Đệ Nhất Tài Phiệt

Chương 7: Giá trị đồng tiền

Đăng: 27/05/2026 09:45 2,537 từ 2 lượt đọc

Thời gian vừa điểm 18:00, bầu trời chuyển sang sắc vàng cam óng ánh khiến lòng người bất giác chùng xuống. Zed cầm trên tay một chiếc bánh bao nóng và một bầu nước sạch, mắt vẫn không rời Sổ Ghi Chép. Đây là khẩu phần rẻ nhất mà gã có thể tìm được.


【Thông Báo】

  • Bánh Bao Nóng: -1 Bạc.

  • Bầu Nước Sạch: -1 Bạc.


Đặc biệt là bầu nước sạch. Uống xong, gã còn giữ lại chiếc bình để ra công viên trong thị trấn lấy nước nhằm tiết kiệm thêm một chút, chỉ phiền ở chỗ mỗi khi hết nước thì phải đi xa một chuyến. Bánh bao nóng thì chẳng có gì đặc sắc, nhưng ít nhất cũng đủ để no bụng.


Thời điểm này, dòng người chơi vẫn náo nhiệt như lửa. Dù miệng liên tục chửi nhiệm vụ khó nhằn, họ vẫn bị cuốn vào cảm giác sống trong thế giới võng du mỹ miều này, thế nên người này nối người kia sốt sắng chạy đi làm nhiệm vụ. Tuy vậy, Zed liếc một vòng vẫn chưa thấy ai lên được cấp 2. Phần lớn chỉ lẩn quẩn ở mức 5% đến 10% thanh kinh nghiệm Level 1.


So với họ, chỉ có Zed là bình thản ngồi nghiên cứu thị trường. Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch thành lập siêu tập đoàn Zed Megacorption của gã.


Vì sao Zed phải bỏ ra trọn một ngày chỉ để đi dạo chợ, hỏi giá từng món như một kẻ ngốc?


Câu trả lời rất đơn giản. Ngay khi đặt chân tới Wind Land, Zed không biết đồng bạc ở đây nặng hay nhẹ, cũng chẳng rõ một đồng vàng đổi ra bao nhiêu mồ hôi và máu.


Ở thế giới cũ, gã từng nắm trong tay hàng nghìn tỷ Euro của Chính Phủ Thế Giới, xoay vốn chỉ bằng một cái ký tên. Nhưng ở Thần Lục, mọi thứ đều trở về con số không.


Một đồng bạc ở Wind Land không còn tương đương 1 Euro ngoài thực tế, và một đồng vàng cũng không còn chỉ là ký hiệu toán học. Nó có sức mua, có giá trị quy đổi, và ảnh hưởng trực tiếp đến sinh tồn, trang bị cùng quyền lực của người chơi.


Nếu không hiểu rõ giá trị thực tế một bữa ăn tốn bao nhiêu, thuê người tốn bao nhiêu, mua nhà tốn bao nhiêu thì mọi tính toán kinh doanh của Zed đều vô nghĩa.


Không nắm được giá trị đồng tiền thì không thể đàm phán một cách cứng rắn, cũng không thể tối ưu hóa chi phí một cách hợp lý nhất. Nếu không nắm được, bán có thể sẽ bán lỗ, mua cũng có thể sẽ mua lỗ.


Nhìn người chơi khác mà xem. Họ lao đầu vào quái vật, vừa cắn bình máu vừa mài vũ khí để rồi cháy túi lúc nào không hay. Zed không thể giống họ. Gã phải biết rõ một bữa ăn tốn mấy đồng.

Thuê một lính giữ hàng bao nhiêu tiền?


Cường hóa một thanh kiếm ngốn bao nhiêu vàng?


Một Guild muốn thành lập phải đốt bao nhiêu ngân sách mỗi tháng?


Chỉ khi nắm rõ giá trị từng đồng xu, Zed mới nhìn ra kẽ hở, mới biết đâu là con mồi.

Và kết quả đã hiện ra. Sau một ngày khảo sát, Zed phát hiện ra một lỗ hổng lớn nhất của thị trường Wind Land.


Ở đây không hề có hệ thống ngân hàng tư nhân, cũng không có hiệu cầm đồ. Người chơi cháy túi, NPC thì tham nhũng, mà chẳng có chỗ nào để “bơm máu” tài chính cho họ.


Đây chính là cơ hội của Zed.


Gã lập tức học thuộc lòng toàn bộ những thông tin trong Sổ Ghi Chép.


「Sổ Ghi Chép - Bảng Ghi Chép Giá Cả Thị Trường Wind Land」
Ăn quán nhỏ, mua đồ ăn: 1 Bạc tới 20 Bạc.
Ăn nhà hàng: 30 tới 100 Bạc.
Nhà trọ rẻ: 10 tới 50 Bạc/đêm. Khách sạn bình dân: 100 Bạc/đêm.
Khách sạn cao cấp: 1 Vàng tới 5 Vàng/đêm.
Di chuyển xe ngựa, tàu: 20 tới 200 Bạc.
Thuế thu nhập cá nhân nộp cho Nam Tước Mason mỗi tuần: 2% tổng thu nhập.
Sửa trang bị: 20 Bạc tới 100 Vàng/lần tại tiệm sửa trang bị, tùy mức độ hư hại và độ hiếm của trang bị.
Bình HP/Mana nhỏ: 5 Bạc.
Bình trung: 30 Bạc.
Bình lớn: 1 Vàng.
Đá mài trang bị: 20 Bạc.
Nguyên vật liệu như da, gỗ, đá: 3 Bạc/đơn vị.


Đây mới chỉ là những mặt hàng Zed kịp tìm hiểu trong hôm nay. Về sau chắc chắn còn nhiều thứ khác, gã sẽ tiếp tục bổ sung vào Sổ Ghi Chép. Hơn nữa giá trị này chỉ ở mức tham khảo, giá có thể tăng giảm bất thường dựa trên biến động thị trường.


Ngoài ra, Zed còn nghe được một thông tin bên lề đủ để khiến người ta lạnh gáy. Đó là khi người chơi chết trận sẽ bị trừ 80% số tiền mang theo, đồng thời bị trục xuất khỏi trò chơi trong mười ngày.


Trong thị trấn Wind Land còn bán cả thú cưỡi. Tỉ như con ngựa thường mà ông lão phu chở gã lúc sáng, giá đã lên tới 50 Vàng. Mà mua thú cưỡi chưa phải là hết, chủ sở hữu còn phải chi thêm chi phí thức ăn hằng ngày, mỗi ngày khoảng 20 Bạc.


Điều quan trọng là Bạc và Vàng không tự động quy đổi. Không có chuyện 100 Bạc sẽ tự động chuyển thành 1 Vàng. Muốn đổi Bạc sang Vàng, bắt buộc phải đến Ngân Hàng Quy Đổi Trung Ương trong thị trấn, và mỗi lần giao dịch đều phải chịu thuế.


“Tuy hơi gian thương một chút, nhưng nếu quy tắc đổi tiền bị khóa như vậy, sau này mình có thể kiểm soát dòng chảy tiền tệ, thậm chí là dựng ra một tỷ giá chợ đen.”


Nhưng đó vẫn chưa phải thứ khiến Zed ngạc nhiên. Điều làm gã ngỡ ngàng nhất lại là hệ thống mảnh ghép.


Phải, cái Thần Lục chết tiệt này không rơi trang bị, vật phẩm hay sách kỹ năng nguyên vẹn khi đánh quái. Nó chỉ rơi ra mảnh ghép. Trang bị cấp thấp như Uncommon cần 10 mảnh. Cấp cao hơn như Rare cần 30 mảnh. Mà muốn chế tác lại cũng không miễn phí, người chơi còn phải nộp thêm một khoản không nhỏ tại xưởng cơ khí.


Zed lẩm bẩm: “Nếu trang bị khó kiếm như thế, giá trị của nó chắc chắn sẽ bị đội lên rất cao. Đồng nghĩa với việc từng chỉ số cộng thêm trên trang bị đều quý như vàng.”


Tiếc là gã vẫn chưa tận mắt thấy một món trang bị chính thức nào nên chưa thể định giá chính xác một điểm thuộc tính rốt cuộc đáng bao nhiêu. Nhưng có thể khẳng định, ngành buôn bán vũ khí ở Thần Lục chắc chắn không bao giờ lỗi thời, mà còn là một ngành công nghiệp trọng điểm.


Zed dự tính sẽ định giá trang bị dựa trên chỉ số cộng thêm. Ví dụ +1 STR giá 20 Bạc, cứ thế mà nhân lên.


Có thể nói, chỉ trong một ngày, Zed đã nắm được khái niệm sơ bộ về sức mua của đồng bạc và đồng vàng ở Wind Land. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.


Một đồng bạc ở nơi này có thể mua bánh bao, nước sạch, thậm chí thuê được một vệ sĩ nửa ngày. Một đồng vàng thì đổi lấy cả một tuần sinh hoạt, đổi lấy cơ hội tăng tiến sức mạnh.

Rõ ràng, bạc là để sống, vàng là để thống trị.


Nhưng Zed vẫn chưa thể xác định giá trị chính xác của chúng. Vì sao?


Thứ nhất, gã vẫn chưa biết một người chơi có thể kiếm được bao nhiêu Bạc mỗi ngày từ việc săn quái hay hoàn thành nhiệm vụ.


Thứ hai, gã chưa nắm được giá trị lao động chuẩn. Một nông dân cày cuốc cả ngày được bao nhiêu? Một thợ rèn giỏi thì sao? Nếu không có mức lương cơ bản, gã sẽ không thể tính toán được chi phí nhân lực dài hạn.


Thứ ba, Zed vẫn chưa thấy tận mắt một món trang bị thật sự. Gã chỉ mới suy đoán rằng +1 STR trị giá khoảng 20 Bạc. Nhưng +1 INT, +1 AGI thì sao? Chỉ số nào hiếm, chỉ số nào rẻ? Không có hàng mẫu, mọi định giá đều chỉ là phỏng đoán.


Cuối cùng, gã còn chưa rõ tỷ giá ở chợ đen. Trên lý thuyết, 1 Vàng tương đương 100 Bạc. Nhưng trên thực tế, có thể 1 Vàng phải đổi lấy 120 Bạc khi thị trường khan hiếm, hoặc chỉ còn 80 Bạc khi nguồn cung Vàng bị bơm tràn.


Công cuộc nghiên cứu thị trường ngày hôm nay, Zed mới chỉ nắm được những giá trị nhỏ lẻ như chi phí ăn uống, nhà trọ, sửa đồ, học kỹ năng. Từ đó, gã chỉ có thể tạm kết luận:


“Đồng Bạc giữ cho bụng no, vũ khí bén, túi máu đầy.”


“Đồng Vàng mua sức mạnh, mua quyền lực, dựng cả đế chế.”


Nhưng nếu muốn trở thành kẻ nắm đằng chuôi, gã cần nhiều dữ liệu hơn: giá trị lao động, giá trị trang bị, và cả chi phí vĩ mô. Chỉ khi hiểu rõ đồng tiền tác động thế nào lên mọi hoạt động của Thần Lục, thì mọi thương vụ của Zed mới sắc như dao. Đồng tiền trong tay gã khi đó mới thực sự biến thành vũ khí.


“Không gấp, cứ từ từ mà bước thôi.”


Zed hít sâu một hơi, ghi lại kế hoạch vào sổ. Nếu thị trấn Wind Land không có hiệu cầm đồ, vậy thì ý tưởng xây dựng ngân hàng tư nhân của mình có thể triển khai trong tương lai.


Gã vươn vai, xương khớp kêu răng rắc.


“Ngày mai mình sẽ ra dã ngoại xem tình hình chiến đấu, xem tỉ lệ rơi đồ của người chơi. Có dữ liệu rồi thì mới xác định được giá trị trang bị. Còn tình hình chính trị ở Wind Land nữa, mình vẫn chưa nắm rõ. Một lát nữa phải đi nghe ngóng thêm.”


Zed thở ra một hơi, kiểm tra lại túi đồ. Chỉ còn 12 Bạc.


Zed cười khổ: “Đã tiết kiệm ăn uống mà vẫn thiếu 3 Bạc để ở trọ.”


Lilia cười khúc khích: “Nếu chủ nhân ngủ ngoài trời sẽ có khả năng dính hiệu ứng xấu như Cảm Lạnh, và tệ nhất là bị trộm sạch tiền trên người đấy ạ.”


Zed lắc đầu: “Không sao. Mình có kỹ năng Mặc Cả, có thể trả giá nhà trọ. Nhưng vào ở thì tốn sạch tiền, chi bằng ngủ ngoài một đêm đánh cược. Nếu không bị trộm cướp thì tiền còn nguyên. Mình ngủ bờ ngủ bụi quen rồi. Em có lạnh thì chui vào trong áo mình.”


Làm ăn từ hai bàn tay trắng, phải học cách sống tằn tiện từng đồng. Chỉ khi tích đủ vốn trong tay mới có thể chờ đúng thời cơ tung đòn, nhân gấp bội lợi nhuận. Không tính từng đồng thì vốn hao lúc nào cũng không hay.


“Chủ nhân thật bủn xỉn.” Lilia bay vòng quanh gã, cười khúc khích.


Zed cười đáp: “Mười hai Bạc này đủ để tôi sống ba ngày.”


Nếu chỉ ăn bánh bao nóng, gã quả thực có thể sống ba, bốn ngày với 12 Bạc còn lại.


Zed hất cằm về phía đám đông: “Em nhìn người khác xem. Đói xanh mặt cũng không có gì để ăn.”


Lúc này, ngay bên cạnh Zed đã có người chơi đói đến xanh xao, thanh stamina gần như về 0. Bọn họ đi không nổi nữa, chỉ có thể nằm vật ra ngay tại chỗ để hồi phục sức lực. Đây là hậu quả của việc cắm đầu mua bình HP với Mana giá 5 Bạc một bình rồi lao ra ngoài đánh quái. Thoáng cái mua 10 bình là sạch bách số Bạc hệ thống tặng.


Có kẻ còn ham đồ ăn ngon giá 10 Bạc một bữa, rồi thuê trọ để ngủ cho đúng chuẩn game. Đến lúc này thì tiền ăn cũng không còn đủ.


Có lẽ bọn họ không ngờ trò chơi này lại bám sát thực tế đến vậy, không khác gì một thế giới thật. Đói, khát, suy nhược cơ thể, trang bị hư hỏng, quái vật chiến đấu không theo quy luật, tiền bạc thì khó kiếm, mà giá trị đồng tiền lại tàn nhẫn đến mức khắc nghiệt.


1 Bạc tương đương 1 Đồng Brown, mà 1 Euro ngoài đời đôi khi đủ để nấu một bữa cơm cho gia đình bốn người. Thế mà ở đây, bọn họ đem 5 bữa cơm của bốn người đốt vào một bình HP hồi phục 5 HP mỗi giây, kéo dài 10 giây.


Mười giây thôi, đã cháy sạch thứ mà ngoài đời tương đương hai ngày tiền cơm.


Tới lúc này, không ít người chơi mới giật mình hiểu ra giá trị của những vật phẩm như vải, da, than đá nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ buổi sáng. Mỗi món bán được 2, 3 Bạc, đủ để ăn no.


Một người chơi đói xanh mặt gần đó khóc ròng: “Tại sao tới bây giờ tôi mới nhận ra đồng tiền ở thế giới này đắt tới vậy!”


Nhìn thảm cảnh quanh mình, Zed chỉ thở dài. Bỗng nhiên gã nhớ tới Hứa Hồng Đậu, không biết cô ấy có đang ở cùng thị trấn với gã không. Dù sao cũng đăng nhập chung một nơi, hiện tại không rõ tình trạng của cô ấy thế nào. Tiếc là Thần Lục không có hệ thống kênh chat. Muốn nói gì, chỉ có thể gặp mặt trực tiếp.


Lilia nói nhỏ: “Thần Lục có vật phẩm liên lạc từ xa đó ạ, nhưng phải cấp 20 trở lên mới có thể tiếp cận được, chủ nhân.”


“Cấp 20?” Zed khịt mũi cười, đảo mắt nhìn quanh. Cả ngày hôm nay có ai vượt nổi 20% EXP Level 1 chưa? Cấp 20, e rằng phải mất mấy năm mới leo lên được.


Zed cảm thán: “Giờ mới hiểu tại sao lại có chênh lệch thời gian giữa Thần Lục và thực tế. Nếu cùng mốc thời gian, e rằng người chơi chưa kịp cày lên cấp 40 đã chết già hết rồi.”


Đúng lúc Zed đang ngồi trầm ngâm, bên cạnh gã bỗng xuất hiện một bóng người. Cô ta nhìn chằm chằm chiếc bánh bao trong tay Zed, giọng thều thào:


“Đại ca, có thể cho em một cái bánh bao nóng không?”


Zed giật mình, ngoảnh đầu nhìn cô gái.


【 Sổ Tay Zed】

Thần Lục, Ngày 1, Tháng 1.
Tài sản: 12 Bạc.

0
Ủng hộ Trường Ca Khách Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành cùng bộ truyện đến chương này! Mỗi một lượt đọc, một lư...