Giao Lộ Mờ Sương

Chương 18: Bản Hợp Đồng Đẫm Máu

Đăng: 17/08/2026 15:38 3,604 từ 1 lượt đọc

Mưa tháng Bảy ở Bến Vân Đồn không bao giờ mang lại cảm giác sạch sẽ. Nước từ trên trời trút xuống mái tôn rỉ sét của những dãy nhà kho cũ, hòa cùng mùi dầu máy đọng lâu năm, mùi sình lầy dưới đáy kênh Tàu Hủ và mùi rác ẩm thối rữa từ các miệng cống nghẹt. Bên kia con kênh là đại lộ Võ Văn Kiệt rực rỡ ánh đèn vàng của Quận 1, những khối cao ốc bằng kính sáng choang như một thế giới khác. Còn bên này, bóng tối trùm lên những bức tường gạch loang lổ rêu xanh, ngập ngụa thứ nước bùn đen ngòm dâng lên ngang mắt cá chân.

Tôi đứng trước cổng sắt của chi nhánh Công ty Vận tải Nam Sài Gòn, kéo lại cổ áo khoác sũng nước. Vết nứt ở xương sườn số sáu và số bảy bên ngực trái giật thắt từng cơn theo từng nhịp thở dốc.

Dưới ánh đèn pha của chiếc xe bán tải, sợi xích sắt phi 12 to bằng ngón tay cái buông thõng xuống đất. Vết cắt mới toanh, ngọt xớt, để lộ phần kim loại sáng loáng chưa kịp bị oxy hóa. Nước mưa xối vào mép cắt, không một hạt bụi bám lại.

Lê Hoàng bước tới, quỳ một chân xuống vũng nước bùn, ngón tay miết nhẹ lên đầu xích bị đứt. Cậu ta không mang súng, không đeo thẻ ngành. Hai bên hông trống trơn làm dáng đi của một gã đội trưởng trọng án mất đi vẻ thăng bằng quen thuộc. Một cảnh sát bị tước vũ khí giống như một con sói bị bẻ gãy răng nanh.

Hoàng ngước lên nhìn tôi, giọng chìm trong tiếng mưa gõ ầm ĩ trên mái tôn.

Kìm cộng lực loại một mét hai. Cắt bằng lực ép cơ học một lần dứt điểm. Kẻ cắt xích thuận tay phải, lực cổ tay cực khỏe. Hắn vào chưa đầy năm phút.

Tôi gật đầu, đưa tay rút điếu thuốc lá ướt mềm trong bao, bật lửa mãi mới cháy được một đốm đỏ le lói rồi tắt ngấm. Tôi vứt điếu thuốc xuống vũng nước.

Đại tá Phát vừa ra lệnh niêm phong toàn bộ ở trụ sở thì ở đây có người cắt khóa. Nhanh lắm. Bọn chúng không chỉ muốn bịt miệng thằng Đăng, chúng muốn xóa sổ cái két sắt này trước khi trời sáng.

Hoàng đứng dậy, đẩy nhẹ cánh cổng sắt. Bản lề han rỉ rít lên một tiếng khô khốc, như tiếng kim loại cào vào màng nhĩ. Phía sau cánh cổng là khoảng sân bê tông nứt toác, dẫn vào một nhà kho rộng chừng năm trăm mét vuông tối om như hũ nút.

Hoàng rút từ túi áo ra chiếc đèn pin nhỏ bằng ngón tay, ngón cái đặt hờ trên công tắc. Tôi khẽ lắc đầu, đặt tay lên cẳng tay cậu ta.

Đừng bật đèn. Hắn ở bên trong. Bật đèn là làm bia tập bắn cho nó.

Hoàng thở hắt ra, hơi thở phả vào màn mưa lạnh buốt. Cậu ta cúi người nhặt một thanh sắt hộp dài nửa mét nằm lăn lóc gần chân tường, nắm chặt trong tay. Tôi cũng thò tay vào túi áo khoác, siết chặt báng khẩu súng K54 cũ kỹ. Kim loại lạnh buốt ngấm qua da thịt, nhưng nó là thứ duy nhất lúc này nhắc tôi nhớ mình còn đang sống.

Hai chúng tôi bước qua cánh cổng, lướt vào trong bóng tối đặc quánh của nhà kho.

Không gian bên trong nồng nặc mùi ẩm mốc của bao bì carton mục rữa, mùi cao su cháy dở và hơi tanh nồng của chuột chết. Trần nhà kho cao vút, lợp bằng tôn fibro xi-măng thủng lỗ chỗ, để từng tia sáng yếu ớt từ đèn đường ngoài bờ kênh lọt vào, rọi xuống những đống phế liệu nằm la liệt như những nấm mồ vô danh.

Trần Khắc Luân từng là một con cáo già lọc lõi. Trước khi bị dìm chết ở hồ Trị An năm ngoái, gã đã dùng công ty vận tải này để vận chuyển vật liệu san lấp, bảo kê bến bãi và thanh trừng đối thủ cho liên danh Đồi Thông Xanh. Một kẻ như Luân sẽ không bao giờ để hồ sơ ở nhà riêng hay két sắt ngân hàng. Nơi an toàn nhất với một tên giang hồ chính là sào huyệt cũ, nơi không ai thèm dòm ngó.

Chúng tôi di chuyển men theo vách tường bên trái. Tôi nén từng nhịp thở, cố gắng không để tiếng đế giày cao su tạo ra âm thanh trên nền xi măng sũng nước. Xương sườn tôi lại nhói lên. Cơn đau chạy dọc sống lưng, kéo theo cảm giác buồn nôn quen thuộc.

Bỗng nhiên, từ sâu trong góc nhà kho, nơi có một căn gác lửng dựng bằng ván ép và khung sắt, một vệt sáng trắng quét ngang qua lớp bụi mờ.

Tiếng kim loại ma sát vang lên rất khẽ. Rột roạt. Rồi tiếng mô-tơ máy cắt cầm tay rít lên từng hồi ngắt quãng. Mùi khét của tia lửa điện cắt sắt bốc lên trong không khí, lấn át cả mùi ẩm mốc.

Hoàng ra hiệu bằng tay. Hai ngón trỏ chỉ về phía cầu thang sắt dẫn lên gác lửng. Cậu ta muốn bọc hậu từ phía sau, còn tôi đi thẳng lên lối cầu thang chính. Tôi gật đầu.

Chúng tôi tách ra. Tôi bước từng bước một trên những bậc thang sắt hoen gỉ. Mỗi bậc thang đều rên rỉ dưới sức nặng cơ thể, tôi phải dồn trọng tâm sang mép ngoài, nơi khung thép còn tương đối chắc chắn.

Căn phòng trên gác lửng từng là phòng điều hành của Luân. Cửa gỗ dán đã bị đạp tung bản lề, nằm nghiêng sang một bên. Qua khe cửa hẹp, tôi nhìn thấy một bóng đen to lớn đang quỳ gối trước một chiếc két sắt sắt hiệu Hòa Phát đời cũ màu xanh rêu.

Gã mặc áo khoác trùm đầu màu đen, đeo găng tay cao su dày, tay cầm một chiếc máy cắt pin nhỏ gắn đĩa cắt kim loại chuyên dụng. Tia lửa điện bắn ra tung tóe, soi rõ sườn chiếc két sắt đã bị khoét thủng một mảng lớn hình chữ nhật ngay sát ổ khóa cơ.

Gã này không phải trộm vặt. Hắn biết chính xác cấu tạo của dòng két sắt chống cháy này, biết chỗ nào thép mỏng nhất và chỉ cần cắt đứt thanh chốt ngầm bên hông là cánh cửa sẽ bung ra mà không cần mã số.

Tôi bước thêm một bước, nòng súng K54 giơ thẳng về phía lưng gã.

Bỏ đồ nghề xuống. Đặt hai tay lên đầu.

Giọng tôi lạnh và đanh, dội vào bức tường ván ép ẩm mục.

Bóng đen không hề giật mình. Hắn không quay đầu lại ngay, mà động tác tay rất mượt mà tắt công tắc máy cắt. Tiếng rít của mô-tơ lịm dần. Tia lửa tắt ngấm. Căn phòng rơi vào bóng tối nhờ nhờ.

Đội phó Trần Vũ. Giọng gã trầm, khàn đặc, phát ra từ dưới lớp vải trùm đầu. Anh tới chậm ba phút.

Tôi không có thời gian đôi co. Tôi tiến lên nửa bước, khóa chốt an toàn súng kêu cái tách.

Quay mặt lại. Từ từ.

Gã đàn ông đứng dậy. Thể hình gã hộ pháp, cao ít nhất một mét tám mươi lăm, hai vai bè ra như một đô vật. Khi gã xoay người lại, ánh đèn pin từ phía cửa sau quét thẳng vào mặt gã.

Lê Hoàng đã đứng ở lối thoát hiểm phía sau, thanh sắt hộp giơ ngang ngực.

Đại tá Phát cử mày tới? Hoàng gằn giọng.

Gã lạ mặt khẽ nhếch mép dưới bóng tối của chiếc mũ trùm. Gã không trả lời. Thay vào đó, tay phải của gã giật mạnh một thanh xà beng nhỏ cài bên hông, quật thẳng vào thanh sắt của Hoàng.

Keng một tiếng chát chúa. Tia lửa bắn ra làm lóa mắt. Lực đánh của gã cực mạnh, thanh sắt hộp trên tay Hoàng suýt văng ra ngoài. Hoàng lùi lại một bước, lập tức lao vào dùng đòn khóa tay sở trường của lực lượng trinh sát. Nhưng gã lạ mặt né người rất nhanh, cùi chỏ trái của gã thúc ngược vào xương ức Hoàng khiến cậu ta hự lên một tiếng nghẹn ngào, lảo đảo ngã tựa vào vách ván ép.

Tôi siết cò súng, nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay tôi ấn xuống, gã đã lao tới như một bóng ma. Cổ tay tôi bị một bàn tay cứng như kìm sắt bẻ ngoặt lên trần nhà.

Đoàng.

Tiếng nổ đanh gọn xé toạc màn đêm. Viên đạn chín ly găm thẳng vào trần tôn xi-măng, làm rơi xuống một mảng bụi vôi mù mịt.

Cơn đau từ hai xương sườn gãy bùng lên dữ dội khi gã thúc đầu gối vào mạn sườn trái của tôi. Mắt tôi tối sầm lại. Khẩu K54 tuột khỏi tay, rơi xuống sàn ván ép, trượt qua khe hở rơi thẳng xuống tầng trệt bên dưới.

Tôi cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho mình không ngất đi. Tay phải tôi chộp lấy chiếc đĩa cắt kim loại vừa được tháo rời nằm trên nóc két sắt, chém ngang một đường vào bắp tay gã lạ mặt.

Lưỡi thép sắc lẹm xé toạc lớp vải áo khoác, cắm sâu vào thớ thịt. Gã gầm lên một tiếng đau đớn, lùi lại hai bước. Máu tươi rỉ ra ướt đẫm cánh tay áo gã.

Cùng lúc đó, Hoàng từ phía sau lao tới, ôm chặt lấy cổ gã quật xuống sàn. Hai thân người nặng nề lăn lông lốc trên lớp ván ép mục. Căn gác lửng rung lên bần bật, những mảng ván nứt toác phát ra tiếng răng rắc báo hiệu sắp sập.

Gã lạ mặt gồng mình, dùng sức mạnh thể lực khủng khiếp hất tung Hoàng ra khỏi người. Gã không ham chiến. Ánh mắt gã lướt nhanh về phía chiếc két sắt đang mở toang, rồi nhìn ra khung cửa sổ vỡ kính nhìn thẳng xuống dòng kênh đen kịt phía sau nhà kho.

Gã thọc tay vào trong hộc két sắt, giật lấy một tập hồ sơ dày, nhưng Hoàng đã kịp vồ lấy mép dưới của tập giấy.

Xoẹt.

Tập tài liệu bị giằng xé làm đôi. Phần bìa da và một nửa số giấy tờ nằm trong tay gã lạ mặt. Gã quay người, đạp tung khung cửa sổ gỗ mục rồi phóng mình ra ngoài, rơi thẳng xuống dòng kênh Tàu Hủ.

Bõm.

Tiếng nước bắn tung tóe chìm nghỉm trong tiếng mưa rào rĩ.

Tôi lết tới khung cửa sổ, nhìn xuống. Mặt nước kênh đen ngòm nổi bọt trắng xóa dưới ánh đèn cao áp từ cầu chữ Y hắt lại. Một bóng người bơi lướt đi rất nhanh, bám vào gầm một chiếc xà lan chở cát đang neo đậu bên bờ kè, rồi biến mất hút vào bóng tối.

Không thể đuổi theo. Dưới dòng nước thải đặc quánh đó, đến một con rái cá cũng mất dấu trong vòng ba mươi giây.

Tôi quay lại, tựa lưng vào mép két sắt, thở từng ngụm khí tanh nồng. Mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa trên trán tôi, hòa lẫn với nước mưa. Ngực trái tôi đau nhức như có hàng ngàn mũi kim chọc vào tim.

Hoàng ngồi bệt dưới sàn, một tay ôm ngực thở dốc, tay kia nắm chặt nửa tập tài liệu còn lại. Các mép giấy bị xé rách nham nhở, dính vài giọt máu tươi của kẻ lạ mặt.

Nó lấy mất nửa phần sau rồi. Hoàng nói, giọng khản đặc.

Tôi đưa tay ra, gạt mồ hôi trên mi mắt. Đưa đây tôi xem.

Hoàng bật chiếc đèn pin nhỏ, che tay lên mặt kính để giảm bớt độ sáng, rọi thẳng vào những trang giấy ố vàng nằm trong tay tôi.

Đó là một bản hợp đồng kinh tế được đánh máy bằng máy chữ cơ đời cũ trên giấy pơ-luya mỏng dính, góc trên bên trái in tiêu đề của Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Lâm Đồng, đề ngày 12 tháng 11 năm 2004.

Đúng là ngày hôm đó. Ngày Mái ấm Hướng Dương chìm trong biển lửa.

Mắt tôi lướt nhanh qua những dòng chữ đã ngả màu mực tím:

"HỢP ĐỒNG LIÊN DANH VÀ CHUYỂN NHƯỢNG CỔ PHẦN ĐẶC BIỆT
Dự án: Quần thể Du lịch Sinh thái và Nghỉ dưỡng Đồi Thông Xanh (Phường 3, Thành phố Đà Lạt)

Bên A: Công ty Cổ phần Bất động sản Quốc Cường (Đại diện: Phạm Kiến Quốc)
Bên B: Công ty Vận tải & Kho bãi Nam Sài Gòn (Đại diện: Trần Khắc Luân)
Bên C: Đơn vị Thụ hưởng Đặc quyền 20% Cổ phần Ưu đãi Vô danh..."

Tôi nín thở, lật vội sang trang tiếp theo. Phần điều khoản tài chính ghi rõ:

Hai mươi phần trăm cổ phần ưu đãi vô danh này không chịu bất kỳ nghĩa vụ góp vốn nào, được hưởng lợi tức cố định hàng năm trích từ doanh thu khai thác một trăm năm mươi héc-ta đất rừng sau khi hoàn tất thủ tục chuyển đổi mục đích sử dụng. Đổi lại, Bên C cam kết chịu trách nhiệm toàn diện về việc phê duyệt phương án giải tỏa trắng hiện trạng cơ sở bảo trợ xã hội và hợp thức hóa quy hoạch chi tiết một trên năm trăm trong vòng chín mươi ngày kể từ ngày ký.

Một bản hợp đồng mua bán máu.

Năm đứa trẻ chết cháy và một cô bảo mẫu hai mươi bốn tuổi chỉ đáng giá hai mươi phần trăm cổ phần của một khu đất rừng nghỉ dưỡng.

Nhưng phần quan trọng nhất — tên của Bên C và con dấu pháp nhân — đã bị xé toạc mang đi mất.

Mẹ kiếp. Hoàng đấm mạnh tay xuống sàn ván ép, rên lên vì đau. Mất danh tính của Bên C rồi. Chúng ta vẫn không biết kẻ nắm con dấu vàng là ai.

Tôi không trả lời. Tôi giơ trang giấy còn lại lên sát ánh đèn pin, nheo mắt nhìn kỹ vào góc dưới cùng của phần giấy bị rách.

Ở chỗ mép xé nham nhở, người đánh máy đã dùng bút mực xanh ký nháy vào từng trang để tránh bị tráo đổi văn bản. Chữ ký nháy rất nhỏ, chỉ gồm hai chữ cái lồng vào nhau, nhưng phía dưới chữ ký nháy đó, người lập hợp đồng đã đóng một con dấu chức danh phụ hình chữ nhật nhỏ bằng đốt ngón tay.

Con dấu đó bị xé mất hai phần ba, chỉ còn sót lại bốn chữ in hoa sắc nét:

"... TRA TRƯỞNG"

Thanh tra trưởng.

Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó, não bộ hoạt động với tốc độ tối đa, ghép nối từng mảnh vụn của hai mươi năm trước vào một bức tranh hoàn chỉnh.

Thanh tra trưởng của cái gì? Hoàng hỏi dồn dập. Thanh tra tỉnh Lâm Đồng? Hay Thanh tra Bộ Xây dựng?

Không phải Lâm Đồng. Tôi lắc đầu, giọng lạnh ngắt. Huỳnh Trí Cao khi đó là Phó Chủ tịch tỉnh, quyền lực trùm một vùng. Một thanh tra cấp tỉnh ở Đà Lạt không bao giờ đủ tầm để ngồi vào cái ghế Bên C và ép Quốc với Luân phải cắt hai mươi phần trăm cổ phần vô danh. Đăng từng nói trong phòng hỏi cung: kẻ đứng sau thực sự chưa từng xuất hiện trong bất kỳ bức ảnh nào chụp ở Đà Lạt. Hắn không xuất hiện vì hắn không ở địa phương.

Vậy hắn là ai?

Tôi lật mặt sau của tờ giấy pơ-luya. Ở mặt sau, có một dòng ghi chú viết tay bằng bút mực Cửu Long cũ, nét chữ nghiêng và cứng cỏi của người quen làm việc bàn giấy hành chính:

"Bản lưu duy nhất giao Luân giữ tại kho Bến Vân Đồn. Hồ sơ kiểm tra hiện trường ngày 11/11/2004 đã được hủy theo lệnh của Đ/c T.V.P - Thanh tra trưởng Đoàn Thanh tra Liên ngành Trung ương."

Hoàng sững sờ. Đèn pin trên tay cậu ta run lên bần bật.

Đ/c T.V.P... Thanh tra trưởng...

Khuôn mặt Hoàng tái mét dưới ánh đèn le lói. Cậu ta nhìn tôi, đôi mắt mở to trong sự kinh hoàng tột độ. Một sự thật tàn nhẫn và bẩn thỉu đang trần trụi phơi bày ra trước mắt chúng tôi.

Trịnh Văn Phát. Tôi thì thầm từng chữ một. Đại tá Trịnh Văn Phát, Phó Giám đốc Công an thành phố bây giờ. Hai mươi năm trước, ông ta mang hàm Trung tá, được cử làm Trưởng đoàn Thanh tra Liên ngành kiểm tra các sai phạm về đất đai tại Lâm Đồng.

Mảnh ghép cuối cùng đã khớp vào ổ khóa.

Chính Trịnh Văn Phát là người đã ký kết luận thanh tra xác nhận Mái ấm Hướng Dương là "công trình lấn chiếm trái phép, mất an toàn kết cấu và thuộc diện phải di dời khẩn cấp". Bản kết luận đó được ký đúng một ngày trước khi Đinh Trọng Phúc đổ năm lít xăng vào gian bếp khóa trái.

Chính Phát là người đã bảo kê cho dự án Đồi Thông Xanh lọt qua mọi cuộc thanh tra sau đó.

Chính Phát là người tối nay đã đích thân dẫn đoàn thanh tra ập vào phòng hỏi cung số ba, dùng quyền lực tước thẻ ngành và súng của Hoàng, niêm phong toàn bộ hồ sơ vụ án và di lý Đăng về Chí Hòa để độc quyền kiểm soát.

Và cũng chính Phát là người đã cử tên sát thủ cơ bắp kia đến kho Bến Vân Đồn để tiêu hủy bản hợp đồng gốc này trước khi Hoàng và tôi kịp chạm vào.

Hoàng ngồi bất động, hai bàn tay siết chặt lấy thanh sắt hộp đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Trịnh Văn Phát... Thầy của tôi... Người đã nâng đỡ tôi từ ngày tôi mới ra trường... Cậu ta lẩm bẩm, giọng nghẹn lại trong cổ họng, chứa chan sự cay đắng của một kẻ vừa nhận ra cả cuộc đời phụng sự công lý của mình chỉ là một trò hề trong tay kẻ thủ ác.

Đừng ngồi đó mà than thở. Tôi túm lấy cổ áo Hoàng, giật mạnh. Cậu ta cần tỉnh táo. Chúng ta không có thời gian cho sự thất vọng.

Đăng đang nằm trong tay ông ta ở Chí Hòa. Tôi gằn từng tiếng. Phát di lý Đăng về Chí Hòa không phải để giam giữ theo đúng quy trình. Ông ta muốn giết thằng Đăng. Một cơn đột quỵ do suy tim trong phòng giam biệt giam, một vụ thắt cổ tự sát bằng ga trải giường... có một vạn cách để một nghi phạm chết êm thấm trong trại giam cấp một mà không ai điều tra được.

Hoàng giật mình, ngước nhìn tôi. Đồng tử cậu ta co lại.

Chúng ta phải làm gì? Tôi bị đình chỉ công tác rồi. Cả thành phố này không ai dám chống lại lệnh của Ban Giám đốc.

Cậu bị đình chỉ, nhưng tôi thì chưa bao giờ thuộc về cái bộ máy đó. Tôi nhét nửa bản hợp đồng dính máu vào túi trong áo khoác, kéo khóa lại cẩn thận. Chúng ta có bản hợp đồng này, dù chỉ là một nửa nhưng có bút tích của Phát. Chúng ta có bản in ADN của Hạ Băng. Và chúng ta có Đăng, nhân chứng sống duy nhất biết toàn bộ đường dây.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần tôi rung lên bần bật.

Màn hình hiển thị số của Tí Bo. Tôi bấm nút nghe, bật loa ngoài.

Anh Vũ! Giọng thằng nhóc thở không ra hơi, tiếng gõ bàn phím lách cách điên cuồng kèm theo tiếng mưa đập vào cửa sổ gác xép Quận 4. Nguy rồi anh ơi!

Chuyện gì? Tôi hỏi nhanh.

Có hai chiếc xe Innova biển số trắng vừa đậu ở đầu hẻm nhà anh! Bốn thằng mặc áo mưa trùm kín đầu đang đi bộ vào hẻm, tay tụi nó cầm kìm cắt khóa với gậy sắt! Tụi nó đang tiến thẳng tới cầu thang lên gác xép của anh!

Tim tôi thắt lại. Hạ Băng đang ở trên đó. Bản cứng kết quả giám định ADN móng tay của Phạm Kiến Quốc đang ở trên đó.

Hạ Băng đâu? Tôi quát vào điện thoại.

Chị Băng đang ở trong phòng! Em ngắt cầu dao tổng của cả dãy trọ rồi, nhưng tụi nó sắp phá cửa tầng trệt! Anh Vũ ơi, tụi nó có súng!

Tôi tắt ngấm điện thoại, không cần nghe thêm một giây nào nữa.

Tôi quay sang Hoàng, ánh mắt tôi lúc này chắc chắn lạnh hơn cả nước mưa ngoài bờ kênh.

Đi thôi. Tôi nói, giọng cộc lốc như một nhát búa. Bọn chúng không chỉ muốn giết Đăng. Bọn chúng muốn chôn sống tất cả chúng ta trong đêm nay.

0