Chương 93: Bản Án Chưa Tuyên
Mùi nước tù dưới đáy hầm ngầm sực lên thứ mùi của sắt rỉ pha lẫn bùn non thối rữa.
Thành phố này nằm trên một mạng lưới sình lầy cũ, và bất cứ khi nào đào sâu xuống quá hai mét, người ta cũng chỉ tìm thấy bóng tối đặc quánh cùng những thứ rác rưởi bị lịch sử bỏ quên. Nước rỉ từ trần bê tông nứt toác nhỏ từng giọt đều đặn xuống vũng nước đen dưới chân tôi.
Tỏng. Tỏng. Tỏng.
Âm thanh kim loại của chiếc chìa khóa thép 09-MBE nằm gọn trong lòng bàn tay tôi lạnh buốt. Mép chìa còn dính vệt máu khô từ ngón tay của Đăng.
Đăng tựa lưng vào vách tường gạch mục, hai mắt trũng sâu, ngực phập phồng những nhịp ngắn và rít khẽ như một chiếc ống bễ thủng đáy. Tấm áo blouse trắng trộm từ kho dược bệnh viện đã ố vàng vì dịch mủ và máu tươi thấm ngược từ vết mổ ngực cũ. Cậu ta nhìn chằm chằm vào chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm nằm bên cạnh bàn tay buông thõng của mình.
"Mẹ tôi... thật sự còn sống?"
Giọng Đăng khàn đặc, vỡ ra thành từng mảnh vụn như tiếng cát cọ vào kim loại.
Lê Hoàng đứng sau lưng tôi, khẩu K59 đã hạ thấp miệng nòng hướng xuống nền đất nhưng ngón trỏ vẫn tì sát vành cò. Gió lùa qua cửa nắp cống mang theo mùi mưa dầm tháng Bảy của Sài Gòn, lạnh ngắt và ẩm ướt. Hoàng không nói một lời. Ánh mắt một sĩ quan hình sự được tôi luyện qua hàng trăm vụ án mạng lúc này chỉ còn lại sự trống rỗng cay đắng. Hoàng biết, tôi biết, và cả Đăng cũng biết: sự thật được phơi bày không có nghĩa là tội ác được xóa trắng.
Tôi nhét chiếc chìa khóa 09-MBE vào túi áo ngực, ngay bên cạnh cuốn nhật ký bìa simili mốc thếch. Đầu xương sườn số sáu gãy lìa lại nhói lên một cơn co giật dữ dội khi tôi cử động bả vai. Cơn sốc đau xé toạc lớp thuốc tê còn sót lại của liều Morphine tiêm vội lúc rạng sáng. Vị tanh của máu tươi trào lên đầu lưỡi. Tôi cắn chặt môi dưới, lấy cái đau của thịt da để ghìm cơn choáng váng đang chực kéo sập tầm nhìn.
"Bà ấy đang ở khu điều trị đặc biệt của Bệnh viện Một Bảy Lăm," tôi nói, giọng trầm và cộc. "Bà ấy mất trí nhớ. Nhưng bà ấy nhận ra chiếc kẹp tóc."
Đăng nhắm nghiền mắt lại. Một giọt nước đục ngầu từ khóe mi cậu ta chảy dài xuống gò má hốc hác, hòa vào lớp bụi than bám trên mặt. Bàn tay gầy guộc run rẩy co lại, những ngón tay bấu chặt vào gạch vỡ dưới sàn.
"Tôi đã giết Quốc."
Đăng thều thào, từng từ thoát ra kèm theo tiếng rít của khí tràn trong màng phổi.
"Tôi siết cổ ông ta trong bốn mươi giây. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta khi mạch máu thái dương vỡ ra. Tôi cố tình không cạo sạch biểu bì dưới móng tay ông ta... Tôi muốn cả cái thành phố này nhìn thấy dòng máu của Nguyễn Khắc Thắng. Tôi muốn ông ta phải quỳ xuống trước đống tro tàn của Mái ấm Hướng Dương."
"Và cậu dùng tôi làm con cờ." Tôi lạnh lùng tiếp lời.
Đăng mở mắt, nhìn tôi. Ánh mắt đó không có sự hối hận của một kẻ sám hối, cũng không có sự cuồng loạn của một sát nhân máu lạnh. Nó chỉ là sự kiệt cùng của một đứa trẻ hai mươi năm sống trong bóng tối của một nấm mồ tập thể.
"Tôi biết anh sẽ không dừng lại," Đăng nói khẽ. "Nếu là một người khác thụ lý, hồ sơ sẽ bị Thắng và Khiêm dìm xuống đáy sông trong bốn mươi tám giờ. Chỉ có anh... một kẻ mang cái chết của chú Tuấn trên lưng... mới cắn chặt không nhả."
Lê Hoàng bước lên nửa bước, đế giày ghìm mạnh xuống lớp sỏi vụn. Tiếng lạo xạo khô khốc vang lên giữa không gian ngột ngạt.
"Đăng. Cậu là cảnh sát." Giọng Hoàng nghẹn lại ở cuối câu. "Cậu từng tuyên thệ dưới lá cờ."
Đăng bật ra một tiếng cười khục khục trong cổ họng, rồi ho sặc sụa. Một búng bọt máu đỏ tươi trào qua khóe môi nứt nẻ, bắn lên vạt áo trắng.
"Lá cờ không cứu được mười hai đứa trẻ chết cháy trong hầm đá chẻ, Đội trưởng. Lá cờ cũng không cứu được chú Tuấn ở hẻm Cầu Muối khi bọn chúng ký lệnh rút hỏa lực để đổi lấy mười phần trăm cổ phần mỏ đất hiếm. Pháp luật của các anh... dừng lại ở cửa phòng làm việc của những kẻ mặc vest."
Hoàng siết chặt cán súng K59 đến trắng bệch các khớp ngón tay. Anh không phản bác được. Trong cái nghề này, điều tàn nhẫn nhất không phải là đối mặt với họng súng của tội phạm, mà là nhận ra những kẻ ký quyết định cấp súng cho mình lại là những kẻ bán đứng đồng đội từ phía sau.
Lồng ngực trái của Đăng đột ngột giật giật. Cậu ta ngửa cổ ra sau, cằm hất ngược lên trần hầm, hai tay cào cấu trong không khí như một kẻ đuối nước. Tiếng rít khí ở khoang ngực trái biến thành một âm thanh xì xì sắc nhọn. Van dẫn lưu tạm thời bằng kim mổ dã chiến đã bị máu đông bít kín. Khí áp lực tích tụ trong khoang màng phổi đang ép chặt lấy tim và đẩy lệch khí quản của cậu ta sang bên phải.
Mặt Đăng chuyển sang màu tím tái. Đồng tử bắt đầu giãn ra.
"Vũ..." Hoàng hạ giọng, gấp gáp. "Nó ngừng thở rồi."
Tôi quỳ một chân xuống nền đất ướt, không màng đến cơn đau thắt nghẹn nơi mạn sườn. Bàn tay trái tê dại vì đứt nhánh thần kinh quay vụng về lần tìm mạch cảnh của Đăng. Mạch đập nhanh, yếu ớt và rời rạc như tiếng đập cánh của một con bướm sắp chết.
"Hạ Băng đang đợi ở xe cứu thương ngoài bãi đất trống," tôi nói cộc lốc, giật phắt chiếc kẹp tóc nhôm nhét lại vào túi ngực của Đăng. "Kẹp nách nó. Nâng lên."
"Vũ, cậu định làm gì?" Hoàng nhìn tôi chằm chằm. "Nếu đưa nó về viện, toàn bộ lời khai và ADN dưới móng tay Quốc sẽ bị công khai. Nó sẽ phải ra tòa án binh. Nó sẽ đối mặt với bản án tử hình vì tội Giết người cấp độ một."
"Đó là việc của tòa án," tôi gằn giọng qua kẽ răng, hai tay xốc nách Đăng kéo thẳng dậy. "Không phải việc của cái hầm cống này. Cậu ta nợ mạng người, cậu ta phải sống để đứng trước vành móng ngựa mà trả. Tôi không để thêm một thằng nhóc nào chết trong bóng tối nữa."
Cả thân người Đăng mềm nhũn như một bao cát ướt. Cơn gắng sức làm xương sườn số sáu của tôi cọ xát dữ dội vào màng phổi tạng. Cảm giác như có ai đó lấy một chiếc thìa kim loại cạo thẳng vào lớp niêm mạc nhạy cảm bên trong lồng ngực. Một luồng khí nóng trào ngược lên cổ họng, mặn chát và nồng nặc mùi sắt. Tôi nuốt khan ngụm máu xuống dạ dày, cùng Hoàng vác Đăng trèo lên bậc thang sắt rỉ sét dẫn ra nắp cống.
Mưa Sài Gòn xối thẳng vào mặt tôi khi nắp cống gang bật mở.
Ánh sáng ban ngày xám xịt của một góc bãi đất trống ngập cỏ dại và xà bần ở Tân Bình đập vào mắt tôi nhức nhối. Tiếng động cơ xe cứu thương nổ cầm chừng ở rìa đường Lý Thường Kiệt vọng lại. Đèn xoay khẩn cấp màu đỏ hắt từng vệt sáng thê lương lên những bức tường gạch đổ nát của trạm tiếp nhận trẻ mồ côi cũ.
Ba Cháy đứng cạnh mũi xe tải bán tải, che chiếc ô rách bước vội tới đỡ lấy chân Đăng. Chúng tôi khiêng cậu ta qua vũng sình ngập đến mắt cá chân, ném lên chiếc cáng thương ở khoang sau xe cứu thương.
Cửa trượt xe cứu thương đóng sầm lại, cắt đứt tiếng mưa rào rạt bên ngoài.
Hạ Băng đã đứng sẵn bên bàn cấp cứu, trên tay cầm sẵn kim chọc màng phổi số mười bốn nối với van nước một chiều. Gương mặt cô lạnh tanh dưới ánh đèn huỳnh quang trắng bệch của khoang xe, nhưng đôi mắt phản chiếu sự tập trung căng thẳng tột độ. Cô không hỏi một câu nào về những gì vừa diễn ra dưới hầm. Pháp y và cấp cứu hiện trường không có chỗ cho những câu hỏi thừa thãi.
"Tràn khí màng phổi áp lực tái phát," Hạ Băng nói dứt khoát, tay vạch toang vạt áo đẫm máu của Đăng. "Khí quản lệch phải ba mươi độ. Huyết áp tụt còn sáu mươi trên ba mươi. Nếu không giải áp trong hai phút, tim sẽ ngừng đập hoàn toàn."
Cô dùng cồn i-ốt quét một đường dứt khoát qua khoang liên sườn số hai đường giữa đòn trái của Đăng, rồi cắm thẳng cây kim lớn vào ngực cậu ta.
Xì!
Một luồng khí đục lẫn bọt máu áp lực cao bắn phụt qua đuôi kim, làm rung chiếc ống cao su nối vào bình chứa. Lồng ngực Đăng khẽ nảy lên. Nhịp thở ngắt quãng bắt đầu sâu dần, dù tiếng khò khè vẫn đặc quánh trong cuống họng.
Hạ Băng nhanh chóng luồn ống thông silicon mới, cố định bằng ba mũi chỉ khâu chữ U rồi nối vào máy hút áp lực âm. Tiếng máy bơm cơ học kêu rì rì đều đặn, hút từng dòng dịch đỏ bầm từ phổi Đăng ra ngoài.
Làm xong mọi thao tác, Hạ Băng mới ngước lên nhìn tôi.
Cô nhìn chằm chằm vào bờ môi nứt nẻ rỉ máu của tôi, rồi nhìn xuống vạt áo khoác da bên trái đang ướt đẫm một vệt dịch màu hồng nhạt — dấu hiệu cho thấy ống dẫn lưu màng phổi của chính tôi đã bị lệch chân chỉ sau cú kéo Đăng lên khỏi miệng cống.
"Anh còn bao nhiêu phút?" Hạ Băng hỏi, giọng cô phẳng lặng một cách đáng sợ.
"Morphine hết tác dụng mười phút trước rồi," tôi tự trào, ngồi bệt xuống sàn xe cạnh bánh xe dự phòng, lưng dựa vào thành xe kim loại lạnh ngắt. "Vẫn chưa chết được."
Hạ Băng với tay lấy một ống tiêm thủy tinh từ khay inox, bẻ gãy đầu ống thuốc giảm đau cực mạnh, nhưng tôi giơ bàn tay phải đầy bùn đất lên ngăn lại.
"Để dành cho nó đi. Tôi cần cái đầu phải tỉnh."
Hạ Băng dừng tay giữa không trung. Cô không cố thuyết phục, chỉ chậm rãi đặt ống tiêm lại vào khay. Sự thấu hiểu giữa chúng tôi trong suốt những năm tháng lội qua vũng bùn này chưa bao giờ cần đến quá ba câu nói. Cô vắt một miếng gạc tẩm cồn i-ốt, ấn mạnh vào vết rách da nơi chân ống silicon bên sườn trái tôi.
Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng làm tôi giật nảy người, hai bàn tay siết chặt lấy thanh giằng kim loại dưới sàn xe.
"Đau thì biết là còn sống," Hạ Băng nói khẽ, tay siết thêm một vòng băng thun ép chặt lồng ngực tôi lại. "Nhưng xương sườn số sáu của anh đã gãy di lệch thêm hai mi-li-mét. Nó đang nằm cách động mạch liên sườn đúng một sợi tóc. Nếu anh cử động mạnh một lần nữa, anh sẽ chết vì tràn máu màng phổi trước khi kịp nhìn thấy bản án cuối cùng."
Tôi im lặng. Trong khoang xe chỉ còn lại tiếng máy thở oxy và tiếng bíp bíp đều đặn từ máy đo nhịp tim của Đăng. Nhịp tim cậu ta đã lên được bảy mươi lăm, huyết áp nhích dần lên mức an toàn.
Tôi thò tay vào túi áo ngực, rút chiếc chìa khóa thép 09-MBE ra.
Mặt chìa khóa có khắc chìm dòng chữ: CẢNG TÂN THUẬN - KHO NGOẠI QUAN SỐ CHÍN.
"Đây là mắt xích cuối cùng," tôi đưa chiếc chìa khóa ra trước mặt Lê Hoàng. "Quốc cất giữ bản sao kê hai mươi triệu USD tiền hối lộ của Quỹ Viễn Đông chuyển cho các quan chức thuộc Hội đồng Cảng biển và Thẩm định Luồng lạch trong tủ đồ số chín ở Kho ngoại quan Tân Thuận. Bản hợp đồng này chứng minh toàn bộ các chuyến tàu chở quặng lậu suốt mười năm qua đều được hợp thức hóa bằng chữ ký của Ban Quản lý Cảng."
Lê Hoàng nhận lấy chiếc chìa khóa, những vết bùn đất trên tay anh in hằn lên thớ thép bóng loáng.
"Tí Bo vừa báo qua bộ đàm," Hoàng nhìn vào màn hình điện thoại nội bộ. "Đoàn công tác của Viện Kiểm sát Tối cao và Cảnh sát Quân sự đã tiến vào tiếp quản toàn bộ hồ sơ tại Sở Chỉ huy. Phan Hải Nam và Nguyễn Khắc Thắng đã bị cách ly tuyệt đối trong Trại tạm giam T16. Nhưng có một tin xấu."
Tôi ngước mắt nhìn Hoàng. "Là gì?"
"Hội đồng Giám định Pháp y vừa gửi bản kết luận bổ sung lên Viện Kiểm sát. Mẫu ADN lặp đoạn nhiễm sắc thể số mười chín dưới móng tay Phạm Kiến Quốc đã được xác nhận là bằng chứng cốt lõi của vụ án giết người penthouse Grand Panorama. Lệnh khởi tố bị can đối với Nguyễn Minh Đăng về tội Giết người theo Điều một trăm hai mươi ba Bộ luật Hình sự đã được Viện trưởng ký phê chuẩn lúc sáu giờ ba mươi sáng nay."
Hoàng dừng lại một nhịp, nhìn xuống thân hình bất động của người trinh sát trẻ tuổi từng dưới quyền mình.
"Đăng không thể thoát, Vũ. Dù chúng ta có mang nó về bệnh viện nào, Cảnh sát Tư pháp cũng sẽ cắm chốt ngay cửa phòng cấp cứu."
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm lấy khoang xe cứu thương.
Tôi với tay vào túi áo khoác, thói quen cũ lại trỗi dậy một cách vô thức. Đầu ngón tay chạm vào đáy bao thuốc lá Thăng Long móp méo, rỗng không. Tôi rút bàn tay trống rỗng ra, miết nhẹ vào mép túi da thô ráp nơi cất giữ cuốn sổ tay vẽ hoa dã quỳ của Đăng.
Trang đầu cuốn sổ là hình vẽ ngôi nhà nhỏ có ống khói bằng những nét chì nguệch ngoạc của một đứa trẻ lên năm. Cơm cháy dưới đáy nồi. Mùi khói củi thông. Và những đứa trẻ không bao giờ lớn lên được nữa.
Tôi nhìn ra cửa kính xe cứu thương. Ngoài kia, mưa vẫn đổ đều đều lên những mái tôn rỉ sét của khu phố ổ chuột Tân Bình. Một người phụ nữ gánh hàng rong mặc áo mưa cánh dơi rách bươm đang lầm lũi đẩy chiếc xe chuối chiên qua vũng nước ngập ngang bắp chân. Thành phố này vẫn chuyển động theo cái cách tàn nhẫn và vô tình của nó, mặc kệ dưới lòng đất có bao nhiêu xác người vừa được đào lên hay bao nhiêu bản án vừa được thi hành.
Tôi đưa tay lên xoa gáy, nơi cơn đau đầu kinh niên bắt đầu giật giật theo từng nhịp tim.
"Ít nhất," tôi mở miệng, giọng mỉa mai và khàn đục, "nó sẽ phải đối mặt với một phiên tòa công khai. Người ta sẽ phải đọc to từng trang hồ sơ của Mái ấm Hướng Dương giữa ánh sáng ban ngày. Nguyễn Khắc Thắng sẽ phải ngồi ở hàng ghế can phạm nhìn con trai mình đứng trước vành móng ngựa. Đó là bản án mà Đăng muốn, và nó đã tự tay chọn lấy nó."
Tôi quay sang nhìn Hạ Băng.
"Chuyển Đăng về Bệnh viện Quân y Một Bảy Lăm. Bàn giao thẳng cho tổ kiểm sát đặc biệt của Viện Kiểm sát Quân sự. Đừng qua tay bất kỳ ai ở Công an Thành phố nữa."
Hạ Băng gật đầu, kéo tấm chăn y tế đắp kín lên ngực Đăng. "Còn anh?"
"Tôi đi với Hoàng xuống Tân Thuận." Tôi bám vào thành xe, gượng đứng dậy. Khớp gối kêu rắc một tiếng khô khốc. "Mở nốt cái tủ số chín. Xong việc thì cái thành phố này muốn tước thẻ thám tử hay bắt tôi vì tội cản trở tư pháp thì tùy."
Hoàng nhìn tôi, khóe môi khẽ nhúc nhích thành một nụ cười mệt mỏi. Anh cất khẩu K59 vào bao da dưới nách, cài nút áo khoác lại.
"Xe bán tải của Ba Cháy đầy bình dầu. Đi thôi."
Chúng tôi bước xuống xe cứu thương. Không khí lạnh buốt của buổi sớm tháng Bảy thốc thẳng vào lồng ngực tôi, nhưng lần này, cái lạnh không còn làm tôi tê tái như những đêm thức trắng ở hẻm Cầu Muối ba năm trước nữa.
Đại úy Nguyễn Tuấn đã nằm xuống ở con hẻm cụt ngập nước đó để đổi lấy danh dự của một người lính. Nguyễn Minh Đăng đã bước vào con đường máu lửa để kéo những kẻ thủ ác mặc vest ra ánh sáng.
Tôi không phải là quan tòa. Tôi chỉ là một gã cựu cảnh sát què quặt sống bằng cách bới móc phần lệ của cái đô thành hoa lệ này.
Chiếc xe bán tải nổ máy, gầm rú lao qua vũng sình lầy hướng về phía cầu Tân Thuận. Phía trước kính chắn gió, sương mù từ sông Sài Gòn bắt đầu dâng lên, phủ một màu xám đục lên những ngọn tháp cẩu sừng sững nơi bến cảng.
Màn sương dày đặc đó đã bao phủ thành phố này suốt hai mươi năm. Nhưng hôm nay, những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang bắt đầu xé toạc nó ra.
Điện thoại Nokia trong túi quần tôi đột ngột rung lên bần bật.
Màn hình đơn sắc hiện lên một tin nhắn văn bản từ một đầu số vệ tinh không xác định:
"TỦ SỐ CHÍN ĐÃ BỊ CẮT KHÓA TỪ MƯỜI PHÚT TRƯỚC. KẺ CẦM BẢN SAO KÊ ĐANG TRÊN ĐƯỜNG RA PHAO SỐ KHÔNG."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.