Game Point: Cú Đánh Cuối Cùng

Chương 19: Guồng quay nghiệt ngã

Đăng: 20/05/2026 14:45 1,032 từ 2 lượt đọc

Sài Gòn bước vào giữa tháng 9 với những cơn mưa dầm dề, nhưng bên trong nhà thể chất Nam Khải, không khí lại khô khốc và nóng rực.


Hai tuần kể từ sau "Thứ Hai kinh hoàng", lịch tập của CLB đã được thầy Duy siết chặt.


Thay vì 3 buổi, cả đội hiện đang phải có mặt 5 buổi một tuần, từ thứ Hai đến thứ Sáu, kéo dài từ 17h00 đến tận 20h00.


Những tờ giáo án dán trên bảng thông báo bắt đầu chi chít những bài tập "nặng đô": Multi-Shuttle (tập đa cầu), Rally endurance (đánh bền) và đặc biệt là các bài Footwork speed (tốc độ bộ chân).


Sự mệt mỏi hiện rõ trên từng gương mặt. Gia Khang không còn sức để kể chuyện hài, Nhật Minh bớt hẳn những pha xoay vợt biểu diễn. Ai cũng hiểu, thời gian đến trận giao hữu với Minh Khai chỉ còn tính bằng ngày.


Hôm nay, thầy Duy bất ngờ thay đổi cặp đấu tập để kiểm tra khả năng thích nghi:


“Vũ, vào sân số 2 bắt cặp với Nam. Đối thủ là Quân và Minh. Chúng ta tập bài bọc lót khi bị ép tốc độ.”


Thiện Vũ khựng lại. Đánh đôi với anh Thành Nam? Một người nổi tiếng với phong cách Pressing điên cuồng, luôn đẩy nhịp độ trận đấu lên mức cao nhất, trái ngược hoàn toàn với sự chuẩn mực, lỳ lợm và có phần "chậm rãi" của Vũ.


Trận đấu vừa bắt đầu, Vũ đã thấy mình như lạc vào một cơn lốc. Anh Nam không đánh cầu, anh "đi săn" cầu.


Ngay khi đối phương vừa chạm vợt, anh đã lao lên như một mũi tên, thực hiện những cú tạt cầu ngang mặt lưới cực gắt để ép Quân và Minh phải thủ lỏng tay.


“Lên! Ép sát vào Vũ!” Nam hét lớn, chân di chuyển loang loáng trên thảm.


Thiện Vũ với thói quen đánh đơn đang hình thành nên luôn có xu hướng lùi lại để quan sát và điều cầu. Nhưng trong lối đánh của Nam, không có chỗ cho sự "quan sát". Khoảng trống xuất hiện liên tục vì Nam dâng quá cao, bắt buộc Vũ phải lao vào bù lấp những kẽ hở đó với tốc độ kinh hồn.


Chát! Chát! Chát!


Tiếng cầu nổ liên tiếp. Vũ thở dốc, mồ hôi cay xè mắt. Cậu thấy mình bị cuốn theo nhịp độ của Nam đến mức nghẹt thở. Anh Nam đánh quá nhanh, anh ép đối thủ không kịp thở, nhưng đồng thời cũng ép chính Partner của mình phải vượt qua giới hạn thể lực thông thường.


“Vũ, em đang bị tụt lại!” Thầy Duy thổi còi dừng trận đấu, gương mặt lạnh lùng.


“Nam là mũi khoan, còn em phải là tấm khiên di động. Nếu mũi khoan tiến mà tấm khiên đứng yên, đội hình sẽ tan nát. Em phải học cách đọc nhịp độ của người bên cạnh, chứ không chỉ đọc hướng cầu của đối thủ.”


Thiện Vũ siết chặt cán vợt màu vàng chanh. Cậu nhìn sang sân bên cạnh, thấy Nhã Hân đang miệt mài tập cùng anh Phúc. Dù mệt lả, nhưng Hân vẫn duy trì được sự kết nối kỳ lạ với Phúc.


Sự phối hợp mượt mà của họ như một lời nhắc nhở rằng Vũ vẫn đang là một "ốc đảo" cô độc giữa cơn lốc mang tên Thành Nam.


8 giờ tối thứ Sáu. Cả hội lết những bước chân nặng nề ra khỏi nhà thể chất. Sài Gòn sau mưa đêm mang theo cái lạnh len lỏi, nhưng lưng áo ai cũng ướt đẫm mồ hôi.


“Uống chút nước đi ‘lực sĩ’, nhìn mặt ông tái mét rồi kìa.” Nhã Hân đi ngang qua, đưa cho Vũ một chai nước quen thuộc


Thiện Vũ đón lấy, khẽ gật đầu: “Cảm ơn. Hôm nay... tui theo không kịp nhịp Pressing của anh Nam. Ảnh đánh nhanh tới mức tui tưởng mình đang chạy đua với xe trên cao tốc vậy.”


Nhã Hân ngồi xuống bậc thềm đá mát lạnh, nhìn những chiếc xe máy lướt qua trên đường:


“Anh Nam đánh tốc độ mà, ai mới tập cũng bị ngộp hết. Nhưng thầy Duy cho bạn đánh với ảnh là có ý đồ đó. Thầy muốn bạn biết rằng đôi khi sự ‘an toàn’ của sân đơn sẽ là cái bẫy chết người nếu đối thủ ép nhịp quá nhanh.”


Thiện Vũ im lặng nhìn chai nước. Chỉ còn một tuần nữa là đến trận giao hữu với Minh Khai. Cậu nghe loáng thoáng anh Quân nói bên đó có một tay vợt đơn nam cực kỳ khủng khiếp, người từng là "nỗi khiếp sợ" ở các giải trẻ thành phố.


“Hân này.” Vũ bỗng lên tiếng, mắt nhìn về phía xa. “Nghe nói bên Minh Khai mạnh lắm? Kiểu... có người sinh ra là để chiến thắng ấy?”


Hân quay sang nhìn Vũ, nụ cười thoáng chút suy tư dưới ánh đèn đường:


“Tui cũng nghe nói vậy. Nhưng mà Vũ nè, dù đối thủ có là ai, thì bạn cũng đâu có đứng trên sân một mình. Cả đội Nam Khải đứng sau lưng bạn mà.”


Thiện Vũ khẽ nhếch môi, một cảm giác ấm áp lạ thường len lỏi giữa cái lạnh đêm Sài Gòn. Cậu dắt chiếc xe đạp ra cổng:


“Về thôi, mai thứ Bảy được nghỉ tập chuyên môn, tui phải ngủ một trận cho đôi chân này hồi sinh đã.”


“Ơ kìa! Đợi tui với!”


Nhã Hân cười rạng rỡ, chạy theo Vũ dưới ánh đèn đường vàng nhạt.


Hai bóng lưng đổ dài trên con hẻm nhỏ. Giữa guồng quay nghiệt ngã của lịch tập và những áp lực vô hình về một "đối thủ bí ẩn" ở trường bạn, những sợi dây liên kết giữa Vũ và đồng đội đang dần thắt chặt.


Cậu nhận ra, để đối đầu với những thử thách sắp tới, cậu không chỉ cần một đôi chân khỏe, mà còn cần học cách tin tưởng vào những người đang cùng mình đổ mồ hôi mỗi tối.

0