Chương 11: Mua Người Bạn Bất Ly Thân Mới
Tiếng kim đồng hồ treo tường ở phòng khách tầng hai vọng lên, gõ nhịp đều đặn vào bầu không khí đặc quánh của căn phòng ngủ tầng ba. Hoàng ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào thành giường, lẳng lặng nhìn cọc tiền polymer mệnh giá 500.000 đồng và 200.000 đồng được rải ra trên nệm.
Tính đến chập tối ngày mùng 6 tháng 9 năm 2011, trải qua 4 ngày ròng rã viễn chinh dạt khắp các huyện vùng ven và nội đô, anh mới chỉ giải quyết được một phần lượng nhẫn vàng sao chép.
Sau khi trích một khoản nhỏ để âm thầm trả dứt điểm những món nợ lặt vặt cũ, tổng số của cải Hoàng thu về đang đóng hòm ở con số: Gần 140 triệu đồng tiền mặt và 1 sổ tiết kiệm trị giá 90 triệu đồng (được anh khôn khéo tranh thủ làm thủ tục tại ngân hàng ngay sau khi có trăm triệu ).
Một gia tài khổng lồ ở năm 2011! Nhưng Hoàng nhìn nó, gương mặt không hề có lấy một niềm vui. Thay vào đó là sự mỏi mệt xen lẫn căng thẳng hiện rõ trong ánh mắt. Bán vàng lẻ kiểu này nhọc quá, mà độ mạo hiểm lại cao. Cái gọng kìm hồi chiêu gần hai tiếng của Ảo ảnh quang học bắt anh phải cấu rỉa từng tiệm nhỏ suốt một tuần trời.
Hơn nữa, bài toán hóc búa nhất là mang số tiền mặt lộ liễu ngày một dày lên này giấu ở đâu trong căn nhà ống cũ khi anh Huy và chị Linh dâu tương lai ngày nào cũng qua lại? Thời điểm này, các cây ATM có chức năng nộp tiền tự động (CRM) còn chưa phổ biến và khó thực hiện giao dịch bảo mật không để lại dấu vết danh tính. Mang số tiền này giấu trong tủ quần áo thì quá nguy hiểm, chỉ cần chị Linh dọn dẹp hoặc anh Huy mượn cái áo bạt đi mưa là mọi chuyện đổ bể.
Ánh mắt Hoàng chợt quét qua chiếc Nokia C3-00 đang đặt trên bàn học. Là một linh hồn quay ngược thời gian từ năm 2026 về lại thân xác năm 2011, anh không khỏi cảm thấy ngột ngạt. Chiếc máy vỏ nhựa với màn hình bé tí, chậm chạp này hoàn toàn bất lực trong việc giúp anh lướt web, cập nhật thông tin tài chính vĩ mô, xem phim. Dù vậy, công tâm mà nói, nếu chỉ để nhắn tin SMS thì không thể chê được Nokia C3. Bàn phím QWERTY vật lý bấm nảy tanh tách, có thể gõ mút chỉ mà không cần nhìn màn hình — thứ trải nghiệm mà những mặt kính phẳng lì, vô cảm ở năm 2026 vĩnh viễn không bao giờ có được. Nhưng để làm việc lớn, nó hoàn toàn không đủ.
“Phải nâng cấp cuộc sống. Ngay lập tức.” — Hoàng tự nhủ.
Trên danh nghĩa, Hoàng là sinh viên hệ đại học từ xa ngành Công nghệ thông tin đã ra trường một năm. Cái mác "dân công nghệ" thích vọc vạch này chính là tấm khiên hoàn hảo nhất để anh che giấu những hành vi của mình, đồng thời việc trích bớt một khoản nhỏ để mua đồ mới sẽ giúp anh hợp thức hóa bước đầu nguồn tiền tiêu xài trước mặt đám bạn.
Nghĩ đến smartphone đỉnh cao mạn cuối năm 2011, cái tên đầu tiên nảy lên chắc chắn là iPhone 4. Thế nhưng, Hoàng lập tức gạt phăng ý nghĩ đó. Một thằng em nghèo kiết xác đùng một cái lên đời iPhone mười mấy triệu sang chảnh sẽ là cái đích ngắm không thể rõ ràng hơn cho sự nghi ngờ của anh Huy.
Ánh mắt Hoàng lóe lên khi nhớ ra một con quái vật Android thời bấy giờ: Samsung Galaxy S II (GT-I9100). Cấu hình lõi kép mạnh mẽ, màn hình Super AMOLED Plus rực rỡ và quan trọng nhất, một chiếc máy thuần cảm ứng thế hệ mới chắc chắn sẽ tiện lợi, đa nhiệm hơn hẳn cái hệ sinh thái đã bắt đầu già cỗi, tù túng của Nokia – đúng chuẩn một gã dân CNTT chọn máy vì hiệu năng thực tế chứ không phải kẻ mua đồ để phô trương, khoe mẽ.
Nghĩ là làm, sáng mùng 7 tháng 9, Hoàng đi bộ ra đầu ngõ, dạt thẳng qua một cửa hàng chuyên đồ xách tay mạn Phố Huế, chốt ngay một chiếc Galaxy S II bản Hàn Quốc mới cứng với giá 8 triệu 400 nghìn đồng.
Số tiền mặt còn lại cùng tờ sổ tiết kiệm được anh nhét gọn vào đáy chiếc ba lô vải cũ, khôn ngoan bê nguyên một chồng giáo trình Tin học đại cương bụi bặm xếp đè lên trên miệng ba lô rồi đẩy sâu vào góc tối gầm bàn học. Anh khóa chặt cánh cửa bàn lại, giấu chìa khóa vào sâu trong tủ quần áo.
Trước đó, Hoàng đã bấm số gọi thẳng cho Tuấn "béo", giọng sảng khoái:
— Alo, Tuấn à? Hú cả thằng Lâm với thằng Thanh trưa mai ra quán lẩu đuôi bò chỗ phố Gầm Cầu. Tao khao, trả nợ luôn cho bọn mày!
12 giờ trưa ngày mùng 7 tháng 9, quán lẩu đuôi bò dưới gầm cầu lộng gió sực nức mùi sả ớt. Đám bạn ba đứa đã ngồi sẵn, mặt đứa nào đứa nấy nghệt ra khi nhìn thấy Hoàng thong thả ngồi xuống, rút từ trong túi quần ra ba sấp tiền polymer phẳng phiu đặt cái rụp xuống bàn:
— Thằng Tuấn một triệu bảy. Thằng Lâm năm trăm. Thằng Thanh bảy trăm. Kiểm tra lại đi, cảm ơn anh em hôm trước đã cứu nét. Có chút lãi cho chúng mày hưởng may của anh.
Tuấn béo trợn mắt, nhìn sấp tiền rồi lại nhìn chiếc Galaxy S II màn hình lớn, mỏng dính đang đặt trên bàn, nuốt nước bọt hỏi:
— Ơ kìa... Hoàng? Mày lấy đâu ra lắm tiền thế này? Lại còn lên đời cả con máy hơn tám củ nữa? Đừng nói với tao là mày đi cắm sổ đỏ nhà anh Huy nhé, tao báo công an đấy!
Tuấn vươn tay giật lấy chiếc điện thoại:
— Mở máy tao soi xem nào. Hay mày hack!
Tuấn tò mò vọc vạch một hồi nhưng chỉ thấy toàn là mấy app hệ thống cơ bản, Opera Mini để lướt web, Yahoo Messenger và một cái app quản lý file hệ thống chán chường liền đưa trả lại.
Thằng Thanh cận thị nheo mắt nhìn chằm chằm vào cái vẻ mặt thản nhiên đến phát ghét của Hoàng, rồi đập bàn một cái rầm, quả quyết:
— Bọn mày bị nó dắt mũi rồi! CNTT từ xa trầy trật như thằng Hoàng mà đòi làm hacker? Có mà hack vào mắt! Tao biết thừa rồi nhé. Hôm mùng 1 đầu tháng, thằng này gom tiền của anh em mình không phải đi mua vàng mà đánh con lô chứ gì? Trúng đề đúng không?
Hoàng hơi nhướng mày. Anh không ngờ thằng Thanh lại tự tìm ra một lối rẽ "bình dân học vụ" và hợp lý đến thế cho đống tiền của mình. Đánh lô trúng đề — lý do kinh điển nhất ở năm 2011 để giải thích cho việc một thằng thanh niên nghèo kiết xác đùng một cái có tiền tiêu xài.
Tất nhiên, chiêu này chỉ dùng cho đám bạn. Còn với anh Huy — một người cực kỳ ghét cờ bạc — Hoàng đã chuẩn bị sẵn một kịch bản khác tinh vi hơn liên quan đến công việc ở kho bãi vùng ven.
Hoàng không khẳng định, cũng chẳng phủ nhận. Anh chỉ hơi cúi đầu, nở một nụ cười nửa miệng đầy mập mờ, đưa tay lên mũi ho khan một tiếng:
— Khú khụ... Ừ thì... bọn mày biết thế thôi, nói to ra gầm cầu người ta nghe thấy lại xin đểu bây giờ. Ăn nhậu đi.
Cái thái độ lảng tránh nửa kín nửa hở ấy của Hoàng giống như một gáo dầu đổ vào ngọn lửa tò mò. Bọn nó lập tức tin sái cổ. Tuấn béo hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, vừa run rẩy vừa phấn khích:
— Mẹ ơi, hèn nào sáng mùng 1 mặt mày cắt không còn giọt máu! Hóa ra là mày dồn hết sạch sành sanh vốn liếng vào một con số sinh tử chứ gì? Bảo sao trúng đậm thế! Mày liều quá rồi thằng Hoàng ơi!
Đòn tung hỏa mù bằng trò đỏ đen với đám bạn đã thành công mỹ mãn.
Đêm muộn ngày mùng 7 tháng 9, Hoàng khóa chặt cửa phòng, nằm vật ra giường. Cồn từ bữa lẩu trưa nay giờ mới bắt đầu ngấm, khiến hai bên thái dương anh giật lên từng hồi đau nhức. Thế nhưng, anh thản nhiên kê cao gối, mắt nhắm nghiền.
Ngay trên cổ tay trái của anh, vệt bớt lượng tử đang khẽ phát ra những nhịp rung siêu vi.
• Chế độ: Thanh lọc virus, vi khuẩn và độc tố cơ thể.
• Tốc độ vận hành: 0,01935583%/giờ.
• Trạng thái hiện tại: Đang tiếp tục cô lập và hút các phân tử Ethanol (cồn) trong máu làm vật chất cho kho 3.
Từng hạt cồn đang bị bóc tách và đào thải ra ngoài một cách êm ái nhất. Cảm giác nóng rực trong dạ dày dịu đi rõ rệt, đầu óc anh bắt đầu lấy lại sự tỉnh táo nhanh chóng.
Hoàng mở mắt, lật lại giao diện vô hình của cỗ máy trong tâm thức. Ánh mắt anh lướt qua một loạt các cấp độ và dừng lại ở một dòng thông số đầy ma mị:
• Chế độ 3: 20 bản, trọng lượng và thể tích gấp 9,60 lần. (Thời gian: 58,70 giây).
Hoàng nhếch mép, một tia dứt khoát lóe lên trong mắt. Tiến độ xả hàng nông dân này cần phải chấm dứt. Anh sẽ kiên trì bào nốt sức, duy trì nhịp độ di chuyển liên tục trong 2 ngày tới, từ mùng 8 đến mùng 9 để bán nốt số vàng nhẫn còn lại.
Để rồi đến ngày mùng 10 tháng 9, toàn bộ số nhẫn vàng cũ sẽ chính thức được dọn dẹp sạch sành sanh không còn một dấu vết, khép lại chiến dịch vùng ven đầy cân não.
Khi đã giải quyết xong mẻ nhẫn lẻ và cầm trọn vẹn cục tiền mặt hoàn toàn sạch bóng trong tay, anh sẽ không chơi trò đi bán lẻ từng chỉ vàng nữa. Quy mô tài chính phải lớn hơn.
"Ngày mùng 10, sau khi dứt điểm mẻ nhẫn này, mình sẽ bỏ tiền túi ra mua đúng một chỉ vàng trơn loại chuẩn ở một tiệm lớn nội thành. Rồi quyết định cấu hình thử bằng Chế độ 3 xem thế nào." — Hoàng đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Với Chế độ 3, chỉ từ một chỉ vàng mẫu chuẩn ban đầu, máy sẽ quét, phân giải và tái tạo ra 20 bản sao mới, nhưng mỗi bản sao sẽ bị phóng lớn cả về trọng lượng lẫn thể tích lên gấp 9,60 lần — nghĩa là mỗi bản sao mới sẽ nặng tới gần một cây vàng (9,60 chỉ).
Hoàng cần những thỏi vàng nặng ký như thế để chuẩn bị cho các bước đi vĩ mô tiếp theo, lật kèo cái nghèo đang đè nặng lên vai anh Huy trước thềm đám cưới tháng 4 năm sau.
Vận mệnh của thế giới này đang chậm rãi dịch chuyển, dù mỗi lần anh sử dụng máy để bứt khỏi cái nghèo chỉ tạo ra những rung động vô cùng nhỏ bé.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.