạng thái bần thần.

— Này, cái thằng này! Tao hỏi mày có đi xem phim với bọn tao không mà mày cứ đực mặt ra thế? — Tiếng thằng Lâm đập bộp xuống bàn cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

— Hả? À... thôi, bọn mày đi đi, — Hoàng giật mình trả lời, câu được câu không, ánh mắt dại ra thấy rõ.

Tuấn béo nheo mắt, lắc đầu nhìn Thanh cận thị:

— Thằng này hôm nay lạ lẫm kinh khủng. Hết bỏ thuốc, thích uống ngọt, giờ lại như người mất hồn. Hay mày dính bùa ngải của con nào rồi hả Hoàng?

— Không, tao... tao có tí việc bận phải đi ngay. Tiền này tao vay, sang tháng tao trả chuẩn nhé!

Biết mình không thể tập trung nổi nếu cứ ngồi đây, Hoàng dứt khoát chấm dứt cuộc vui sớm. Anh đứng phắt dậy trước những ánh mắt ngơ ngác của lũ bạn, vội vàng dắt chiếc Wave Alpha đỏ cờ ra khỏi quán. Tiếng réo gọi chửi đổng của thằng Tuấn sau lưng bị anh bỏ ngoài tai. Lúc này, mục tiêu duy nhất của anh là tiệm vàng.

Giữa cái nắng hanh hao của ngày mùng 1 tháng 9 năm 2011, Hoàng rồ ga phóng thẳng đến một tiệm vàng tư nhân lớn trên phố Trần Nhân Tông. Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, anh quyết định chọn phương án an toàn nhất: Mua đúng 0,5 chỉ vàng loại nhẫn tròn trơn (vàng ta 9999). Loại này do tiệm tự dập thủ công, không số seri, không mã định danh, hàm lượng tạp chất Oxy vốn dĩ đã dao động, là vật thí nghiệm không thể hoàn hảo hơn.

Giao dịch diễn ra nhanh chóng. Hoàng đếm tiền trao tay, nhận lại một chiếc nhẫn nhỏ xíu nằm trong bao ni-lông bấm kín kèm theo một tờ hóa đơn viết tay bằng mực xanh.

Cầm nửa chỉ vàng trong tay, tim Hoàng bỗng chốc đập liên hồi như trống trận. Lồng ngực anh thắt chặt, hơi thở dồn dập vì sự hồi hộp tột độ. Cái viễn cảnh sắp sửa chạm tay vào quyền năng tối thượng của vũ trụ, sắp biến 1 thành 188 ngay tại nhà khiến một gã đàn ông từng trải như anh cũng phải run rẩy. Nỗi ám ảnh về cái nghèo, về tương lai shipper sũng nước mưa bị hủy đơn dội về, cộng hưởng với lòng tham bản năng trước núi vàng sắp hiện ra tạo thành một cơn bão cảm xúc càn quét qua tâm trí anh.

Anh bước ra khỏi tiệm vàng như một kẻ mộng du, cắm đầu cắm cổ tiến về phía chiếc xe Wave cũ. Anh đút nhẫn vàng vào túi quần, gạt chân chống, định thần đạp nổ máy xe để phóng về nhà.

— Ơ kìa! Cái chú thanh niên này! Đi đâu mà vội thế? Quên cái này thì mất xe như chơi nhé!

Tiếng hô to gằn giọng của bác bảo vệ già đeo băng đỏ ở tay làm Hoàng giật nảy mình. Anh ngơ ngác nhìn theo hướng chỉ tay của bác. Trên tay bác bảo vệ là chùm chìa khóa của Hoàng lù lù một đống kèm theo cái móc khóa hình quả bóng nhựa cũ kỹ như trêu ngươi anh. Vì quá hồi hộp và bị cám dỗ bởi viễn cảnh giàu sang che mờ mắt, Hoàng đã hoàn toàn quên mất việc rút chìa khóa xe – một lỗi ngớ ngẩn mà một shipper già dặn kinh nghiệm ở năm 2026 tuyệt đối không bao giờ mắc phải.

Hoàng vội vàng nhận chùm chìa khóa, cúi đầu rối rít cảm ơn bác bảo vệ rồi mở khóa, nổ máy phóng đi, mồ hôi hột túa ra sau gáy.

Vừa lái xe, anh vừa khẽ liếc nhìn xuống vệt bớt ở cổ tay trái. Anh chợt nhận ra một sự thật: Dù các chỉ số hỗ trợ của máy như thanh lọc cơ thể hay tăng cường linh hoạt đang tự động kích hoạt dưới da, thì cái chỉ số "Giảm tác động từ năng lượng tâm linh tiêu cực: 0,000804%" kia quá nhỏ bé, nhỏ bé đến mức cảm giác vô hình. Nó hoàn toàn bất lực, không thể giúp anh tỉnh táo hay giữ được sự bình tĩnh trước sự cám dỗ tột cùng của lòng tham và nỗi hồi hộp của con người.

Cỗ máy thần kỳ có thể cho anh sức mạnh vật chất bá đạo, nhưng nó không thể biến anh thành một vị thần vô cảm. Đứng trước ngưỡng cửa thay đổi vận mệnh, Hoàng vẫn chỉ là một con người bằng xương bằng thịt với đầy đủ sự tham lam và sợ hãi.

Anh siết chặt tay ga, lao vút đi trên con đường rợp bóng cờ hoa của Hà Nội năm 2011. Điểm đến tiếp theo: Căn phòng đóng chặt cửa, nơi phép màu thực sự sẽ hiển linh.



0