Chương 10: Những Hạn Chế Mới
Sau chuỗi ngày miệt mài ôm ba lô dạt qua khắp các huyện vùng ven ngoại thành, Hoàng đã giải quyết được một phần lớn lượng nhẫn vàng sao chép. Tuy nhiên, dù đã vô cùng cẩn trọng, nhưng hành tung đi sớm về muộn, thoắt ẩn thoắt hiện suốt mấy ngày qua của anh đã vô tình biến căn nhà ống cũ của bố mẹ thành một vùng chiến sự của những ánh mắt nghi ngờ.
Bữa cơm trưa ngày mùng 6 tháng 9 năm 2011 diễn ra trong một bầu không khí có phần gượng gạo. Chị Linh dâu tương lai vừa bưng bát canh măng mọc đặt xuống bàn, liếc nhìn Hoàng rồi khẽ huých tay anh Huy.
Anh Huy ho khan một tiếng, đặt đôi đũa xuống cạnh bát cơm, nheo mắt nhìn thằng em trai từ đầu đến chân như đang nhìn một sinh vật lạ từ trên trời rơi xuống:
— Này Hoàng. Dạo này anh thấy mày cứ hâm hâm kiểu gì ấy nhé. Đầu tiên là chịu khó làm việc nhà, cái đấy có tiến bộ. Nhưng từ hôm mùng 3 ra lễ đến giờ, ngày nào đùng một cái cũng phóng xe đi biệt tăm từ sáng sớm đến tối mịt, quay về thì chào hỏi vội vội vàng vàng rồi chốt chặt cửa phòng cả tiếng đồng hồ. Mày đang có âm mưu gì giấu anh đúng không?
Chị Linh cũng sốt sắng xen vào, giọng đầy vẻ lo lắng của một người chị dâu tương lai:
— Đúng đấy chú Hoàng ạ. Chú có chuyện gì thì phải bảo anh một tiếng, chứ cái kiểu lầm lầm lì lì, mắt mũi cứ đảo như rang lạc thế kia là anh chị lo lắm. Giai đoạn này anh Huy đang phải gồng mình tích cóp tiền nong lo đám cưới cho hai anh chị vào tháng 4 năm sau, trăm thứ lo toan. Chú không phụ được gì thì thôi chứ đừng dính vào... nợ nần bài bạc, lô đề gì ở ngoài nhé.
Đại não tuổi 38 của Hoàng lập tức giật mình chột dạ. Anh nhận ra mình đã quá tập trung vào cỗ máy lượng tử và núi của cải đột ngột xuất hiện mà quên mất việc điều chỉnh hành vi cho khớp với vỏ bọc của một gã thanh niên 23 tuổi vô tư, bệ rạc, đã ra trường một năm và đang thất nghiệp. Sự thay đổi tâm lý quá nhanh từ một đứa em ngỗ ngược thành một người đàn ông thâm trầm, hành tung bí ẩn rõ ràng là một "báo động đỏ" đối với người thân.
Hoàng khẽ gãi đầu, lập tức nở một nụ cười khổ. Anh giả vờ gắp một miếng đậu phụ bỏ vào bát để kéo dài thời gian rồi khéo léo bẻ lái câu chuyện:
— Kìa anh chị, nghĩ oan cho em quá. Lô đề gì đâu ạ, từ hôm nay em quyết tâm tu chí làm ăn, làm người tử tế rồi. Mấy ngày nay em chạy qua chỗ thằng Tuấn để tìm việc làm, tính chỗ nào ổn thì thưa với anh chị sau. Lúc về em vội lên phòng là để lên diễn đàn xem đánh giá mấy chỗ làm trên mạng thôi ạ. Thời buổi này phải xem từ nhiều nguồn.
Anh Huy bán tín bán nghi, chống hai tay lên đùi, giọng vẫn đầy cảnh giác của một người anh cả thay cha mẹ gánh vác gia đình:
— Thật không? Thằng lông bông cắm mặt vào game một năm qua như mày mà cũng biết tu chí làm ăn cơ à? Mặt mũi nhìn cứ như ông cụ non. Anh nói cho mày biết, mày mà dám mang tiền đi báo nhà vào lúc này là anh tống cổ ra khỏi nhà, cho tự bươn chải đấy nhé.
— Thật mà anh, em lớn rồi chứ có phải trẻ con nữa đâu. — Hoàng cười xòa, cố gắng ăn thật nhanh bát cơm để rút lui khỏi trận địa tra khảo. Anh biết mình nghĩ vội quá, lý do chữa cháy này sơ hở đầy, hy vọng anh chị không nghĩ kỹ về nó.
Hoàng nằm gác tay lên trán trong căn phòng ngủ của căn nhà cũ, đợi cho cái nắng hanh của buổi chiều mùng 6 tháng 9 dịu hẳn xuống. Chiếc Nokia C3-00 trên bàn thi thoảng lại rung lên vài tin nhắn của đám bạn rủ đi nhậu, nhưng anh hoàn toàn lờ đi.
Đúng 4 giờ chiều, Hoàng nhỏm dậy, kiểm tra lại chiếc ba lô vải cũ. Đống nhẫn tròn trơn còn lại, sau một trận tra tấn cọ xát trong hộp cát phong thủy, giờ đã mờ thớ vàng và xuất hiện những vết xước dăm lỳ mặt, nhìn không khác gì vàng tích trữ trong tủ kính nhiều năm. Anh quyết định chiều nay phải mang phần vàng này vào sâu trong nội thành để thanh khoản nốt nhằm thu lưới tài chính.
Lần này, anh không dùng xe máy cũ, cũng chưa dám động vào tính năng Teleport. Dù lồng ngực vẫn nhộn nhạo sự tò mò muốn thử nghiệm quyền năng dịch chuyển không gian ấy, nhưng cái đầu lạnh tuổi 38 đã kịp ghìm anh lại. Mức 1 của Teleport có khoảng cách tối đa 73,3 km với thời gian hồi chiêu 625 giây. Nghe thì có vẻ an toàn, nhưng Hoàng chưa rõ cơ chế bẻ cong ánh sáng của máy khi vận hành trong đô thị đông đúc sẽ tạo ra biến động vật lý gì. Nhỡ đâu khi đáp xuống lại rơi đúng vào tầm mắt của ai đó ở phố lớn thì coi như tự sát.
“Cứ đi bộ ra đường lớn rồi bắt xe ôm. Chậm một chút nhưng an toàn tuyệt đối,” — Hoàng tự nhủ.
Anh đeo chiếc ba lô chứa khoảng một phần ba số nhẫn còn lại, đi bộ dạt ra một hướng khác hẳn với con ngõ nhà mình để tránh tai mắt hàng xóm. Hoàng vẫy một chiếc xe ôm truyền thống, yêu cầu chở thẳng sang quận Hai Bà Trưng, rồi từ đó lại đổi một cuốc xe ôm khác dạt về phía mạn Hoàn Kiếm. Anh chọn chiến thuật di chuyển hình chữ Z để xóa sạch mọi dấu vết định vị vật lý.
Cứ hết thời gian cooldown ảo ảnh, tại một số tiệm vàng nhỏ nằm khuất trong các con phố cũ nội đô, Hoàng lại lặp lại quy trình bảo mật nghiêm ngặt: Kích hoạt Ảo ảnh quang học biến đổi diện mạo, vào bán từ 6 đến 8 chỉ vàng theo giá thu mua niêm yết, nhận tiền mặt và nhanh chóng rút lui.
Nhờ đống xước dăm giả lập từ hộp cát, buổi chiều hôm nay diễn ra trơn tru một cách kinh ngạc. Các chủ tiệm chỉ việc thả vàng vào cân tiểu ly, gật đầu vì tuổi vàng chuẩn 9999 rồi đếm tiền. Không một ai thắc mắc hay nghi ngờ nguồn gốc của đống nhẫn nữa.
Đến khi mặt trời lặn hẳn, nhuộm một màu đỏ thẫm cuối ngày lên những mái ngói rêu phong của Hà Nội, Hoàng đứng ở một góc ngã tư vắng, đợi cho vầng sáng ảo ảnh trên mặt tắt hẳn. Anh tìm một góc khuất, mở ba lô ra kiểm tra và không khỏi nghẹt thở.
Trải qua đúng 4 ngày ròng rã cày ải từ mùng 3 đến chiều mùng 6 tháng 9, anh đã giải quyết được hơn một nửa số nhẫn tròn trơn, thu về một bọc tiền mặt polymer mệnh giá 200.000 và 500.000 đồng dày cộp, trị giá hơn 230 triệu đồng.
Vào năm 2011, giá vàng đang ở đỉnh cao điên cuồng 47 triệu đồng/lượng, và số tiền 230 triệu này là một gia tài cực kỳ khủng khiếp, dư sức mua được một mảnh đất nền nhỏ ở vùng ven nội đô. Số tiền mặt này lớn đến mức đủ để chôn vùi cái quá khứ shipper rách nát của anh ở tương lai.
Ngồi trên chiếc xe ôm quay trở về nhà khi phố xá Hà Nội đã lên đèn, Hoàng ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, cảm nhận rõ rệt sức nặng của tập tiền polymer tì vào lồng ngực ấm nóng. Gió đêm thu lướt qua mặt mang theo chút hương hoa sữa đầu mùa bảng lảng, dịu nhẹ, khiến tâm trí anh tỉnh táo lạ thường. Hà Nội năm 2011 qua lăng kính của một kẻ vừa đi qua giông bão cuộc đời bỗng trở nên yên bình và bảng lảng một sắc màu hoài niệm. Phi vụ tẩu tán vàng trong vài ngày qua đã thành công một nửa, mang lại cho anh nguồn vốn liếng thô đầu tiên đầy ngọt ngào. Giá vàng thế giới lúc này vẫn đang neo ở đỉnh cao kỷ lục gần 1.920 USD/ounce, và anh tự dặn lòng phải tận dụng triệt để 3 ngày ngắn ngủi còn lại, từ mùng 7 đến hết mùng 9 tháng 9, để xả sạch số nhẫn còn lại trong ba lô trước khi bong bóng tài chính này quay đầu vỡ tan.
Thế nhưng, khi chiếc xe ôm bắt đầu giảm tốc rồi rẽ vào con ngõ tối thuộc quận Đống Đa, cái đầu tuổi 38 của Hoàng lập tức nảy số ra một bài toán cân não mới. Trở về thực tại, anh không chỉ là một kẻ nắm giữ công nghệ tương lai, mà còn là một đứa em dưới mái nhà chung. Mang số tiền mặt lộ liễu ngày một dày lên này giấu ở đâu trong căn nhà ống chật hẹp, cũ kỹ, khi mà anh Huy và chị Linh dâu tương lai ngày nào cũng qua lại dọn dẹp, quán xuyến từ trên xuống dưới? Chỉ một sơ suất nhỏ để lộ bọc tiền, mọi lời giải thích đều sẽ trở thành trò hề. Hoàng siết chặt quai ba lô, hít một hơi thật sâu để nén lại sự lo âu, đại não bắt đầu căng ra để chuẩn bị cho một cuộc đấu trí nghẹt thở ngay dưới mái nhà mình. Bởi anh hiểu rõ, bí mật về cỗ máy lượng tử này là thứ vận may độc nhất vô nhị, càng ít người biết, anh càng an toàn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.