Chương 125: Đốm Lửa Dưới Màn Sương
Mùi dầu diezen pha cồn công nghiệp bốc lên từ các họng xả dưới chân tường buồng mổ số 1. Khét lẹt. Thứ mùi của cái chết được đóng gói kỹ lưỡng bằng máy móc.
Còi báo cháy rúc lên từng hồi chói óc, dội vào lớp gạch men trắng toát. Tiếng rơ-le điện ngắt lách tách trong tủ bảng điện phía hành lang. Đèn trần nhấp nháy hai nhịp rồi phụt tắt, nhường chỗ cho ánh sáng đỏ quạch, tù mù từ bóng đèn sự cố.
Lò thiêu dưới tầng hầm B3 đã bắt đầu kích hoạt chu trình bơm nhiệt tự động.
"Vũ! Van cấp nhiên liệu chính đặt ở phòng kỹ thuật góc cầu thang!" Lê Hoàng quát lớn, báng súng K54 trên tay anh vẫn đè chặt sau gáy Bác sĩ Phạm Văn Trực.
Ông Trực quỳ rạp dưới sàn, hai tay ôm đầu, mặt áp sát vào vũng dung dịch sát trùng chảy tràn từ khay mổ. Lão thở hắt ra từng cơn, giọng đứt quãng qua kẽ răng run rẩy:
"Vô ích thôi... Hệ thống dùng mạch trễ... Khóa điện tử đã nhận lệnh từ Sở... Trừ phi ngắt máy phát tổng ở hầm B3, không thì ba phút nữa toàn bộ tầng một sẽ thành lò nướng..."
Tôi không nhìn lão. Tôi nhìn ống vi nang bằng hợp kim titan nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay Hạ Băng. Lớp kim loại xám mờ dài chưa đầy năm phân, dập nổi hình bông hoa dã quỳ tám cánh vắt ngang thanh kiếm gãy. Nó lạnh buốt. Màng sáp sinh học xanh lục bảo phủ ngoài ống bắt đầu chảy nhão dưới nhiệt độ tăng vọt của căn phòng.
Ngực trái tôi giật thắt lại. Đầu xương sườn số sáu gãy lìa nghiến vào màng phổi tạng phát ra một tiếng rắc khô khốc trong lồng ngực. Bình dẫn lưu ba ngăn đeo bên hông tôi đã sủi bọt đỏ sẫm, mực máu chạm sát vạch hai trăm chín mươi lăm mi-li-lít. Chỉ còn năm mi-li-lít nữa là mất hoàn toàn áp lực âm.
Tôi cắn chặt môi dưới. Vị máu tanh nồng ứa ra làm đầu óc tôi bớt mụ mị. Bàn tay run rẩy rút chiếc kẹp sắt dài khóa chết van một chiều trên ống silicon. Đau đến mức hai đồng tử tôi dãn ra trong bóng tối đỏ quạch. Khóa van nghĩa là chấp nhận để máu và dịch ứ lại trong khoang ngực, đổi lấy vài phút không bị tràn khí ép tim làm ngừng tuần hoàn ngay tại chỗ.
"Băng, cất ống titan vào túi giữ nhiệt." Tôi nói, giọng khàn đặc như có cát chà qua thanh quản. "Hoàng, khóa tay lão Trực vào ống dẫn nước cứu hỏa. Để chìa khóa trên bục mổ. Lão tự biết cách kêu cứu khi lính cứu hỏa vào."
"Anh định đi đâu?" Hoàng gắt, mắt quét nhanh qua quầng khói đen đang cuồn cuộn trườn qua khe cửa thông gió.
"Đồi Robin."
"Mày điên rồi! Phổi mày sắp xẹp hoàn toàn! Lên tới đỉnh đèo Bảo Lộc, chênh lệch áp suất sẽ bóp nghẹt tim mày trước khi mày kịp nhìn thấy sương mù Đà Lạt!"
Tôi không trả lời. Tôi cúi xuống nhặt chiếc túi vải bạt đựng gạc vô trùng và hai ống Morphine dự phòng của Hạ Băng rơi bên chân bàn giải phẫu.
Trên màn hình chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ trong túi áo ngực tôi, dòng tin nhắn từ số IP nội bộ Phân viện Pháp y Quân đội phía Nam vẫn nhấp nháy từng vệt sáng xanh nhạt:
"Cảm ơn vì đã lấy hộ ống titan. Bản án cuối cùng sẽ thi hành trên đồi Robin lúc mười hai giờ đêm. Đừng đến muộn, Đội phó."
Một kẻ giấu mặt. Một kẻ điều khiển toàn bộ bàn cờ từ trong bóng tối, mượn tay chúng tôi bóc gỡ từng mắt xích từ Sài Gòn ra biển, từ hầm ngân khố đến tận buồng mổ pháp y, chỉ để gom toàn bộ mẫu gen và tài liệu gốc về đúng nơi ngọn lửa đầu tiên bùng lên hai mươi năm trước.
Khói đen bắt đầu ộc ra từ các lỗ thông hơi điều hòa trung tâm. Mùi cao su cháy và dung môi hydrocacbon nồng nặc làm mắt tôi cay xè.
"Đi!" Tôi gầm lên.
Hoàng giật mạnh còng số tám, bập một đầu vào cổ tay lão Trực, đầu kia khóa chặt vào ống thép chịu lực màu đỏ của hệ thống chữa cháy vách tường. Anh ném chùm chìa khóa lên mặt bàn mổ bằng inox ngay cạnh xác ướp của cựu Trung úy Trần Văn Nam. Xác người đàn ông nằm đó, lồng ngực toạc mở, vết rạch xương ức không còn rỉ máu, trơ trọi dưới ánh đèn đỏ sự cố.
Chúng tôi lao ra hành lang.
Khói mù mịt. Hệ thống vòi phun nước tự động trên trần bắt đầu xả xối xả, nhưng áp lực nước yếu ớt không đủ dập tắt đám cháy đang bốc lên ngùn ngụt từ sàn gạch tầng trệt. Khí nóng phả thẳng vào mặt rát bỏng. Hạ Băng một tay xách túi bảo ôn, một tay bám chặt vào bắp tay phải của tôi, ghì sát người tôi để giảm chấn động cho khung xương sườn trái.
"Lối cửa thoát hiểm phía sau thông ra bãi giữ xe rác!" Băng hét qua tiếng nổ lách tách của kính vỡ. "Cửa chính bị khóa từ bên ngoài rồi!"
Hoàng đi tiên phong, dùng vai húc tung cánh cửa chống cháy bằng thép mạ kẽm ở cuối dãy hành lang. Cánh cửa bật mở, luồng gió lạnh buốt của cơn mưa dầm tháng Bảy táp thẳng vào mặt chúng tôi.
Mùi bùn cống rãnh, mùi rác ẩm và mùi mưa ngập quen thuộc của Sài Gòn tràn ngập khoang mũi. Tôi ho sặc sụa, một ngụm máu bầm trào ra khóe miệng, rơi xuống nền xi măng ướt sũng.
Chiếc xe bán tải Ford Ranger màu xám tro của Ba Cháy đang nổ máy gầm gừ ở góc bãi đất trống, đèn pha rọi thẳng vào màn mưa xối xả. Ba Cháy ngồi sau vô-lăng, đầu quấn chiếc khăn rằn ướt nhẹp, tay gạt cần số liên tục. Thấy chúng tôi, ông đạp mạnh cửa phụ:
"Lên xe! Mau lên! Đội cơ động Công an quận đang kéo còi ở ngã tư Nguyễn Chí Thanh!"
Hoàng đẩy tôi và Hạ Băng vào băng ghế sau rồi nhảy tót lên ghế phụ phía trước, kéo sập cửa xe. Chiếc xe bán tải chồm lên, bánh xe cày nát vũng sình lầy lội, lao vút ra con hẻm nhỏ cắt ngang đường Hồng Bàng.
Phía sau lưng chúng tôi, khói đen đặc quánh cuộn lên từ tầng trệt Trung tâm Giám định Pháp y, nhuộm đỏ cả một góc trời đêm giữa cơn mưa tầm tã.
*
Trong khoang xe nồng nặc mùi dầu máy, mùi thuốc lá dở và mùi cồn i-ốt.
Hạ Băng lập tức mở túi y tế. Ánh đèn trần vàng đục của xe bán tải soi rõ khuôn mặt cô tái nhợt, những giọt nước mưa còn đọng trên hàng mi dài. Cô không nhìn tôi, chỉ thoăn thoắt dùng kéo cắt toạc lớp áo sơ mi dính đầy máu khô bên sườn trái của tôi.
Đầu ống dẫn lưu silicon lồi ra dưới mép da đã bị kéo căng, chân chỉ lụa cố định bị giật toạc một nửa, để lộ vệt da rách đỏ lòm và lớp bọt khí phập phồng theo từng nhịp thở ngắt quãng.
"Mày điên thật rồi, Vũ." Hoàng nhìn qua gương chiếu hậu, giọng anh trầm xuống, khô khốc. "Ống dẫn lưu bị tắc rồi. Máu trong màng phổi không thoát ra được thì mày chết ngạt trước khi qua khỏi ngã ba Dầu Giây."
"Còn... một liều Morphine..." Tôi tựa đầu vào kính xe rung bần bật, thều thào. "Tiêm đi... rồi tính tiếp."
Băng không nói một lời. Bàn tay đeo găng y tế của cô hơi khựng lại nửa nhịp khi chạm vào mảng da bầm tím sưng phù quanh xương sườn số sáu của tôi. Cô rút ống tiêm thủy tinh, cắm mũi kim vào lọ thuốc giảm đau, rút pít-tông dứt khoát.
"Cắn chặt răng vào." Cô nói, giọng phẳng lặng đến rợn người.
Mũi kim đâm thẳng vào bắp đùi trái tôi qua lớp vải quần bò ướt sũng. Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, rồi một cảm giác tê dại man mát bắt đầu lan tỏa, làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực.
Tôi ngửa đầu ra sau ghế, nhắm nghiền mắt.
Trong đầu tôi, từng mảnh ghép của hai mươi năm qua bắt đầu xoay tròn, va đập vào nhau như những mảnh kính vỡ.
Phạm Kiến Quốc bị siết cổ trong phòng kín tầng bốn mươi. Ngô Bách Hưng bị xe bồn nghiền nát ở ngã tư Hàng Xanh. Đinh Trọng Phúc bị thiêu sống tại rạch Lăng. Huỳnh Trí Cao chết vì xyanua trong ly rượu ở Thảo Điền. Võ Khang bị bỏng phốt-pho tại khách sạn Continental. Trung tướng Đỗ Khắc Khiêm, Đại tá Trịnh Văn Phát, Tướng Trần Đình Cửu, Thẩm phán Đặng Trần Nghiêm, Tạ Đình Bách, Nguyễn Khắc Thắng... Toàn bộ những kẻ mặc vest sang trọng, những kẻ từng ký tên, đóng dấu, chia chác từng tấc đất và mẫu tủy sống của lũ trẻ Mái ấm Hướng Dương đều đã lần lượt ngã xuống hoặc tra tay vào còng số tám.
Nhưng kẻ đứng sau toàn bộ đường dây báo thù này là ai?
Kẻ nào đã cài đặt từng bước đi tinh vi đến mức biến cả Đội Trọng án, Viện Kiểm sát Tối cao và chính bản thân tôi thành những con rối phục vụ cho một bản án duy nhất?
Ba năm trước, Nguyễn Tuấn bước vào hẻm Cầu Muối. Cậu ấy không chết vì sơ suất nghiệp vụ của tôi. Cậu ấy chết vì đã chủ động chọn cái chết để bảo vệ bí mật về mẫu gen mang kháng thể phóng xạ của Đăng, khóa chặt cánh cửa tiếp cận của Quỹ Viễn Đông. Tuấn đã dùng cả mạng sống của mình để chuộc lại phần danh dự bị bôi bẩn bởi những kẻ khoác áo tướng lĩnh.
Tôi thò tay vào túi áo ngực. Những ngón tay tê dại chạm vào chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm cháy xém của bảo mẫu Mai Lan.
"Vũ." Tiếng Ba Cháy vang lên từ buồng lái, ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. "Đã qua trạm thu phí Dầu Giây. Nhưng quốc lộ 20 đêm nay sạt lở nặng ở đoạn đèo Chuối. Đội tuần tra giao thông đang chặn xe tải lại."
"Đi đường Tỉnh lộ 725 qua ngã Đạ Tẻh." Tôi mở mắt, nhìn về phía màn đêm đen đặc ngoài cửa kính. "Đường rừng vắng người, vòng qua chân đèo Bảo Lộc."
"Đường đó dốc đá trơn trượt, xe này gầm không đủ cao, lại đang mưa bão..." Ba Cháy ngập ngừng.
"Cứ đi." Lê Hoàng lên tiếng, tay anh kéo khóa áo khoác gió, để lộ khẩu súng ngắn K54 đã nạp đầy đạn. "Không còn đường lui đâu, chú Ba."
Chiếc bán tải rẽ ngoặt sang nhánh đường đất đỏ lầy lội, bỏ lại ánh đèn cao áp của quốc lộ phía sau lưng. Xe xóc nảy dữ dội trên những ổ gà ngập nước, mỗi cú giằng làm lồng ngực tôi thắt lại, cảm giác như những đầu xương gãy đang cào xé từng thớ thịt bên trong.
Hạ Băng ngồi sát bên cạnh, dùng cả hai tay giữ chặt chiếc bình dẫn lưu màng phổi để ống dây không bị giật bung ra.
Khoảng lặng đặc quánh bao trùm khoang xe. Tiếng cần gạt nước rít kin kít trên kính chắn gió đều đặn theo nhịp điệu của một chiếc đồng hồ đếm ngược.
"Chuyện của Tuấn ba năm trước..." Hoàng bỗng lên tiếng, mắt vẫn nhìn thẳng vào con đường đất đỏ hun hút trong bóng tối. "... Mày không có lỗi, Vũ."
Tôi không trả lời. Tôi nhìn bàn tay mình đang run rẩy đặt trên đầu gối. Tôi mở màn hình chiếc điện thoại Nokia cũ. Trong hộp thư đến, tin nhắn cuối cùng của Tuấn gửi lúc 01:45 sáng ngày 10 tháng 7 ba năm trước vẫn còn đó:
"Anh Vũ, nếu em không ra khỏi hẻm, đừng tìm em. Tìm tập hồ sơ ở đáy bàn thờ."
Tôi đọc dòng chữ đó một lần nữa. Rồi tắt màn hình. Nhét điện thoại vào sâu trong túi áo.
Tôi với tay lấy bao thuốc lá Thăng Long bẹp dúm trong hộc đựng đồ phía trước. Rút ra một điếu gãy gập đầu lọc.
Chiếc bật lửa kim loại của tôi đã rơi mất dưới lòng cống ngầm Pasteur từ tối qua. Tôi ngậm điếu thuốc không châm trên môi, vị thuốc lá ẩm mốc và đắng ngắt ngấm vào đầu lưỡi.
"Thuốc ướt rồi." Hạ Băng khẽ nói, tay cô vẫn không rời khỏi ống dẫn lưu màng phổi của tôi.
"Kệ nó." Tôi buông một câu cộc lốc, mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối vô tận ngoài cửa sổ xe. "Đỡ nhạt mồm."
Đó là khoảnh khắc duy nhất lồng ngực tôi chùng xuống. Nhưng rồi tôi lập tức siết chặt quai hàm, đóng chặt mọi cánh cửa cảm xúc lại sau bức tường phòng vệ quen thuộc.
"Băng, kiểm tra lại ống vi nang." Tôi đổi giọng, lạnh và dứt khoát.
Hạ Băng mở khóa kéo túi bảo ôn. Ánh đèn pin mini soi vào thân ống titan. Trên bề mặt kim loại, ngoài ký hiệu dã quỳ và thanh kiếm gãy, lớp mã vạch la-de khắc sâu ở phần đuôi ống bắt đầu hiện rõ khi lớp sáp bọc ngoài tan chảy hết:
"MẪU ĐỐI CHỨNG CUỐI CÙNG: NGUYỄN MINH ĐĂNG // KÝ DUYỆT BẢO LƯU: NGUYỄN TUẤN // 10-07-2021 // MÃ TRUY XUẤT ĐỊA TẦNG: ROBIN-1985-04."
"Mã Robin-1985-04..." Hoàng lặp lại, lông mày anh nhíu chặt. "Là tọa độ trạm y tế dã chiến ngầm của Bộ Tư lệnh Quân khu dưới chân đồi Robin."
"Đúng." Tôi nói, hơi thở nặng nhọc. "Nơi đó từng là trạm tiếp nhận sinh phẩm đầu tiên năm 1985. Đặng Trần Quang và Tạ Đình Bách từng đặt phòng thí nghiệm bí mật ở đó trước khi chuyển về hầm B4 ở Sài Gòn. Kẻ giấu mặt muốn đưa tất cả chúng ta về lại điểm xuất phát."
"Nhưng kẻ đó thực sự là ai?" Hoàng quay hẳn người lại, ánh mắt rực lửa trong bóng tối. "Toàn bộ nhóm quan chức đầu sỏ đều đã bị bắt. Những kẻ sống sót của Mái ấm Hướng Dương gồm Đăng, Hoàng Yến, Mai Phương đều đã lộ diện và bị khống chế. Còn ai có thể nắm giữ toàn bộ hệ thống mật mã và ra lệnh cho các máy chủ nội bộ?"
Tôi im lặng.
Trí não tôi lùi lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất suốt chuỗi ngày qua.
Kẻ có thể bước vào phòng làm việc của Huỳnh Trí Cao mà không kích hoạt cảm biến. Kẻ biết rõ sơ đồ tầng hầm của Tòa án Tối cao. Kẻ gửi những tin nhắn nặc danh đúng đến từng giây trước mỗi vụ hành quyết. Kẻ có thể điều động cả xe cấp cứu và can thiệp vào máy chủ của Sở Y tế để kích hoạt lò thiêu.
Đó không thể là một bóng ma vô hình. Đó phải là một kẻ có quyền lực thực sự, am hiểu tường tận mọi ngóc ngách của hệ thống hành chính, tư pháp và nghiệp vụ trinh sát.
Và quan trọng nhất: kẻ đó mang trong mình mối thù sâu sắc đến mức sẵn sàng biến bản thân thành một lưỡi dao thiêu rụi tất cả, không màng đến sự sống chết của chính mình.
"Có một người..." Tôi thì thào, giọng lạnh như băng tuyết cao nguyên. "... một người mà chúng ta tưởng rằng đã đứng ngoài cuộc chơi từ rất lâu."
"Ai?" Hoàng gặng hỏi.
Tôi chưa kịp trả lời thì chiếc xe bán tải bỗng khựng lại. Tiếng lốp xe rít trên bùn nhão, rồi đuôi xe trượt ngang một góc bốn mươi lăm độ.
Ba Cháy giật phanh tay, mặt tái mét chỉ tay qua kính chắn gió.
Trước mũi xe, ngay khúc cua tay áo hiểm trở của Tỉnh lộ 725 đoạn giáp ranh huyện Đạ Tẻh và Bảo Lộc, một cây thông cổ thụ bị cưa đổ chắn ngang toàn bộ lòng đường. Nhựa thông tươi ứa ra trắng xóa dưới ánh đèn pha.
Trên thân cây thông đổ ngang, một vệt sơn phản quang màu đỏ thẫm vẽ hình một bông hoa dã quỳ tám cánh bị gạch chéo bằng một thanh kiếm gãy.
Và ngay phía sau thân cây, trong màn sương mù dày đặc đang cuộn trào từ vực sâu ta-luy âm, hai luồng đèn pha công suất cao từ một chiếc SUV bọc thép đột ngột bật sáng trắng lóa, chiếu thẳng vào buồng lái của chúng tôi.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia trong túi ngực tôi rung lên bần bật.
Màn hình hiện lên dòng tin nhắn ngắn gọn từ một số máy vệ tinh không thể xác định:
"Đừng cố vượt đèo. Lối lên đồi Robin đã bị khóa bằng máu. Hãy nhìn xuống vực ta-luy bên tay phải các anh."
Tôi đẩy cửa xe, mặc cho cơn gió rét buốt của rừng già quất thẳng vào ngực áo rách toạc. Tôi bước tập tễnh lại gần mép vực, rọi ánh đèn pin leo lét xuống thung lũng sâu hun hút phía dưới.
Dưới đáy vực, xuyên qua màn sương mù mờ ảo, một đốm lửa màu xanh lục đang bùng cháy dữ dội trên nóc một chiếc xe cứu thương quân sự bị lật ngửa, tỏa ra thứ mùi quen thuộc đến rợn người: mùi phốt-pho trắng và dung môi hydrocacbon nặng của kho K-86.
Và trên vách đá ta-luy âm ngay dưới chân tôi, một dòng chữ khắc bằng đầu dao găm còn tươi mới từng vệt máu khô:
"KẺ CHÂM DIÊM KHÔNG BAO GIỜ CHẾT Ở SÀI GÒN."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.