Giao Lộ Mờ Sương

Chương 19: Máu Trên Gác Xép

Đăng: 17/08/2026 15:38 3,502 từ 1 lượt đọc

Chiếc xe bán tải gầm rú, lao xé màn mưa trên đường Bến Vân Đồn.

Gạt nước đập qua đập lại như hai nhát chém cuống cuồng vào bóng đêm. Mặt đường ngập ngụa nước kênh Tàu Hủ dềnh lên, vàng đục và tanh nồng mùi rác rưởi hữu cơ thối rữa. Tôi nghiến chặt răng, hai tay ghì chặt vô-lăng đến mức khớp ngón trắng bệch. Mỗi cú xóc của gầm xe qua nắp cống lồi lại dộng thẳng vào mạn sườn trái. Hai xương sườn số sáu và số bảy rạn nứt như có ai dùng một chiếc đinh gỉ ngoáy sâu vào màng phổi. Vị tanh ngọt của máu ứ nơi chân răng. Tôi nuốt khan, nhổ toẹt một búng nước bọt pha máu xuống sàn xe.

Bên cạnh, Lê Hoàng ôm chặt ngực, mặt xám ngoét. Vết thương từ cú đạp của tên hộ pháp ở bãi kho khiến cậu ta thở dốc từng cơn đứt quãng, nhưng bàn tay phải vẫn siết chặt một cây tuýp sắt tháo vội từ thùng xe phía sau.

"Còn bao xa, anh Vũ?" Hoàng hỏi, giọng khàn đặc.

"Hai ngã rẽ nữa. Hẻm Ba Đình cắt Đoàn Văn Bơ." Tôi gằn từng chữ, mắt dán chặt vào khoảng không tối om phía trước. "Tí Bo ngắt cầu dao tổng của dãy trọ rồi. Trong đó giờ là hũ nút. Bọn chúng có bốn thằng, đi hai xe Innova, mang hàng nóng. Chúng ta không có súng."

"Em còn cái thẻ ngành đã bị đình chỉ và một cây tuýp sắt." Hoàng cười nhạt, một nụ cười cay đắng đến thắt ruột. "Đủ để chết chung với anh chưa?"

"Để dành cái chết lại sau đi. Xuống dưới đó Tuấn nó lại chửi tôi điều quân ngu."

Tôi bẻ gắt tay lái sang phải, bánh xe trượt dài trên lớp bùn nhão nhoét ở đầu hẻm rồi khựng lại.

Hai chiếc Innova màu bạc đỗ chéo cánh sẻ, bít kín lối vào hẻm số 48. Đèn pha của chúng tắt ngấm, chỉ có đèn xi-nhan nhấp nháy màu vàng đục soi rõ những vũng nước mưa đang sủi bọt. Một con hẻm Quận 4 điển hình: chiều ngang chưa đầy hai mét, dây điện chằng chịt như mạng nhện quấn quanh những ban công cơi nới bằng tôn rỉ sét, và mùi cống rãnh bốc lên ngột ngạt sau cơn mưa rào tháng Bảy.

Tôi tắt ngấm đèn pha chiếc bán tải, đạp phanh tay, rút chìa khóa.

"Đi bộ theo đường luồn sau quán phở gõ." Tôi thì thầm, giật lấy cây xà beng ngắn giắt ở sườn xe. "Chúng nó đang phá cửa trước. Đừng đối đầu trực diện ngoài ngõ, súng lục có giảm thanh bắn ở cự ly năm mét thì xương người cũng nát như vỏ trứng."

Chúng tôi luồn vào bóng tối.

Nước mưa xối xả trên đỉnh đầu, ngấm qua lớp áo sơ mi rách bươm dính bết vào da thịt lạnh ngắt. Đêm Sài Gòn không có gió, chỉ có thứ không khí ẩm ướt, nhớp nháp bám lấy từng lỗ chân lông. Hẻm tối om. Sau khi Tí Bo sập cầu dao tổng, toàn bộ dãy nhà trọ chìm vào màu đen quánh đặc. Đâu đó trong một căn nhà khóa cửa, tiếng trẻ con khóc thét bị người lớn bịt miệng vội vã. Dân hẻm này nhạy cảm với mùi bạo lực hơn bất kỳ loài thú săn mồi nào. Khi có tiếng sắt thép va vào nhau lúc nửa đêm, họ rút then cài chốt và nín thở.

Đến khúc ngoặt dẫn vào căn gác xép của tôi, tiếng động cơ khí vang lên đanh gọn.

Rắc.

Tiếng kìm thủy lực bẻ gãy lõi ổ khóa Việt Tiệp dưới tầng trệt. Cánh cửa sắt kéo phát ra tiếng ken két chói tai khi bị kéo nhích lên chừng nửa mét.

Bốn bóng đen mặc áo mưa trùm kín đầu lọt vào tầm mắt. Ba tên lách người chui qua khe cửa sắt lọt vào trong, tên còn lại đứng tựa lưng vào tường gạch đối diện, tay áo mưa buông thõng, giấu một vật kim loại dài dưới vạt áo. Gã là chốt cảnh giới. Ánh sáng vàng vọt hắt ra từ ngọn đèn pin le lói trên lầu một phản chiếu qua khe hở cửa sổ gỗ.

Hạ Băng đang ở trên đó. Cùng với bản in giám định ADN móng tay của Phạm Kiến Quốc. Chứng cứ sinh học duy nhất còn sót lại để trói Trịnh Văn Phát vào bản án 20 năm trước.

Tôi ra hiệu cho Hoàng bằng hai ngón tay chỉ vào tên cảnh giới, rồi chỉ vào góc chết chân cầu thang nhà đối diện. Hoàng gật đầu. Cậu ta cúi thấp người, lướt qua màn mưa không một tiếng động như một bóng ma quen nghề trinh sát hình sự.

Tôi đợi ba giây. Đếm nhịp thở để ghìm cơn đau nơi mạn sườn. Một, hai, ba.

Cộp.

Hoàng vung cây tuýp sắt từ phía sau góc tường, giáng một đòn sấm sét vào gáy tên cảnh giới. Tên sát thủ khựng lại, chưa kịp ú ớ thì cánh tay khỏe như kìm của Hoàng đã vòng qua cổ họng, kéo giật gã vào góc tối dưới chân cầu thang. Tiếng xương khớp va chạm khẽ vang lên rồi tắt lịm. Cây súng ngắn gắn ống giảm thanh rơi tõm xuống vũng nước bùn.

Hoàng cúi xuống nhặt khẩu súng, vẩy nước, lên đạn cái rắc. Cậu ta nhìn tôi, thì thào: "K59. Giảm thanh tự chế. Đạn chín ly. Bọn chuyên nghiệp."

"Còn ba thằng trong nhà." Tôi siết chặt cây xà beng trong tay. "Đi."

Chúng tôi trườn qua khe cửa sắt tầng trệt. Mùi ẩm mốc của căn nhà ống ẩm thấp xộc thẳng vào mũi: mùi giấy báo cũ, mùi thuốc lá cháy dở và mùi xi măng ngấm nước. Phòng khách tối om, đồ đạc bị xới tung. Những cuốn hồ sơ cũ kỹ tôi tích cóp ba năm qua bị vứt bừa bãi trên nền gạch tàu, giẫm đạp bởi những vết giày bốt dính bùn đất.

Từ cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn lên gác xép, tiếng bước chân nện cẩn trọng từng nhịp.

"Lên mau. Tìm con đàn bà với cái túi xách. Thằng nhãi ranh trốn đâu đó quanh đây." Một giọng nói đục ngầu vang xuống từ phía trên. "Xong việc đốt sạch gác xép. Lệnh sếp dặn không để lại một mẩu giấy."

Lệnh sếp. Không cần đoán cũng biết là ai. Trịnh Văn Phát đang dùng cả guồng máy bẩn thỉu của mình để quét sạch mọi dấu vết trước bình minh.

Tôi và Hoàng ép sát vào vách tường dưới gầm cầu thang. Cầu thang gỗ lim cũ này do chính tay tôi đóng lại hai năm trước, tôi biết chính xác bậc nào kêu cót két, bậc nào đóng đinh lỏng. Bậc thứ ba từ dưới lên rỗng ruột. Bậc thứ bảy phát ra tiếng ken két chói tai.

Một tên sát thủ đang đi thụt lùi xuống cầu thang, tay cầm đèn pin chiến thuật quét ngang dọc phòng khách để bọc lót cho hai tên phía trên. Ánh đèn pin lướt qua mũi giày của tôi.

Tôi không đợi ánh sáng dừng lại.

Lao ra khỏi bóng tối, tôi vung cây xà beng thẳng vào khớp gối chân trụ của gã. Tiếng kim loại đập vào xương bánh chè vang lên một âm thanh giòn rụm ghê rợn. Gã sát thủ ngã ngửa ra sau, miệng há hốc định gầm lên vì đau đớn. Hoàng lập tức áp sát từ phía sau, báng súng K59 giáng thẳng vào thái dương gã. Tên thứ hai đổ gục xuống bậc thang như một bao tải cát mục.

Nhưng tiếng ngã của gã đã đánh động tầng trên.

"Có biến!"

Hai tiếng nổ "bụp bụp" nghẹn đặc xé toạc không gian tĩnh mịch của căn gác xép. Đạn giảm thanh xé nát lớp ván ép cầu thang ngay trên đỉnh đầu tôi, dăm gỗ bắn tung tóe vào mặt rát buốt.

"Hoàng, bọc sườn!" Tôi quát khẽ, người lăn một vòng trên sàn gạch tàu ẩm ướt để tránh luồng đạn thứ hai.

Cơn đau từ hai xương sườn gãy bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực. Tôi không thở nổi, một bên phổi như bị bóp nghẹt. Tôi phải dùng tay trái ôm chặt mạn sườn, tay phải chống đất gượng dậy.

Phía trên gác lửng, một tiếng thét sắc lạnh vang lên. Không phải tiếng phụ nữ sợ hãi, mà là tiếng kim loại cắm phập vào da thịt.

"Á!"

Một tên sát thủ lảo đảo ngã lộn nhào từ chiếu nghỉ cầu thang xuống đất, đập mạnh vào bàn trà bằng gỗ ép gãy vụn. Trên cổ tay gã, một chiếc panh y tế bằng thép dài hai mươi phân cắm ngập lút cán, máu tươi phun thành tia ra sàn nhà.

Hạ Băng đứng ở mép gác lửng, tay cầm một chai cồn 90 độ đã đập vỡ đáy, những cạnh thủy tinh sắc nhọn dính máu. Mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng hắt từ chiếc điện thoại đặt dưới sàn, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận thì lạnh lẽo đến rợn người. Áo blouse trắng cô khoác tạm bên ngoài đã nhuốm những vệt bùn và máu.

"Anh đến muộn mười phút, Trần Vũ." Giọng cô không hề run rẩy, dù lồng ngực phập phồng dữ dội.

Tên sát thủ cuối cùng trên gác xép nhận ra mình bị kẹp giữa hai đầu. Gã không lao xuống cầu thang mà quay ngoắt họng súng lục về phía Hạ Băng, ngón tay chuẩn bị bóp cò.

"Chết đi con khốn!"

Đoàng!

Một tiếng nổ chát chúa vang lên trong không gian hẹp. Không phải từ súng giảm thanh. Đó là khẩu K59 trên tay Lê Hoàng. Viên đạn chín ly găm thẳng vào bả vai phải của tên sát thủ, hất văng gã về phía sau, chiếc súng ngắn trong tay gã rơi văng qua lan can gỗ, rớt xuống sàn dưới.

Gã ngã ngửa ra sàn gác, ôm bả vai đẫm máu rên rỉ.

Ngay khoảnh khắc đó, một bóng người gầy nhom phóng ra từ trong tủ quần áo gỗ ép cũ kẹt góc phòng. Tí Bo lao tới như một con sóc hoang, hai tay cầm chiếc bình chữa cháy mini loại 4kg đập thẳng vào đầu gã sát thủ đang nằm dưới đất.

Bốp!

Tên sát thủ co giật một cái rồi nằm bất động. Chiếc bình chữa cháy rơi xuống sàn gỗ, Tí Bo ngồi bệt xuống, thở hồng hộc, mặt cắt không còn giọt máu nhưng hai hàm răng nghiến chặt.

"Anh... anh Vũ... em đập trúng nó rồi..." Thằng nhóc lẩm bẩm, người run lên bần bật như cầy sấy.

Tôi vịn vào tay vịn cầu thang, từng bước lê thân mình lên gác xép. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đầm trán, chảy vào khóe mắt xót buốt. Tôi bước qua vũng máu, đi tới trước mặt Hạ Băng.

Cô nhìn tôi, ánh mắt quét qua mạn sườn đẫm máu của tôi và vết bầm tím tái trên trán. Cô không hỏi tôi có sao không. Trong cái thế giới này, những câu hỏi như thế là thừa thãi và ngu ngốc.

Hạ Băng cúi xuống, nhặt chiếc túi da đen đặt cạnh góc bàn làm việc, mở khóa kéo. Bên trong là một tập hồ sơ bọc nilon kín mít, phẳng phiu, không dính một giọt nước mưa.

"Bản in gốc kết quả phân tích trình tự gen từ mẫu tế bào biểu bì dưới móng tay Phạm Kiến Quốc." Hạ Băng đưa tập tài liệu cho tôi, ngón tay cô chạm khẽ vào mu bàn tay tôi, lạnh ngắt. "Máy chủ phân viện đã bị xóa sạch lúc mười một giờ đêm. Đây là bản duy nhất tồn tại trên đời."

Tôi nhận lấy tập tài liệu, kẹp chặt vào nách. Dưới ánh đèn pin của Hoàng vừa bước lên, những dòng chữ số và biểu đồ ADN hiện rõ mồn một. Mẫu ADN lạ trên thi thể Quốc là nam giới, huyết thống trực hệ bậc một của Nguyễn Mai Lan, đột biến gen dòng họ Nguyễn ở Đơn Dương, tuổi sinh học ngoài 45. Người chú ruột đang nằm ở Chợ Rẫy. Mọi thứ khớp từng milimet với kế hoạch trả thù được dàn dựng tỉ mỉ.

"Lê Hoàng," tôi quay sang cựu Đội trưởng Trọng án, người đang kiểm tra hơi thở của tên sát thủ bị thương dưới sàn. "Lục túi nó xem."

Hoàng xé toạc lớp áo mưa của tên sát thủ nằm trên gác xép. Trong túi áo trong của gã, ngoài một xấp tiền mặt toàn tờ năm trăm nghìn mới cóng còn có một chiếc bộ đàm mã hóa chuyên dụng của ngành công an và một chiếc điện thoại di động nắp gập đời cũ.

Màn hình chiếc điện thoại nắp gập đang sáng nhấp nháy. Một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn vừa được gửi tới cách đây ba phút.

Hoàng mở tin nhắn. Cậu ta đọc lướt qua, đồng tử mắt đột ngột co rút lại. Khuôn mặt vốn đã xanh xao của Hoàng bỗng chốc cứng đờ như đá tảng.

"Anh Vũ..." Hoàng ngẩng lên, giọng cậu ta lạc đi giữa tiếng mưa gầm rú trên mái tôn. "Tin nhắn gửi từ máy nội bộ văn phòng Ban Giám đốc."

Tôi bước tới, giật lấy chiếc điện thoại từ tay Hoàng.

Màn hình đơn sắc hiện lên dòng chữ ngắn gọn, không dấu, nhưng sắc lạnh như một lưỡi dao giải phẫu:

'Xong việc ở Quận 4 thì rút ngay về bãi xe số 8. Đúng 03:00, Trại tạm giam Chí Hòa sẽ tiến hành chuyển phòng giam số 3 khu C đối với Nguyễn Minh Đăng. Đã sắp xếp kịch bản ngộ độc cấp tính do sốc thuốc an thần trong lúc chờ thẩm vấn. Người của ta đã vào vị trí ở phòng y tế trại. Xóa sạch mọi đầu mối.'

Tôi nhìn đồng hồ trên cổ tay.

Hai giờ mười lăm phút sáng.

Chúng tôi chỉ còn đúng bốn mươi lăm phút trước khi Nguyễn Minh Đăng bị diệt khẩu trong phòng biệt giam Chí Hòa.

Không gian trong căn gác xép chìm vào một sự im lặng rợn người, chỉ còn tiếng mưa quất rát mặt ngoài mái tôn và tiếng thở dốc nặng nhọc của bốn con người đang đứng giữa đống máu me và đổ nát.

"Phát muốn biến Đăng thành kẻ chết thay hoàn hảo." Tôi thì thào, cổ họng đắng nghét vị thuốc lá và máu tanh. "Gán cho Đăng toàn bộ tội danh giết Quốc, Hưng, Phúc, Cao, rồi cho cậu ta chết vì sốc thuốc tự sát trong trại giam. Khi Đăng chết, chuyên án sẽ đóng lại. Bản hợp đồng 20% cổ phần vô danh của Đồi Thông Xanh sẽ vĩnh viễn chìm vào bóng tối. Trịnh Văn Phát sẽ ngồi vững trên ghế Phó Giám đốc, thậm chí leo lên ghế Giám đốc vào đợt luân chuyển tới."

"Chúng ta không thể xông vào Chí Hòa." Hoàng lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự tuyệt vọng trần trụi. "Đó là trại tạm giam cấp một. Em đã bị tước quyền, tước thẻ, bị đình chỉ công tác. Anh là dân thường mang tiền án đuổi khỏi ngành. Chúng ta bước tới cổng trại lúc này, lính gác có quyền nổ súng tiêu diệt ngay tại chỗ mà không cần cảnh cáo."

"Không cần bước qua cổng chính."

Hạ Băng đột ngột lên tiếng. Cô tháo cặp kính cận xuống, dùng vạt áo blouse lau khô những giọt nước mưa đọng trên tròng kính rồi đeo lại. Đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào tôi, không một gợn sóng.

"Quy trình y tế của Trại tạm giam Chí Hòa đối với các can phạm đặc biệt nguy hiểm: bất kỳ trường hợp nào có dấu hiệu sốc phản vệ hoặc ngộ độc cấp tính, bác sĩ trực trại không được phép tự ý xử lý nếu không có sự giám sát của giám định viên pháp y thuộc Trung tâm Giám định Pháp lý thành phố được chỉ định khẩn cấp."

Tôi nhìn Hạ Băng, đầu óc lập tức xoay chuyển theo từng kẽ hở pháp lý mà cô vừa vạch ra: "Em vẫn còn thẻ giám định viên trưởng ca trực đêm nay?"

"Lệnh niêm phong dữ liệu của Trịnh Văn Phát chỉ áp dụng trên hệ thống máy chủ, chưa có quyết định đình chỉ chức danh tư pháp bằng văn bản của Sở Y tế đối với tôi." Hạ Băng lạnh lùng nói, giọng cô đanh lại như thép nguội. "Chiếc xe cấp cứu pháp y chuyên dụng của Trung tâm đang đỗ ở đầu đường Nguyễn Thông. Trong cốp xe có bộ kit giải độc cấp cứu đường tiêu hóa và ống tiêm Atropin liều cao. Nếu tôi có mặt ở cổng Chí Hòa vào lúc hai giờ năm mươi với lý do phúc tra dấu vết sinh học theo quy trình tố tụng khẩn cấp, họ buộc phải mở cổng khử trùng cho xe vào sân trong."

"Nhưng nếu Phát đã cài người ở phòng y tế trại..." Hoàng ngập ngừng, nhìn Hạ Băng bằng ánh mắt lo ngại. "Chị vào đó một mình chẳng khác nào đi vào hang cọp. Bọn chúng sẽ không ngần ngại thủ tiêu luôn cả chị."

"Tôi không vào một mình." Hạ Băng quay sang nhìn tôi, một cái nhìn sâu thẳm, không cần lời nói hoa mỹ. "Tài xế lái xe cấp cứu pháp y ca đêm luôn mặc đồ bảo hộ kín toàn thân, đeo khẩu trang phòng dịch và mang theo hòm dụng cụ nặng ba mươi ký."

Tôi siết chặt nửa bản hợp đồng ố vàng trong túi áo ngực và cây súng K59 vừa lấy được từ tay tên sát thủ.

Trịnh Văn Phát nghĩ ông ta đã kiểm soát toàn bộ bàn cờ. Ông ta nghĩ với quyền lực của một Đại tá Phó Giám đốc, ông ta có thể xóa sạch mọi vết máu của hai mươi năm trước chỉ bằng một lệnh điều chuyển và vài viên thuốc độc giấu trong phòng y tế Chí Hòa.

Ông ta đã nhầm.

Khi một con thú bị dồn vào chân tường trong một con hẻm ngập nước ở Quận 4, nó không quan tâm kẻ săn mồi đang mặc quân phục hay khoác áo vest triệu đô.

"Tí Bo," tôi quay sang thằng nhóc đang run rẩy ngồi trên sàn. "Mở máy tính lên. Dùng mạng 4G từ điện thoại của anh, kết nối vào camera giao thông khu vực đường Cách Mạng Tháng Tám và cổng số 2 Trại Chí Hòa. Báo cho anh biết nếu có bất kỳ chiếc xe biển xanh nào rời khỏi trụ sở Công an thành phố hướng về phía đó."

"Dạ... dạ được, anh Vũ!" Thằng nhóc quệt vội nước mắt dính trên má, lồm cồm bò dậy nhặt chiếc laptop bám đầy bụi.

Tôi quay sang Hoàng và Hạ Băng, bàn tay nắm chặt tay nắm cửa gác xép. Cơn đau nơi mạn sườn vẫn nhức buốt từng cơn, nhưng lúc này, adrenaline đang chảy rần rật trong huyết quản, thiêu đốt mọi cảm giác sợ hãi.

"Đi thôi," tôi nói, giọng lạnh như nước mưa đêm. "Đã đến lúc dạy cho vị Đại tá đáng kính kia biết thế nào là cái giá của một que diêm hai mươi năm trước."

Chúng tôi lao xuống cầu thang, bỏ lại sau lưng căn gác xép nhuốm máu và mùi thuốc súng khét lẹt. Ngoài hẻm, mưa rào bắt đầu ngớt dần, nhường chỗ cho một màn sương mù đặc quánh từ sông Sài Gòn tràn vào, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt cuối cùng của màn đêm.

Chiếc xe cấp cứu mang biển số trắng rẽ màn sương lao về hướng Trại tạm giam Chí Hòa, nơi một bản án tử hình giấu mặt đang đếm ngược từng giây trong phòng giam số 3.

Nhưng ngay khi bánh xe vừa chạm vào đường lớn, màn hình điện thoại trong túi tôi lại rung lên một nhịp ngắn ngủi.

Không phải tin nhắn từ Tí Bo.

Đó là một tọa độ GPS lạ gửi từ một dãy số nội bộ bị mã hóa sâu trong hệ thống quản lý giam giữ Chí Hòa, kèm theo một dòng tin duy nhất khiến sống lưng tôi lạnh toát:

'Đừng vào cổng số 2. Cửa sổ phòng y tế tầng trệt đã mở chốt, nhưng người nằm trên giường số 4 lúc này không phải là Nguyễn Minh Đăng.'

0